Chương 205: Đồ nữ của con gái
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~40 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch vừa khẽ hừ hử điệu nhạc bằng chiếc mũi tinh tế, vừa cẩn thận cất mười tờ tiền polyme mệnh giá một trăm tệ mà bố cho vào trong ví.
Đây là lần đầu tiên trong đời cậu thấy bố mình ra tay hào phóng đến như vậy, thế nên xấp tiền này đối với cậu mà nói là vô cùng có giá trị kỷ niệm nha. (ꉂ(ˊᗜˋ))* Hạ Tiểu Bạch mở chiếc vali hành lý ra, cúi đầu nhìn đống quần áo váy vóc của con gái ở bên trong.
Giờ đây, đến cả bố và mẹ cũng đều đã biết rõ và công nhận cái thân phận con gái này của cậu rồi, điều đó cũng đồng nghĩa với việc cái thân xác nam nhi đại trượng phu trước đây của cậu đã chính thức một đi không trở lại.
Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài một tiếng, cậu vươn tay rút ra một chiếc váy liền thân màu thanh nhã, đồng thời kích hoạt tính năng 〖Thay đổi kiểu tóc〗 của hệ thống để hô biến mái tóc của mình thành một mái tóc dài đen mượt xõa ngang thắt lưng.
— "Không biết một lát nữa khi bố mẹ nhìn thấy cái bộ dạng tóc dài thướt tha, mặc váy dịu dàng này của mình thì có đủ sức để tiếp nhận nổi không đây."
Hạ Tiểu Bạch cũng không thèm suy nghĩ nhiều nữa, cậu sải đôi chân dài trắng muốt bước vào trong phòng tắm, đồng thời tiện tay bấm nút mở cuộc gọi video với Sở Thu Hy.
Tại căn phòng ngủ ở dưới tầng một.
Hạ Văn Hải và Khương Tĩnh Vân đang nằm tựa đầu vào nhau ở trên giường.
Sau khi đã hoàn toàn bình tĩnh và lấy lại được chút lý trí, Hạ Văn Hải quay sang nhìn người vợ xinh đẹp đang nằm bên cạnh, gương mặt không giấu nổi vẻ u sầu, thấp thỏm lên tiếng: — "Tĩnh Vân này, em thực sự tin chắc đứa trẻ đó là con gái ruột của hai vợ chồng mình sao?"
— "Cho đến tận thời điểm hiện tại, trong lòng anh vẫn cứ dấy lên một cảm giác vô cùng hoang đường và không chân thực một chút nào, cái cảnh tượng ngày hôm nay cứ hệt như là một giấc mơ vậy á."
Khương Tĩnh Vân đưa đôi mắt đẹp lườm nguýt Hạ Văn Hải một cái sắc lẹm: — "Nó tất nhiên là con gái ruột của tụi mình rồi, ông không nhìn thấy cái gương mặt của con bé trông giống tôi như đúc từ một khuôn ra hay sao."
— "Cục vàng cục bạc do chính tôi sinh ra thì chỉ cần lướt qua một cái là tôi đã nhận ra ngay lập tức rồi."
Hạ Văn Hải: "..."
(Cơ mà con bé nhìn chẳng có một nét nào giống tôi hết cả ông giáo ạ! o(╥﹏╥)o) (Hoàn toàn không thừa hưởng được một chút gì từ cái vóc dáng cao to lực lưỡng, phong độ ngời ngời và đẹp trai lai láng của lão tử cả. ʅ(・´‸・`)ʃ) Ông cụ ngập ngừng đề xuất: — "Hay là... hay là hai vợ chồng mình cứ âm thầm nhặt mẩu móng tay của con bé đem đi làm xét nghiệm ADN cho chắc ăn có được không em?"
Khương Tĩnh Vân nghe thấy vậy thì khuôn mặt xinh đẹp lập tức xị xuống đầy giận dữ, lông mày liễu dựng ngược lên: — "Hạ Văn Hải! Có phải là ông đang không tin tưởng tôi, nghi ngờ lòng thủy chung của tôi đúng không?!"
— "Nếu như ông đã không tin tưởng cái thân già này, thì ngay ngày mai lão nương sẽ dắt con gái cuốn gói hành lý bỏ về nhà ngoại cho ông vừa lòng!" (・'ヘ´・;)ゞ Hạ Văn Hải sợ tới mức mồ hôi hột chảy ròng ròng, vội vàng vươn tay ra bóp bóp, đấm bóp bả vai cho Khương Tĩnh Vân để làm dịu cơn giận của vợ: — "Bà xã đại nhân của anh ơi, đây hoàn toàn không phải là vấn đề tin tưởng hay không tin tưởng mà."
— "Anh muốn làm xét nghiệm là để kiểm tra kỹ lưỡng lại cái tình trạng nhiễm sắc thể của con bé xem thế nào."
— "Ngộ nhỡ... ngộ nhỡ cái kết quả xét nghiệm cho ra chuỗi nhiễm sắc thể vẫn là XY của nam giới thì mọi chuyện mới thực sự là to chuyện và rắc rối lớn đấy chứ..."
Khương Tĩnh Vân trầm ngâm suy nghĩ một hồi, cũng cảm thấy những lời lo xa của Hạ Văn Hải quả thực là vô cùng có lý: — "Tôi cũng chỉ sợ con bé ở bên ngoài nhẹ dạ cả tin, gặp phải kẻ xấu rồi bị tụi nó lừa gạt cho một vố đau đớn thôi, thế thì cứ âm thầm đem đi xét nghiệm một chuyến cho yên tâm vậy."
Hạ Văn Hải gật đầu: — "Cái việc này cứ để anh lo, anh có người quen làm việc ở trung tâm giám định, nhanh nhất thì chỉ cần một ngày là đã có kết quả chính xác rồi."
— "Còn một chuyện nan giải nữa, đó chính là về phía bố của anh, anh hiện tại thực sự vẫn chưa biết nên mở lời giải thích cái chuyện của Tiểu Bạch với ông cụ như thế nào cho phải nữa đây."
Khương Tĩnh Vân nhún nhún bờ vai trần: — "Thì dù sao ông cụ cũng là ông nội ruột của Tiểu Bạch mờ, có chuyện gì thì cứ thẳng thắn, thành thật mà khai báo ra thôi chứ có gì đâu phải xoắn."
Hạ Văn Hải thở dài: — "Em không hiểu đâu, cái tình hình nội bộ gia tộc nhà anh em còn chưa nắm rõ, mọi chuyện nó phức tạp và rắc rối lắm."
— "Mà ngặt một nỗi là hiện tại Tiểu Bạch lại là con gái nữa chứ..."
Bản thân ông đương nhiên là người hiểu rõ hơn ai hết cái nỗi khát khao, thèm khát có được một mụn con gái thuộc dòng máu trực hệ của những người đàn ông trong gia tộc họ Hạ nó đã đạt đến cái mức độ mãnh liệt như thế nào rồi.
Cái sự thèm khát đó gần như đã chạm đến ngưỡng phát cuồng, năm nào các cụ ở nhà cũng phải lặn lội đi cầu thần bái phật khắp nơi...
Ngộ nhỡ cái chuyện Tiểu Bạch thực chất là con gái bị bọn họ đánh hơi và biết được, thì cái hậu quả xảy ra tiếp theo sau đó thực sự là không dám tưởng tượng nổi luôn.
Hạ Văn Hải đưa tay lên day day sống mũi đầy mệt mỏi: — "Để hai ngày tới anh tìm kiếm một cơ hội thích hợp để nói chuyện rõ ràng với con bé xem sao, hy vọng là con bé có thể thoải mái tiếp nhận cái sự thật về gia thế này..."
(Hạ Tiểu Bạch: Con bảo này bố ơi, cái 'món đồ long' bầu bạn suốt mười tám năm qua của con còn tự dưng biến mất tiêu được kia kìa, giờ bố mới thong thả thông báo cho con biết con thực chất là một phú nhị đại mười tám đời thì bảo làm sao mà con có thể thoải mái tiếp nhận nổi cái cú sốc này đây hả trời... o(╥﹏╥)o) Tất nhiên, đó đều là chuyện của sau này.
Một đêm yên bình trôi qua nhanh chóng.
Sáng ngày hôm sau, bầu trời lại đón chào một ngày mới bằng những tia nắng mai vô cùng rực rỡ và ấm áp.
Quả nhiên cái cảm giác được cuộn tròn người ngủ nướng trong chính cái "ổ chó" thân yêu của mình ở nhà vẫn cứ là thoải mái và sung sướng nhất trên đời, đến lúc cậu tỉnh giấc thì kim đồng hồ đã chỉ sang mốc chín giờ sáng từ bao giờ rồi.
Ở trên giường, nàng đại mỹ nhân sở hữu mái tóc dài thướt tha khẽ lười biếng vươn một cái lười thật dài, hai cánh tay thon dài trắng muốt như ngó sen nhẹ nhàng dang rộng, vô tình để lộ ra một đường cong cơ thể vô cùng hoàn mỹ, thon thả và quyến rũ dưới ánh nắng ban mai.
Khuôn mặt xinh đẹp, không một góc chết hệt như một nàng tiên tử đang tỏa ra những vệt hào quang nhạt, đặc biệt nhất chính là đôi chân thon dài, thẳng tắp nuột nà... Đôi bàn chân ngọc ngà, trắng muốt khẽ nhẹ nhàng đặt xuống, giẫm nhẹ lên mặt sàn nhà mát rượi.
Từ khung cửa sổ, một làn gió heo may thoang thoảng khẽ lùa vào trong phòng, mang theo một mùi hương thơm ngát, dịu nhẹ của hoa hải đường — loài hoa mà Khương Tĩnh Vân dành trọn niềm yêu thích nhất suốt cuộc đời.
Phóng tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hạ Tiểu Bạch có thể nhìn thấy rõ mọc lên bảy tám khóm hoa hải đường đang kiêu hãnh vươn cao những cái đầu kiều diễm, rực rỡ của mình lên không trung, hệt như đang đua nhau khoe sắc thắm dưới ánh nắng mặt trời, trên những cánh hoa và kẽ lá vẫn còn vương lại vài giọt sương mai trong suốt như pha lê.
Gương mặt thanh nhã, thoát tục không nhuốm chút bụi trần của cậu khẽ nở một nụ cười nhẹ nhàng, nụ cười ấy hệt như một làn gió xuân ấm áp thổi qua, khiến vạn dặm hoa đào bừng nở rộ: — "Xem ra tay nghề chăm sóc cây cảnh hoa cỏ ở trong sân vườn của mẹ vẫn cứ là đỉnh của chóp nha."
Hôm nay là ngày nghỉ cuối tuần.
Hạ Tiểu Bạch trước đó đã chủ động đánh tiếng xin phép bà chủ trọ Hoàng Tú Anh cho mình được nghỉ làm một hôm để tranh thủ bắt xe về quê thăm bố mẹ.
Còn về phần buổi học gia sư của cậu học trò Lâm Bảo Bảo thì đành phải dời lịch sang ngày hôm sau để dạy bù sau vậy, trước khi đi cậu cũng không quên nhắn tin đốc thúc, nhắc nhở cậu nhóc phải ở nhà tự giác ôn tập bài vở cho thật tốt.
Hạ Tiểu Bạch sau khi hoàn tất các bước vệ sinh cá nhân buổi sáng xong xuôi, cậu khẽ chỉnh đốn lại trang phục và đầu tóc của mình một chút trước gương, ngắm nhìn nàng mỹ nhân mặc chiếc váy liền thân màu xanh thướt tha, sở hữu mái tóc đen dài xõa ngang thắt lưng ở trong gương.
Cậu nhẹ nhàng giơ bàn tay ngọc lên vỗ vỗ vào đôi má hồng của mình để lấy lại sự tự tin: — "Không có vấn đề gì phải sợ hãi cả, tự tin lên nào!"
— Nói rồi, cậu mới chậm rãi, từng bước một sải bước đi xuống dưới tầng.
Bởi vì hôm nay là ngày nghỉ cuối tuần.
Cơ quan nhà nước nơi Hạ Văn Hải đang công tác áp dụng chế độ nghỉ một ngày duy nhất vào chủ nhật nên hôm nay ông không phải cắp cặp đi làm, lúc này ông đang thong thả ngồi trước bàn ăn, vừa nhâm nhi tách trà vừa chăm chú đọc báo.
Mặc dù thời đại ngày nay mạng internet gần như đã phủ sóng toàn cầu, chỉ cần một cái chạm tay mở ứng dụng tin nhắn hay lướt mạng xã hội là đã có thể nắm trọn mọi tin tức sốt dẻo đang diễn ra trên toàn thế giới rồi. Thế nhưng Hạ Văn Hải vẫn giữ vững cái thói quen vừa ăn sáng vừa lật giở từng trang báo giấy hằng ngày, cái thói quen này đã được ông kiên trì duy trì suốt mấy chục năm qua chưa từng thay đổi.
Ông cụ đưa tay lên nốc nốt ngụm trà cuối cùng trong tách, rồi hướng mắt vào trong bếp hỏi vọng vào: — "Tĩnh Vân ơi, em còn không mau vào phòng gọi cái thằng nhóc Tiểu Bạch xuống ăn bữa sáng đi kìa, nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi chứ."
Khương Tĩnh Vân bước nhanh ra ngoài, giơ tay lên véo nhẹ vào cằm ông một phát rõ đau, cười khay khảy nói: — "Hạ Văn Hải ơi là Hạ Văn Hải, ông ngủ một giấc xong là đầu óc mụ mẫm, quên sạch sành sanh cái chuyện Tiểu Bạch nhà mình từ nay về sau đã không còn là con trai của ông nữa rồi hay sao, con bé là con gái rượu của ông đấy nhé."
— "Từ nay về sau nghiêm cấm không được gọi con người ta là 'thằng nhóc' này 'thằng nhóc' nọ nữa nghe chưa, phải đổi giọng gọi là 'con bé' hoặc là 'con gái yêu' biết chưa hả."
Lúc này Hạ Văn Hải mới lập tức phản ứng sực ra câu chuyện, ông cụ vội vàng đưa tay lên tự vỗ mạnh vào trán mình một phát, rồi bật ra một tràng cười lớn ha ha đầy sảng khoái.
Ông thuận thế vòng tay qua ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của Khương Tĩnh Vân vào lòng mà nịnh nọt: — "Ấy chết, cái trí nhớ của anh kém quá, tí nữa thì anh quên mất tiêu là Tĩnh Vân đã xuất sắc sinh cho anh một đứa con gái rượu rồi."
Đúng vào lúc này, từ phía cầu thang bỗng chốc vang lên một giọng nói thiếu nữ vô cùng trong trẻo, ngọt ngào và êm tai: — "Bố mẹ ơi, chào buổi sáng ạ! Mới sáng ngày ra mà hai người đã ôm ấp, quấn quýt lấy nhau tình cảm dạt dào như thế kia rồi, đúng là vẫn cứ ân ái mặn nồng hệt như thuở ban đầu nha."
— "Liệu sự xuất hiện của con vào lúc này có vô tình làm kỳ đà cản mũi, phá hỏng không gian riêng tư của hai người không ạ?"
Khương Tĩnh Vân đang được Hạ Văn Hải ôm eo, định bụng rướn người lên hôn một cái chụt vào môi để hâm nóng tình cảm thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng động, bà thẹn thùng lập tức dùng tay đánh bốp một phát thẳng vào cái "bàn tay hư hỏng" của Hạ Văn Hải để đẩy ông ra: — "Con gái đang ở nhà đấy nhá, ông đừng có mà làm càn, giở trò lăng nhăng ở đây."
Hạ Văn Hải bị vợ đánh trúng tim đen thì cũng chỉ biết cười trừ đầy gượng gạo.
Thế nhưng, ngay vào cái khoảnh khắc hai vợ chồng đồng loạt phóng tầm mắt nhìn về phía nàng mỹ nhân sở hữu mái tóc dài thướt tha đang từng bước chậm rãi đi xuống từ tầng hai, cả hai người đều đồng loạt lộ ra một biểu cảm vô cùng kinh ngạc và chấn động, sững sờ đến ngây người trước nhan sắc cực phẩm đó.
Chỉ thấy người vừa xuất hiện đang diện trên mình một chiếc váy liền thân cổ điển màu xanh nhã nhặn, chiếc váy ôm sát này đã khéo léo tôn lên một cách trọn vẹn và hoàn mỹ những đường cong cơ thể vô cùng nóng bỏng và chuẩn chỉnh của cậu.
Mái tóc đen dài, thẳng tắp được xõa tung, xõa dài xuống tận ngang thắt lưng, gương mặt thanh tú, xinh đẹp đến mức thốt nốt tục, đôi chân thon dài nuột nà đang nhẹ nhàng di chuyển từng bước liên hoa, uyển chuyển tiến lại gần bàn ăn.
Nhìn thấy cái bộ dạng ngơ ngác, há hốc mồm kinh ngạc của hai vị phụ huynh nhà mình, Hạ Tiểu Bạch lại một lần nữa nở một nụ cười thật tươi hướng về phía hai người, nụ cười ấy của cậu quả thực là mang sức sát thương vô cùng lớn, đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, (vô tiền khoáng hậu).
Giọng nói của người thiếu nữ cất lên tựa như tiếng chim oanh hót líu lo nơi thung lũng vắng, vô cùng không linh và êm tai: — "Bố, mẹ? Hai người làm sao thế ạ, chẳng lẽ trên mặt con hiện tại đang dính cái thứ gì kỳ quái lắm sao?"
Hạ Văn Hải dụi dụi mắt mấy phát liên tục, ông cụ căng mắt ra để chăm chú nhìn ngắm thật kỹ nàng mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần vừa đột ngột xuất hiện ở trước mắt này... Không đúng!
Phải dùng cái từ "tiểu tiên nữ giáng trần" để miêu tả về diện mạo hiện tại của cậu thì mới thực sự là chính xác và không hề ngoa một chút nào!
Trên khuôn mặt thanh tú, văn tĩnh lại mang theo vài phần trang nhã, dịu dàng kia, làn da của cậu trắng muốt như tuyết mùa đông, bờ môi anh đào được tô điểm chút son đỏ thắm lại càng làm tôn lên vẻ đẹp cô độc, ngạo nghễ nhưng cũng không kém phần ma mị hệt như một đóa hoa mai đỏ rực đang kiêu hãnh nở rộ giữa trời tuyết trắng xóa, cậu rõ ràng là một nàng tiên tử bước ra từ trong tranh vẽ của nhân gian cơ mà.
— "Con... con thực sự là Tiểu Bạch nhà ta đấy sao?"
— Hạ Văn Hải cảm thấy trái tim già nua của mình lúc này đang đập thình thịch liên hồi, sắp chịu không nổi cú sốc nhan sắc này rồi.
Hạ Tiểu Bạch làm ra một động tác vô cùng thanh lịch và nhã nhặn, chậm rãi kéo ghế ngồi xuống bàn ăn. Cũng may là trong suốt một tháng nghỉ hè vừa qua cậu đã quá quen thuộc với việc mặc váy vóc con gái đi lại ngoài đường rồi, nếu không thì hôm nay ở trước mặt bố mẹ, cậu chắc chắn sẽ ngượng ngùng đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào để chui xuống cho xong chuyện mà thôi.
Cậu vươn những ngón tay thon dài lên nhẹ nhàng vén vài lọn tóc mai lòa xòa trước trán ra sau vành tai, khẽ gật đầu một cái, khóe miệng anh đào khẽ nhếch lên nở một nụ cười vô cùng nhu mì: — "Bố ơi, con tất nhiên là Tiểu Bạch nhà bố rồi chứ còn ai vào đây nữa ạ, chẳng lẽ bố nhìn con giống người ngoài lắm sao?"
Nụ cười ấy của cậu rạng rỡ và thuần khiết tựa như một đóa hoa sen tuyết đang nhẹ nhàng đung đưa trước gió trên đỉnh núi băng quanh năm tuyết phủ, trong đôi mắt to tròn kia chứa đựng một niềm tin tưởng tuyệt đối dành cho đấng sinh thành, mùi hương cơ thể thiếu nữ thoang thoảng dịu nhẹ phả ra từ người cậu khiến cho người đối diện chỉ cần ngửi thấy thôi là đã đủ cảm thấy say đắm lòng người rồi, giọng nói thì lại vô cùng uyển chuyển và ngọt ngào.
Khóe miệng của Hạ Văn Hải lúc này lại một lần nữa không tự chủ được mà muốn bay thẳng lên cao để sánh vai cùng mặt trời luôn rồi kìa.
Hai bên khóe miệng của ông cụ cứ liên tục co giật, giật giật hướng lên trên, ông chỉ biết cố sống cố chết gồng mình lên để kìm nén cái niềm vui sướng tột cùng này lại.
Bản thân Hạ Văn Hải ông hồi trước cứ nghĩ thằng nhóc Tiểu Bạch sau khi biến đổi thì cùng lắm cũng chỉ được xếp vào hàng những cô nàng có chút nhan sắc, ưa nhìn mà thôi. Ai mà có ngờ đâu cái con bé này sau khi diện lên mình chiếc váy thướt tha, kết hợp với mái tóc dài xõa ngang thắt lưng thì lại sở hữu một diện mạo quốc sắc thiên hương, dùng cái từ khuynh quốc khuynh thành để miêu tả về nhan sắc của cậu thì quả thực là vẫn còn nhẹ chán.
Ông khẽ vươn cánh tay lên định bụng sẽ xoa xoa vào cái đầu nhỏ của con gái yêu một cái giống như hồi nhỏ, thế nhưng chợt nhớ ra con gái nhà mình năm nay dù sao cũng đã mười chín tuổi đầu rồi, nên đành phải luyến tiếc mà rụt tay về: — "Tiểu Bạch à, con mặc chiếc váy này trông thực sự là vô cùng xinh đẹp nha, cơ mà... cái mái tóc dài thướt tha này của con là thế nào đây?"
Hạ Tiểu Bạch tinh nghịch thò cái đầu lưỡi nhỏ thơm tho của mình ra trêu chọc một cái: — "Tóc giả thôi mờ bố, nhìn trông có tự nhiên và xinh xắn không ạ?"
— "Xinh, xinh lắm con gái ạ, bố thực sự rất hy vọng sau này con có thể tự mình nuôi và để một mái tóc dài thướt tha ngoài đời thực giống như thế này luôn nha."
— Hạ Văn Hải nở một nụ cười tràn ngập sự kỳ vọng và cưng chiều nói.
— "Con gái cưng của Hạ Văn Hải tôi tính ra còn xinh đẹp và lộng lẫy hơn cả cái thời mẹ con còn trẻ rất nhiều nha, cái này chắc chắn là nhờ có sự đóng góp và di truyền từ cái bộ gen cực phẩm của ông bố này rồi, ha ha ha!" (σ≧︎▽︎≦︎)σ) Khương Tĩnh Vân vội vàng tiến lại gần ôm chầm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tiểu Bạch rồi liên tục áp má vào má cậu mà nựng nịu: — "Con gái yêu ơi, mau để cho mẹ cưng nựng, cọ má một cái nào!"
— "Đúng là không hổ danh là con gái rượu do chính tay Khương Tĩnh Vân này sinh ra mờ, cái nhan sắc này quả thực đúng là sóng sau xô sóng trước, thanh xuất vu lam nhi thắng vu lam (trò giỏi hơn thầy) rồi nha."
— "Với cái nhan sắc đỉnh cao thế này thì sau này con gái mẹ chắc chắn sẽ kén chọn và gả được cho một anh chàng đẹp trai lai láng, lại còn biết nghe lời và đáng yêu hết phần thiên hạ cho mà xem."
Hạ Tiểu Bạch: "..."
(Mẹ ơi là mẹ, con từ trước đến nay hoàn toàn không có một chút hứng thú hay sở thích yêu đương gì với lũ con trai đàn ông thối tha đâu nhé..."▔□▔) Đúng vào lúc cái bầu không khí gia đình đang vô cùng đầm ấm thì chiếc điện thoại di động đặt trên mặt bàn của Khương Tĩnh Vân bỗng chốc vang lên một hồi chuông thông báo giòn giã.
Bà cầm máy lên liếc nhìn cái tên hiển thị trên màn hình cuộc gọi đến, lúc này mới sực nhớ ra một chuyện quan trọng, liền đưa tay vỗ mạnh vào cái trán thanh tú của mình một phát: — "Chết dở, suýt chút nữa thì tôi quên khuấy mất cái vụ hẹn lịch sắp xếp đối tượng đi xem mắt cho Tiểu Bạch nhà mình rồi."
— "Con gái của đối phương hiện tại đã hoàn tất công việc và chính thức bắt xe từ thành phố Thâm Quyến trở về lại Kim Lăng rồi kìa!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn