Chương 66: Màn kết: Cô giáo Jang Hwa-eun
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~37 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 Trước cả khi chúng tôi kịp mở cửa, cánh cửa phòng câu lạc bộ đã bị đẩy mạnh ra một cái rầm.
"Joon à!"
Jin-hee và tôi đều nheo mắt lại trước ánh sáng đột ngột tràn vào phòng. Seon-ah hớt hải chạy nhào tới, nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng.
"Cậu không sao chứ?"
"Ừm, mình không sao. Không bị thương đâu."
"May quá."
Ngay sau đó, các thành viên còn lại cũng ùa vào theo.
"Ngứa mắt thật đấy, rõ là."
Cô giáo vừa cằn nhằn khi nhìn thấy chúng tôi vừa bật đèn phòng câu lạc bộ lên.
"Chủ tịch, em ổn chứ?"
"Vâng vâng, em ổn ạ."
Không hiểu sao ánh mắt của mọi người cứ đổ dồn về phía tôi, làm tôi thấy ngượng ngùng nên đành tằng hắng một tiếng.
"Khụ khụ, à thì. Thật ra đều là do Jin-hee làm hết đấy ạ. Từ đầu đến cuối luôn. Mọi người cứ đổ dồn chú ý vào em quá."
Nghe vậy, mọi ánh mắt liền chuyển hướng sang Jin-hee. Nhưng có vẻ như mọi người vẫn còn chút ngượng ngùng với Jin-hee nên ai nấy đều chần chừ một lát.
"Vất vả cho cậu rồi, Jin-hee à."
Người đầu tiên mở lời với Jin-hee là Ha-yoon. Tiếp theo đó, thật bất ngờ khi Deok-hoon cũng ngập ngừng tiến lại gần.
"Ờ, cậu... không bị thương chứ............"
Jin-hee khịt mũi cười khẩy một tiếng, rồi đưa cây gậy bóng chày ra.
"Deok-hoon nay lớn thật rồi nha. Biết lo lắng cho đàn chị nữa cơ đấy."
"C, Cậu nói gì cơ."
Jin-hee cực ngầu quay lưng lại rồi cứ thế nằm ườn ra chiếc ghế sofa. Trước bầu không khí có chút gượng gạo đang bao trùm, tôi lại tằng hắng một tiếng rồi quay sang hỏi Kyeong-won:
"Thế tình hình nhìn từ bên ngoài thì sao? Bọn tớ ở trong này đã làm ầm ĩ lên một trận khá lớn đấy."
"Chuyện đó là thế này............"
Kyeong-won vừa đẩy gọng kính lên vừa lộ ra vẻ mặt đầy bối rối.
"Cánh cửa... bỗng nhiên biến mất."
Quả nhiên là vậy. Một lát sau, tôi tập hợp mọi người lại giữa căn phòng câu lạc bộ bừa bộn để nghe Kyeong-won giải thích sơ qua về tình hình.
"Ngay sau khi bọn tớ vừa bước ra khỏi phòng câu lạc bộ không lâu, chỉ trong một chớp mắt, cánh cửa bỗng dưng biến mất tiêu luôn."
"Không để lại chút dấu vết nào sao?"
"Ừm. Hoàn toàn không có một dấu vết nào cả. Chỉ còn lại một bức tường xi măng thôi. Ngay khi nó biến mất, Seon-ah đã đập cửa rầm rầm đấy, các cậu không nghe thấy gì à?"
Thời điểm ngay sau khi cánh cửa biến mất có lẽ là lúc đám búp bê đang chơi trò trốn tìm thay cho chúng tôi.
"... Không. Ở bên trong bọn tớ hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào cả."
"Cứ thế, bọn tớ đứng đợi ở ngoài trong vô vọng khoảng 20 phút thì đột nhiên cánh cửa lại xuất hiện trở lại, thế là Seon-ah lao sầm vào liền."
"…Ra là vậy."
Phù. Tôi thở dài một tiếng. Cô giáo. Cô đã chứng kiến hết rồi. Hiện tượng quái dị đó trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo.
'... Phải làm sao đây.'
Cô giáo Jang Hwa-eun đang khoanh tay đứng lặng thinh ở phía sau đám học sinh. Vì cô có thể chất dễ bị ma nhập nên không biết nó sẽ trở thành mối đe dọa như thế nào, ban đầu tôi đã định không nói bất cứ điều gì với cô.
'... Nhưng quả nhiên chúng ta không thể bỏ mặc cô giáo mà tự mình đi tiếp được.'
Qua tiết sinh hoạt câu lạc bộ lần này, tôi đã nhận ra điều đó. Dù muốn hay không, người này mỗi lần đều phải ở lại đây cùng với chúng tôi. Chính vì vậy, sẽ rất khó khăn nếu cứ tiếp tục hoạt động câu lạc bộ mà không chia sẻ bí mật với cô.
'……Chấp nhận rủi ro, nếu kéo được cô giáo hoàn toàn về phe mình thì chúng ta sẽ thu được lợi ích gì?'
Ngoại trừ việc sở hữu thể chất dễ bị ma nhập ra, cô là người lớn duy nhất trong số các thành viên câu lạc bộ và có thân phận đặc biệt là một giáo viên. Bây giờ, khi kẻ thù mà tôi phải đối mặt ngoài Ma Vương và các câu chuyện ma ra còn có cả một thế lực đáng ngờ bên trong trường học, thì việc bỏ mặc cô giáo Jang Hwa-eun như thế này sẽ biến cô thành một quân bài vô cùng lãng phí.
'Quả nhiên là cần thiết.' Cô chắc chắn không nằm trong danh sách của thế lực đáng ngờ kia. Dựa vào những hành động từ trước đến nay, cô rõ ràng không cùng một giuộc với thế lực đó.
'... Chỉ cần chú ý cẩn thận cái vụ ma nhập của cô là được chứ gì.'
Dù sao thì cô cũng vừa mới tận mắt chứng kiến hiện tượng quái dị cánh cửa biến mất rồi lại xuất hiện ngay trước mắt. Tôi không còn cách nào khác ngoài việc hạ quyết tâm sẽ nói cho cô biết bí mật của mình.
"Cô ơi. Em có chuyện này muốn nói với cô ạ."
"Cô cứ đợi mãi xem khi nào em mới chịu nói đấy. Các em có biết là bản thân trông vô cùng kỳ lạ không?"
"……Vâng. Theo góc nhìn của cô thì thế nào ạ?"
Khác với tính cách cợt nhả thường ngày, cô giáo Jang Hwa-eun lúc này đang lộ ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"…Trước mắt thì cô biết các em đang lén lút làm chuyện gì đó mà bỏ mặc cô ngoài cuộc rồi."
"Em xin lỗi cô."
"Vậy nên. Em có ý định chia sẻ với cô không?"
Tôi thở dài một tiếng.
"Trước tiên, chúng ta hãy gỡ mấy cái hộp gỗ trên cửa sổ xuống rồi kê lại bàn ghế về vị trí cũ đã ạ. Sau đó em sẽ giải thích cho cô nghe."
Ngay sau đó, Seon-ah và Ha-yoon gỡ các hộp gỗ trên cửa sổ xuống, còn Kyeong-won và cô giáo thì chuyển bảng trắng và bàn học về chỗ cũ. Deok-hoon định chuyển chiếc ghế sofa nên đã ra hiệu cho Jin-hee đang nằm trên đó, nhưng Jin-hee vẫn nằm im, chỉ đưa chân ra chọc chọc vào bụng Deok-hoon đầy vẻ hách dịch. Tôi đại khái kể cho cô nghe về những chuyện đã xảy ra từ trước đến nay. Về phần ma nhập, tôi thấy cô vẫn chưa đến giai đoạn có thể tiếp nhận được nên đã không đề cập tới.
Chuyện bản thân cô trong lúc vô thức đã cầm dao đến nhà học sinh vào ban đêm. Đứng ở lập trường của cô thì đó là chuyện cực kỳ khó chấp nhận.
'... Vậy rốt cuộc cuộn khăn giấy trắng lúc đó là cái gì chứ.'
"Ở đó cửa sổ trạng thái xuất hiện, rồi các hiện tượng quái dị cứ thế xảy ra............"
Cô lắng nghe lời tôi nói với một vẻ mặt nghiêm túc đến bất ngờ.
"…Mọi chuyện là như vậy đấy ạ."
Liệu cô có tin không. Mặc dù câu chuyện của tôi đã kết thúc nhưng cô vẫn lặng im chống cằm, khuôn mặt không chút biểu cảm.
'... Làm mình lo lắng theo luôn rồi.'
Quả nhiên, việc khiến một người bình thường chấp nhận loại chuyện như thế này là một việc vô cùng hồi hộp. Dĩ nhiên, mặc dù tôi đang ở cùng với năm thành viên câu lạc bộ - những người hoàn toàn tin tưởng vào sự thật này. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn không thể gạt bỏ được cảm giác như thể bản thân mình đã biến thành một kẻ dị hợm. Giống như cảm giác đang cố gắng thuyết phục một người vô thần đi nhà thờ vậy. Lát sau, cô bỏ tay đang chống cằm ra rồi tựa lưng vào ghế.
"Cô cũng không biết phải phản ứng thế nào nữa............"
Cô vừa tựa lưng vừa khoanh tay lại, rồi lại tiếp tục im lặng một hồi lâu. Cô chỉ thay đổi tư thế hết lần này đến lần khác, hoàn toàn là một sự im lặng bao trùm. Các thành viên câu lạc bộ cũng có vẻ lo lắng và lấm lét nhìn nhau.
"……Nếu chỉ có một việc cánh cửa biến mất vừa rồi không đủ để cô tin tưởng, em có thể cho cô xem bất kỳ thứ gì khác nữa ạ."
"Thứ gì cơ?"
"Đủ thứ chuyện... Em có vài năng lực khá là thần kỳ đấy ạ."
"Phù, được rồi." Cô từ chối với một vẻ mặt lộ rõ chút mệt mỏi.
"Gia đình cô vốn là nhà thầy cúng nên từ nhỏ cô đã được chứng kiến rất nhiều điều thần kỳ rồi. Chỉ là, ngay cả một người lớn lên trong môi trường như cô mà khi nghe câu chuyện của em cũng thấy toàn là những điều chưa từng nghe qua bao giờ, nên có chút hoang mang thôi."
…Cũng đúng. Những hiện tượng quái dị mà tôi đang phải trải qua lúc này là những hiện tượng độc nhất vô nhị, khác hẳn với bất kỳ trải nghiệm tôn giáo nào khác. Hệ thống trò chơi, ma quỷ, cửa sổ trạng thái, truyện ma, tăng cấp, truyền thuyết đô thị, hồi quy. Và cả Ma Vương. Những yếu tố kỳ quặc tưởng chừng như hoàn toàn không liên quan gì đến nhau lại đang hòa trộn và vận hành cùng một lúc.
"Vậy thì thưa cô, coi như cô đã tạm thời chấp nhận chuyện này, em xin phép được hỏi thẳng vào vấn đề luôn ạ."
"Chuyện gì thế?"
Nếu người này thực sự đứng về phe chúng tôi, có một điều tôi bắt buộc phải hỏi cho bằng được.
"Trong trường này có những thế lực đang âm mưu giết em. Cô có biết về chuyện đó không ạ?"
Cô giật nảy mình kinh ngạc. Tôi liền đem toàn bộ những chuyện liên quan đến việc đó kể sạch sành sanh cho cô nghe. Nếu như cho đến vừa nãy cô vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng nhưng mang lại cảm giác chỉ là đang lắng nghe, thì lần này, ngay cả cô giáo cũng không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.
"Thầy giáo Khoa học vì chuyện đó mà qua đời sao? Cả Thầy chủ nhiệm của các em và Thầy hiệu phó cũng cùng một giuộc? Không, tại sao những người đó lại............"
"Chuyện đó thì từ bây giờ chúng ta phải tìm hiểu thôi ạ."
Cô giáo thẫn thờ lẩm bẩm một mình. Và ngay sau đó, như thể vừa sực nhớ ra điều gì, cơ thể cô khẽ rùng mình một cái.
"Joon à, những người mà em vừa nhắc tới ấy, hầu hết đều thuộc Câu lạc bộ Jokgu (Cầu mây) của cán bộ công nhân viên nhà trường đấy."
"……Câu lạc bộ Jokgu sao ạ?"
"Ừm."
Cô gật đầu xác nhận. Nghe cô kể thì ra ở trường chúng tôi có một câu lạc bộ thể thao tụ tập các giáo viên lại để cùng nhau vận động. Những cái tên mà tôi tìm ra được trong kỳ thi giữa kỳ hầu hết đều là các giáo viên thuộc câu lạc bộ đó.
"Cô chưa từng chơi Jokgu cùng họ bao giờ sao ạ?"
"Chuyện đó............"
Cô nhíu mày.
"Nghĩ lại thì đúng thế thật. Họ chẳng bao giờ rủ cô cả."
"Cô cũng chưa từng dính dáng gì đến họ luôn sao?"
"Ừm, không có. Cô chỉ biết là sau giờ học hoặc vào cuối tuần, họ tụ tập thành một nhóm với nhau để chơi thể thao thôi............"
"Ra là vậy."
Tôi cũng lặng im khoanh tay suy nghĩ một lát rồi mở lời:
"Cô có thể tham gia vào câu lạc bộ đó giúp em được không ạ?"
"…Cái gì cơ?"
Cô Hwa-eun giật nảy mình kinh ngạc. Các thành viên câu lạc bộ dường như cũng rất bất ngờ, đồng loạt quay sang nhìn tôi.
"Như vậy có quá nguy hiểm không, chủ tịch? Đó là những kẻ có thể giết học sinh mà không chớp mắt đấy..."
"Hình như cậu đang đưa ra một yêu cầu quá sức rồi đấy..."
Kyeong-won và Deok-hoon lần lượt lên tiếng, nhưng tôi chỉ lắc đầu.
"Dù sao thì chỉ cần còn ở trong ngôi trường này, chúng ta sẽ phải chạm mặt họ suốt 3 năm trời. Thay vì cứ sống trong lo âu thon thót không biết khi nào bị tấn công, việc chủ động dấn thân vào trước để thăm dò phản ứng của họ chẳng phải sẽ tốt hơn sao."
"Này, nhưng mà Joon à. Không phải vì cô thấy câu chuyện của em hoang đường đâu, mà là cái câu lạc bộ đó không phải nơi ai muốn vào là có thể vào được đâu............"
Cô giáo bối rối trước lời đề nghị của tôi.
"Câu lạc bộ đó chủ yếu vận hành xoay quanh những thành viên đã ở lại ngôi trường này khá lâu rồi…… Cô thì mới chuyển đến từ năm ngoái nên hơi............"
"Cô cứ chủ động nói là mình muốn tham gia xem sao ạ. Như vậy là được mà."
"Ch, chuyện đó..."
Cô lúng túng ra mặt. Cũng đúng, ngay cả giữa bạn bè với nhau thì các nhóm hội thân thiết cũng được hình thành một cách tự nhiên. Chẳng ai lại đi nói thẳng thừng là 'hãy chơi với tôi đi' cả. Huống hồ đây lại là một câu lạc bộ thân thiết có lịch sử lâu đời đã tồn tại sẵn trong nơi làm việc. Khi người ta không hề mời mọc mà mình lại tự mò đến xin cho chen chân vào một chút, đối với một người trưởng hành trong xã hội thì đó là một việc vô cùng ngượng ngùng.
'Một cô giáo trẻ đẹp 34 tuổi chưa chồng, người có thể đánh chén hết sạch hai con gà rán, lại đang phải cố gắng hết sức xin tham gia chơi Jokgu vì muốn chen chân vào nhóm.'
Thú vị đấy.
"Nhất định cô phải đến đó sao em? Chuyện đó cứ thế nào ấy............"
"Nếu cô không tin tưởng vào lời nói của em, em đã bảo là mình có thể cho cô xem bằng chứng rồi mà."
"Không phải, cái đó… không phải vì cô không tin em đâu, mà là............"
Lòng tự trọng của một người trưởng thành trong xã hội là một chuyện, nhưng đây rõ ràng là một hội nhóm có điểm gì đó vô cùng khuất tất. Lời đề nghị của tôi chắc chắn là một yêu cầu vô cùng đường đột và bất lịch sự.
"Jo, Joon à............"
Trước thái độ thúc ép mạnh mẽ của tôi dành cho cô giáo, Seon-ah cũng lộ vẻ bất an và lén quan sát sắc mặt của tôi. Nhưng tôi làm đến nước này đều là có lý do cả. Cô giáo Jang Hwa-eun. Giữa độ tuổi 30. Một cô giáo dạy Tiếng Anh xinh đẹp sở hữu nét quyến rũ khỏe khoắn. Vì cô chủ yếu phụ trách giảng dạy các lớp khối trên nên hầu như không có điểm giao nhau nào với khối lớp 1 của chúng tôi.
Nhưng nghe phong phanh đâu đây, nhờ vào tính cách hoạt bát nên cô khá được lòng các học sinh, thậm chí còn từng nhận được lời tỏ tình từ một vài nam sinh khối trên nữa. Thế nhưng, để đồng hành cùng với một Câu lạc bộ Truyện ma - nơi luôn xảy ra những chuyện quái dị, thì tiếng Anh hay nét quyến rũ lại là những yếu tố hoàn toàn vô dụng.
Điều quan trọng là người này có thể đóng vai trò gì trong chuyến hành trình 3 năm tiêu diệt Ma Vương của tôi mà thôi. Đến cả yếu tố như hồi quy - điều mà kẻ thù của tôi tuyệt đối không được phép biết đến - cô cũng đã được chia sẻ rồi. Tôi tuyệt đối không có ý định để mặc một quân bài mang tên cô giáo nằm im một chỗ mà không dùng đến.
'Dù là tự nguyện hay bị ép buộc, một khi đã về cùng một phe thì bắt buộc phải làm tròn phần việc của mình. Bản thân tôi cũng chẳng phải vì ham hố gì mà đi làm trưởng ban đâu.'
"Xin cô hãy tham gia vào câu lạc bộ Jokgu đi ạ. Hãy biến mình thành một phe với những người đó."
"Ý em là, bảo cô đi làm gián điệp đúng không............"
Thân phận đặc biệt là một người lớn kiêm giáo viên. Đây là vai trò mà ngoài cô giáo Jang Hwa-eun ra thì không một ai khác có thể đảm nhận nổi.
"…Mọi chuyện đường đột quá, hãy cho cô chút thời gian để suy nghĩ-"
"Những người lớn đang tìm cách hãm hại bọn em. Nhưng bọn em lại không thể báo cảnh sát được."
Tôi gửi gắm một chút chân thành của mình vào lời cầu xin dành cho cô giáo. Dựa vào dáng vẻ thoáng nhìn thấy ở buổi lễ khai giảng, cô ít ra vẫn là một người có chút ý thức nghề nghiệp tối thiểu của một giáo viên.
"Xin cô hãy giúp bọn em. Xin hãy bảo vệ các học sinh."
Trước câu nói đó, ánh mắt cô khẽ dao động một chút.
"Chẳng phải cô là một 'Giáo viên' dạy dỗ và giáo dục các học sinh sao ạ."
"......!"
Cô khẽ giật mình một cái, rồi ngay sau đó thở dài thườn thượt, người phụ trách của Câu lạc bộ Truyện ma, cô giáo Jang Hwa-eun lên tiếng:
"……Phải rồi, Joon à. Cô đã suy nghĩ sai lệch mất rồi. Nếu có kẻ muốn hãm hại học sinh, dẫu cho kẻ đó có là đồng nghiệp giáo viên đi chăng nữa, việc cô đứng ra che chở cho các em đương nhiên mới là điều đúng đắn. Cô xin lỗi nhé."
"……Không có gì đâu ạ. Em cũng biết đây là một lời thỉnh cầu rất khó khăn nên-"
"Cô sẽ thử một lần xem sao."
Cô giáo Jang Hwa-eun nắm chặt hai bàn tay lại thành nắm đấm.
"Cô sẽ thâm nhập vào cái câu lạc bộ đó, tìm cách đào bới xem có bằng chứng hay thông tin gì có thể dùng để báo cảnh sát được không nhé!"
"Em cảm ơn cô ạ!"
Các thành viên câu lạc bộ vốn luôn chăm chú theo dõi cuộc đối thoại với tâm trạng căng thẳng nãy giờ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm đầy vẻ an tâm.
"…Cô ơi, ngầu quá ạ."
"Em cảm ơn cô ạ!"
"Em ngưỡng mộ cô quá!"
Ngay sau đó, Ha-yoon lặng lẽ vỗ tay, thế là mọi người cũng bắt đầu làm theo.
Bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp.
Bầu không khí u ám của phòng câu lạc bộ do mải thảo luận về những chuyện nghiêm trọng bấy giờ mới được giãn ra.
"Kìa. Làm cô ngại quá."
Bộp bộp bộp bộp.
Cô giáo đỏ mặt quay đầu sang hướng khác.
"Mấy bồ ơi, vỗ tay to lên nào!"
"Húuuu-!"
Thấy tôi dẫn dắt mọi người hưởng ứng nồng nhiệt hơn, Kyeong-won liền huýt sáo một cái thật dài.
"Vỗ tay nào! Vỗ tay nào!"
"Cô là số một ạ!"
"Đẹp đỉnh chóp luôn cô ơii!!"
"Em sắp đổ cô mất rồi!"
Bộp bộp bộp bộp bộp bộp.
Khuôn mặt cô giáo ngày càng đỏ bừng lên, cuối cùng cô vừa cười vừa đập mạnh xuống bàn một cái bùm.
"Thôi đi, thôi đi được rồi! Đủ rồi đấy!"
"Mọi người cùng hô nào! Jang Hwa-eun! Jang Hwa-eun!"
"Jang Hwa-eun! Jang Hwa-eun!"
Oàaa.
Bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp.
Húuuu~ Húuuu~ Jang Hwa-eun! Jang Hwa-eun! Jang Hwa-eun! Jang Hwa-eun!
"Cái bầu không khí gì thế này! Đã bảo là thôi đi mà!"
"Jang Hwa-eun! Jang Hwa-eun! Jang Hwa-eun............"
Bầu không khí được đẩy lên cao trào, đúng chất của lũ học sinh cấp ba ham vui nên tràng pháo tay mãi vẫn không chịu dứt.
"Nhảy đi! Nhảy đi! Nhảy đi."
Trước trò đùa quá trớn của Deok-hoon, cô giáo có chút ngượng ngùng liền cười lớn rồi đập mạnh một phát vào vai cậu ta. Deok-hoon ôm lấy bả vai bị đập đến mức lún vào như muốn gãy xương rồi la hét thảm thiết.
"Oà! Đứng dậy rồi! Vỗ tay nào!"
Bộp bộp bộp bộp.
Không chịu nổi sự hò reo cổ vũ của chúng tôi, cô giáo bắt đầu nhảy cái điệu nhảy lắc hông thương hiệu đó. Nhìn cảnh tượng đó, các thành viên câu lạc bộ cười đến mức nổ bụng, ngã lăn lộn ra phía sau. Đó chính là hình ảnh cô giáo với tâm trạng tràn đầy năng lượng và tính cách hay đùa nghịch như thường ngày.
"Phù ha ha ha."
"À ha ha."
"Ha ha ha……"
"Uầy uốu~ Khá khen cho nhà ngươi, làm tốt đấy chứ~"
"Cái thằng khốn này sao cứ hở ra một chút là lại bắn tiếng Nhật thế hả."
"Á á á, làm ơn tha cho thần linh một mạng đi mà."
Cứ như vậy, trong bầu không khí náo nhiệt và ồn ào đó, tiết sinh hoạt câu lạc bộ đã kết thúc với một tâm trạng khá là ổn áp.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn