Chương 164: Họp lớp (2)
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch nhìn Diệp Lâm với vẻ bất lực.
Hôm nay cô vẫn xinh đẹp như mọi khi.
Chiếc váy ngắn tôn lên vóc dáng đầy đặn và quyến rũ của cô một cách trọn vẹn.
— Bạn gái hiện tại của anh cũng là bạn học cùng khóa cấp ba đấy.
— Em đừng quậy nữa.
— Không tin thì anh thề được chưa?
— Nếu lần họp lớp này anh xảy ra chuyện gì với cô gái khác...
— Thì anh sẽ vĩnh viễn biến thành con gái, nửa đời sau sống với thân phận nữ giới luôn!
Gương mặt thanh nhã thoát tục của cậu đầy vẻ chân thành.
Nụ cười tựa đóa sen trắng lay động giữa núi tuyết, khiến người khác không thể nghi ngờ.
Diệp Lâm lúc này mới lưu luyến buông tay khỏi người cậu.
— Người ta đâu có muốn Tiểu Bạch ca biến thành con gái đâu...
— Nếu thế thì làm sao cùng con gái...
Cô còn chưa nói hết câu đã đỏ mặt.
Hạ Tiểu Bạch:...
o(╥﹏╥)o Nỗi khổ trong lòng ai hiểu được đây?
˚‧º·(˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅)‧º·˚ Diệp Lâm vuốt nhẹ mái tóc rồi tinh nghịch cười: — Hôm nay Tiểu Bạch ca đẹp trai quá.
— Em phải chụp một tấm selfie để khoe với đám bạn thân mới được.
Nói xong, cô kéo cổ áo cậu lại gần mình.
Khuôn mặt đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ lập tức xuất hiện ngay trước mắt.
Diệp Lâm áp môi lên má cậu rồi chụp một bức ảnh tự sướng.
Sau bữa sáng, cô vẫn ôm chặt lấy eo Hạ Tiểu Bạch không chịu buông.
Còn mê mẩn hít hít hương thơm đặc trưng trên người cậu.
— Nhớ về sớm nhé.
— Đừng có ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.
— Nếu thật sự không chịu nổi...
— Thì nhớ về sớm...
— Người ta...
— Cũng không phải là không được...
Hạ Tiểu Bạch chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy câu cuối cùng.
...
— Hôm nay thời tiết đẹp thật.
— Chắc chắn sẽ là một ngày may mắn.
— Anh đi đây, tối gặp lại...
Diệp Lâm tức giận giậm mạnh chân.
— NHỚ VỀ SỚM ĐẤY!!!
Ra khỏi nhà, Hạ Tiểu Bạch gọi một chiếc taxi công nghệ rồi đi thẳng đến khách sạn năm sao nơi tổ chức buổi họp lớp.
Quảng trường Hoàn Ngạn là khu thương mại sầm uất nhất thành phố Tân Hải.
Khắp nơi đều mang hơi thở của biển cả và những hòn đảo.
Chỉ cần đi dạo trên phố cũng có thể cảm nhận được từng cơn gió biển mát lành.
Một mỹ nhân tóc ngắn đầy khí chất anh hùng đang chậm rãi bước đi trên con phố.
Gương mặt tinh xảo không tìm ra lấy một khuyết điểm.
Thanh tú tuyệt luân.
Trên vai đeo chiếc túi xách một quai.
Bước chân nhẹ nhàng mà thanh thoát.
Mái tóc đen gọn gàng khẽ rung theo nhịp nhai kẹo cao su.
Đôi môi mềm mại bóng mượt phản chiếu ánh sáng mịn màng.
Trên cổ tay trắng ngần còn đeo một chiếc đồng hồ tinh xảo, càng làm tăng thêm vẻ thời thượng của người thành thị.
Đặc biệt là những cô gái đi ngang qua.
Khi nhìn thấy một "thiếu niên" sạch sẽ, đẹp trai đến mức quá đáng đột nhiên xuất hiện...
Ai nấy đều lập tức hóa thành fangirl.
(ᵒ̴̶̷̤໐ᵒ̴̶̷̤) — Trời ơi, cậu nhóc này đẹp trai quá.
— Chị đây lại muốn yêu rồi!
— Mấy cậu trai mặt trắng thế này là gu của mình nhất.
— Ước gì bắt được cậu ấy về nằm dưới váy thơm của mình~ Nghe những lời khen xung quanh, Hạ Tiểu Bạch vui đến mức bay bổng.
Lưng càng lúc càng thẳng.
Thỉnh thoảng còn cố ý đưa mắt nhìn sang mấy cô gái đang thì thầm bàn tán về mình.
Bây giờ con gái biết trang điểm rồi.
Cho dù mặt mộc bình thường đến đâu, sau khi makeup cũng trở nên rất xinh đẹp.
Thêm những bộ váy áo thời trang nữa thì sức hút càng tăng gấp bội.
Được nhiều mỹ nữ khen ngợi như vậy, Hạ Tiểu Bạch cảm thấy cả người sắp bay lên trời.
Nếu có đôi cánh...
Có lẽ giờ cậu đã ở tầng khí quyển mất rồi.
— Ê nhìn kìa!
— Hình như cậu ấy đang nhìn mình!
Một cô gái mặc đồng phục JK che mặt thẹn thùng.
Mấy cô bạn bên cạnh thì lén lấy điện thoại chụp trộm Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch cũng rất hào phóng.
Trực tiếp mỉm cười với cô gái ấy.
— Aaaa!!!
ヾ(≧O≦)〃 Lúc này, tại phòng tiệc trong khách sạn.
Khách mời đã lục tục đến đông đủ.
Có người đi đôi.
Có người vẫn còn độc thân.
Tô Tĩnh Di hôm nay ăn diện cực kỳ xinh đẹp.
Cô mặc chiếc váy dài màu xanh nhạt.
Đôi chân dài thẳng tắp không tì vết.
Dưới chân là đôi sandal cao gót.
Toàn thân toát lên vẻ đẹp vừa quyến rũ vừa thanh lịch.
Sự xuất hiện của cô lập tức thu hút ánh nhìn của rất nhiều nam sinh.
Dù sao năm đó, Tô Tĩnh Di cũng là nữ thần trong lòng không ít người.
— Để tôi xem ai tới nào.
— Hóa ra là lớp phó kiêm hoa khôi lớp Tô Tĩnh Di à!
— Trời đất!
— Mấy năm không gặp mà còn đẹp hơn hồi trước nữa!
— Tĩnh Di, lâu rồi không gặp.
— Vẫn là đại mỹ nhân như ngày nào!
Mấy cô bạn nữ lập tức tiến tới ôm ôm hôn hôn xã giao.
Một nam sinh ăn mặc bảnh bao bước tới, đưa cho cô một ly rượu.
— Tĩnh Di, lâu rồi không gặp.
— Càng ngày càng xinh đẹp động lòng người.
— Nhưng đã đến muộn thì phải uống một ly phạt chứ nhỉ?
— Mọi người nói xem có đúng không?
Cả đám lập tức hò reo phụ họa.
Dù sao họp lớp hiếm khi có dịp.
Biết đâu nữ thần uống say rồi lại có cơ hội thì sao?
Tô Tĩnh Di nhìn người kia rồi cười nhận lấy ly rượu.
— Được thôi.
— Mình tự phạt một ly.
— Cậu cũng vẫn đẹp trai như ngày nào đấy, Tần Thọ Sinh.
Nhưng vừa nhắc tới cái tên ấy.
Khóe môi cô không nhịn được hơi cong lên.
Cô chỉ đành áp miệng ly vào môi để che đi nụ cười.
Sau đó uống cạn ly rượu vang trong một hơi.
Một nam sinh đứng cạnh Tần Thọ Sinh bật cười lớn.
— Được rồi được rồi.
— Hôm nay họp lớp vui vẻ là chính.
— Dù sao tất cả chi phí đều do Tần thiếu gia thanh toán.
— Đúng là vẫn giàu như năm nào!
Lập tức có không ít nam sinh nâng ly tâng bốc.
Tô Tĩnh Di nhìn mà thấy khinh thường.
Năm đó Tần Thọ Sinh từng theo đuổi cô vài lần.
Không thể phủ nhận gia cảnh hắn rất tốt.
Ngoại hình cũng khá bảnh bao.
Suýt chút nữa cô đã bị vẻ ngoài ấy lừa gạt.
May mà có lần cô bắt gặp hắn trong quán bar ôm ấp một cô gái bên ngoài trường.
Dù không vạch mặt hắn.
Nhưng từ đó trở đi, giữa hai người chỉ còn lại chút tình bạn học xã giao.
Dù sao là bạn học cũ.
Không đắc tội được thì tốt nhất đừng đắc tội.
— Này này!
— Đây chẳng phải Tĩnh Di sao?
Một giọng nữ vang lên.
Người vừa tới cũng là một mỹ nhân nổi bật.
Áo quây ngực.
Dáng người nóng bỏng.
Trang điểm theo phong cách quyến rũ đầy mê hoặc.
Môi đỏ.
Phấn mắt đỏ.
Tất cả đều mang sắc thái yêu kiều.
Kết hợp với đôi chân dài trong đôi tất đen càng khiến cô ta trở nên gợi cảm.
Bên cạnh còn có một chàng trai điển trai.
Hai người khoác tay nhau rõ ràng là một cặp tình nhân.
Tô Tĩnh Di thậm chí không cần nhìn mặt.
Chỉ nghe giọng nói thôi đã biết đối phương là ai.
Ngô Mỹ Kỳ.
Năm đó hai người chính là hai cô gái đẹp nhất lớp.
Tô Tĩnh Di thuộc kiểu dịu dàng, trầm tĩnh.
Còn Ngô Mỹ Kỳ lại thích phô trương và nổi bật.
Ngô Mỹ Kỳ khoác tay Tần Thọ Sinh rồi cười: — Tĩnh Di.
— Lâu như vậy rồi chắc cũng có bạn trai rồi chứ?
— À phải rồi.
— Đây là bạn trai mình, Tiết Thành.
— Mọi người còn nhớ không?
Một vài nam sinh lập tức hưởng ứng.
— Tất nhiên là nhớ rồi!
— Hồi đó là đội trưởng đội bóng rổ của trường mà.
— Chúng ta còn từng chơi bóng cùng nhau.
— Nhớ trận đấu với trường số Hai không?
— Mười giây cuối cùng chính Tiết thiếu gia ném cú ba điểm quyết định đấy!
Không ít nam sinh vừa ghen tị vừa hâm mộ.
Nữ thần năm xưa giờ đã thuộc về người khác.
Nhưng vì Tiết Thành có tiền nên ai nấy vẫn tranh nhau tâng bốc.
Trong xã hội thực dụng này...
Họp lớp chẳng phải là để khoe khoang, mở rộng quan hệ và nối lại tình cũ hay sao?
Tần Thọ Sinh cũng khá thân với Tiết Thành.
Hai người cụng ly với nhau.
Dù sao hồi đi học cũng thuộc loại bạn bè ăn chơi.
Tiết Thành gật đầu: — Đám cưới của bọn mình sẽ tổ chức vào dịp trước Tết Dương lịch.
— Đến lúc đó mọi người nhất định phải tới uống rượu.
— Không nhận phong bì đâu.
Đám đông lại tiếp tục tung hô một hồi.
Ngô Mỹ Kỳ rót thêm một ly rượu rồi bước tới trước mặt Tô Tĩnh Di.
— Hồi đó chúng ta là hai cô gái đẹp nhất lớp.
— Mình nhớ có rất nhiều nam sinh theo đuổi cậu.
— Chắc hẳn giờ cũng có bạn trai rồi nhỉ?
Tần Thọ Sinh cũng nhìn về phía Tô Tĩnh Di.
Sau vài năm không gặp.
Cô đã đẹp hơn trước rất nhiều.
Ngọn lửa từng nguội lạnh trong lòng hắn lại bắt đầu bùng cháy.
Có người đàn ông nào lại không muốn ở bên cô gái mình từng thích thời thanh xuân chứ?
Tô Tĩnh Di vốn định nói là chưa có bạn trai.
Nhưng khi nghĩ đến Hạ Tiểu Bạch...
Khóe môi cô bất giác cong lên.
— Mình chưa có bạn trai đâu~ — Nhưng mình có người mình thích rồi.
— Đúng rồi...
— Hạ Tiểu Bạch tới chưa vậy?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn