Chương 221: Sự Xuất Hiện Của Hạ Văn Vũ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Lại là một ngày nắng đẹp.
Trời quang mây tạnh, gió nhẹ hiu hiu.
Từ sáng sớm, Hạ Tiểu Bạch đã bị Diệp Lâm kéo đi dạo phố.
Mà nơi hai người ghé đến toàn là cửa hàng mỹ phẩm và shop quần áo nữ.
...
Diệp Tử Hiên vừa về đến nhà thì phát hiện chị gái không có ở đây.
Vốn định tìm Hạ Tiểu Bạch tán gẫu đôi câu.
Đáng tiếc...
Hạ Tiểu Bạch cũng không ở nhà.
Điều đó khiến cậu vô cùng thất vọng.
Diệp Tử Hiên gãi đầu.
— "Sao Tiểu Bạch ca không ở nhà nhỉ?"
Bình thường giờ này cậu hẳn đang mặc đồ mát mẻ, vắt đôi chân dài trắng nõn trên ghế sofa rồi lướt Douyin mới đúng.
Nếu may mắn còn có thể giúp cậu bóp chân.
Nghĩ tới đây, cậu liền đi vào phòng Hạ Tiểu Bạch.
Sau khi nhìn quanh một vòng, đang định rời đi.
Bỗng nhiên ánh mắt lại dừng trên giường.
Trên đó có vài món quần áo cá nhân màu trắng cùng vài bộ đồ thay ra chưa cất.
Diệp Tử Hiên nuốt nước bọt.
Trong đầu bất giác hiện lên dung nhan khuynh quốc khuynh thành của Hạ Tiểu Bạch.
Cùng thân hình trắng trẻo như ngọc.
Rồi lại nhìn đống quần áo trên giường.
— "Mẹ nó... ai chịu nổi chứ..."
Cậu vội lắc đầu.
— "Không được, không được!"
— "Tiểu Bạch ca tuy cực kỳ xinh đẹp... nhưng là con trai mà!"
— "Mình đâu có thích đàn ông..."
— "Sao lại nảy sinh loại suy nghĩ đó được chứ?"
Diệp Tử Hiên cảm thấy bản thân càng lúc càng biến thái.
Nhưng đôi chân lại không chịu bước đi.
— "Chỉ ngửi một cái thôi... chắc không sao đâu nhỉ?"
Không biết mấy bộ đồ này là Hạ Tiểu Bạch vừa thay ra chưa giặt.
Hay là đã giặt sạch rồi nhưng chưa cất vào tủ.
Nếu là trường hợp đầu...
Khụ khụ...
Diệp Tử Hiên đột nhiên thấy có chút kích động.
— "Tiểu Bạch ca à..."
— "Không phải em biến thái đâu."
— "Chỉ vì anh quá đẹp thôi..."
Ngay lúc cậu chuẩn bị cầm một món đồ lên.
Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Cốc cốc cốc!
Diệp Tử Hiên giật bắn mình.
Vội vàng ném món đồ trở lại chỗ cũ.
Sau đó chạy khỏi phòng rồi đóng cửa thật cẩn thận.
Nếu để chị gái biết mình vừa nghĩ gì...
Chắc đầu cũng bị đánh bay mất.
...
Đi tới cửa chính.
Cậu nhìn qua mắt mèo.
Bên ngoài là một thanh niên xa lạ.
Gương mặt anh tuấn.
Toàn thân hàng hiệu.
Nhìn là biết công tử nhà giàu.
Diệp Tử Hiên gần như đoán được ngay nguyên nhân đối phương tới đây.
Cậu mở cửa với vẻ mặt lạnh tanh.
Người thanh niên cũng hơi ngạc nhiên.
Không hiểu mình đắc tội tên này ở đâu.
Anh mở miệng hỏi: — "Xin hỏi Hạ Tiểu Bạch có ở đây không?"
Khóe môi Diệp Tử Hiên nhếch lên.
Quả nhiên lại là một tên biến thái đến theo đuổi Tiểu Bạch ca.
Tiểu Bạch ca là con trai đó!
Ngày nào cũng có đám đàn ông chạy tới theo đuổi.
Chẳng phải biến thái thì là gì?
Thật ghê tởm!
Nghĩ tới đây, sắc mặt cậu càng lạnh hơn.
— "Có thì sao?"
— "Anh muốn làm gì?"
— "Có chuyện nói nhanh, có rắm thì thả."
— "Đừng cản trở tôi làm việc."
Thanh niên kia hơi sững sờ.
Thái độ này cũng tệ quá rồi đấy?
Nhưng chỉ cần xác nhận Hạ Tiểu Bạch ở đây là được.
Bởi vì mục đích chuyến đi lần này chính là đưa cô về Hạ gia nhận tổ quy tông.
Người thanh niên đó không ai khác ngoài Hạ Văn Vũ.
Ngay từ lúc bị đại bá giao nhiệm vụ tới đón một người em họ chưa từng gặp mặt, anh đã thấy khó hiểu.
Bây giờ còn bị người ta đối xử như vậy càng khiến anh khó chịu hơn.
Nhưng gia giáo Hạ gia rất nghiêm.
Anh cũng không thể nổi nóng tùy tiện.
Chỉ đành giữ phép lịch sự.
— "Nếu Hạ Tiểu Bạch ở đây thì tốt rồi."
— "Tôi tới tìm cậu ấy."
Diệp Tử Hiên càng khó chịu hơn.
(ꐦ ಠ 皿 ಠ) Mấy loại mèo chó ngoài đường cũng muốn theo đuổi Tiểu Bạch ca?
Đúng là nằm mơ!
Cậu chống nạnh.
Bày ra dáng vẻ cực kỳ đắc ý.
— "Này anh bạn."
— "Anh biết tôi là ai của Hạ Tiểu Bạch không?"
Hạ Văn Vũ đầy dấu chấm hỏi.
Anh là ai thì liên quan gì tới tôi?
Tôi chỉ tới đón người thôi mà.
— "Vậy cậu là ai của Hạ Tiểu Bạch?"
Diệp Tử Hiên ngẩng cao đầu.
Dáng vẻ cực kỳ đáng ăn đòn.
— "Tôi là bạn trai của Hạ Tiểu Bạch."
— "Hừ hừ!"
<(`^´)> — "Giờ biết thân phận của tôi rồi chứ?"
— "Anh có thể biến được rồi."
— "Tiểu Bạch sẽ không thích đàn ông bên ngoài đâu."
— "Từ bỏ ý định đi!"
(ꐦ°᷄д°᷅) Diệp Tử Hiên định dùng thân phận giả để khiến đối phương biết khó mà lui.
Nhưng Hạ Văn Vũ thì hoàn toàn ngây người.
Lắp bắp hỏi: — "Cậu... cậu là bạn trai của Hạ Tiểu Bạch?"
Anh còn vô thức lùi lại một bước.
Trời đất ơi!!!
!!! ∑(°Д°ノ)ノ Không ngờ con trai của nhị thúc lại là...
Diệp Tử Hiên thấy đối phương kinh ngạc tới mức nói không nên lời.
Trong lòng vô cùng hài lòng.
Thành thật mà nói.
Dù chỉ giả làm bạn trai của Tiểu Bạch ca thôi.
Cậu cũng cảm thấy rất có mặt mũi.
Ai bảo Tiểu Bạch ca đẹp như tiên nữ cơ chứ.
Hạ Văn Vũ lại hỏi thêm lần nữa: — "Hai người thật sự là... quan hệ người yêu?"
Diệp Tử Hiên khoanh tay trước ngực.
Vẻ mặt đắc ý.
— "Không sai."
— "Cho nên sau này đừng tới quấy rầy cô ấy nữa."
Da gà da vịt trên tay Hạ Văn Vũ đều nổi hết lên.
Nhất là nhìn vẻ mặt đắc chí của tên kia.
Anh thật sự muốn đấm cho một phát.
Nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.
Cho nên chỉ có thể nhịn.
— "Có thể cho tôi vào nhà trước được không?"
— "Đứng ngoài này mệt lắm."
Diệp Tử Hiên lập tức nổi nóng.
— "Anh còn muốn vào nhà?"
— "Tôi cho vào, anh dám vào chắc?"
Không ngờ Hạ Văn Vũ thật sự bước thẳng vào.
Diệp Tử Hiên:???
Tên này thật sự dám luôn?
Xem ra sức hấp dẫn của Tiểu Bạch ca quả nhiên đáng sợ.
...
Cứ như vậy.
Hai người ngồi đối diện nhau trong phòng khách.
Bốn mắt nhìn nhau.
Hạ Văn Vũ bình tĩnh nói: — "Để tôi tự giới thiệu trước."
Diệp Tử Hiên xua tay.
— "Xin lỗi."
— "Tôi không hề hứng thú với việc anh là ai và đến từ đâu."
Hạ Văn Vũ hoàn toàn cạn lời.
Tên này đúng là đề phòng quá mức.
Ông đây thật sự không có hứng thú gì với Hạ Tiểu Bạch của cậu đâu!
Anh đành giải thích: — "Tôi biết cậu thích Hạ Tiểu Bạch."
— "Nhưng tôi không có bất kỳ ý đồ nào với cậu ấy."
Diệp Tử Hiên bĩu môi.
— "Tôi gặp quá nhiều người nói câu đó rồi."
— "Bề ngoài giả vờ không thích."
— "Trong lòng lại muốn liếm Tiểu Bạch nhà tôi tới tận cùng."
Hạ Văn Vũ im lặng.
Chẳng lẽ người ở Tân Hải đều thích đàn ông hết sao?
Lại còn có rất nhiều nam sinh thích Hạ Tiểu Bạch?
Cuối cùng anh chỉ đành nói rõ: — "Thật ra tôi là anh họ của Hạ Tiểu Bạch."
— "Lần này tới là để đón cậu ấy về Yến Kinh."
— "Nhận tổ quy tông."
— "Đây là quyết định của ông nội cậu ấy."
— "Tôi hi vọng cậu có thể để Hạ Tiểu Bạch ra gặp tôi một lần."
Diệp Tử Hiên cười lạnh.
— "Được rồi, được rồi."
— "Đừng diễn nữa."
— "Thích Tiểu Bạch nhà tôi thì cứ nói thẳng."
— "Bày trò họ hàng thân thích làm gì?"
— "Chiêu tán gái này lỗi thời lắm rồi."
— "Tiểu Bạch nhà tôi thế nào tôi còn không biết sao?"
— "Ông nội cô ấy chết từ lâu rồi."
— "Cũng chẳng có anh chị em gì cả."
Hạ Văn Vũ không thèm giải thích nữa.
Trực tiếp ngồi lì tại chỗ.
Diệp Tử Hiên cũng chẳng đuổi khách.
Dù sao lát nữa Tiểu Bạch về.
Kết quả cũng sẽ giống nhau thôi.
Hạ Tiểu Bạch tuyệt đối không thể thích đàn ông được.
Cuối cùng tên này chỉ nhận một tấm thẻ người tốt rồi lủi thủi rời đi.
...
Cứ như vậy.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Thời gian chậm rãi trôi tới buổi chiều.
Cửa nhà lần nữa được mở ra.
Ngoài hành lang vang lên hai giọng cười trong trẻo như chuông bạc.
Diệp Tử Hiên biết ngay là chị gái và Hạ Tiểu Bạch đã trở về.
Lập tức đứng dậy chạy ra đón.
Dù sao địa vị trong nhà của cậu thấp nhất.
Muốn sống sót thì phải biết lấy lòng.
Nhân tiện cũng muốn báo cho Tiểu Bạch ca biết về vị khách không mời mà đến này.
Để cô chuẩn bị tâm lý trước.
Mà Hạ Văn Vũ khi nghe thấy tiếng nói chuyện ngoài hành lang.
Đặc biệt là một giọng nữ vô cùng dễ nghe.
Tựa như dòng suối mát giữa ngày hè oi bức.
Khiến người nghe cảm thấy thanh mát dễ chịu.
Trong lòng anh không khỏi dâng lên một tia tò mò.
Chẳng lẽ...
Trong căn nhà này còn có hai mỹ nữ nữa sao?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn