Chương 236: Bữa tiệc của giới siêu giàu
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch và Hạ Thiên Vũ đều đồng loạt khựng lại, có chút nghi hoặc nhìn ông bác cả đang ưỡn ngực, khệnh khạng sải bước đi tới.
Hai người chỉ thấy Hạ Văn Quốc đưa ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Bạch, trưng ra cái bộ mặt ra oai của bề trên.
Hạ Tiểu Bạch cũng nhận ra bác cả dường như đang nhắm vào mình. Dù sao đối phương cũng là anh trai của bố, cô liền ngoan ngoãn đứng nép sang một bên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Hạ Văn Quốc, cung kính hỏi:
"Bác cả, cháu có vấn đề gì cần sửa đổi ạ?"
Hạ Thiên Vũ đứng cạnh thì gãi gãi đầu, thầm nghĩ đầu óc bác cả hình như có vấn đề thật rồi, đến cả bảo bối nâng như nâng trứng của ông nội mà bác cũng dám đắc tội. Cậu bỗng thấy bác cả sao mà đáng thương thế không biết.
Chú ba, chú tư đều đã biết rõ Tiểu Bạch tỷ tỷ là con gái, chỉ có mỗi ông bác cả này là vẫn lơ ngơ ngáo ngơ không hay biết gì.
"Bác cả... Cháu đang tính cùng Tiểu Bạch ca đi tham dự bữa tiệc do Đông Phương Thanh Thanh tổ chức ạ."
"Nếu không có việc gì quan trọng, bác cho tụi cháu xin phép đi trước."
Hạ Văn Quốc nghiêm mặt lườm Hạ Thiên Vũ một cái sắc lẹm:
"Có phải ngày thường cái chức chủ gia đình này của ta quá dễ dãi với các anh rồi không?"
"Thấy bổn chủ gia đình đang đứng đây dạy bảo người khác mà anh cũng dám chen mồm vào à!"
Hạ Thiên Vũ đứng hình mất năm giây:
"Bác cả, không lẽ bác thật sự muốn giáo huấn Tiểu Bạch ca đấy chứ?"
"Ông nội đã dặn rồi mà, ai dám bắt nạt Tiểu Bạch ca là ông vả cho răng môi lẫn lộn luôn đó."
"Hôm qua anh Thiên Hạo vừa mới ăn trọn hai cái vả của ông nội xong kìa."
Hạ Văn Quốc nghe xong liền ngửa mặt lên trời cười lớn:
"Ha ha ha!" ʱªʱªʱª (ᕑᗢᓫ∗)˒
"Ta đây là chủ của một gia đình! Cái thằng nhóc Thiên Hạo tuổi gì mà đòi chung mâm với ta?"
"Chẳng lẽ ông cụ lại đi vì một đứa hậu bối vi phạm gia quy mà ra tay đánh cả ta hay sao?"
Hạ Thiên Vũ bất lực nhún vai:
"Bác cả, tụi cháu rất kính trọng bác, nhưng Tiểu Bạch ca vi phạm gia quy ở chỗ nào mới được chứ?"
"Bác muốn phạt thì ít nhất cũng phải cho tụi cháu một cái lý do chính đáng chứ ạ?"
Hạ Tiểu Bạch cũng thấy hoang mang tột độ. Mình mới chân ướt chân ráo về nhà được hai ngày, sao tự dưng lại dính cái mác vi phạm gia pháp rồi? Chẳng lẽ cái hồ nhân tạo trong trang viên không cho phép câu cá sao?
Tối qua vì chán quá nên cô mới bảo Thiên Vũ kiếm cho cái cần câu, ra hồ giật được mấy con cá trắm cỏ. Cuối cùng hai chị em còn lén lút nướng ăn sạch sẽ với nhau nữa cơ...
Nghĩ vậy, Hạ Tiểu Bạch vẫn giữ thái độ cung kính hỏi:
"Không biết cháu đã phạm phải điều nào trong gia quy Hạ gia, xin bác cả chỉ giáo cho cháu rõ ạ."
Nhìn bộ dạng khép nép, biết điều của Hạ Tiểu Bạch, Hạ Văn Quốc cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cuối cùng ông ta cũng tìm lại được chút uy nghiêm của một chủ gia đình.
"Muốn biết chứ gì? Được, ta nói cho anh hay."
"Trong gia quy Hạ gia chúng ta có một điều cốt lõi: Con trai Hạ gia phải là đấng nam nhi đại trượng phu, đầu đội trời chân đạp đất, dương khí ngút trời!"
"Cơ mà nhìn cái cách ăn mặc hiện tại của anh xem, trông cứ nửa nam nửa nữ, ẻo lả ra cái thể thống gì! Người ngoài không biết lại tưởng anh là con gái đấy."
"Nhìn cái mái tóc kia kìa, dài đến mức che cả tai rồi, tóc mái phía trước thì sắp che khuất luôn cả mắt kìa."
"Còn cả đôi môi kia nữa, đỏ mọng như quả anh đào, mướt mát thế kia chắc chắn là vừa mới lén bôi son môi của tụi con gái chứ gì?!"
"Một thằng con trai đại lộc ngộc mà ăn diện như tụi đàn bà con gái, ra thể thống gì nữa!"
"Chuyện này mà truyền ra ngoài, chẳng phải để thiên hạ cười thối mũi vào mặt Hạ gia chúng ta là nuôi một lũ công tử bột ẻo lả hay sao!"
Hạ Tiểu Bạch cạn lời toàn tập. Cái kiểu tóc trung tính này là yêu cầu tối thiểu của hệ thống bắt cô phải để chứ bộ. Còn về đôi môi đỏ mọng kia, đó là vì sắc môi tự nhiên của cô vốn dĩ đã là màu hồng đào thanh tú rồi. Toàn là những thứ cha sinh mẹ đẻ cô đâu có tự thay đổi được.
Thấy vẻ mặt đầy khó xử của Hạ Tiểu Bạch, Hạ Văn Quốc khẽ ho khan một tiếng rồi dịu giọng bảo:
"Ta nể tình anh vừa mới trở về Hạ gia, hôm nay xem như là cảnh cáo lần đầu."
"Ta lệnh cho anh trong vòng ba ngày phải sửa đổi toàn bộ diện mạo, nếu không đến lúc đó đừng trách ta dùng đến gia pháp hầu hạ!" o( ̄ヘ ̄o)
"Thiên Vũ, anh làm người giám sát cho ta."
"Đến thời hạn mà thằng Tiểu Bạch vẫn giữ cái bộ dạng ẻo lả này thì anh cũng chịu phạt chung luôn!"
Nói đoạn, ông ta vung tay áo một cái rồi quay người bỏ đi, hoàn toàn không cho Hạ Thiên Vũ bất kỳ cơ hội nào để giải thích.
Giáo huấn xong hai đứa cháu nhỏ, tâm trạng Hạ Văn Quốc bỗng chốc trở nên vô cùng sảng khoái. Cái ghế chủ gia đình của mình vẫn cứ là có uy nghiêm nha, ha ha! ꉂ(ˊᗜˋ*) Hạ Tiểu Bạch tò mò hỏi:
"Nếu vi phạm gia quy thì hậu quả sẽ thế nào vậy em?"
Hạ Thiên Vũ đáp:
"Chắc là ăn lươn quật vào mông thôi ạ."
"Nhưng chị yên tâm đi Tiểu Bạch tỷ... Có ông nội chống lưng thì bác cả có cho thêm mười cái gan cũng chẳng dám động vào một sợi lông chân của chị đâu."
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, loáng một cái đã quăng sạch những lời vàng ngọc của Hạ Văn Quốc ra sau đầu. Dù sao thì các em gái xinh tươi ở bữa tiệc vẫn đang vẫy gọi họ mà.
Hạ Tiểu Bạch quay sang hỏi Hạ Thiên Vũ:
"Anh ăn mặc thế này trông ẻo lả lắm à?"
Hạ Thiên Vũ gật đầu lia lịa:
"Rất là xinh đẹp luôn ạ."
Hạ Tiểu Bạch ngẫm nghĩ một lát:
"Thế để anh dặm lại chút phấn son, làm sao cho bản thân nhìn trông nam tính, chuẩn men hơn mới được!"
Cũng may là cô luôn mang theo bên người một hộp đồ trang điểm nhỏ gọn mà Thu Hi tặng cho. Cô khéo léo tạo khối, biến những đường nét mềm mại trên khuôn mặt nữ tính trở nên có góc cạnh và sắc sảo hơn.
Hạ Tiểu Bạch hí hửng hỏi:
"Thế nào? Trông đã ra dáng một nam thần chưa?"
Hạ Thiên Vũ:... Cậu chàng nhìn đi nhìn lại, thấy nhìn kiểu gì thì vẫn cứ là một mỹ thiếu nữ giả trai vô cùng xinh đẹp. (ಡωḍ) "Dạ duyệt, đỉnh của chóp luôn anh ơi."
Cậu cũng chỉ đành ậm ừ phụ họa cho qua chuyện. Chỉ cần Tiểu Bạch tỷ thích là được...
Hạ Thiên Vũ dẫn Hạ Tiểu Bạch đến khu gara của Hạ gia. Giây phút cậu chàng bấm nút mở cửa gara, hàng loạt chiếc siêu xe xếp thành hàng dài suýt chút nữa đã làm mù mắt Hạ Tiểu Bạch.
Nhìn lướt qua một cái, nơi này chẳng khác gì một buổi triển lãm siêu xe tầm cỡ quốc tế, sương sương cũng phải có đến cả trăm chiếc xế hộp đủ các chủng loại. Từ Lamborghini, Porsche, Rolls-Royce, Ferrari cho đến Maybach, Bugatti, BMW... tóm lại là những thương hiệu xa xỉ nhất thế giới đều hội tụ đầy đủ tại đây.
Hạ Thiên Vũ dẫn cô đến một khu vực riêng:
"Tiểu Bạch ca, tám chiếc xe ở hàng này đều là của em hết đấy."
"Anh thích chiếc nào cứ tự nhiên lấy một con mà lượn."
Hạ Tiểu Bạch:... Đến lúc này cô mới thực sự hiểu thế nào là cái sự "giàu nứt đố đổ vách". Cái thằng nhóc thối này mà cũng sở hữu riêng cho mình tận tám chiếc siêu xe cơ à? Từ xe thể thao, siêu xe gầm thấp, xe địa hình, SUV cho đến cả xe điện Tesla, không thiếu một món nào.
Hạ Tiểu Bạch có chút bất lực vì cô làm gì đã có bằng lái xe đâu.
Đúng lúc này, âm thanh quen thuộc của hệ thống lại vang lên trong đầu cô: [Để phục vụ cho nhu cầu đi lại hàng ngày của ký chủ, hệ thống ban phát nhiệm vụ] Yêu cầu nhiệm vụ: [Ký chủ phải học thuộc lòng toàn bộ luật giao thông đường bộ của Hoa Hạ] Phần thưởng khi thành công: [Tặng kèm một bằng lái xe chính quy, tự động thông thạo mọi kỹ năng lái xe thượng thừa] Hình phạt khi thất bại: [Không có hình phạt] Hạ Tiểu Bạch cảm động phát khóc, cái hệ thống này cuối cùng cũng có một lần làm ăn ra dáng ra hình rồi đấy.
Chỉ cần học thuộc luật giao thông là được tặng ngay bằng lái xe kèm kỹ năng xịn xò.
Cô khẽ mỉm cười nói với Thiên Vũ:
"Thực ra anh vừa mới thi đỗ bằng lái xe xong, người ta còn chưa kịp gửi bưu điện về nhà, nên giờ tạm thời chưa lái được."
Hạ Thiên Vũ gật đầu cái rụp:
"Em thấy anh cứ ngập ngừng, lại tưởng anh chưa có bằng lái cơ đấy."
Hạ Tiểu Bạch:... ⊙﹏⊙‖∣° Màn hình chuyển cảnh...
Tại một câu lạc bộ vô cùng cao cấp và sang trọng, lúc này đã có rất nhiều nam thanh nữ tú ra ra vào vào tấp nập. Bãi đỗ xe bên ngoài cũng đã chật kín bởi đủ loại siêu xe đắt tiền.
Toàn bộ câu lạc bộ được thiết kế theo phong cách hoàng gia châu Âu, sau cánh cửa gỗ dày nặng mở ra trước mắt là một sảnh lớn được lát bằng đá cẩm thạch khảm hoa văn sáng loáng đến mức có thể soi gương được. Trên mái vòm của hội trường treo những chiếc đèn chùm bằng pha lê vô cùng lộng lẫy, tỏa ra những luồng ánh sáng dịu nhẹ, sang trọng.
Chỉ mới đứng trên tấm thảm đỏ xa hoa ngay trước cửa thôi là Hạ Tiểu Bạch đã cảm nhận được cái mùi tiền nồng nặc ở nơi này rồi. Bước chân vào bên trong, cô lại càng thấm thía một điều: thế giới này quả thực không bao giờ thiếu người giàu.
Mấy cậu ấm cô chiêu ở đây ai nấy đều khoác trên mình những bộ cánh hàng hiệu đắt đỏ. Những logo quen thuộc của Versace, Chanel, Gucci, Armani, LV... có thể bắt gặp ở bất cứ góc nào. Đối với người nghèo thì đây là những món đồ xa xỉ dùng để phô trương thanh thế, nhưng ở cái nơi này, chúng chỉ là những món đồ mặc hàng ngày không hơn không kém.
Trên các dải ghế sofa quanh hội trường, những chiếc túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn được vứt lăn lóc khắp nơi mà chẳng thèm có người trông coi, cứ như thể chúng là những chiếc túi ni-lông rẻ tiền vậy. Rượu ngon ngàn năm quý hiếm cũng được bày biện ê hề thành từng tháp lớn trên bàn tiệc.
Đám công tử, tiểu thư thế gia nâng trên tay những chiếc ly pha lê chân cao, chất lỏng bên trong phản chiếu những ánh đèn lung linh, huyền ảo.
Đúng lúc này, có tiếng gọi vọng lại:
"Thiên Vũ! Bên này này!"
Hạ Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn sang thì thấy một nhóm công tử trẻ tuổi đang vẫy tay. Hạ Thiên Vũ lập tức sải bước đi tới, Hạ Tiểu Bạch cũng tiện tay bốc một viên sô-cô-la trên bàn rồi thong dong bước theo sau.
Mấy cậu ấm thấy bên cạnh Hạ Thiên Vũ đột nhiên xuất hiện một "cô nàng" tóc ngắn cực kỳ xinh đẹp thì không khỏi lộ ra vẻ mặt tò mò xen lẫn kinh ngạc.
Nhậm Chính An tiến lên phía trước, săm soi nhìn Hạ Tiểu Bạch một lượt từ trên xuống dưới rồi huých tay Hạ Thiên Vũ hỏi nhỏ:
"Thiên Vũ, cái thằng nhóc nhà ông chẳng phải trước giờ luôn rêu rao là thích Đông Phương Thanh Thanh hay sao?"
"Sao hôm nay đi tiệc lại dắt theo một em gái tóc ngắn mướt rượt thế này?"
Lý Mộc Dương đứng bên cạnh nhìn Hạ Tiểu Bạch mà suýt chút nữa đã rớt cả nước miếng. Con bé này nhìn vừa xinh đẹp lại vừa có nét ngầu lòi, làn da thì trắng nõn nà mềm mại như có thể vắt ra nước được ấy. Có mỗi một điểm trừ duy nhất là... hơi giống "bức tường trường tồn với thời gian".
Gã đảo mắt nhìn qua trước ngực Hạ Tiểu Bạch, thấy chỗ đó chỉ hơi nhô lên một chút xíu, căng đét thì chắc cũng chỉ được đến cỡ size A là cùng.
Mấy gã công tử bột xung quanh cũng đang âm thầm đánh giá Hạ Tiểu Bạch. Cái cô nàng này ngoại trừ việc vòng một hơi "bình địa" ra thì tất cả những bộ phận khác đều thuộc hàng cực phẩm. Đôi chân dài trắng muốt, đường cong hông và vòng ba hoàn hảo, trên người lại còn tỏa ra mùi hương ngọt ngào thanh khiết của hoa dành dành. Môi đỏ răng trắng, ánh mắt hút hồn, chiếc mũi nhỏ nhắn tinh xảo, đúng là càng nhìn càng thấy thuận mắt.
Lý Mộc Dương không kìm được liền lên tiếng trách móc:
"Đúng đấy, quen biết một em gái cực phẩm thế này mà không chịu ho he với anh em một lời nào, ông sống thế là không được đâu nha!"
"Em gái này tên là gì thế?"
Hạ Thiên Vũ ở bên cạnh thì trong lòng sướng âm ỉ, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên đắc ý.
Tiểu Bạch tỷ tỷ nhà mình đã cố tình dùng kỹ thuật trang điểm để tự dìm nhan sắc xuống rồi, thế mà đám này vẫn nhìn ra thành một mỹ nhân tuyệt sắc. Đúng là một lũ nhà quê chưa từng được nếm trải sự đời.
Nhưng vì ông nội đã hạ lệnh tuyệt đối không được tiết lộ thân phận con gái của Hạ Tiểu Bạch ra ngoài, cậu chàng chỉ đành lên tiếng giải thích:
"Mấy ông hiểu lầm rồi, đây là người anh em mới của tôi, tên là Hạ Tiểu Bạch."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn