Chương 237: Đông Phương Thanh Thanh
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Thiên Vũ thấy có nhiều người vây quanh lại như vậy thì máu huênh hoang nổi lên, ra vẻ ta đây mà nói:
"Đây chính là người anh trai mới của tôi, Tiểu Bạch ca đó nha." ꉂ(ˊᗜˋ*) Lời này vừa thốt ra, mấy gã công tử bột xung quanh lập tức trợn tròn mắt, ngụm rượu vừa nhấp vào miệng còn chưa kịp nuốt đã phun thẳng ra ngoài.
"Phụt... khụ khụ khụ!"
Tất cả mọi người một lần nữa trắng trợn dồn hết ánh mắt lên người Hạ Tiểu Bạch.
Mái tóc ngắn cắt tỉa gọn gàng, đen nhánh của cô trông vô cùng sảng khoái, năng động. Đôi môi anh đào nhỏ nhắn đang khẽ mấp máy nhai viên sô-cô-la, phản chiếu những tia sáng lấp lánh, mịn màng. Môi đỏ răng trắng, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt đẹp long lanh như ngậm nước. Vóc dáng mảnh mai giống hệt con gái, làn da trắng ngần như sữa cứ như chỉ cần búng nhẹ là vỡ ra được, trên người lại còn thoang thoảng mùi hương hoa dành dành thanh khiết.
Cái sự tồn tại này... nói thật là còn giống con gái hơn cả con gái xịn nữa!
Đám người này hận không thể lao vào lột sạch đồ của Hạ Tiểu Bạch ra để kiểm tra xem rốt cuộc cô có "cần tăng dân số" của đấng mày râu hay không.
Bị mấy gã đàn ông con trai không chút kiêng nể quét mắt soi mói khắp toàn thân từ trên xuống dưới, Hạ Tiểu Bạch bỗng cảm thấy da đầu có chút tê rần. Trên cánh tay trắng muốt nổi đầy da gà, cô theo bản tính liền lùi lại một bước, ghé sát tai Hạ Thiên Vũ nói nhỏ:
"Thiên Vũ, đám bạn này của chú không phải toàn là... gay đấy chứ?"
"Nghe bảo anh là con trai mà ánh mắt đứa nào đứa nấy nhìn kinh tởm thế."
Hạ Thiên Vũ cũng chỉ biết bất lực nhún vai, thầm nghĩ trong lòng: Cái này người ta gọi là 'vẻ đẹp gây họa' đấy bà chị ạ.
Giọng của Hạ Tiểu Bạch tuy nhỏ, nhưng vẫn lọt vào tai mấy gã Lý Mộc Dương, Nhậm Chính An. Cả lũ ngay lập tức đơ ra, mặt mũi đầy sự gượng gạo.
Lý Mộc Dương kéo tuột Hạ Thiên Vũ ra một góc rồi cả hội xúm lại bao vây cậu chàng:
"Thằng nhóc kia, khai mau! Cậu ta thật sự là con trai của chú hai ông á?"
"Không phải ông cua được em gái cực phẩm nào rồi sợ đám anh em đẹp trai lai láng này nẫng tay trên, nên mới tung hỏa mù để lừa tụi này đấy chứ?"
"Muốn bịp bợm anh em à?"
Một gã công tử khác cũng gật đầu lia lịa đồng tình:
"Đúng đấy, nhìn kiểu gì tôi cũng thấy trước mắt là một em gái tóc ngắn vừa xinh đẹp vừa cá tính thôi."
Hạ Thiên Vũ lườm nguýt cả lũ một cái cháy mắt:
"Tôi thấy mấy ông muốn đổ đốn thì có! Cậu ấy rõ ràng là anh trai tôi."
"Mấy ông bớt mơ tưởng hão huyền đi nhé!" (▼皿▼#)
"Hơ hơ, tụi này chỉ hỏi thăm chút thôi mà, làm gì mà ông phải xoắn xuýt lên thế?"
"Chẳng lẽ... ông cũng có ý đồ với người ta à?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái bộ dạng mê gái (dù đang tưởng là mê trai) của mấy gã kia thì khóe môi khẽ nhếch lên cười thầm. Quả nhiên đàn ông trên đời này đều là sinh vật yêu bằng mắt. (Có điều cô bây giờ đã không còn nằm trong phạm vi hiểu biết của sinh vật giống đực nữa rồi). Cô thật sự hoài nghi cái đám này chỉ cần đối phương đủ xinh đẹp thì cho dù có phải "đấu kiếm" với nhau tụi nó cũng sẵn sàng nhắm mắt đưa chân.
Nhậm Chính An thở dài một tiếng:
"Không hổ danh là Hạ gia các ông, ngay cả đứa con trai mà cũng đẹp nghiêng nước nghiêng thành thế này, cái nguồn gen này đúng là đỉnh của chóp."
"Hì hì, cơ mà nếu là cậu ấy thì... tôi thấy cũng đâu phải là không thể."
"Anh em ta quả là tư tưởng lớn gặp nhau!"
"Nghe các ông nói thế, tôi cũng thấy kích thích rồi đấy."
Lý Mộc Dương nhanh nhảu bước đến trước mặt Hạ Tiểu Bạch, lịch lãm chìa tay ra:
"Chào cậu, tôi tên là Lý Mộc Dương."
"Tuổi của tôi chắc lớn hơn cậu một chút, cứ gọi tôi là anh Mộc là được."
"Thằng nhóc Thiên Vũ bình thường toàn gọi tôi như thế đấy!"
Một gã công tử khác cũng không chịu thua kém, chen lên:
"Tôi là Vương Đông Hải."
"Mọi người hay gọi tôi là 'lão Vương nhà bên', cậu cứ gọi tôi là lão Vương cho thân mật nhé."
Nhậm Chính An thấy hai cái gã này nhanh nhảu đoảng vào chiếm cảm tình trước liền vội vàng chen ngang:
"Tôi là Nhậm Chính An, cứ gọi tôi là anh An là được rồi."
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái điệu bộ vội vã như đi trẩy hội của đám này mà cạn lời sâu sắc. Cái lũ này không lẽ tính chơi trò "biết là con trai nhưng vẫn lao vào" thật đấy à?
Nhưng khoảnh khắc nghe đến cái gã cuối cùng họ Nhậm, cô liền nảy ra suy nghĩ: Họ Nhậm? Không biết có mối quan hệ gì với cô nàng Nhậm Sơ Tuyết kia không nhỉ? Cô thường nghe Thiên Vũ nhắc đến Nhậm Sơ Tuyết, nghe bảo đẹp lắm, còn được mệnh danh là một trong ba đại mỹ nhân của Hoa Hạ cơ mà.
Nghĩ vậy, cô liền nở một nụ cười nhẹ nhàng lịch sự:
"Tôi tên là Hạ Bạch, là anh tư của Thiên Vũ, sau này mong được mọi người chỉ giáo nhiều hơn."
Giọng nói của cô cất lên vô cùng êm tai, trong trẻo như tiếng chuông bạc, mang theo chút mơ hồ khó phân biệt được là giọng nam hay giọng nữ. Mấy gã kia nghe xong lại một lần nữa bị cái chất giọng này làm cho mê mẩn tâm thần. Nếu cô không phải là thiếu gia bước ra từ cửa Hạ gia thì có đánh chết tụi nó cũng không tin đây là một đấng nam nhi.
Tất nhiên, trong lòng mỗi gã đều có bàn tính nhỏ của riêng mình. Nhậm Chính An khẽ vuốt cằm trầm tư, dựa vào kinh nghiệm tình trường săn gái nhiều năm của gã, cái người trước mặt này cực kỳ có khả năng là một em gái đang cải trang thành nam nhi. Tuy rằng mang tiếng là người Hạ gia, nhưng biết đâu chú hai của Hạ Thiên Vũ lại bị ai đó cắm sừng thì sao?
Trong lúc mấy người còn đang trò chuyện rôm rả, không khí trong hội trường bỗng nhiên im bạt một cách kỳ lạ.
Hạ Thiên Vũ cùng mấy gã công tử bột lập tức kích động ra mặt:
"Chắc là Đông Phương Thanh Thanh sắp xuất hiện rồi."
"Bữa tiệc ngày hôm nay do một tay cô ấy tổ chức, chắc là muốn tranh thủ kéo thêm chút danh tiếng trước thềm cuộc thi tuyển chọn Thiên Kim Danh Khuê đây mà."
"Nữ thần của lòng tôi ơi!"
Hạ Tiểu Bạch cũng không kìm được tò mò, dời tầm mắt nhìn về phía luồng ánh sáng đang tập trung lại. Đám đông ở phía đó tự động dạt sang hai bên, nhường ra một lối đi rộng rãi.
Nên biết rằng những người có mặt ở đây ai nấy không phải cậu ấm giàu nứt vách thì cũng là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc. Việc có thể khiến đám công tử cô chiêu này chủ động né đường đủ để thấy vị Đông Phương Thanh Thanh này có sức ảnh hưởng và được săn đón đến mức nào.
Hạ Tiểu Bạch hỏi:
"Cái cô Đông Phương Thanh Thanh này thực sự đẹp như lời đồn à?"
Lý Mộc Dương nhanh nhảu giải thích:
"Đẹp thì là cái chắc rồi, phải dùng từ quốc sắc thiên hương, khuynh quốc khuynh thành mới đúng. Cậu cứ thử hỏi mấy thằng con trai ở đây xem, có thằng nào trong đầu chưa từng mơ tưởng được cùng Đông Phương Thanh Thanh..." Gã bỏ lửng câu nói, bày ra một nụ cười vô cùng dâm đãng.
Hạ Thiên Vũ lập tức lườm gã một cái cháy mặt:
"Mẹ kiếp! Đừng có nói mấy lời bậy bạ, dơ bẩn đó trước mặt Tiểu Bạch ca của tôi."
"Ông tự nói ông thì được, chứ bổn công tử đây dùng lương tâm để đảm bảo, tôi tuyệt đối không có mấy cái suy nghĩ đồi trụy đó đâu nhé!"
Nói xong, cậu chàng mới quay sang nhìn Hạ Tiểu Bạch, ánh mắt vô cùng chân thành:
"Tiểu Bạch ca, em thề là em chưa bao giờ mơ tưởng đến mấy chuyện bậy bạ đó đâu ạ."
Hạ Tiểu Bạch bất lực nhìn thằng nhóc này, chuyện sinh lý bình thường của đàn ông con trai thôi mà làm gì căng thế. Chính cô hồi trước lúc còn là con trai cũng hay mơ mộng được dính như sam, ôm ấp mấy em gái xinh đẹp suốt đấy thôi.
"Anh tin chú."... Tin vào mắt ấy.
Cô cũng từng là con trai, còn lạ gì mấy cái trò tiểu xảo thả thính của tụi đàn ông nữa.
Thấy Hạ Tiểu Bạch chịu tin mình, Hạ Thiên Vũ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng trên khuôn mặt tuấn tú của cậu chàng lại không tự chủ được mà thoáng hiện lên một vệt hồng rực.
Cậu đúng là đã từng vô số lần mơ tưởng được cùng Đông Phương Thanh Thanh làm chuyện... đó thật. Nhưng cái đó đã là chuyện của quá khứ rồi, bởi vì hiện tại Đông Phương Thanh Thanh đã bị gạch tên khỏi vị trí nữ thần của cậu. Vị nữ thần độc nhất vô nhị lúc này chính là mỹ nhân đang đứng ngay trước mặt cậu đây. Hơn nữa, tối ngày hôm nay...
Hạ Thiên Vũ không dám nghĩ tiếp nữa, chuyện này mà để Tiểu Bạch tỷ biết được thì cậu chắc chắn sẽ bị đánh cho ra bã.
Hạ Tiểu Bạch khẽ nhíu đôi mày thanh tú:
"Thiên Vũ, sao anh thấy mặt chú cứ đỏ lên thế kia?"
"Không phải là đang đầu óc đen tối, nghĩ đến mấy chuyện không lành mạnh đấy chứ?"
Hạ Thiên Vũ giật bắn mình, vội vàng lắc đầu phủ nhận: "Làm gì có ạ!"
Hạ Tiểu Bạch bất lực lấy bàn tay ngọc che trán:
"Chú tự nhìn xuống dưới chân mình đi kìa!"
Hạ Thiên Vũ theo phản xạ nhìn xuống theo tầm mắt của Hạ Tiểu Bạch... Thôi xong, cậu chàng sắp sửa "tử hình" về mặt xã hội tại chỗ rồi.
Chưa kịp để Hạ Thiên Vũ tìm lỗ nẻ mà chui xuống hay mở miệng giải thích, toàn bộ hội trường một lần nữa vang lên tiếng reo hò dậy sóng. Mấy gã công tử Lý Mộc Dương, Nhậm Chính An đã sớm vứt bỏ liêm sỉ, chen chúc nhau lao lên phía trước.
Quả nhiên!
Trong tầm mắt của Hạ Tiểu Bạch đã xuất hiện một thiếu nữ mặc váy lụa trơn cực kỳ xinh đẹp đang đứng giữa đám đông. Cách ăn mặc phối đồ của cô nàng mang đậm phong cách cổ phong tao nhã, làn da dưới ánh đèn hiện lên vẻ trắng muốt, mịn màng như ngọc quý.
Chiếc váy dài thướt tha tôn lên khí chất băng thanh ngọc khiết, chiếc mũi dọc dừa tinh xảo, đôi môi đỏ mọng như son. Mái tóc đen mượt được búi gọn gàng bằng một chiếc kẹp bướm tua rua xinh xắn, càng làm nổi bật khuôn mặt đẹp tựa đóa hoa phù dung nở rộ. Đôi mắt phượng mang theo nét quyến rũ bẩm sinh, nhưng cái nhìn lại vô cùng lạnh lùng, nghiêm nghị, tạo cho người đối diện một cảm giác cao sang, không thể chạm tới.
Vòng eo con kiến được bó gọn bởi một dải lụa vân mây, càng nhìn càng thấy nhỏ nhắn đến mức không đầy một cái ôm, đôi chân thon dài trắng muốt lộ ra khiến người ta không kìm được mà nảy sinh những suy nghĩ viển vông.
Hạ Tiểu Bạch tính bước lên xem cho rõ hơn thì bỗng phát hiện ra một điểm kỳ lạ?!
Vây quanh Đông Phương Thanh Thanh toàn bộ đều là các tiểu thư, con gái. Ít nhất là trong bán kính một mét xung quanh cô nàng không có lấy một mống đàn ông nào. Đến cả Hạ Thiên Vũ, lão Vương hay đám công tử kia cũng chỉ dám đứng cách xa hai mét mà dùng ánh mắt ngưỡng mộ, thèm khát nhìn vào. Thậm chí có gã còn đang nuốt nước miếng ừng ực.
Dù thèm thuồng đến chảy cả dãi ra như thế, nhưng tuyệt nhiên không một gã nào có gan bước lên phía trước để tiếp cận Đông Phương Thanh Thanh.
Cái kiểu này thì tán tỉnh kiểu gì, làm sao mà xin được WeChat của người ta cơ chứ?
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được liền huých tay hỏi:
"Thiên Vũ, chẳng phải chú bảo thích cô nàng Đông Phương Thanh Thanh này sao?"
"Sao lại cứ đứng đực ra đây nhìn thế, không lên bắt chuyện xin WeChat đi à?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn