Chương 224: Lại thu thêm một đàn em
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~16 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Diệp Tử Hiên kéo quần bước ra khỏi phòng, đi còn hơi loạng choạng như vừa mất hết sức lực.
Khi nhìn thấy Hạ Thiên Vũ đang quỳ dưới đất không ngừng dập đầu lên trời, cậu ta cũng thấy khó hiểu.
"Tiểu Bạch ca, tên ngốc này đang làm gì thế?"
"Không phải anh bắt nạt người ta đấy chứ?"
Hạ Tiểu Bạch dang tay bất lực:
"Anh cũng không biết nữa."
"Kéo thế nào cũng không chịu đứng dậy."
"Hay cậu qua giúp anh đỡ cậu ta lên đi."
...
Một lúc lâu sau.
Hạ Thiên Vũ ngồi trước bàn ăn, cắm cúi ăn cơm.
Nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối đều dán chặt lên gương mặt của Hạ Tiểu Bạch.
Chỉ ăn cơm trắng, không hề động đũa vào món ăn nào.
Bởi vì trong mắt cậu ta, Hạ Tiểu Bạch mới là món ngon nhất.
Đúng nghĩa tú sắc khả xan.
Vừa ôm bát cơm vừa nhìn Hạ Tiểu Bạch, hành động ấy kéo dài suốt năm bát cơm.
Đến khi ăn không nổi nữa mới vỗ bụng, tiếp tục ngắm nhìn vị tiên nữ trước mặt.
Diệp Lâm thì ngược lại.
Cô ngồi sát bên Hạ Tiểu Bạch với vẻ đầy cảnh giác và chút ghen tức.
Khiến Hạ Tiểu Bạch cảm thấy vô cùng không tự nhiên.
"Diệp Lâm, em không nóng à?"
"Cứ ôm tay chị như vậy thì ăn cơm kiểu gì?"
Diệp Lâm làm nũng:
"Vậy thì chị đút em ăn."
Cô hé đôi môi hồng mềm mại, trông chẳng khác gì một con thú nhỏ đang chờ được cho ăn.
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ.
Ai bảo đây là cô em gái hàng xóm mà mình chăm sóc từ nhỏ đến lớn chứ.
Cô gắp một miếng cá rồi đưa vào cái miệng nhỏ đáng thương kia.
Diệp Lâm nhai ngon lành.
Đôi môi bóng loáng ánh dầu.
"Tiểu Bạch tỷ tỷ, tên này thật sự là em họ chị à?"
Diệp Lâm không nhịn được hỏi.
"Em thấy hắn giống biến thái hơn."
"Hừ hừ."
"Hắn cứ nhìn chị không chớp mắt luôn."
Hạ Tiểu Bạch cũng bó tay với Hạ Thiên Vũ.
Trán vẫn còn đang chảy máu.
Nhưng ánh mắt của cậu ta không giống kiểu tham lam, háo sắc của những nam sinh khác.
Mà là một loại yêu quý và cưng chiều rất thuần túy.
Nói đơn giản...
Là người tốt.
Cô quay sang Diệp Lâm:
"Yên tâm đi, cậu ấy là người tốt."
Sau bữa cơm.
Thấy máu trên trán Hạ Thiên Vũ vẫn chưa ngừng chảy, Hạ Tiểu Bạch hỏi:
"Cậu thật sự không cần băng cá nhân sao?"
Hạ Thiên Vũ vỗ ngực:
"Không sao, không sao."
"Tôi là đàn ông đích thực mà."
"Vết thương nhỏ thế này nhằm nhò gì."
Hạ Tiểu Bạch nhìn cậu ta:
"Nhưng chị thấy mặt cậu trắng bệch rồi đấy."
Quả thật Hạ Thiên Vũ cảm thấy hơi choáng đầu.
Cũng không biết là do dập đầu mạnh quá hay bị chấn động nhẹ.
Nhưng chuyện đó không quan trọng.
Có được một cô em gái xinh đẹp.
Chấn động não thì tính là gì!
ヽ(ຶ▮ ຶ)ノ!!!
Lại còn là một cô em gái đẹp như tiên nữ.
Sau này ở vòng tròn thiếu gia Bắc Kinh.
Chỉ cần đưa Hạ Tiểu Bạch đi cùng là đủ ngẩng cao đầu.
Nghĩ tới đây.
Khóe miệng cậu ta không nhịn được cong lên.
Hạ Thiên Vũ nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Thiếu nữ tựa một đóa bạch liên thanh khiết.
Dù ngắm thế nào cũng thấy đẹp.
Ngồi yên lặng ở đó.
Mái tóc phảng phất hương thơm dịu nhẹ đủ khiến người khác say mê.
Dung nhan tinh xảo đến mức dường như không nên tồn tại trên nhân gian.
Hạ Thiên Vũ xoa xoa hai tay:
"Tiểu Bạch à..."
"Anh có thể gọi em là em gái không?"
Hạ Tiểu Bạch lập tức đáp:
"Không được!"
Hạ Thiên Vũ ngẩn người:
"Tại sao chứ?"
"Trong người chúng ta đều chảy dòng máu của Hạ gia mà!"
Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài:
"Cậu sinh lúc nào?"
Hạ Thiên Vũ không nghĩ nhiều:
"Khoảng sáu giờ tối ngày 5 tháng 3 năm 2003."
Hạ Tiểu Bạch cười khẽ, hất mái tóc dài:
"Đó chẳng phải là vấn đề rồi sao?"
"Chúng ta cùng năm, cùng tháng, cùng ngày sinh."
"Nhưng tôi sinh khoảng hai giờ chiều."
"Vậy nên tôi lớn hơn cậu bốn tiếng."
Nói xong còn đắc ý giơ bốn ngón tay thon dài lên.
Hạ Thiên Vũ ngây người.
(ó﹏ò。) Sao lại có thể như vậy được?
Nói cách khác.
Ngoài người em thứ sáu mới sinh ra.
Cậu vẫn là đứa nhỏ nhất.
Từ lão tứ rớt xuống thành lão ngũ!
Hạ Tiểu Bạch hơi ngẩng chiếc cằm xinh đẹp, bắt chéo đôi chân dài:
"Vậy nên..."
"Cậu nên gọi tôi là gì nhỉ?"
Hạ Thiên Vũ dù không cam lòng nhưng nghĩ lại.
Có thêm một người chị cũng không tệ.
Đó là chuyện trước đây cậu chưa từng dám mơ tới.
"Tiểu Bạch tỷ tỷ..."
Hạ Tiểu Bạch cũng không hiểu vì sao.
Đột nhiên có thêm một đàn em.
Cảm giác thật không tệ.
"Rất tốt, rất tốt."
"Sau này phải nghe lời chị."
"Chị bảo đi tây thì không được đi đông."
"Chị bảo đi đông thì không được đi tây."
Hạ Thiên Vũ:...
Sao câu này nghe quen thế nhỉ?
Diệp Tử Hiên bỗng cảm thấy nguy cơ chưa từng có.
Nếu cứ tiếp tục thế này.
Danh hiệu đàn em số một của Tiểu Bạch ca sẽ bị cướp mất!
"Tiểu Bạch tỷ!!!"
"Em vẫn là đàn em số một của chị mà đúng không?"
Ánh mắt Hạ Tiểu Bạch thoáng vẻ bi thương:
"Cậu à..."
"Cùng lắm chỉ là đàn em số hai thôi."
Diệp Tử Hiên lập tức xông tới nịnh nọt:
"Sau này có việc gì cứ sai em."
"Giặt đồ, bóp chân, đấm vai... gì cũng được."
Đúng lúc ấy.
Diệp Lâm chú ý tới trong túi quần em trai lộ ra một sợi dây màu trắng.
Nhìn thế nào cũng thấy quen mắt.
Hình như đã gặp ở đâu rồi.
"Tử Hiên."
"Cái dây trắng trong túi quần cậu là gì vậy?"
Diệp Tử Hiên ngơ ngác:
"Hả?"
Cậu còn chưa kịp phản ứng.
Diệp Lâm đã đưa tay kéo mạnh sợi dây ấy.
Soạt!
Một món đồ màu trắng tinh khôi chậm rãi rơi xuống đất.
Trong khoảnh khắc đó.
Cả bốn người đều nhìn thấy rõ.
Không khí như đông cứng lại.
Diệp Tử Hiên toát mồ hôi lạnh.
Chết rồi!
Cậu quên mất trong túi vẫn còn giữ món đồ nhặt được từ phòng Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Thiên Vũ lập tức khinh bỉ nhìn Diệp Tử Hiên.
Đến cả đồ riêng của con gái cũng lấy.
Quá mất mặt đàn ông.
Biến thái.
Rác rưởi.
Cặn bã.
Hạ Thiên Vũ tự nhận mình khinh thường nhất loại người này.
Diệp Lâm đưa tay đỡ trán.
Dù sao cũng là em trai ruột.
Đánh chết thì khó ăn nói với bố mẹ.
Đánh tàn phế thôi vậy.
Hạ Tiểu Bạch nhìn Diệp Tử Hiên bằng ánh mắt đầy nguy hiểm.
Giọng nói lạnh lẽo mang theo nụ cười đáng sợ:
"Tử Hiên..."
"Có phải cậu nên giải thích một chút không?"
"Tại sao đồ của anh lại nằm trong túi quần cậu?"
Nghe vậy.
Hạ Thiên Vũ sững sờ.
Là của Hạ Tiểu Bạch?!
Nhìn món đồ trong tay Diệp Lâm.
Ánh mắt cậu ta lóe sáng.
Cậu ta cũng muốn có một cái!
(ಥ﹏ಥ) Diệp Lâm ho khan:
"Cái này tôi tạm giữ làm vật chứng."
Nói xong liền bỏ ngay vào túi xách.
Diệp Tử Hiên bị ba người vây ở giữa.
Quỳ xuống đất với vẻ đáng thương.
"Em giải thích được!"
o(╥﹏╥)o Hạ Tiểu Bạch lạnh nhạt:
"Cậu tốt nhất nên có lời giải thích hợp lý."
"Nếu không thì... hừ hừ."
Diệp Tử Hiên lập tức bịa chuyện:
"Là thế này!"
"Hôm nay em về nhà muốn tìm Tiểu Bạch tỷ chơi nên vào phòng chị ấy."
"Vừa hay thấy món đồ này dưới đất."
"Em định nhặt lên cất giúp."
"Đúng lúc bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa của Hạ Thiên Vũ."
"Em giật mình tưởng chị và Diệp Lâm về rồi."
"Sợ bị hiểu lầm nên tiện tay nhét vào túi quần."
"Đến tận bây giờ bị chị em phát hiện mới nhớ ra."
"Chị nghĩ xem."
"Nếu em thật sự có ý đồ xấu."
"Em đã giấu nó trong phòng rồi."
"Chứ sao lại mang theo bên người để người khác phát hiện được?"
Hạ Tiểu Bạch nhướng mày:
"Ý cậu là..."
"Cậu còn từng nghĩ tới chuyện giấu đồ của anh rồi ôm trong chăn để ngửi à?"
Cô quay sang Diệp Lâm:
"Là em trai em đấy."
"Giao cho em xử lý vậy."
Diệp Lâm gật đầu:
"Yên tâm."
"Em sẽ xử lý thật tốt."
"Phạt cậu ấy từ nay mỗi ngày phải ăn thử một món em nấu."
Hạ Tiểu Bạch vừa bước hai bước đã suýt ngã xuống đất.
Không ngờ Diệp Lâm lại độc ác đến vậy.
Đó là em trai ruột của cô ấy cơ mà!
Diệp Tử Hiên thì mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.
Toàn thân co giật.
Hai mắt trợn trắng như sắp sùi bọt mép.
"Chị... chị gái..."
"Hay là chị đánh em một trận đi..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn