Chương 48: Mở màn
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~41 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 [Ngày 11 tháng? năm 2026, 03: +0] [Lee Joon - Lượt 1] [Độ sâu của truyện ma: Lớp 2] [Tỉ lệ nhân quả: 83%]
"Đội trưởng."
"…Kyeong-won đấy à."
"Cậu vẫn chưa ngủ sao?"
"Phùu."
Tôi ngừng việc thu dọn bản đồ lại rồi lấy tay dụi đôi mắt mỏi mệt. Sau đó, theo thói quen, tôi đưa tay lên kiểm tra chiếc đồng hồ đeo tay.
"Đã 3 giờ sáng rồi cơ à. Jin-hee đã về chưa?"
"Vừa mới về xong."
"……Thế nào rồi?"
"Đúng như những gì đội trưởng dự đoán, tầng sáng đèn ở chính giữa tòa nhà 63 tầng giả kia không phải là người sống sót, mà là một cái bẫy."
"Quả nhiên là vậy mà……………."
"Cơ thể của ba thành viên tiến vào trước tiên đã bị kết dính lại với nhau, thậm chí đến cả bộ não cũng bị gộp làm một, rồi chúng liên tục thốt ra những lời tiên tri vô cùng điềm gở nên là……………"
"……Xử lý xong xuôi rồi đúng không. Cậu vất vả rồi."
Vì quá mệt mỏi nên mấy lọn tóc cứ xõa xuống, tôi vuốt ngược chúng ra sau trán rồi tiếp tục gặng hỏi:
"Còn Jin-hee thì sao? Cô ấy có bình an vô sự không?"
Gyeong-won khẽ gật đầu.
"Cô ấy an toàn."
"Cảm ơn cậu. Vất vả cho mọi người quá, thật sự."
"Đội trưởng mau vào phòng chợp mắt một lát đi. Chỗ bản đồ này cứ để yooi dọn dẹp nốt cho."
"Được rồi, vậy nhờ cả vào cậu nhé."
Trên mặt bàn là tấm bản đồ thành phố Seoul được làm nổi bật các tuyến đường tàu điện ngầm. Trên đó, các thông tin về những câu chuyện ma được tai nghe mắt thấy tại từng khu vực, những địa điểm nguy hiểm cần phải né tránh, cùng với vị trí của hầm trú ẩn cho người sống sót và các nhu yếu phẩm tiếp tế đều được ghi chép và đánh dấu lại một cách vô cùng chi tiết.
Bởi vì thỉnh thoảng tấm bản đồ này sẽ tự động biến đổi rồi vẽ ra một viễn cảnh tương lai đen tối khi tất cả mọi người đều bị diệt vong và không một ai có thể sống sót. Cho nên chúng tôi đang phải định kỳ sửa đổi bản đồ và tạo ra nhiều bản sao khác nhau để dự phòng.
"Đây này. Em đang so sánh lại bản sao với bản gốc, lấy khu vực ga Noryangjin làm trung tâm. Cậu cứ tiếp tục làm từ chỗ này là được. Em có cảm giác hình như có chỗ nào đó vừa mới thay đổi……………"
"Ừm."
"Đặc biệt là quán đồ ăn nhanh ở trước ga Sillim này này… Phần mô tả được ghi chú lại có vẻ đã khác đi rồi, cậu nhớ đọc kỹ lại nhé."
"Biết rồi, biết rồi mà. Biết thế nên cậu mau vào trong ngủ đi. Trước khi tớ nổi cáu đấy."
"Cảm ơn cậu."
Tôi đứng dậy rời khỏi văn phòng làm việc, vừa đi vừa dụi mắt bước ra phía hành lang. Các thành viên vừa mới hoàn thành xong chuyến thám hiểm đang đi thang máy từ trên mặt đất xuống căn cứ tác chiến dưới lòng đất này, bọn họ vừa cởi bỏ bộ đồ bảo hộ có in hình họa tiết kim cương vừa bàn tán vô cùng rôm rả.
Tôi khẽ gật đầu chào hỏi từ xa với Jin-hee, người đang thống lĩnh bọn họ, rồi rảo bước đi về phía phòng giám sát.
"Đội trưởng, giờ này mà cậu vẫn chưa ngủ à nha."
Deok-hoon vừa mồ hôi nhễ nhại vừa dùng đũa gắp một vắt mì ly lên, cất tiếng chào tôi.
"Có chuyện gì lạ không?"
"Không có gì. Ngoại trừ việc chúng ta lại vừa mất thêm ba thành viên nữa."
"Tớ muốn xem lại camera hành trình gắn trên người các thành viên đó, ngay khoảnh khắc trước khi họ hy sinh."
"Tất nhiên là đã được ghi hình lại rất tốt rồi. Để tớ bật lên cho cậu xem nhé?"
"Ừm."
Deok-hoon vừa nhai mì nhồm nhoàm vừa gõ cành cạch trên bàn phím. Trong số vài chục màn hình giám sát, có ba chiếc màn hình được chuyển sang hiển thị video từ camera hành trình của các thành viên.
Hai trong số ba màn hình là video của các thành viên đang tiến vào bên trong tòa nhà 63 tầng giả. Thế nhưng ở chiếc màn hình còn lại, một người phụ nữ với khuôn mặt đỏ ngầu, đầy máu me đang cười một cách điên dại, dí sát mặt vào đầy rẫy cả màn hình.
"Úi chà, một video đã bị ô nhiễm mất rồi."
Deok-hoon nhanh tay xóa ngay đoạn video về người phụ nữ đang cười kia. Kể từ sau khi Ma Vương hồi sinh, thế giới này đã dần dần bị ô nhiễm bởi sự điên cuồng và những câu chuyện ma.
Còn lại hai màn hình hiển thị video camera hành trình đang hoạt động bình thường. Tôi tập trung cao độ vào video góc nhìn thứ nhất của các thành viên đang đi lại bên trong tòa nhà 63 tầng giả. Nơi đây thật khó để có thể gọi là một tòa nhà, bên trong chứa đầy chất dịch nhầy dính nhớp giống như thể bọn họ đang đi dạo trong bụng của một sinh vật sống nào đó vậy.
[Chính là chỗ này. Tất cả chuẩn bị.] Từ trong đoạn video được ghi hình, tiếng của Jin-hee đang chỉ huy các thành viên vang lên.
[Theo mệnh lệnh của tôi, đội tiên phong sẽ đạp cửa xông vào. Ba, hai, một. Tiến vào.] Rầm— Dưới góc nhìn thứ nhất, bàn chân phải của một thành viên đạp phăng cánh cửa dính đầy dịch nhầy. Và ngay khoảnh khắc vừa tiến vào bên trong, màn hình bỗng chốc cuộn lên những vệt màu sắc vô cùng sặc sỡ.
[Á, cái, cái gì thế này!] [Chết tiệt thật!] Mấy thứ màu sắc huỳnh quang kỳ quái, rực rỡ trộn lẫn lộn vào với nhau, làm đảo lộn cả màn hình giống hệt như những sắc màu đến từ ngoài vũ trụ xa xôi vậy. Rồi bất chợt có thứ gì đó đập bùm một cái vào camera, khiến màn hình tối sầm lại. Chiếc camera dần dần lún sâu vào trong vật thể vừa va chạm kia, quay cận cảnh không gian bên trong. Có thể nhìn thấy rõ mồn một các cơ quan nội tạng của con người.
"Phùu."
Tôi không thể chịu đựng nổi để xem tiếp nữa nên đành quay mặt đi chỗ khác, thấy vậy Deok-hoon liền tắt đoạn video đi.
Sù sụp, chầm chậm.
Đúng là một đứa có thần kinh thép, ngay cả khi vừa mới xem xong cái đoạn video gớm ghiếc, kinh dị như vậy mà nó vẫn có thể thản nhiên ngồi ăn mì như không có chuyện gì xảy ra. Đó cũng chính là lý do vì sao tôi lại bổ nhiệm cậu ta làm người chịu trách nhiệm cho phòng giám sát này. Vào cái thời đại này, từ chữ viết, video cho đến tranh vẽ, chẳng có một thứ gì là chịu đứng yên một chỗ một cách bình thường cả, vậy nên chúng tôi phải cực kỳ cẩn trọng trong mọi việc để tinh thần của bản thân không bị sụp đổ.
Tôi lại quay đầu nhìn về phía một chiếc camera giám sát trong số hàng tá màn hình đang chiếu thẳng vào tòa nhà 63 tầng. Nơi đó, sừng sững hai tòa nhà khổng lồ hiện lên trên nền bối cảnh của một thành phố hoang tàn vào ban đêm. Một tòa là tòa nhà 63 tầng thật, và tòa còn lại là tòa nhà 63 tầng giả được tạo ra từ truyện ma. Chúng tôi đang suy đoán rằng, có lẽ nó giống một sinh vật sống hơn là một công trình kiến trúc.
Phía trên tòa nhà ấy, có thể nhìn thấy một con rồng khổng lồ được cấu thành từ xác chết của con người đang bay lượn xuyên qua những đám mây đen kịt.
"Cố gắng lên nhé. Tớ đi ngủ đây."
"Sù sụp, ngủ ngon nha."
Bước ra khỏi phòng giám sát và hướng về phía phòng ngủ, tôi khẽ lẩm bẩm trong miệng.
'Cửa sổ trạng thái.'
Vụt— [Ngày 11 tháng? năm 203, 03: +0] [Lee? Joon - Lượt 1] [Độ sâu của truyện ma: Lớp 2] [Tỉ lệ nhân quả: 83%] Đã có lúc cậu ta từng giải thích với tôi rằng: Trên đời này có những kẻ điên rồ vẫn tiếp tục chơi game ngay cả khi đã nhìn thấy cái kết thảm hại (Bad Ending). Lúc đó tôi đã không tài nào tin nổi.
"……Phùu."
Kể từ sau khi Ma Vương hồi sinh, chữ viết trên cửa sổ trạng thái ngày càng trở nên nhòe nhoẹt, khó nhận diện hơn, và giờ đây hầu hết các chức năng của nó đều đã ngừng hoạt động. Tôi vừa nằm xuống giường vừa suy nghĩ xem liệu bản thân mình còn có thể cầm cự được thêm vài năm… không, là vài ngày nữa đây.
"Joon à. Joon à, Joon ơi!"
"Ơ, ớ? Cái, gì… Th… thì ra là Seon-ah à."
Cái quái gì thế… Đứa chết tiệt nào— Nghe thấy tiếng gọi của Seon-ah, tôi vừa lau nước miếng vừa nhổm người ngồi dậy khỏi bàn học.
"Tiết 4 là buổi hướng nghiệp thay cho giờ Lịch sử nước nhà mà… mau tỉnh dậy đi……………"
"Ừm, ừ mừ, ừ… Đúng rồi nhỉ."
Tôi vừa chùi nước miếng vừa theo thói quen kiểm tra thời gian trên cửa sổ trạng thái.
[Thứ Sáu, ngày 22 tháng 3 năm 2019, 10: 57] [Lee Joon - Lượt 2] [Điểm truyện ma: 202] [Tỉ lệ nhân quả: 11%]
'Chết dở, chỉ còn lại có 3 phút thôi.'
Tôi dụi dụi hai mắt rồi đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi. Tất cả mọi người trong lớp đều đã rời khỏi phòng học từ bao giờ. Chỉ còn lại tôi và Seon-ah ở trong lớp học vắng lặng.
"Aoo, sao tự dưng lại bày đặt tổ chức mấy cái buổi hướng nghiệp vô bổ này làm gì không biết, đằng nào thì sau này tớ cũng định sống bằng tiền trúng số độc đắc thôi mà."
"Mau đi thôi."
Seon-ah vừa giậm chân bành bạch vừa giục giã khi thấy tôi cứ liên tục cằn nhằn. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải dụi mắt bước đi về phía hội trường.
Đó là nhà thể chất nằm ở phía bên trái tòa nhà chính. Mỗi khi có sự kiện hay buổi hội thảo nào đó thì nơi này lại được trưng dụng để làm hội trường, lúc tôi bước chân vào thì học sinh toàn trường đã ngồi chật kín mít cả bên trong.
[Trật tự! Trật tự!] Một thầy giáo vô cùng nghiêm khắc phụ trách khối trên đang đứng trên bục giảng, liên tục hét vào chiếc mic yêu cầu mọi người giữ im lặng.
"Lớp mình ngồi đâu vậy nhỉ?"
"Ở đằng kia kìa."
Chen chúc giữa hàng trăm học sinh đang bàn tán xôn xao quên trời đất cùng với các thầy cô giáo đang đi lại trách mắng om sòm, tôi cố gắng dáo dác tìm kiếm những gương mặt quen thuộc thì thấy bóng dáng thầy chủ nhiệm đang nhàn nhã ưỡn cái bụng mỡ ra ở đằng xa.
"Thầy chủ nhiệm kìa! Chúng ta qua đó thôi."
"Ừm."
Seon-ah bị đám học sinh chen lấn xô đẩy, nhăn nhó đi theo sau tôi.
"Lớp trưởng tới rồi đấy à. Thấy cậu ngủ ngon quá nên tớ không nỡ đánh thức mà cứ thế đi trước luôn."
"Được rồi. Cảm ơn cậu đã quan tâm nhé."
Tôi lách qua người Kyeong-won, kẻ vừa mới dành cho tôi một sự quan tâm hết sức kỳ quặc, rồi chen vào ngồi xuống chiếc ghế trống ở bên cạnh. Vừa mới co chân ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gấp không mấy thoải mái thì ngay sau đó, một thầy giáo đảm nhận vai trò người dẫn chương trình đã bước lên bục giảng.
"Sau đây, buổi hướng nghiệp của trường Trung học Phổ thông Nakseong xin phép được bắt đầu. Những vị khách mời đến chia sẻ ngày hôm nay đều là những người đã có hơn 10 năm cống hiến và làm việc chăm chỉ, là những thành viên ưu tú trong lĩnh vực của họ. Hôm nay là ngày thường đúng không nào?
Dù là ngày phải đi làm nhưng vì muốn giúp ích cho định hướng tương lai của các em học sinh, họ đã không quản ngại dành thời gian quý báu để đến với trường Nakseong của chúng ta, vậy nên các em học sinh tuyệt đối không được ngủ gật mà hãy tập trung chú ý lắng nghe nhé. Này, cái em ở tầng 2 kia! Tước ngay cái điện thoại ở tầng 2 đi! Này cái thằng nhóc kia, một, hai, ba! Em ở hàng thứ ba ấy! Đúng rồi, chính là em đấy cậu nhóc!
Thầy vừa mới nhắc là không được ngủ gật mà phải tập trung lắng nghe xong, vậy mà cái thằng này—" Tôi nhìn thấy thầy giáo dạy Lịch sử hớt hải, cuống cuồng chạy thục mạng lên phía tầng 2. Có vẻ đó là học sinh thuộc lớp của thầy quản lý.
Zzz.......
Bốp.
"Á!"
Tôi vừa mới vào phần cài đặt của cửa sổ trạng thái để tắt âm thanh đi hòng tìm kiếm sự yên tĩnh để ngủ gật một lát, thì bất thình lình bị Kyeong-won dùng cùi chỏ huých mạnh một cái đau điếng vào người. Giật mình ngẩng đầu lên thì thấy thầy chủ nhiệm đang lườm tôi cháy mặt từ đằng xa. Dụi mắt nhìn lên bục giảng, một người đàn ông có vẻ ngoài bặm trợn, dữ dằn như một con gấu đang cầm chiếc mic lẩm bẩm cái gì đó.
'Phùu. Đêm qua thức trắng để sắm vai kẻ tâm thần biến thái nên giờ thiếu ngủ trầm trọng rồi đây. Làm ơn cho tôi ngủ một chút đi mà, làm ơn………….'
Tôi mở phần cài đặt âm thanh ra rồi chỉnh lại mức độ bình thường. Ngay lập tức, nội dung mà người đàn ông kia đang phát biểu từ từ lọt vào tai tôi.
"Một điều thú vị là, đối với những cái xác tự tử bằng cách treo cổ thì tinh dịch sẽ bị phóng ra ngoài và…"
Đúng lúc đó, ánh mắt của người đàn ông kia bỗng chạm trúng mắt tôi. Ông ta bất ngờ nháy mắt tinh nghịch một cái rồi lại tiếp tục bài thuyết trình của mình. Chắc là do tôi hoang tưởng thôi đúng không? Giữa hàng trăm học sinh ngồi đây, làm sao ông ta lại cố tình làm hành động đó với mình được chứ?
.
.
Tiếp sau đó là đến giờ nghỉ trưa.
"Oẳn tù tì, oẳn tù tì. Seon-ah thắng rồi nhé."
"Seon-ah ơi, mau chọn món nhanh lên đi nào!"
"Ừm……………"
Thay vì quay trở lại tòa nhà chính, chúng tôi lại đang ngồi chọn thực đơn bữa trưa qua ứng dụng giao hàng.
"Tớ muốn ăn gà rán………………"
"Được thôi. Vị gì bây giờ?"
"Cái loại có rắc bột phô mai ấy……………"
Tiết học tiếp theo là giờ sinh hoạt ngoại khóa (CA), khoảng thời gian mà các câu lạc bộ được tự do hoạt động. Thay vì xuống thẳng nhà ăn của trường, chúng tôi dự định sẽ đặt đồ ăn bên ngoài về rồi cùng nhau ăn tại phòng sinh hoạt câu lạc bộ.
"Oẳn tù tì phát nữa đi, đứa nào thua thì phải xuống tầng 1 nhận đồ ăn nhé."
"Chốt luôn."
Vì được nhà trường cho phép nên trong giờ ngoại khóa tụi tôi mới đặc biệt được đặt đồ ăn bên ngoài về ăn như thế này, nhưng điều đó không có nghĩa là các shipper có thể tự do ra vào tòa nhà chính của trường được. Tôi phải ra đứng đợi sẵn ở khu vực gần sân vận động tầng 1 để nhận đồ.
"Oẳn tù tì! Oẳn tù tì!"
Tôi thua rồi. Seon-ah và Gyeong-won cười khúc khích rồi kéo nhau lên phòng câu lạc bộ trước, còn tôi thì cứ đứng giậm chân bành bạch ở tầng 1 để ngóng chờ gà rán đến.
'Mấy đứa đặt đồ ăn mà shipper giao đến đúng boong vào giờ này chắc chắn là đã lén lút bật điện thoại lên đặt từ trong giờ học rồi chứ gì. Đúng là mấy anh hùng dũng cảm mà.'
Mấy anh shipper chạy xe máy vào trong sân vận động rồi tự tay giao những túi giấy nặng trĩu đựng đầy đồ ăn cho đám học sinh đang chực chờ sẵn ở tầng 1 tòa nhà chính. Ở phía cổng xa xa kia, bác bảo vệ với vẻ mặt đầy khó chịu đang đứng thơ thẩn trước cổng chính, lườm nguýt mấy chiếc xe máy ra vào. Quả nhiên đối với những người lớn tuổi thì cảnh tượng này trông thật không vừa mắt chút nào. Đúng là khoảng cách thế hệ mà. Nhưng biết làm sao được khi chính nhà trường đã gật đầu đồng ý cơ chứ.
Một lát sau.
"Gà rán Wow siêu hời vị phô mai tuyết của bạn đây ạ. Câu lạc bộ Truyện ma ở đâu thế bạn nhỉ?"
"À, là em ạ!"
Tôi đón lấy túi gà rán ngay trước lối vào tòa nhà chính. Nghe thấy cái tên kỳ quặc "Câu lạc bộ Truyện ma", mấy anh chị tiền bối khóa trên đưa mắt liếc nhìn tôi một cái. Ngay khoảnh khắc vừa nhận đồ xong và định quay lưng đi lên thì tôi bất chợt chạm mặt Ha-yoon đang định đi hướng về phía nhà ăn.
"Joon à."
"À, chào cậu."
Ha-yoon lặng im nhìn chằm chằm vào túi gà rán tôi đang cầm trên tay. Bản thân tôi lúc đầu cũng chỉ vô tư đặt đồ ăn chung với ba thành viên ban đầu hay đi với nhau mà thôi, giờ nghĩ lại mới thấy nếu các thành viên khác nhìn vào thì rất có thể bọn họ sẽ cảm thấy bản thân bị cô lập và bỏ rơi, đến giờ tôi mới muộn màng nhận ra điều đó. Bởi vì hiện tại tôi đâu còn là một học sinh bình thường nữa, tôi đang ở cương vị là một chủ nhiệm dẫn dắt cả một câu lạc bộ cơ mà.
"Cái túi gà này, chuyện là………………"
Cô ấy cứ đăm đăm nhìn tôi không chớp mắt. Có phải cô ấy đang thầm trách móc rằng tại sao bản thân lại không được mời hay không.
"T… tớ xin lỗi… tự dưng chuyện nó lại thành ra thế này."
"Ghét cậu ghê."
Ha-yoon khẽ bĩu môi hờn dỗi. May mắn thay, giọng điệu của cô ấy giống như đang cố tình trêu chọc tôi nhiều hơn. Trông cô ấy có vẻ không thực sự tức giận cho lắm.
"Này, Ha-yoon ơi… cậu có muốn… ăn gà rán chung với tụi tớ luôn không?"
"Muộn rồi nha Joon."
Ha-yoon dùng chất giọng dịu dàng để từ chối lời mời rồi lướt qua người tôi để đi thẳng xuống nhà ăn.
"Tớ xin lỗi, thật sự xin lỗi cậu nhiều nhé………………"
Tất cả cũng tại câu lạc bộ của chúng tôi vẫn chưa thành lập được một kênh liên lạc chính thức nào ra trò cả. Nếu có một nhóm chat chung thì chỉ cần nhắn một câu rủ mọi người cùng tập trung ăn trưa tại phòng sinh hoạt câu lạc bộ là xong chuyện rồi.
"À. Ha-yoon ơi, đợi tớ một chút!"
Tôi đứng từ phía sau gọi giật giọng Ha-yoon lại khi cô ấy đang định bước chân vào nhà ăn.
"Cậu này, cho tớ xin số điện thoại được không?"
"Hửm?"
Ha-yoon nhìn tôi chăm chú.
"Số điện thoại ấy. Tớ nghĩ câu lạc bộ mình cũng cần phải có một nhóm chat chung rồi."
Nhìn bộ dạng ngập ngừng, lúng túng đưa chiếc điện thoại ra của tôi, cô ấy khẽ nở một nụ cười rạng rỡ.
"Cậu tò mò về số điện thoại của tớ lắm sao?"
"Ừm. Chuyện là………………"
"Nếu Seon-ah mà biết được chắc cậu ấy sẽ không thích đâu nhỉ."
Trực giác tôi bỗng chốc giật thót một cái.
"Không, cậu nói cái gì thế hả! Không phải như vậy đâu, tớ chỉ muốn lập nhóm chat thôi mà."
"U hủ hủ."
Ha-yoon mỉm cười khúc khích như thể đang trêu đùa tôi vậy.
"Joon quan tâm đến tớ nhiều ghê ta."
"Này, không phải thế đâu………………"
"Cậu tò mò về số của tớ hả? Ừm, phải làm sao bây giờ nhỉ? Chắc tớ phải suy nghĩ lại xem sao đã."
Cô ấy khẽ cười mỉm, đầu lắc lư qua lại đầy tinh nghịch để trêu chọc tôi. Ngay cả cái cách trêu đùa bằng chất giọng nhẹ nhàng, thanh thoát kết hợp với nụ cười tỏa nắng ấy cũng đủ để tôi cảm nhận được cô gái này rõ ràng là 'không phải dạng vừa đâu'. Càng ra sức phân bua thì tôi lại càng cảm thấy những lời mình nói chẳng khác nào mấy lời ngụy biện chắp vá.
'Khoan đã, cái viễn cảnh này. Hình như mình đã từng trải qua ở đâu đó rồi thì phải.'
Là khi nào ấy nhỉ? Cảm giác như mình đã từng bị trêu chọc giống hệt thế này một lần rồi. Giống như cái cảm giác cố gắng hồi tưởng lại nội dung của một giấc mơ ngay sau khi vừa bừng tỉnh giấc vậy, ký ức ấy cứ như thể sắp bắt được đến nơi rồi mà lại tuột mất.
'…Một giấc mơ sao?'
À, đúng rồi. Chính là ở trong mơ.
[Đồ biến thái. Joon là đồ biến thái.] Tôi nhớ ra rồi. Ngay trong giấc mơ ấy, làn hơi thở dịu nhẹ mà Ha-yoon phả vào tai đã khiến cho ý thức của tôi hoàn toàn bay biến, đó là một khoảnh khắc vô cùng ngây ngất và đắm say. Tôi mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào cô bạn nữ sinh trước mặt.
Ha-yoon khẽ cười mỉm rồi nhanh tay giật lấy chiếc điện thoại từ tay tôi, cô ấy nhanh chóng bấm nhập số của mình vào rồi đưa trả lại.
"Sao cậu lại có thể đối xử với tớ như vậy hả Joon. Tớ tổn thương sâu sắc rồi đấy nhé."
"G… gà rán hả? Xin lỗi cậu nhé, chuyện đó thật sự tớ rất xin lỗi… Nếu bây giờ cậu đi cùng luôn thì—" Cắt ngang lời tôi nói, Ha-yoon khẽ bĩu môi hờn dỗi rồi thốt ra một câu gọn lỏn:
"Sao cậu lại có thể nỡ lòng nào bỏ lại một cô bé xinh xắn như tớ ở trên sân thượng một mình cơ chứ? Joon không đáng mặt nam nhi chút nào cả."
Nói đoạn, cô ấy xoay người một cách vô cùng uyển chuyển và quý phái rồi rảo bước bỏ đi. Tôi đờ người ra đứng như phỗng, một tay cầm túi gà rán, tay còn lại thì cầm chiếc điện thoại đã lưu sẵn số của Ha-yoon. Mãi một lúc sau, tôi mới muộn màng hét lớn từ trong tâm khảm hướng về phía bóng lưng đang khuất dần của cô ấy.
'Cửa sổ trạng thái.'
Vụt— 《Cửa sổ trạng thái》 Tên: In Ha-yoon LV. 1 [0/100] Tuổi: 17 Danh hiệu: Đối tượng kết hôn Khuynh hướng:???
Năng lực đặc biệt: Không có Tật xấu đặc trưng:???
Mức độ thấu hiểu: 5/100 [Mức độ thấu hiểu về đối tượng hiện tại còn quá thấp. Hãy tích cực tương tác nhiều hơn với nhân vật này để thu thập thêm thông tin.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn