Chương 336: 337
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~36 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"Hahaha~"
"……."
Tôi xoay nhẹ ly brandy trong tay, nhìn chằm chằm vào cái vẻ mặt ngốc nghếch của Elias. Dù đã lên tàu hướng về Baden, cậu ta vẫn đội chiếc mũ nồi màu xanh sẫm và đeo đôi găng tay vải từ lúc nãy. Vốn là người ghét sự phiền phức, việc cậu ta không vứt bỏ hết những thứ đó ngay khi có cơ hội chỉ vì một lý do rõ rành rành. Cậu ta trông chẳng khác nào một đứa trẻ đang sốt sắng muốn nhảy cẫng ra ngoài. Tất nhiên, Elias không thể ngồi yên một chỗ, dù đang vắt chéo chân và nghiêng người, cậu ta vẫn liên tục nốc rượu.
"Thích thật. Luca đang uống rượu cùng mình này~"
"Có bao giờ tôi không uống với cậu đâu. Chính tôi mới là người chiều theo ý cậu mọi lúc đấy."
Nghe Elias nói rất dễ gây hiểu lầm. Thật ra, tôi đã cảm nhận được điều đó một lần ở phòng bệnh, nhưng vì mệt quá nên tôi không buồn bắt bẻ, để rồi giờ cậu ta lại tiếp tục tung tin giả. Tôi đâu có nghĩa vụ phải uống rượu cùng Elias, nên tôi liếc nhìn xung quanh, lo sợ rằng mình sẽ bị hiểu lầm. May mắn thay, chẳng ai trong số những người bạn trên tàu quan tâm đến chúng tôi cả.
"Ý tôi là thế thôi, chỉ là ý tôi thôi mà. Lúc nãy cậu bảo bận việc rồi theo sau nên tôi cứ tưởng không được uống cùng cậu chứ."
"May mắn là việc đó kết thúc sớm."
"Cậu làm gì đấy? Lại nói chuyện với tiền bối đó à?"
"Không, không phải phía đó."
Trước câu trả lời của tôi, Elias gật đầu một cách lấy lệ. Cậu ta nốc cạn số rượu còn lại rồi bắt đầu dòm ngó thứ trong ly của tôi. Tôi gọi thêm một ly giống loại mình đang uống, đưa cho Elias rồi cẩn thận mở lời.
"Này, Eli."
"Hửm?"
"…Cậu có thấy chỗ nào bất tiện không?"
"Luca bị bất tiện ở đâu hả?!"
"Không, là cậu cơ. Tôi thì đang rất bình yên đây."
Elias nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi lắc đầu.
"Tôi cũng thế. Ô yeah~" Tôi nhìn cậu ta vung vẩy cánh tay rồi nhắm mắt lại.
'…Mấy đứa trẻ này thích cái gì nhỉ.'
Rõ ràng mình cũng đã trải qua cái tuổi đó rồi mà. Không, thật ra dù có tính cả tuổi ở thế kỷ 21 của tôi thì cũng chẳng chênh lệch là bao, nên sở thích của bạn bè tầm tuổi này chắc cũng không xa lạ với tôi lắm. Ý tôi là, dù không giống hệt, nhưng nếu muốn bắt chước thì cũng có thể làm được mà không hề thấy khiên cưỡng. Thế mà tôi chẳng nghĩ ra được nên làm gì. Phải làm gì, rốt cuộc phải làm gì mới chiếm được thiện cảm của cậu ta đây?
"Eli. Cậu không muốn ăn gì à?"
"Chẳng phải đến nơi sẽ được ăn ở nhà Julia sao?"
"Thì đúng là vậy…. Thế còn thứ muốn có thì sao?"
"Thứ muốn có á?! Mình…!"
"À, ý tôi là thứ có thể kiếm được ngay hôm nay ấy."
Elias suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
"Không có! Hôm nay chỉ cần được chơi là đủ rồi."
"Ra vậy…."
Cuối cùng, tôi đành chọn cách này.
"Á! Đau. Áaaaa!"
"À."
Tôi nhẹ nhàng xoa lưng cho cậu ta. Lúc này Elias mới thả lỏng cơ thể. Đang đấm bóp cho ai đó làm tôi nhớ lại thời kỳ làm con ngoan trò giỏi vì bài kiểm tra thực hành. Thật biết ơn Hệ thống vì đã giúp tôi khơi dậy ký ức từ hơn 10 năm trước.
"Đã thật~ Nhưng có cảm giác như rượu trào ngược lên cổ họng ấy."
"……."
Tôi bỏ cuộc, đỡ cậu ta dậy rồi đẩy vào nhà vệ sinh. Tôi nghe thấy tiếng Elias đang nôn khan.
'Thế này thì không ổn rồi.'
Đâu phải bố mẹ đâu, cái trò này chẳng thể giúp ích gì cho độ thiện cảm bạn bè cả. Thật ra, bố mẹ tôi chắc cũng chẳng thấy cảm động gì đâu. Đúng rồi. Quả nhiên là không phải. Đang xử lý những sự kiện tầm cỡ quốc gia mà phải đối phó với nhiệm vụ độ thiện cảm, tôi cảm thấy đầu óc mình đột nhiên đình trệ.
'Phải làm sao để chiếm được thiện cảm của Elias đây.'
Thật là vấn đề nan giải. Trong lúc này, tàu đã đi qua Württemberg và vượt biên giới Baden. Vì xuất phát từ Bayern nên đến Baden cũng không mất quá nhiều thời gian.
Bắt tôi nâng cao độ thiện cảm của một người mà chắc chắn giá trị đã cao sẵn rồi sao. Tôi vẫn chưa kiểm tra độ thiện cảm của cậu ta. Thứ nhất, tôi không muốn nhìn tình cảm của bạn bè qua những con số. Thứ hai, thực ra xem xong thì cũng chẳng thay đổi được gì. Dù độ thiện cảm của cậu ta là -10, +8 hay +9 thì việc tôi phải nâng lên 1 điểm cũng chẳng thay đổi, biết làm sao đây….
'…Khỏi cần xem cũng biết là trên 7 rồi.'
Chỉ riêng việc đạt đến tầm đó thôi đã đủ hiểu độ khó cực đại rồi. Cứ thế, trong lúc ngồi chơi cờ vua với Elias, đoàn tàu đột ngột dừng lại. Dù chưa kiểm tra ngoài cửa sổ, Elias đã bật dậy như một chiếc lò xo và hét lên.
"Đến nơiiiiii rồi!"
'Thủng màng nhĩ mất.'
Tôi nghĩ thầm trong bụng rồi chộp lấy túi hành lý của Elias. Elias với lấy không trung, nhìn bàn tay mình rồi quay sang nhìn tôi với vẻ mặt bối rối. Tôi cố gắng nở nụ cười tử tế nhất có thể rồi nói.
"Để tôi xách cho. Đi thôi."
"Ơ kìa~? Không được! Luca nghỉ ngơi đi~"
"Nghỉ ngơi cái gì. Tôi nghỉ đủ rồi."
Tôi vừa nói vừa chỉnh lại chiếc áo khoác bị xộc xệch của Elias. Elias nhìn tôi chằm chằm rồi nói.
"Hôm nay Luca tử tế lạ thường nha~"
"Hôm nay? Tôi lúc nào chẳng tử tế."
"Hahaha!"
"……."
Cười cái gì? Tôi lờ đi tiếng cười của cậu ta rồi quay lưng bước đi. Vừa xách hành lý của Elias xuống tàu, Zähringen – người đã xuống từ toa khác và đang đợi sẵn – đã nhìn thấy tôi và lên tiếng. Tôi mỉm cười tiến lại gần, cậu ấy tươi cười nói.
"Lần đầu tiên cậu đến Baden cùng tôi đấy nhỉ."
"Đúng vậy. Cảm ơn vì lời mời nhé."
"Có gì đâu, phải là tôi cảm ơn cậu mới đúng. Hy vọng thời gian ở Baden sẽ là khoảng thời gian vui vẻ với cậu."
Lúc đó, Elias ở bên cạnh chen vào.
"Còn mình thì sao~?"
"Elias, cậu đến đây suốt còn gì."
"Phải hiếm khi đến thì người ta mới biết giá trị của mình chứ."
Tôi nhìn quanh. Bốn người còn lại ngoại trừ chúng tôi hình như đã lên xe ngựa hướng về phía cung điện rồi. Chúng tôi lên chiếc xe ngựa do Zähringen và quản gia của cậu ấy hướng dẫn để đi tới lâu đài Karlsruhe, cung điện của Baden. Giống như lúc đến Anhalt, tôi thấy vô số người hầu đứng ở đây. Tôi chào hỏi xã giao các quý tộc Baden được thuê làm việc trong cung điện, rồi đi vào sảnh tiệc của lâu đài để gặp Đại công Baden.
"Đại công Wilhelmina Zähringen điện hạ đang tiến vào!"
Ngay khi người hầu vừa dứt lời, cánh cửa mở ra và Đại công bước vào sảnh tiệc. Zähringen hạ ly rượu xuống trước, tiến về phía người đó rồi cất lời.
"Bái kiến Đại công điện hạ."
"Rất vui được gặp mọi người. Thật tốt khi lại được gặp mọi người trong trạng thái khỏe mạnh. Đặc biệt, tôi rất cảm kích vì Sir Askanier và Sir Wittelsbach đã có mặt tại đây."
Đại công chào Zähringen với gương mặt ôn hòa, rồi mỉm cười với chúng tôi – những người đang tiến lại phía sau. Người đó ra hiệu cho bạn bè rồi bắt chuyện với tôi trước.
"Sir Askanier. Chúng ta đã gặp nhau vài lần trước đây rồi nhỉ? Vẫn như mọi khi, tôi đã nghe kể rất nhiều về cậu."
Đúng là đã gặp vài lần nhưng chưa bao giờ trò chuyện dài lâu. Đây mới là lần đầu tiên chúng tôi thực sự đối mặt nhau.
"Chắc hẳn cậu đã trải qua rất nhiều gian khổ khi bị cuốn vào vụ việc lần này. Thật may mắn khi thấy cậu phá hủy được Tổng giáo phận Brandenburg Pleroma và trở về bình an thế này. Thái tử đã kể rất nhiều về Sir Askanier từ trước đó rồi. Tôi đã biết rõ rồi, nhưng tôi rất vui khi lại một lần nữa xác nhận được năng lực của cậu qua vụ việc lần này."
Nghe câu đó, tôi chạm mắt với Zähringen. Cậu ấy mỉm cười với tôi. Tôi đáp lại bằng biểu cảm tương tự và tiếp tục những lời xã giao. Đại công chào hỏi ngắn gọn với bảy người chúng tôi rồi chuyển sang bàn ăn, mở đầu bữa tiệc bằng một câu nói.
"Tôi biết tình hình chính trị không ổn định nên thời gian mọi người được phép ở đây không nhiều. Tuy là khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng tôi mong mọi người có thể ổn định tâm trí và hồi phục tại đây."
Việc nói rằng thời gian không còn nhiều là sự thật. Vụ việc những người thuộc dòng dõi thống trị bị Pleroma tấn công đã kích động chính phủ và hoàng gia. Bốn người bị đưa tới Tổng giáo phận Brandenburg ngày hôm đó, vì là nạn nhân của vụ việc nên đã nhận được một chút thời gian nghỉ ngơi để hồi phục, nhưng dù vậy thì sáng ngày kia cũng phải quay lại làm việc. Nghĩa là chỉ có thể nghỉ đến ngày mai thôi. Còn bao nhiêu điều phải suy nghĩ về chuyện sau đó, nhưng trước hết phải tập trung vào độ thiện cảm của Elias đã.
Trên bàn ăn, Elias dọn sạch đĩa với tốc độ nhanh hơn người khác rất nhiều. Tôi chọn thời điểm thích hợp, đẩy ly nước cho cậu ta rồi nói.
"Ăn ngon thật đấy."
Ulrike ngồi bên phải tôi nghe vậy liền nói với giọng không mấy thiện cảm.
"Tớ quan sát từ lúc ở trên tàu rồi, hôm nay Lukas giống bố mẹ của Elias thật đấy."
"Thích thật~"
"Thích cái gì mà thích…."
Trước câu nói lẫn tiếng cười khẩy của tôi, Narke chẳng biết vì sao cứ khúc khích cười rồi chỉ biết nhồi thịt vào miệng, còn Leo thì nhìn chúng tôi với vẻ kỳ lạ giống Ulrike. Chính xác hơn là cậu ta đang nhìn luân phiên cả hai chúng tôi với ánh mắt kiểu: "Gió nào thổi đến mà làm cái chuyện không bao giờ làm thế này?" Heike thì chỉ đang tập trung quan sát. Tôi cắt miếng bánh mì vừa phải, phết phô mai rồi đưa cho Elias. Elias chộp lấy ăn một cách ngon lành, suýt chút nữa là ăn luôn cả cái dĩa của tôi.
Khi tôi đưa khăn tay, cậu ta gật đầu chào tôi rồi lau miệng mà chẳng suy nghĩ gì. Đúng khoảnh khắc đó, lõi của tôi nhói lên.
"…!"
Tôi cắn chặt môi, cố gồng người. Nhờ vậy mà may mắn thay, không có chuyện xui xẻo nào xảy ra để thu hút ánh nhìn.
'Cái quái gì thế này….'
Nếu ngồi ngay ghế trước, chắc tôi đã đá vào ống đồng của Leo rồi, nhưng không làm thế được, còn nếu đánh vào lõi thì rõ ràng là đang muốn nhắn nhủ tôi giữ thể diện trước mặt người lớn, nên cũng chẳng thể phản bác. Theo suy nghĩ của tôi thì do thời gian 24 giờ quá gấp rút nên tôi đã quá cố sức rồi. Ngay lúc định chấp nhận lời chỉ trích của Leo và quay sang ăn phần của mình, Elias nói nhỏ.
"Ai muốn chơi board game sau khi dùng bữa và đi spa không."
"……."
Nói câu này ở đây á?
Dù là kẻ cuồng hoàn thành nhiệm vụ như tôi cũng đổ chút mồ hôi hột trước phát ngôn này. Tôi phản xạ tự nhiên liếc nhìn sắc mặt Đại công. Tuy nhiên, chẳng ai kinh ngạc trước lời nói nhảm của cậu ta cả. Lúc này tôi mới nhớ ra gia đình Zähringen đã quen nhìn cậu ta từ lâu nên chắc đã sớm có khả năng miễn dịch với những lời nhảm nhí rồi. Nghe đến board game, Narke cười rồi run run vai.
"Ôi… tớ xin rút."
"Sao thế?"
"Nghiên cứu game chiến thuật nhiều quá rồi, giờ tớ chẳng muốn nhìn thấy thứ gì tương tự nữa~"
"Leo thì sao? Julia?"
"Không sao đâu, Elias. Tớ xin phép từ chối."
"Tớ cũng thôi. Để lần sau đi."
"Đại công điện hạ thì sao ạ?"
"Tôi cũng xin phép từ chối."
"……."
Cái kiểu coi nguyên thủ quốc gia người ta như bố mẹ bạn mình…. Dù là thật nhưng đúng là kỳ lạ thật. Đại công bắt đầu nói về lý do tại sao mình không thể chơi board game, về những việc mình cần phải xử lý ngay, còn Leo thì chăm chú lắng nghe rồi hỏi.
"Ra là vậy. Nghĩa là điện hạ không có kế hoạch mở rộng quân bị trong tháng này ạ."
'Đúng rồi, những cuộc đối thoại thế này mới là bình thường, ai lại đi lôi board game ra chứ.'
"Việc đó bây giờ là do Thượng viện phán quyết, nhưng may mắn là Thượng viện cũng tiêu cực với việc đó. Dùng ngân sách đó để hỗ trợ Giáo hội còn tốt hơn. Tuy nhiên, Phổ – minh chủ của Đế quốc Đức – là quốc gia theo Tin lành và đã có tiền lệ đàn áp Công giáo gay gắt, nên chưa biết chính sách ngoại giao của chúng ta – những người bị ràng buộc vào nước Đức – sẽ hiệu quả đến đâu."
Ông ta sẽ không biết rằng bên cạnh mình đang có một Hồng y Vatican giả danh sinh viên thần học đâu. Narke làm như không nghe thấy lời của Đại công Baden và uống rượu vang. Sau đó, cậu ta chạm mắt tôi rồi mỉm cười. Trong lúc ba người bao gồm cả Julia Zähringen đang trò chuyện nghiêm túc, Elias quay sang nhìn tôi với ánh mắt tìm kiếm con mồi.
"Luca thì sao?"
"……."
* Tôi còn lựa chọn nào khác chứ.
Tôi nghĩ thầm trong khi lấy quân cờ đen đặt xuống trước mặt mình. Tôi đang chơi game theo yêu cầu của cậu ta. Và đương nhiên là… bảng thông báo hoàn thành nhiệm vụ không xuất hiện.
'Cứ thế này thì không xong.'
Cái loại này là trò chơi ngày nào cũng chơi mà. Tôi dùng ngón tay đẩy quân cờ đổ xuống rồi nói.
"Eli, quay lại sảnh tiệc đánh bi-a hay làm gì đó đi…."
"Ra ngoài đi!"
May mắn là Elias cũng có cảm nhận giống tôi. Tôi nhanh chóng đứng dậy kéo cậu ta ra ngoài. Lúc này Elias cười khúc khích.
"Ha ha, hôm nay Luca chơi với mình nhiệt tình thật đấy~? Bình thường tầm này là cậu toàn sang chỗ Narke hoặc Julia rồi."
Tôi cảm thấy nhói lòng, nín thở.
"…Ừm, thế à. Chắc không phải cố ý đâu."
Elias đã chẳng còn quan tâm đến lời tôi nói nữa. Có vẻ cậu ta cũng chẳng bận tâm mấy. Thay vào đó, cậu ta đến một đại sảnh có dàn nhạc nhỏ, nhìn vào trung tâm trống trải rồi nghiêng đầu.
"Tầng 1 trống rỗng ghê. Nếu còn người cũ ở đây thì mọi người đã nhảy múa ở đây rồi. Cái mà chúng ta học trong môn giáo dưỡng ở trường ấy."
"Nhảy không?"
"Ừ!"
Tôi chỉ thử hỏi thôi mà câu trả lời lại trong sáng đến thế. Tôi nhận ra mình chưa từng khiêu vũ với một tên sào chọc như thế này bao giờ, suýt chút nữa thì bị cú sốc văn hóa, nhưng không sao. Hiện tại tôi đang bị treo giải 5 điểm, và… dù không có giải thưởng đó thì nếu Elias thấy vui, việc chơi cùng cậu ta cũng chẳng tệ chút nào.
"Cậu quen bước nhảy nào?"
"Thực ra mình cũng không biết nữa. Mình chỉ biết làm thế này thôi."
Elias bước những bước chân rồi đưa tay lên ngang đầu. Biết cậu ta học được gì qua việc không xoay một vòng, tôi liền bước những bước ngược lại.
Vài phút sau, chắc vì thấy trải nghiệm thử một lần cũng chẳng có gì đặc biệt, Elias trông đầy sảng khoái, hăm hở bước lên cầu thang tầng trên. Rồi đột ngột bắt đầu nói chuyện.
"Thực ra mình không thích sảnh tiệc."
"……."
Tôi gật đầu. Tôi cũng chẳng thích việc ở đó hay làm bất cứ điều gì ở đó. Là người đọc tiểu thuyết của cậu ta, tôi biết lý do. Leo chắc cũng biết. Elias đang đi phía trước đột ngột quay đầu lại. Trên gương mặt cậu ta nở nụ cười rạng rỡ.
"Nhưng hôm nay thấy vui thật~ Quả nhiên ở cạnh Luca thì cái gì cũng vui."
"Thế thì tốt. Mình cũng vậy."
Đã 8 tiếng trôi qua kể từ lúc xuất phát mà bảng độ thiện cảm vẫn không xuất hiện. Tôi không có ý định thăm dò gì cả, nhưng cảm thấy có chút vấn đề nên lẩm bẩm không suy nghĩ.
"Tại sao nhỉ. Có phải vì mình cùng cảnh ngộ với cậu nên cảm thấy thoải mái hơn không?"
Trước câu nói đó, Elias khựng lại rồi gật đầu.
"Đúng là thế thật. Nhưng mà bây giờ, mình không nghĩ vậy nữa…."
Elias vừa nói vừa bám vào lan can rồi quay người lại lần nữa. Rồi cậu ta phát hiện ra ai đó và hét lên.
"A! Heike kìa. Luca, cậu mệt rồi đúng không? Lát nữa còn phải uống rượu ở suối nước nóng nên giờ giữ sức đi. Mình đi uống chút rượu với Heike đây."
"Gì? Khoan đã, Eli!"
Elias chạy vụt lên cầu thang còn vài bậc nữa là tới tầng 2. Tôi đâu có định đặt chân vào suối nước nóng? Tất nhiên, vấn đề quan trọng hơn thế là nếu để mất Elias bây giờ thì không được. Trong lúc vội vàng đuổi theo sau cậu ta, Leo – người đang trò chuyện với Zähringen ở tầng 2 – phát hiện ra tôi và giữ tôi lại với gương mặt vô cảm.
"À, gặp đúng lúc lắm. Lukas."
"Cái gì. Nói nhanh đi."
"Liên quan đến đơn vị mới đang biên chế ở Bộ Tư lệnh, có chuyện cần phải nói trước. Cậu nhớ bài kiểm tra lúc nãy chứ, lần này cậu và tôi…"
Ánh mắt tôi dán chặt vào phía sau cánh tay của Leo. Tôi thấy Elias nhận lấy tờ giấy từ Heike đưa ra và định búng tay. Cậu ta định dịch chuyển tức thời.
"Khoan đã, nói chuyện sau đi. Eli!"
"Cái gì? Lukas!"
Leo hiếm hoi lắm mới thấy hoảng loạn gọi tên tôi. Khoảnh khắc cậu ta túm chặt lấy tay tôi, tôi truyền ma lực vào cánh tay cậu ta để hất ra rồi chạy về phía Elias.
"Hừ."
Từ phía sau lưng, một tiếng thở dài lạnh lẽo đầy khó chịu vang lên. Xin lỗi nhé, nhưng bây giờ tôi không thể nghe chuyện đó được. Cậu ta sắp đi theo Heike rồi kìa. Tôi lao tới chỗ họ, nháy mắt ra hiệu xin lỗi với Heike đang đứng cạnh Elias, rồi kéo Elias vào hành lang nối với đại sảnh.
"Woah~ Luca sao thế? Hôm nay sao bám mình dữ vậy?"
"Bám gì mà bám, cậu nói gì thế."
Tôi cố hít thở đều, cố gắng nói một cách trôi chảy nhất có thể. Tôi đâu có ít chơi với Elias đến mức phải nghe câu này. Không lẽ nhiệm vụ hôm nay là muốn tôi chơi với Elias cả ngày? Tôi kéo cậu ta đến nơi khuất tầm nhìn của các quý tộc khác rồi nói khẽ.
"Thật ra là."
Cậu ta mỉm cười, áp lòng bàn tay vào má tôi.
"Ờ ớ. Thật ra~?"
"Hôm nay tớ chỉ muốn chơi với một mình cậu thôi."
"……."
Cái câu gì thế này…. Tôi đang nói mấy cái câu mà ngay cả học sinh tiểu học cũng không thốt ra được. Chẳng biết liệu làm thế này Elias có tăng độ thiện cảm cho tôi không nữa. Nghĩ mặc kệ sự đời, tôi thở dài thườn thượt, Elias vốn đang mở to mắt liền cười toe toét.
"Cơ hội nè."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn