Chương 337: 338
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~54 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Chẳng biết cơ hội là cái gì nữa.
'Vẫn như mọi khi mà.'
Cảm giác như máu sắp biến thành cồn đến nơi rồi. Tôi cứ uống mãi cho đến khi có cảm giác đó. Những ánh đèn nhỏ trong quán bar tối mờ nhòe đi trong tầm mắt. Elias chép miệng nếm rượu rồi lấy từ trong túi áo khoác ra một chai rượu rẻ tiền bằng nửa bàn tay.
"Uống rum xong sang uống whisky, tự nhiên vị whisky mình hay uống lại ngon gấp đôi. Phải điều chỉnh vị nếm định kỳ thì mới thưởng thức ẩm thực được, chứ không là cứ đi phàn nàn về thế giới một cách vô ích đấy. Quý tộc thì cứ quen thói lười biếng, chẳng biết ơn những gì mình ăn, toàn coi đó là chuyện hiển nhiên rồi chỉ biết than phiền…."
"Ừ. Tôi thấy đúng là có phần như vậy thật."
Tôi cảm nhận được não bộ và đôi mắt mình đang nóng bừng lên vì cồn, rồi chậm rãi gật đầu. Bản thân còn chẳng biết mình đang nói gì nữa. Vừa nghĩ vừa nhẩm lại thì tôi phát hiện ra một vấn đề: tôi nhận ra mình vừa nói bằng cái tôi của người hiện đại thế kỷ 21, liền muộn màng tự vả miệng. May là đang ở cùng Elias nên việc tôi là quý tộc mà lại đi chê bai quý tộc cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
"Ẩm thực bắt nguồn từ lòng biết ơn đấy. Nếu tư tưởng đã sai lệch ngay từ đầu thì dù ăn gì cũng chỉ là một đống dinh dưỡng vô vị mà thôi, phải không?"
Phải rồi…. Sau đó là hàng loạt lý thuyết ẩm thực của Elias tuôn ra. Tôi thường thấy việc ăn uống khá mệt mỏi nên chủ yếu chỉ ăn những thứ quen thuộc, vì thế chẳng mấy hứng thú với ẩm thực, nhưng tôi lại thích nghe xem Eli đang nghĩ gì. Luôn là thế. Ngay từ khi bắt đầu đọc về cậu ta. Tôi cố gắng khắc sâu những thông tin đó vào đầu, chỉ biết quán tính gật gật đầu.
"Nhưng vấn đề là ở nơi chúng ta ở thường không có sẵn loại rum này, nên tớ lúc nào cũng mang theo. Tớ cho cậu này!"
"Ừ, ừ. Cảm ơn nhé. Tôi đi vệ sinh chút…."
"Tớ cũng đi!"
'Không, làm ơn đừng theo nữa….'
Tôi muốn để đôi tai được nghỉ ngơi một chút mà không được. Elias cứ lải nhải không ngừng từ lúc đi vệ sinh cho đến khi quay lại chỗ ngồi.
"Còn cậu?"
"……."
Đến một lúc, vì buồn ngủ nên tôi đã bỏ lỡ mất cuộc đối thoại. Chúng tôi đang nói gì nhỉ? Sau chuyện ẩm thực, rồi nói chuyện về Ulrike và lũ bạn lớp 1 trong chốc lát, rồi lại nói linh tinh về sự thiên kiến trong kho sách thư viện trường, rồi rủ nhau đi sòng bạc, rồi lại nghe mấy lời nhảm nhí nghiêm trọng như chuyện đánh sập Bộ Tư lệnh, ừm…. Chẳng thể nắm bắt được chúng tôi đã nói chuyện gì, lúc nào, nên tôi lấy tay ấn mạnh vào mắt rồi đáp.
"Tôi cũng giống cậu thôi. …Chắc vậy. Kể cả không giống thì lát nữa cậu cũng thuyết phục được tôi thôi."
"A ha ha ha! Luca say rồi~"
"Có vẻ vậy."
"À, không được! Thừa nhận mấy chuyện này thì mất vui. Bình thường mấy đứa kia toàn bảo 'Tớ đi trước đây~' rồi bỏ mặc tớ một mình đấy."
"Không đi lúc này thì về nhà bằng hai chân không nổi đâu."
"Dù là ký túc xá á? Dù là phòng bên cạnh á? Dù tớ đang cô đơn á?!"
"Vẫn vậy thôi. Cái đó thì liên quan gì…."
"Hôm nay có Luca ở đây nên không sao cả~ Vì cậu sẽ chơi với tớ đến tận sáng mà~" Elias khoác vai tôi như một thằng điên rồi lắc lư cơ thể sang hai bên. Tôi chẳng thể nào hiểu nổi thằng cha này. Sự kết hợp giữa đôi mắt sáng rực và khóe miệng nhếch lên đầy tự tin trông cứ như là một kẻ có thái độ lồi lõm cực hạn―giờ tôi mới nhớ ra là thực tế cũng đúng là như thế―nhưng khi ở cùng bạn bè thì lời nói của cậu ta lại chẳng hề như vậy.
Những người bạn khác, đặc biệt là lũ bạn lớp 1 ở Học viện Giáo dục Đế quốc 2 mà thấy bộ dạng này chắc sẽ ngớ người ra mất.
Tất nhiên, tôi biết cái vẻ lồi lõm đó chỉ là cơ chế phòng vệ mà thôi. Việc cậu ta giả làm kẻ ngông cuồng cũng có phần chủ ý, nhưng sự liều lĩnh và tính khí vốn là phần lớn trong cái vẻ ngông cuồng đó chính là sự bộc phát của tâm lý phòng vệ đã hòa tan vào cả cuộc đời cậu ta, và cũng là bản chất vốn có của cậu ta. Chẳng thể định nghĩa cậu ta bằng một thứ gì được. Như tôi đã từng nghĩ trước đây.
'…Không biết Elias sẽ lớn lên thế nào trong một thế giới không có Friedrich Hohenzollern nhỉ.'
Dù vậy, chắc cũng chẳng tử tế, điềm đạm gì cho cam. Đang mỉm cười với suy nghĩ đó thì Elias dí sát mặt vào trước mặt tôi.
"Đi sòng bạc không?"
"Đi trong tình trạng này là mất trắng đấy. Não chẳng vận hành được chút nào đâu."
"Tớ thấy cậu chắc chắn sẽ không thua đâu…."
"À, mấy đứa."
Có tiếng ai đó gọi từ phía sau, tôi chậm rãi quay lại. Elias, người vẫn chưa say, đứng dậy vỗ tay.
"Narke~"
"Ơ, quần áo của Lukas…."
Narke, người đang ôm nhẹ lấy Elias, nhìn xuống tôi rồi bỏ lửng câu nói. Elias vỗ vỗ vào chiếc áo khoác ngắn cũn của tôi rồi nói.
"Tớ cho cậu ấy mượn áo của tớ đấy. Hợp không?"
"Ưm~ Hợp đấy."
Sau khi thốt ra những lời trẻ con đó ở hành lang, tôi đã ghé qua phòng của Elias. Khi đó, Elias lật tung mọi thứ lên vì phải dọn dẹp vali rồi bắt đầu ném quần áo của mình sang cho tôi. Quần áo của Elias không phải gu của tôi nhưng tôi cứ thử mặc theo ý cậu ta xem sao…. Đương nhiên, nếu nhìn vào bộ dạng đang say rượu của tôi ở đây thì bạn cũng biết rồi đấy, độ thiện cảm chẳng tăng lên tẹo nào.
Thực ra tôi cũng đã rút được một món tạo vật. Elias cứ rống lên rằng bạc hợp với tôi hơn là trang sức đá quý nên tôi đành làm theo. Ngay cả khi Leo, kẻ coi trọng sự thống nhất trước khi làm việc theo đúng phong cách FM, có lên đây ngay lập tức thì tôi cũng chẳng còn gì để nói.
"Tớ cứ tưởng cậu không thích Lukas mặc đồ kiểu này chứ. Thực ra bản thân cậu cũng đâu có thích lắm, đúng không?"
Trước câu nói của Narke, Elias im lặng một hồi lâu rồi mỉm cười.
"Là đồ của tớ nên không sao. Hơn nữa, quan trọng là lát nữa cậu ấy sẽ cởi ra ngay thôi mà~"
"Lại thay đồ nữa à? Bắt đầu thấy phiền với mấy cái show thời trang này rồi đấy…."
"Thay gì mà thay! Đương nhiên giờ phải đi ngâm mình thôi! Không thể cứ uống mãi ở đây được~"
"À, là cái đó hả. Tớ không đi đâu. Mọi người chơi vui vẻ nhé."
"Hả?"
"Tớ không vào bồn đâu. Lúc mọi người đi thì tớ sẽ ở phòng chờ, lát nữa gặp lại."
"Cái gì?! Sao không vào?"
Tôi suy nghĩ xem nên bao biện thế nào, nhưng vì có Narke ở đó nên nghĩ tốt nhất là không nên nói dối, tôi thẳng thắn đáp.
"Tớ không thích để lộ da thịt."
"……."
Trước sự thật mà tôi đã cân nhắc kỹ lưỡng mới thốt ra, cả Elias và Narke đều cứng đờ. Elias há hốc mồm, đảo mắt rồi nhướng mày.
"Ừm, Luca này, vào đó thì ít nhất cũng phải mặc quần bơi chứ."
"Tớ biết."
Nghe tôi đáp, Narke cười khẽ, dùng tay che miệng rồi quay mặt đi. Elias túm lấy vai tôi rồi hét lên hỏi.
"Biết mà vẫn ghét á?! Thế thì cái kiểu diễn kịch của cậu ở Primro… không, cái kiểu Ý-Mỹ đó thì sao?! Cái bộ dạng mà đến tớ cũng không bắt chước nổi ấy…."
"Cậu quên năm nay ở trường đã làm gì à? Hình ảnh ủy ban kỷ luật ngày hôm đó vẫn còn in đậm trong mắt tớ đây này."
"Ha ha~" Cái bộ dạng nhếch nhác, thiếu văn minh ở Jeremiah đó hoàn toàn là nhờ diễn xuất. Trong lúc diễn xuất thì cái gì mà chẳng làm được. Quan trọng là hiện tại, chẳng có tình huống nào, chẳng có ai yêu cầu tôi phải diễn cả. Elias nghiêng đầu hỏi.
"Nhưng dù sao thì cũng chỉ có bảy người chúng ta thôi mà. Thuê trọn cả tòa nhà suối nước nóng đó rồi, chẳng có ai đến đâu! Không được sao…?"
"Cái đó thì liên quan gì. Tớ không thích để lộ da thịt dù là chỉ có một mình."
"Thế là không vào…? Thật á?"
"Ừ."
Trước câu trả lời kiên quyết của tôi, Elias buông thõng vai xuống.
"A, tiếc thật…. Tớ cứ nghĩ đến cảnh được ngâm mình cùng cậu rồi uống rượu…."
"Cứ phải ngâm mình làm cái gì. Biết là suối nước nóng tự nhiên đấy, nhưng nóng thế cơ à?"
"Không biết. Ngâm một mình chán lắm, Narke, lát nữa cậu đi cùng tớ rồi uống rượu nhé?"
"Ừm, không uống đến mức say mèm được đâu, nhưng mà…."
Narke liếc nhìn tôi rồi mỉm cười dịu dàng.
"Nếu dùng thần lực để thiêu đốt đi thì vẫn có thể tiếp tục uống cùng nhau được thôi. Được."
"……."
Bộp Tôi túm lấy cánh tay của Elias, kẻ đang định đứng dậy. Elias cất tiếng hỏi với giọng đầy thắc mắc.
"Sao thế? Luca."
Tôi giữ chặt lấy cánh tay cậu ta rồi đảo mắt.
"…Chờ chút. Chờ một chút đã."
*
"Thật sự ổn không đó~? Chẳng phải cậu ghét à."
"Đã bảo là ổn rồi mà."
Trước câu hỏi của Elias, tôi lầm bầm một cách khô khốc, Narke cười nhẹ. Tòa nhà khổng lồ được trang trí theo phong cách Phục hưng này không một bóng người ra vào. Đó là vì gia tộc Zähringen đã tạm thời thuê trọn khu suối nước nóng. Nghĩa là, khác với sảnh tiệc hay quán bar lúc nãy, nơi này chỉ có bảy người bọn tôi ra vào. Nếu có những người khác ở đó, có lẽ tôi đã từ bỏ việc đi cùng Elias rồi.
Dường như Narke đã biết tôi đang cố gắng thân thiết với Elias. Nhìn biểu cảm của cậu ta, câu nói "sẽ tiếp tục uống cùng nhau" chắc chắn là cố ý nói. Thế nhưng, vì Narke là người có thể chơi với Elias đến tận sáng hôm sau, tôi không thể để Elias đi cùng cậu ta được. Thời gian còn lại của tôi chỉ còn vỏn vẹn một nửa ngày nữa, và tôi phải giải quyết dứt điểm vấn đề với Elias khi chỉ có hai người.
'…Không biết có phải Elias cũng cố tình giữ Narke lại không nhỉ.'
Biết hết cả rồi sao? Một nghi vấn bất chợt thoáng qua. Tiếng ngân nga vui vẻ hơn mọi khi của Elias nghe thật đáng ngờ. Nhưng nghi vấn đó cũng chẳng kéo dài được lâu.
Đến lối vào suối nước nóng, tôi phải đối mặt với một vấn đề cực kỳ lớn. Nơi này có hai lối vào bồn tắm và cả hai đều dẫn đến một không gian duy nhất. Tôi nhớ ra đây không phải spa hiện đại, cũng không phải hồ bơi mà được phân loại là nhà tắm công cộng, tôi phân vân một lúc rồi nhận ra những gì mình thấy là đúng, liền ôm lấy trán.
"…Là tắm chung á?! Mấy người dù sao cũng là thế kỷ 19, có tỉnh táo không đấy?"
"Sao? Tắm chung? Thuật ngữ của nhân loại cổ đại à?"
"……."
Elias có vẻ như không hiểu cả những gì tôi đang nói mà cứ liên tục hỏi. Phải rồi, ngay cả khái niệm đó cậu ta còn không có. Đến giờ phút này, việc tân nhân loại bận tâm về điều đó cũng là chuyện lạ.
"…Chắc chắn là vào đó phải mặc quần đúng không? Dù biết rồi nhưng vì đây là Đức nên tôi thấy cần phải nghe lại lần nữa."
"Đương nhiên là thế rồi~ Từ trước đến nay đâu có ai bình thường vào đó mà không mặc gì đâu. Không biết dân thường thế nào chứ bọn mình thì hơi… Nghĩ đến cảnh gặp nhau ở đây rồi lát nữa lại phải đến nghị viện, cơ quan chính phủ hay Bộ Tư lệnh để làm việc cùng nhau…. ừm. Chẳng biết sao nữa, tự nhiên muốn đấm cho một cái. Không, tự nhiên nhớ đến bác cả nên bực hết cả mình…."
Narke nhẹ nhàng bịt miệng cậu ta lại, rồi vừa tìm thứ gì đó trong túi áo khoác vừa quay mặt đi.
"Đừng lo~ Đương nhiên là thế kỷ 17 cũng mặc quần rồi. Cậu có muốn xem sách hướng dẫn suối nước nóng không?"
Phải rồi, dù sao thì giữa tân nhân loại cũng chẳng cần thiết phải phân biệt địa điểm quá làm gì. Tôi thuyết phục bản thân như thế rồi bước vào phòng thay đồ.
"Cuối cùng thì cậu cũng chịu mặc áo choàng vào đây đấy à…. Tớ cứ đi thế này cũng không sao mà."
"Cậu cũng mặc vào đi."
"Được rồi. Tớ cũng mặc rồi đây, Lukas."
Narke cười khẽ rồi chỉ vào bộ đồ của mình.
Tôi hiện tại đang mặc chiếc quần đùi và áo choàng tắm mà Elias đã chuẩn bị. Có vẻ đó là một lựa chọn đúng đắn. Thế nhưng, nhìn thấy bộ dạng đó, Elias lại xìu xuống.
"Mấy đứa à, chỉ nhúng mỗi chân xuống nước thôi á?"
"Chân cẳng lưu thông máu tốt, thích thật đấy. Giờ uống rượu tiếp thôi."
"Ưaaa! Luca thực ra không phải vấn đề quần áo mà là ghét nước đúng không! Ghét là phải thôi nhưng mà!"
"Chỉ cần không tạt nước hay bắt tớ lặn xuống là ổn."
"À, ổn hả? Thế sao lại mặc áo choàng! Cả cậu nữa Narke!"
Elias quậy phá một trận tơi bời trong nước, hất tung nước vào người bọn tôi rồi lặn xuống. Không có luật nào cấm lặn, nhưng không thể ngồi yên, vừa đến nơi đã lặn ngay lập tức thì thật đáng nể. Tôi lờ đi lời cậu ta, cụng ly với Narke rồi uống rượu trước.
Lúc đó, từ phía xa vang lên tiếng sặc nước. Một thứ gì đó ở dưới nước vọt lên rồi hét.
"Khụ… Mấy, mấy đứa à!"
"Cái gì, giật cả mình."
Ulrike uể oải bước ra từ hồ tách biệt ở phía rìa, vung vẩy cánh tay.
"Tớ lỡ uống nước mất rồi. Không phải, nhiệt độ ở đây lặn là chuẩn bài luôn. Nếu định lặn thì mấy đứa cũng ra đây mà làm!"
Cậu ta cũng đang lặn hả? Sao hành động hai đứa y hệt nhau thế…. Tôi nuốt trôi lời đó rồi hỏi.
"Còn Heike?"
"Chắc đang uống rượu rồi. Lúc nãy không có Heike nên tớ thấy chán, giờ ra đây là đúng rồi. Có ai ăn chút đồ ăn nhẹ ở bên ngoài này không? Nhìn mấy đứa mặc áo choàng thì chắc không có ý định vào trong rồi nhỉ."
"Ừm, đi với tớ."
Narke lướt nhìn tôi và Elias một lượt rồi đứng dậy. Tôi liếc nhìn hai người bạn đang lướt qua mình, cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. Quả nhiên Narke đã lờ mờ đoán ra mục tiêu của tôi. Sau khi hai người bạn đi mất, Elias nhìn quanh đại sảnh rộng lớn trống trơn rồi cười khúc khích. Nụ cười đó mang lại cảm giác chẳng lành, ngay khi tôi định tránh đi thì Elias lại lặn xuống dưới nước. Tôi nhìn cậu ta rồi cười.
"Cậu luộc chín mặt mình bây giờ."
"Tớ dùng ma lực bảo vệ rồi."
Elias vừa nói vừa đặt cằm lên tảng đá cẩm thạch ở rìa hồ. Cậu ta nghiêng đầu, quan sát chiếc tạo vật của tôi.
"Khuyên tai tạo vật hợp với cậu đấy."
"Thế à."
"Ừ. Đồ của tớ cũng hợp với cậu mà. Dù tớ thích cậu mặc đồ theo kiểu của cậu hơn~" Elias, người đang dựa vào tảng đá cẩm thạch, nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi lại chuyển chủ đề sang món tạo vật.
"Bên kia không đổi nốt luôn đi à?"
Tôi nhún vai. Từ nãy đến giờ, Elias cứ như đang hưng phấn vì tôi chơi cùng cậu ta suốt cả ngày nên muốn thay đổi mọi thứ từ đầu đến chân theo ý mình. Ý tôi là, nói cách khác, chỉ đơn giản đó là hoạt động 'chơi cùng nhau'. Quý tộc thường không chơi những trò quá năng động, nhưng ở điểm này, tôi lại cảm nhận được một lần nữa rằng cậu ta cũng chỉ là một thiếu niên quý tộc thế kỷ 19, điều đó thật mới mẻ.
Đồng thời, khi nhớ đến việc Elias dù là quý tộc nhưng lại chẳng bao giờ có thể đối xử với ai theo ý mình, tôi không nói một lời mà làm theo yêu cầu của cậu ta. Dù làm vậy thì Elias vẫn chẳng tăng độ thiện cảm cho tôi.
"Không ưng à?"
Khi tôi không đáp, Elias hỏi với khuôn mặt không chút đùa cợt. Đó là một câu hỏi bình thường, không suy nghĩ gì nhiều, chỉ hỏi là có ưng hay không. Thế nhưng, không phải ai khác mà chính là Elias, kẻ đang mang biểu cảm bình thường như thế khiến tôi cứng họng. Tôi đảo mắt một lúc rồi trả lời một cách nghiêm túc.
"Không? Đẹp mà. Nghĩ lại thì nó có cái sự cân bằng, hay nói cách khác là có cái gì đó ở đây này."
"…Sự cân bằng…?"
"Không biết nữa, tớ cũng vậy. Ưng đấy. Tin tớ đi."
"À! Tin chứ~" Elias cười tinh nghịch rồi nghiêng đầu hỏi.
"Đưa cho cậu nhé? Hay là bấm thêm một lỗ ở trên nữa cũng được đấy."
"……."
Bấm thêm một lỗ á? Lỡ đâu đồng ý thì độ thiện cảm có tăng không nhỉ? Nhưng tôi không muốn đổ máu thêm nữa. Để 5 phút trước khi kết thúc nhiệm vụ rồi thử xem sao.
"Để sau nhé. Tớ sẽ suy nghĩ."
"À~ Suy nghĩ hả. Vinh dự ghê."
Elias cười toe toét. Rồi cậu ta uống cạn chai rượu trên tay.
"Luca còn say không?"
"Uống đến mức này mà còn tỉnh chắc? Giờ vẫn đang phải uống tiếp vì cậu đây này."
"Ừm~ Vậy à."
Vút Khoảnh khắc câu nói của Elias kết thúc, tiếng gió lướt qua bên tai tôi. Dòng nước đang ngang bắp chân bỗng dâng lên trên. Tôi muộn màng nhận ra Elias đã dùng ma lực kéo chân mình. Một tiếng động lớn vang lên khi có vật nặng rơi xuống mặt nước.
"…!"
Ngay khoảnh khắc nhắm chặt mắt, thứ gì đó đã đỡ lấy lưng tôi. Elias cười sảng khoái.
"Ha ha ha~" Tôi nhìn bức màn ma lực giăng ra sau đầu để chắn nước, từ từ thở phào nhẹ nhõm. Chiếc áo choàng nặng trĩu vì thấm nước đè nặng lên vai, nhưng cảm giác nhẹ nhõm vì nước không đổ ập vào mặt chiếm ưu thế hơn. Một người bạn thừa sức ném mình đi mà lại làm thế này, chứng tỏ cậu ta cũng đã biết rõ tất cả những gì tôi đã phải trải qua. Tôi biết ơn điểm đó, nhưng mà….
Tôi định túm lấy cổ áo của Elias, kẻ đang hớn hở trên người tôi, thì nhận ra cậu ta chẳng mặc gì, liền vung nắm đấm.
"Á!"
"…Đùa à?! Ướt hết cả rồi. Phơi đến bao giờ mới khô!"
"A~ Đáng tiếc thật nhỉ, Luca."
Cái miệng của Elias, kẻ vừa thốt ra câu đó, dần tròn lại. Ngay cả trên khuôn mặt tối sầm lại vì quay lưng về phía ánh đèn, đôi mắt cậu ta vẫn sáng rực.
"Giờ thì hết cách rồi. Đúng không?"
Phải 30 phút sau, tôi mới thoát khỏi trò đùa của Elias. Sau khi đối phó với Elias một hồi, tôi cạn kiệt sức lực. Tôi cố gắng lết ra khỏi hồ nước rồi nằm vật xuống sàn.
'A….'
Đối phó với học sinh cấp ba thật là mệt mỏi. Đây không chỉ là vấn đề thể lực mà còn là vấn đề tinh thần. Tất nhiên, dù nghĩ rằng Elias đã ba mươi tuổi thì cậu ta vẫn sẽ cư xử y như vậy, nên tôi thoáng chốc cảm thấy bế tắc. Tôi vừa cười khổ vừa mở mắt ra trước sự hiện diện của Elias đang bước lên khỏi hồ nước.
"Đói bụng."
"Thì làm sao?"
"Lạnh lùng thế~" Elias, kẻ đang một mình cười khúc khích, nhìn về phía hồ bơi ngoài trời ở bốn phía của tòa nhà này rồi nói.
"Ra ngoài kia không? Ở đó gió mát lắm. Ra đó phơi áo choàng đi."
Tôi nhìn chiếc áo choàng ướt đẫm của mình rồi gật đầu.
Khi ra ngoài, tôi bị thu hút bởi sự mờ ảo của bầu trời đêm đang chuyển dần sang rạng sáng. Bầu trời đầy sao trải dài bao la trên đầu. Bên dưới vách đá kia là trung tâm thành phố Karlsruhe đang tắm mình dưới ánh trăng. Nơi này được trang trí theo phong cách đền thờ Hy Lạp nhờ trào lưu lãng mạn, chỉ cần ngắm nhìn thôi cũng đủ khiến tâm hồn đầy ắp. Tôi ngồi xuống, nhúng chân vào dòng nước ấm và đón lấy cơn gió xuân.
"Eli."
"Hửm?"
"Trước khi đến đây, cậu có nhớ cuộc đối thoại giữa tớ và Leo ở phòng bệnh không?"
"Ừ, cái gì cơ? Tạo vật à?"
"Sau đó ấy."
Hỏi Elias 'cậu muốn gì' không phải là câu trả lời đúng. Đó là nghĩa vụ mà tôi phải tự tìm kiếm. Kể từ giờ, tôi sẽ suy nghĩ xem Elias cần gì, vì vậy câu hỏi này là câu hỏi đầu tiên mà tôi hỏi vì mục đích đó.
Cuộc đối thoại với Leo ở phòng bệnh là cuộc đối thoại dựa trên thời gian. Đặc biệt là, 'Vì cậu, người luôn không lãng phí thời gian, đã tìm thấy thế giới tốt nhất trong tình cảnh tồi tệ nhất một lần nữa', tôi cần phải biết Elias đã nghĩ gì vào lúc đó khi nghe những lời này của Leo. Elias nhắm chặt mắt, vuốt cằm suy nghĩ một hồi lâu.
"Ừm…. Vì cậu luôn hành động một cách hợp lý nên tớ hiểu mọi sự thách thức của cậu, dù trông có vẻ liều lĩnh. Thú thật là tớ thấy xót lòng lắm, nhưng tớ sẽ không nói gì đâu~ Leo đã ra vẻ như vậy đấy."
"Cái gì cơ?"
Thay thế những lời đó thành như vậy sao? Phải rồi, về bản chất là đúng. Thật ngạc nhiên khi cậu ta bỏ qua việc chấp nhận các yếu tố bề nổi mà đi thẳng vào bản chất. Tất nhiên, vì tôi đã đọc gần hết bộ tiểu thuyết dài lê thê chứa đựng hơn 10 năm cuộc đời của cậu ta, nên tôi biết cậu ta là người có tư duy nhanh nhạy và thông minh đến mức nào. Dưới nụ cười tinh nghịch là dấu vết của cả cuộc đời vẫy vùng để sinh tồn và một lý trí lạnh lùng.
Việc cậu ta không chấp nhận lời của Leo theo nghĩa đen mà nói ra bản chất trước không phải là chuyện đáng ngạc nhiên, nhưng dù vậy, khi nhìn thấy cậu ta đang cười khúc khích như thằng dở, rồi đột nhiên nghe cậu ta nói năng nghiêm túc như vậy khiến tôi hơi bối rối. Cậu ta nhanh chóng nhận ra tôi khựng lại ở điểm nào, liền nhún vai giải thích.
"Leo rất…. phải nói sao nhỉ, rất thơ ca. Hễ cậu ta mở miệng là y như rằng nói chuyện như Patroclus. Lúc nào cũng phải suy nghĩ một lần nữa về ý nghĩa của lời nói."
Tôi không nghĩ Patroclus là đại diện cho một nhân vật thơ ca, nhưng tôi hiểu rõ cậu ta cảm thấy thế nào về Leo.
Trước mắt, về chủ đề này coi như xong. Giờ tôi phải hỏi câu hỏi thứ hai. Tôi chậm rãi gật đầu, đặt vấn đề ở mức độ không gây áp lực.
"Eli, tớ có điều muốn hỏi."
"Hửm?"
"Lúc nãy, ở sảnh tiệc, cậu định nói gì vậy?"
Elias biết ngay tôi đang hỏi về điều gì. Câu hỏi về, 'Tại sao nhỉ, có phải vì tớ cùng cảnh ngộ với cậu nên cảm thấy thoải mái hơn không?'.
"À, chuyện đó, nói ra xấu hổ lắm~" Thằng nhãi này…. Tôi biết không phải vậy. Tôi mỉm cười với sự trơ trẽn của Elias rồi chậm rãi mở lời.
"Nếu tớ không cùng cảnh ngộ với cậu thì sao?"
"……."
Elias im lặng một chút rồi lên tiếng.
"Cùng cảnh ngộ mà. Cậu bảo là nếu cứ thế này thì sắp bị đại ca giết rồi còn gì. Không phải Leo, mà là chính cậu ấy."
"Hiện tại thì chắc chắn là vậy."
"…Hừm, câu hỏi này nan giải đấy. Nếu không cùng cảnh ngộ thì bọn mình đã không thể thân thiết với nhau rồi. Nếu Luca cậu cố gắng bằng mọi cách để thân thiết với tớ thì có thể câu chuyện sẽ khác, nhưng trước hết, tớ đã không nắm lấy tay cậu."
Elias vừa gõ ngón tay trên tảng đá cẩm thạch đã ấm lên nhờ hơi ấm vừa nói tiếp.
"Nếu vậy, thử giả định rằng nếu một cậu không có đại ca cố gắng thân thiết với tớ…. Dù phải tốn rất nhiều thời gian, cuối cùng tớ cũng sẽ thân thiết với cậu như bây giờ thôi. Hỏi cái gì thế, Luca. Tớ đâu có chơi với cậu chỉ vì cậu là một người bạn bất hạnh cùng cảnh ngộ với tớ."
"……."
"Cậu đang suy nghĩ về những trăn trở đó à? Hôm nay tớ cảm nhận được rất rõ là cậu đang cố gắng quan tâm đến tớ."
Tôi lại không trả lời. Tôi chỉ mỉm cười nhìn những gợn sóng trên mặt nước mà cậu ta và tôi tạo ra. Tiếng giọng nói của Elias vang lên cùng với những gợn sóng chuyển động theo khoảng cách đều đặn.
"Cậu đã hỏi tớ là có phải vì tớ cùng cảnh ngộ với cậu nên cảm thấy thoải mái hơn nên mới chơi cùng cậu không. Không, tớ giờ không còn bám víu vào lý do đó nữa rồi, Luca. Lý do tớ cảm thấy vui vẻ mỗi khi ở bên cậu là vì cậu luôn mang đến cho tớ những ký ức mới. Cậu luôn khoác lên tớ một tương lai mới để không có kẽ hở cho những ký ức tồi tệ chen vào. Cậu làm cho điều đó trở nên khả thi."
Tôi lặng lẽ nhìn xuống cậu ta. Ánh sáng đọng lại trong đôi mắt xanh biếc đang ngước nhìn bầu trời đêm của cậu ta. Giọng nói bình thản của cậu ta bị nhấn chìm trong tiếng gió.
"Khoảnh khắc khiêu vũ lúc nãy đối với cậu có lẽ chỉ là một khoảnh khắc nhỏ nhặt sẽ bị xóa nhòa khỏi ký ức giữa những chuỗi ngày đa đoan, nhưng đối với tớ thì không. Cậu cũng đã từng nghe đồn về tớ trong giới chính trị rồi nên chắc cũng đoán được nhỉ? Từ nhỏ tớ đã không có ký ức tốt đẹp nào về sảnh tiệc, và càng không khi phải đứng một mình ở giữa sảnh đó. Vì thứ chờ đợi tớ mỗi lần đều là sự bẽ mặt không thể chịu đựng nổi. Vậy mà, chả hiểu sao, cậu lại bất thình lình rủ tớ khiêu vũ ở ngay chỗ đó."
Elias cười khúc khích rồi lặng lẽ nói tiếp.
"Lần đầu tiên tớ cảm nhận được niềm vui như thế ở ngay giữa sảnh tiệc."
"……."
"Phải, đó chính là những lý do khiến tớ yêu quý cậu. Không chỉ vì hoàn cảnh của bọn mình giống nhau đâu. Thời kỳ mà môi trường và ký ức tớ không thể lựa chọn cứ ngỡ sẽ giam cầm tớ mãi mãi đã qua rồi."
Cậu ta tiếp tục nói bằng giọng bình thản.
"Tớ chắc chắn sẽ cảm nhận được ký ức thời thơ ấu cố gắng thao túng hành động của mình trong cuộc đời sau này, và đôi khi tớ sẽ cử động theo đó. Điều đó giờ đã trở thành một phần của tớ, dù muốn tách rời cũng không thể tách rời. Ngay cả những ký ức đau đớn cũng là của tớ. Nhưng giống như cậu đang xóa bỏ cái bóng của cái chết mà đại ca đang phủ lên cậu, tớ cũng đang tự do khỏi những thứ mà tớ không thể làm gì được. Cậu đã luôn cho tớ thấy điều đó là khả thi mà."
"Tớ đã làm điều đó với cậu sao?"
Tôi nói với giọng nghẹn ngào không phát ra tiếng. Elias gật đầu và nói.
"Cậu đã luôn như vậy. Cậu sẽ nghĩ rằng mình chỉ cứu nhân dân trong suốt những sự kiện vừa qua, nhưng không phải đâu. Cậu đã cho tớ tương lai."
Nặng nề thật. Tôi chẳng thể nói được gì.
Hàng trăm đôi mắt nhìn một sự kiện sẽ chứa đựng hàng trăm cảm xúc khác nhau. Tôi đã nỗ lực vì sự sinh tồn của bản thân, và điều đó đã trở thành một ngôi sao băng, cuối cùng mang những ý nghĩa khác nhau trong mắt hàng trăm, hàng ngàn người. Do đó, người đáng nghe những lời này không phải là tôi, mà là Elias. Chính Elias, chứ không phải tôi hay bất kỳ ai khác, mới là người đã trao tương lai cho chính mình, tôi biết rõ điều đó.
"Cậu là, nói cách khác, giống như một người tiên phong đang bước đi trên sa mạc trước tớ một bước. Chắc chắn có thể tự mình tiến về phía trước, nhưng sự hoang mang chiếm lĩnh trái tim. Nhưng trong tình huống đó, có một dấu chân được in sẵn trước tớ đúng một bước."
"……."
"Hiểu chưa? Tớ không ở bên quá khứ của cậu, tớ đang ở bên hiện tại của cậu, Luca."
Tôi lặng im và mỉm cười. Ánh hào quang vẫn còn đang nín thở đã hòa quyện vào cậu học sinh cấp ba đang bị áp bức của thời đại này rồi. Cậu ta luôn là người làm chủ cuộc đời mình. Một nhân vật chính vĩnh cửu đang ở ngay trước mắt tôi. Cứ thế này thì, không khéo cậu ta lại lấy đi độ thiện cảm của tôi mất. Nếu cậu ta có thể nhìn thấy con số, thì bây giờ chắc là….
"Ai mà nói câu đó chứ."
Tôi lôi ra ký ức đã chôn vùi dưới kia, dù giờ đây nó đã tách biệt như thể của người khác nhưng vẫn là một phần rõ ràng của tôi. Trước lời nói của tôi, Elias ngẩng đầu lên. Tôi nhìn vào đôi mắt xanh chân thật đó và nói.
"Nếu nói rằng tớ vẫn còn sống đến tận bây giờ là vì tớ biết cậu, thì cậu nghĩ sao?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn