Chương 69: Truyện ma thứ mười: Herobrine của MyCraft (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~34 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"... Truyện ma."
[Thành viên câu lạc bộ của bạn đang thu thập một câu truyện ma.] [Đang thu thập truyện ma cấp B.] Kééét— Phút chốc sẩy chân mất tập trung, nhân vật KartRider của tôi đâm sầm vào tường phát rầm.
"Joon gà thế——————" Seon-ah khúc khích cười, đôi tay thoăn thoắt điều khiển xe lao vút lên dẫn trước.
... Thu thập truyện ma sao.
Đã lâu lắm rồi tôi mới lại nhìn thấy dòng thông báo này. Kể từ sau bài trắc nghiệm tâm thần phân liệt, chắc cũng phải cả tháng trời rồi nhỉ.
Thời gian hồi chiêu lâu quá đấy.
Ngay khi việc thu thập vừa hoàn tất, một dòng suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi. Tên của câu chuyện ma mà chúng tôi sắp sửa đối mặt lần này là...
Vụt— [Thành viên Ahn Kyeong-won đã hoàn tất thu thập 'Chuyện ma cấp B - Chuyện ma Herobrine'.]... Herobrine? Ahn Kyeong-won sao?
"Oa~ Thắng rồi!"
Seon-ah reo lên đầy thích thú, nhìn ngắm nhân vật của mình vừa cán đích trong màn hình mà mỉm cười rạng rỡ.
"……Uầy, thua rồi. Yoon Seon-ah đỉnh thật đấy."
"Hì hì."
Kính coong~ Cùng lúc đó, tiếng chuông cửa quán net vang lên. Kyeong-won trong chiếc áo khoác dày đang đưa mắt dáo dác nhìn quanh rồi bước vào.
"Kyeong-won kìa! Đằng này, đằng này——————" Nhận ra tiếng gọi cùng cánh tay đang vẫy rối rít của Seon-ah, Kyeong-won rảo bước đi về phía chúng tôi. Nhìn thấy cả đám, cậu ta khẽ bật cười.
"Cả Deok-hoon, Chủ tịch, rồi cả Seon-ah đều tụ tập ở đây hết à. Mấy bồ chơi mấy tiếng rồi?"
"Mới tầm hai tiếng thôi, chưa lâu đâu. Ông cũng đến đây chơi game hả?"
"Không, không hẳn."
Kyeong-won ngó nghiêng xung quanh một lượt.
"Đang trên đường đi chơi với gia đình về nhà, thấy mấy bồ nhắn trong nhóm chat là đang ở đây nên tớ ghé qua chút thôi."
"Ra vậy. Nếu không phải về ngay thì ở lại chơi chung cho vui."
"Tớ đứng xem thôi. Tớ có biết chơi trò nào đâu."
"Thật á? Không chơi một chút nào luôn?"
"Hồi trước thì có, nhưng dạo này tớ không còn hứng thú lắm."
"Thế à."
Không chơi game chút nào sao? Không thể tin được. Kyeong-won đúng là sinh vật thuộc hàng quý hiếm.
"Mấy chuyện liên quan đến game thì thỉnh thoảng tớ chỉ lướt xem mấy đoạn clip ngắn trên YouTube thôi. Mà cái đó cũng không phải vì đam mê trò chơi, chỉ là muốn tìm hiểu mấy cái meme trên mạng cho biết thôi ấy mà."
Tôi thầm cảm thán trong lòng.
Cậu chàng này, ngay cả ở những lĩnh vực như thế mà tinh thần cầu tiến, khát khao kiến thức vẫn mãnh liệt vậy sao.
Nhưng một nam sinh cấp ba nếu ở nhà không chơi game, thì rốt cuộc cậu ta sẽ làm gì vào thời gian rảnh để tìm kiếm niềm vui nhỉ? Là một kẻ chẳng có sở thích nào khác ngoài game như tôi, điều này thực sự khiến tôi tò mò ra phết. Chẳng lẽ việc ở nhà ôm sách và cày nát mạng Internet lại thú vị đến thế sao?
"Mà quan trọng hơn, Chủ tịch này, trên đường đến đây tớ vừa phát hiện ra một điều hay ho lắm nhé."
Cậu ta nở nụ cười ẩn ý, vừa đứng vừa đưa tay đẩy lại gọng kính.
"Mấy bồ ở đây có ai biết trò chơi mang tên MyCraft không?"
MyCraft.
Đó là một tựa game vô cùng nổi tiếng, được nhào nặn dưới bàn tay của một studio trực thuộc tập đoàn Clover và đã liên tục nhận được sự yêu mến trên toàn thế giới suốt 10 năm qua. Đúng như cái tên kết hợp giữa "My" (Của tôi) và "Craft" (Chế tạo), mọi yếu tố trong game đều được cấu thành từ những khối lập phương. Người chơi có thể đập vỡ hoặc xây dựng các khối vuông đó để tự tay kiến tạo nên một thế giới của riêng mình — một thể loại game sandbox kinh điển.
Dù là một trò chơi vô cùng đình đám, nhưng vì đây là game trả phí dạng package (phải mua bản quyền), lại thêm việc tự mày mò một mình không vui bằng việc rủ hội bạn thân cùng sống sót, nên bản thân tôi vẫn chưa một lần chơi thử.
"À, chưa chơi bao giờ, nhưng chẳng phải nó là cái game đồ họa pixel, đi thu thập tài nguyên rồi xây nhà các thứ đó sao?"
"Chính xác."
Kyeong-won khẽ nhếch môi, lại đẩy gọng kính lên cao hơn.
"Dạo gần đây, trên mạng đang rộ lên mấy lời đồn ma quái khá kỳ lạ về bản lậu của trò đó đấy."
"Bản lậu?"
"Nghĩa là phiên bản bất hợp pháp ấy."
Cậu chàng kéo một chiếc ghế trống ở bàn bên cạnh lại rồi ngồi xuống. Vì đây là một quán net nhỏ vắng khách ở vùng ngoại ô nên chẳng ai thèm bận tâm đến hành động của chúng tôi.
"Hacker đã bẻ khóa phiên bản chính thức của trò chơi, vô hiệu hóa hệ thống bảo mật rồi tung lên mạng. Chỉ cần tải về là ai cũng có thể chơi được, chẳng cần đĩa CD hay nhập mã kích hoạt bản quyền gì cả."
Bản lậu.
Từ này nghe cứ như ẩn ý cho mấy tên trộm hay cướp biển vậy nhỉ.
"Có phải ông định nói về... chuyện ma Herobrine không?"
Dù bản thân tôi cũng chỉ vừa biết đến cái tên này nhờ hệ thống thông báo, nhưng tôi vẫn cố tình ướm lời để xác thực xem tên gọi từ người trực tiếp thu thập chuyện ma có trùng khớp với nội dung của hệ thống hay không.
"Đúng vậy. Hóa ra Chủ tịch cũng nghe qua rồi à."
Không nằm ngoài dự đoán, cậu chàng đẩy kính, nở một nụ cười đầy bí hiểm.
"Có vẻ như trong quá trình bẻ khóa bảo mật của trò chơi này, các hacker đã vô tình giải phóng một thứ...
'không được phép giải phóng'."
'Thứ không được phép giải phóng' sao...
"Đó là những bí mật nguy hiểm mà các nhà phát triển của tập đoàn Clover đã âm thầm chôn giấu. Đám hacker trong lúc chỉnh sửa dòng code vô tội vạ đã vô tình tháo bỏ phong ấn của nó và tung ra cho cả thế giới."
"Bí mật cơ à..."
Tôi bắt đầu cảm thấy hứng thú rồi đấy.
"Mà đó là kiểu bí mật gì thế?"
"Thực ra chính tớ cũng không rõ đó là bí mật gì. Nhưng chắc chắn là có những hiện tượng kỳ quái xảy ra. Nghe giang cư mận review lại thì sau khi chơi phiên bản bất hợp pháp này, số người hóa điên hoặc mất tích không phải là một hai người đâu."
"Đáng sợ vậy. Nhưng thế thì tại sao file tải vẫn trôi nổi trên mạng được? Chưa nói đến chuyện ma cỏ, việc xài hàng lậu là phạm pháp mà, bộ người ta không truy quét sao?"
"Có chứ. Nhưng nghe đâu có mấy kẻ lập dị chuyên nghiệp cứ liên tục đổi IP rồi cố tình phát tán nó khắp các diễn đàn."
"Thế có thể tìm thấy nó ở đâu?"
"Cứ một thời gian là bị xóa, nhưng từ Naver blog cho đến DC Inside đều có đủ. Chỉ cần khéo tìm kiếm là ra ngay thôi."
"Cấu hình thì sao? Máy tính ở quán net này gánh nổi không? Máy ở đây cùi bắp lắm."
Phút chốc, Kyeong-won im lặng.
"……Cậu định chơi à?"
"…Hửm?"
"Chuyện ma này này. Cậu có ý định chơi thử sao?"
"…Chẳng phải ông kể cho tớ nghe là để tớ chơi thử hay sao?"
"Tớ không hề có ý đó đâu nhé."
Vẻ mặt Kyeong-won lộ rõ vẻ gượng gạo.
Vì hệ thống thông báo chính cậu ta là người thu thập câu chuyện này, nên tôi cứ đinh ninh mạch truyện sẽ tự khắc dẫn dắt đến việc cả đám cùng lao vào cuộc. Nhưng xem ra, bản thân cậu chàng chỉ đơn thuần nghĩ rằng mình vừa lượm nhặt được một câu chuyện ly kỳ trên mạng nên đem lại góp vui mà thôi.
"Tớ hơi cầm đèn chạy trước ô tô rồi. Mà cũng đúng, việc này nguy hiểm thế cơ mà."
"À thì, không... Nếu Chủ tịch muốn thử sức thì cứ việc, tớ không cản đâu..."
Ánh mắt cậu ta như muốn nói "Cậu mà chơi thì tớ sẽ theo", nhưng nét mặt đã có phần căng thẳng.
Chợt, tôi quay đầu sang lén quan sát sắc mặt của Deok-hoon và Seon-ah.
Deok-hoon vẫn dán chặt mắt vào màn hình, bàn tay gõ phím cạch cạch đầy vô cảm. Seon-ah thì vừa nghe chuyện với vẻ mặt có chút ngơ ngác.
Hửm. Xem ra sắc mặt tụi nó chẳng có tí gì gọi là hào hứng cả.
Tôi đã vô thức mặc định rằng những đứa bạn này sẽ hiển nhiên đồng hành cùng mình để đi săn ma. Dẫu biết việc hứa hẹn sẽ cùng nhau cố gắng chỉ mới diễn ra vào ngày hôm qua, nhưng cái suy nghĩ hễ cứ gặp chuyện ma là phải lao vào giải quyết ngay lập tức... vốn dĩ chỉ là góc nhìn của riêng tôi — một kẻ có cuộc sống hằng ngày là một chuỗi những hiện tượng kỳ quái nối tiếp nhau.
Hôm nay, mục đích tụi tôi tụ tập ở đây không phải để giải quyết chuyện tâm linh, mà là để xả stress ở quán net. Trong hoàn cảnh đó, việc đột ngột kéo cả đám vào một vụ bắt ma... chắc chắn sẽ là một gánh nặng đối với tụi nó.
…Cũng phải thôi. Dù nói là để cứu thế giới, nhưng làm việc này đâu có ra tiền, tụi nó cũng chỉ mới là học sinh lớp 10 thôi mà. Nếu tụi nó cứ răm rắp theo mình mà không chút nề hà thì mới là chuyện lạ ấy chứ.
Hơn nữa, tuần này tụi nó đã phải trải qua một tuần mệt nhoài với đủ thứ chuyện: từ kỳ thi giữa kỳ, lão thầy dạy Khoa học, cho đến con ma đầu người. Cảm thấy có chút áy náy, tôi vội vàng xoa dịu bầu không khí.
"Xin lỗi vì tớ hơi vội vàng nhé. Vừa trải qua một tuần mệt mỏi như vậy mà."
"Không, có gì đâu..."
Kyeong-won ngập ngừng trước cú bẻ lái khét lẹt của tôi.
"Thật ra suy nghĩ của Chủ tịch mới đúng chứ. Nghe bảo 3 năm nữa thế giới sẽ biến thành bãi rác, làm sao mà chúng ta có thể thảnh thơi ngồi—"
"Không đâu. Lúc chơi thì phải chơi, lúc nghỉ thì phải nghỉ chứ."
Tôi xua tay, tỏ ý bảo không sao đâu.
"Hôm nay cứ thoải mái chơi game đi. Dù sao thì thứ Sáu tuần nào chúng ta chẳng có giờ sinh hoạt câu lạc bộ cố định. Tụi mình mới hạ quyết tâm nghiêm túc được vài ngày thôi, không cần phải ép buộc bản thân quá mức đâu."
"Hửm."
Kyeong-won khẽ gật đầu, từ từ buông hai cánh tay đang khoanh trước ngực ra.
"Nếu Chủ tịch đã nói vậy thì... sao cũng được."
"Hay là ông cứ kể tiếp câu chuyện đi? Để lúc nào đó không phải bây giờ, tụi mình sẽ chơi thử."
"Được thôi."
Và thế là, những câu chuyện ma về MyCraft đang làm mưa làm gió trên Internet được Kyeong-won kể lại như sau: <CHUYỆN MA MYCRAFT> Nhìn bề ngoài với đồ họa khối lập phương, nhiều người sẽ nghĩ đây chỉ là trò chơi dành cho con nít. Thế nhưng nếu đào sâu vào, MyCraft lại là một tựa game phản ánh những yếu tố thực tế một cách vô cùng sâu sắc và chi tiết.
Trò chơi đặc trưng bởi sự tự do vô hạn: có chu kỳ 'ngày/đêm', sự thay đổi của thời tiết, hơn hàng trăm công thức chế tạo, hệ thống thanh đói bụng và thức ăn của nhân vật, và thậm chí người chơi có thể tự tạo nên một ngôi làng, xây dựng cả một thành phố cho riêng mình.
Chính vì bản chất của game luôn đề cao yếu tố thám hiểm và sinh tồn, sự tưởng tượng của người chơi đối với những vùng đất vô định đã khai sinh ra không ít những câu chuyện ma mị. Trong số đó, ba câu chuyện tiêu biểu nhất phải kể đến là: ① Herobrine Câu chuyện ma về một NPC có ngoại hình y hệt như nhân vật của người chơi trong máy chủ.
Người ta kể rằng, khi các game thủ tạo máy chủ cục bộ (Local Server) để chơi cùng nhau, một cách kỳ lạ nào đó, họ lại phát hiện ra những công trình quái dị do ai đó xây nên ở khắp nơi trong thế giới của mình — những công trình mà họ chắc chắn bản thân chưa từng đụng tay vào.
Đó là những kiến trúc không thể nào tự nhiên sinh ra được, bắt buộc phải có bàn tay con người xây dựng nên. Nói cách khác, đó chính là dấu vết của 'một thứ gì đó không phải người chơi'.
Giữa lúc câu chuyện ma ấy đang gây bão trên Internet, có một streamer (BJ) đã quyết định đầu tư công sức để truy vết những dấu tích đó nhằm làm nội dung cho buổi phát sóng. Theo dấu những kiến trúc lạ, streamer nọ đi theo một vòng tròn lớn để rồi cuối cùng lại quay về điểm xuất phát. Thế nhưng, ngay tại vị trí ban đầu đó, một dòng chữ khổng lồ đỏ tươi như máu đã xuất hiện:
'CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI ĐỊA NGỤC' Về sau, khi cắt dựng lại đoạn video ghi hình cuộc truy đuổi để đăng lên YouTube, người ta mới bàng hoàng phát hiện ra: ở những khoảng cách xa xăm dọc theo con đường mà streamer đi qua, luôn có một nhân vật bí ẩn mang ngoại hình giống hệt người chơi đang âm thầm đứng quan sát. Kẻ đó được gọi bằng cái tên: Herobrine.
② Địa ngục (The Nether) Một bản đồ thế giới ngầm được thêm vào trong phiên bản cập nhật mới nhất.
Người chơi có thể dùng các vật phẩm để mở ra một cánh cổng dịch chuyển dẫn đến thế giới ngầm này. Câu chuyện ma bắt đầu khi người chơi di chuyển vào đây, sau đó tắt game và hạ cấp phiên bản trò chơi quay trở lại thời kỳ cũ.
Bản đồ địa ngục vốn là thứ chỉ có ở phiên bản mới, hoàn toàn không tồn tại ở phiên bản cũ. Thế nhưng nếu cưỡng ép chạy game, thế giới ngầm — thứ đáng lẽ không thể xuất hiện ở bản cũ — lại hiện ra một cách vẹn nguyên.
Tuy nhiên, thế giới ngầm ở phiên bản cũ này lại mang một bầu không khí âm u, rợn người hơn hẳn: đồ họa bị lỗi vỡ nát ở vài nơi, và văng vẳng bên tai là những tiếng gào rú xé lòng không rõ nguồn gốc. Nếu cứ tiếp tục dấn thân vào trò chơi trong trạng thái đó, người ta bảo rằng một 'Địa ngục' theo đúng nghĩa đen sẽ thực sự hiển hiện.
③ Nơi tận cùng thế giới (Far Lands) MyCraft cho phép người chơi tự do khám phá thế giới và xây dựng công trình theo ý muốn. Thế nhưng, điều đó không đồng nghĩa với việc kích thước của thế giới này là vô hạn.
Nó chỉ rộng lớn đến mức tạo cảm giác như vô tận mà thôi, chứ xét về hiệu năng hệ thống, bản đồ chắc chắn có giới hạn của nó. Theo lời những người chơi từng chạm đến điểm tận cùng ấy, họ bị chặn lại bởi một bức tường vô hình và không thể tiến thêm được nữa.
Điều kỳ bí nằm ở chỗ, vượt qua khỏi ranh giới của bản đồ, người ta vẫn có thể nhìn thấy những công trình không rõ nguồn gốc cùng một hệ sinh thái quái dị tồn tại ở phía bên kia. Người chơi gọi thế giới bất khả xâm phạm nhưng vẫn hiện hữu trải dài vô tận phía sau giới hạn bản đồ đó là: Far World (Thế giới viễn xứ).
"Đại khái có thể tóm gọn lại thành ba câu chuyện như vậy thôi. Chi tiết hơn thì tớ cũng chịu. Tớ chưa trực tiếp chơi bao giờ, chỉ là lướt xem trên YouTube thôi mà."
Dứt lời giải thích, Kyeong-won tháo kính ra khẽ lau chùi mặt kính.
Xem trên YouTube lúc đang đi đường rồi phát hiện ra sao...
Tin nhắn thông báo năng lực thu thập chuyện ma xuất hiện có lẽ cũng là vào khoảng thời gian đó.
"Nghe cuốn thế nhỉ."
"Đúng không?"
Nghe thấy giọng nói của cô gái xinh đẹp đứng bên cạnh cất lên, Kyeong-won khẽ gật đầu tán thưởng.
"Giờ tụi mình cùng chơi chung luôn đi?"
"Bây giờ á?"
Trước câu hỏi của cô gái, Kyeong-won có chút ngỡ ngàng. Thế nhưng Deok-hoon có vẻ lại đồng tình, cậu ta lầm bầm điều gì đó trong miệng:
"Tớ bỏ phiếu thuận. Cứ bắt mấy bồ không chơi game ngồi ngó thế này tớ cũng thấy ngại miệng lắm. Nếu là MyCraft thì hợp gu mọi nhà, cách điều khiển lại dễ, ai cũng có thể nhanh chóng làm quen... Rủ cả đám chơi chung thế này là chuẩn bài rồi."
Thì ra nãy giờ dù đang cày Dungeon & Fighter nhưng tai cậu ta vẫn thính lắm, câu nào thốt ra cũng chí lý cả.
"Không cần mua game cũng được hả?"
Cô gái xinh đẹp cất tiếng hỏi, Deok-hoon vẫn dán mắt vào màn hình gật đầu cái rụp.
"Ôi giời, đằng ấy vào giữa chừng nên không nghe thấy à? Nãy giờ chẳng phải kính cận đã bảo là dùng bản lậu đó sao. Tụi mình sẽ tải lậu về."
"Thật á?"
"Kính cận bảo cứ lên mạng tìm bừa một chỗ rồi tải về là được."
"Ra là vậy."
Thiếu nữ tóc đen gật gù ra chiều đã hiểu.
Bất chợt, trong đầu tôi thoáng qua một thắc mắc. Nếu là phiên bản bất hợp pháp thì hệ thống trực tuyến sẽ không hoạt động, vậy làm sao có thể chơi chung với nhau được?
"Nhưng nếu là bản lậu thì không kết nối được với máy chủ mà? Phải chơi chung thì mới có ý nghĩa chứ."
"Chơi mạng cục bộ (Local) thì không sao đâu. Nghĩa là những máy tính được kết nối chung trong một tiệm nét như thế này thì vẫn có thể chơi cùng nhau được."
Máy chủ cục bộ sao.
Đối với một kẻ chỉ toàn chơi game online chính thống như tôi thì đây là một khái niệm khá mới mẻ. Nhưng tóm lại là việc cả đám cùng truy cập vào một thế giới để chơi chung hoàn toàn không có vấn đề gì.
"Nhưng đây là lần đầu tiên tớ chơi trò này luôn á."
"Thế từ khâu cài đặt cho đến lập máy chủ là ai làm hết vậy?"
"Ài, đừng lo. Tớ từng kinh qua vài lần rồi."
Deok-hoon vỗ ngực cam đoan, mắt vẫn không rời màn hình nửa tấc.
"Dù cũng chuyện từ mấy năm trước rồi... nhưng mà chắc là không có vấn đề gì đâu."
"Tuyệt quá."
Cô thiếu nữ tóc đen đáp lại bằng một chất giọng trong trẻo, ngọt ngào.
"......."
"......."
"À ừm, cơ mà... cho hỏi bạn là ai vậy?"</CHUYỆN>

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn