Chương 177: Tiệc nào rồi cũng đến lúc tan
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Ngô Tử Diệu nhìn Hạ Tiểu Bạch với vẻ mặt nghiêm trọng.
— Nếu là đàn ông chân chính, anh em chúng ta cùng xông ra liều mạng!
— Tôi không tin bọn chúng dám giết người thật!
Hạ Tiểu Bạch bất lực đưa tay đỡ trán.
Giờ thì cậu thật sự chẳng còn là "đàn ông chân chính" gì nữa rồi...
Haiz...
— Tôi nói này, cậu có thể đừng lúc nào cũng nóng nảy như vậy được không?
— Không thấy tôi đã gọi cứu viện rồi à?
Tần Thọ Sinh cười khẩy: — Anh họ, nếu là em thì chẳng thèm nói nhảm với bọn chúng nữa.
Hùng Sơ Mặc cũng bắt đầu mất kiên nhẫn.
— Hết giờ rồi.
— Bảo vệ, lên bắt người cho tôi!
— Đệt! Tôi xem thử ai dám động vào họ!
Đúng lúc đó, một tiếng quát vang lên.
Một người đàn ông mặc vest chỉnh tề bước ra.
Anh ta cao khoảng mét tám, diện đồ sang trọng, khuôn mặt khá điển trai.
Trên cổ tay đeo chiếc Rolex đắt tiền, dưới chân là đôi giày da cao cấp.
Sắc mặt vô cùng lạnh lùng.
Mang dáng vẻ của một tổng tài bá đạo bước ra từ tiểu thuyết.
Ánh mắt sắc bén của anh ta nhìn chằm chằm vào Hùng Sơ Mặc.
— Ai cho các người tác oai tác quái ở đây?
— Mau giải tán hết cho tôi!
Đám bảo vệ thường xuyên làm việc trong khách sạn nên nhận ra người này ngay lập tức.
Vị tổng tài nổi tiếng mê ăn cơm...
À không.
Là tổng tài bá đạo tương lai của tập đoàn.
Tần Thọ Sinh lại không quen biết người này, chỉ tay quát: — Mẹ kiếp! Ông là ai?
— Chúng tôi làm việc cần ông dạy chắc?
Bốp!
Hùng Sơ Mặc lập tức tát hắn một cái thật mạnh.
— Mẹ nó!
— Mắt cậu mù rồi à?
— Đây là thiếu gia Hoàng, người thừa kế tương lai của tập đoàn Hoàng thị!
Nói xong, hắn lập tức chạy tới với vẻ mặt nịnh nọt.
Bộ dạng chẳng khác gì vị quản lý đại sảnh vừa rồi nịnh bợ hắn.
Thực tế đến mức buồn cười.
— Thiếu gia Hoàng!
— Sao ngài lại đích thân tới đây vậy?
— Xin ngài yên tâm, chỉ là vài tên nhóc không biết điều gây chuyện thôi.
— Tôi đang bảo bảo vệ bắt hết chúng lại.
Tần Thọ Sinh lúc này hoàn toàn choáng váng.
Người trước mặt chính là vị thiếu gia Hoàng nổi tiếng kia sao?
Đó chính là nhân vật tầm cỡ thực sự!
— Thì ra là thiếu gia Hoàng...
— Xin lỗi, là tôi có mắt mà không thấy núi Thái.
Hùng Sơ Mặc trừng mắt ra hiệu cho hắn câm miệng.
Rồi tiếp tục cười nịnh: — Thiếu gia Hoàng, ngài cứ về nghỉ đi.
— Đừng để mấy chuyện nhỏ này làm bẩn mắt ngài.
— Tôi xử lý xong ngay thôi.
Một giọng nói trong trẻo vang lên: — Rõ ràng là Tần Thọ Sinh gây chuyện trước mà.
Hạ Tiểu Bạch chậm rãi bước ra.
— Chính hắn là người động tay trước.
— Bạn tôi chỉ giúp tôi đánh trả lại thôi.
Tần Thọ Sinh tức giận gào lên: — Đồ ẻo lả chết tiệt!
— Tôi còn chưa chạm vào cậu!
— Chính cậu tự giả vờ ngã xuống đất!
Ánh mắt Hoàng Cảnh Trạch lập tức hướng về cô gái tóc ngắn đang đứng trước mặt.
Cô mặc chiếc áo thun trắng sạch sẽ.
Dáng người thon dài cân đối hơi co lại như đang thiếu cảm giác an toàn.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Mái tóc trước trán khẽ tung bay.
Để lộ đôi mắt trong suốt như pha lê.
Bên trong thấp thoáng vẻ buồn man mác.
Chỉ trong nháy mắt.
Hoàng Cảnh Trạch đã nhận ra đây chính là Hạ Hiểu Bạch mà hắn ngày nhớ đêm mong.
Nhưng...
Vì sao cô lại cắt mái tóc dài xinh đẹp ấy?
Lại còn ăn mặc như con trai nữa?
Không nói hai lời.
Hắn lao tới đấm mạnh vào bụng Tần Thọ Sinh.
— Mẹ kiếp!
— Ngay cả bạn của tôi mà mày cũng dám bắt nạt?
Hùng Sơ Mặc còn chưa kịp phản ứng.
Hoàng Cảnh Trạch đã lạnh lùng ra lệnh: — Kéo hai tên này ra ngoài.
— Đánh cho tôi!
— Sau đó ném khỏi khách sạn!
Hơn hai mươi bảo vệ lập tức làm theo.
Ông chủ đã lên tiếng, ai còn dám chần chừ.
Vị quản lý đại sảnh đứng bên cạnh run lẩy bẩy.
Lăn lộn nơi công sở hơn chục năm.
Ông ta đã nhìn thấu lòng người từ lâu.
Đặc biệt là ánh mắt đầy si mê mà Hoàng Cảnh Trạch nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Chỉ cần liếc qua đã hiểu.
Thì ra...
Thiếu gia Hoàng cũng thích kiểu này!!!
Đồng đạo rồi!!!
Ông ta lập tức bò tới trước mặt Hạ Tiểu Bạch.
— Cậu... cậu Hạ...
— Tôi thật sự không biết cậu và thiếu gia Hoàng là... là loại quan hệ đó...
Hoàng Cảnh Trạch cũng đi tới trước mặt Hạ Tiểu Bạch.
Ánh mắt dịu dàng vô cùng.
Tình cảm trong mắt gần như chẳng thèm che giấu nữa.
Thậm chí còn định đưa tay xoa đầu cậu.
Nhưng Hạ Tiểu Bạch nhanh chóng né tránh.
— Thiếu gia Hoàng...
Cậu chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Nếu xung quanh không có người quen thì còn dễ ứng phó.
Nhưng lúc này...
Ngô Tử Diệu, Tô Tĩnh Di cùng những người khác đều đang trợn tròn mắt nhìn mình.
Ánh mắt đầy vẻ khó tin.
Ngô Tử Diệu vỗ vai cậu: — Tôi hiểu mà.
— Thật sự hiểu.
— Đôi khi yêu cũng cần dũng khí.
— Tình yêu đâu nhất thiết phải bị giới hạn bởi giới tính.
— Anh em sẽ luôn ủng hộ cậu!
Hai mắt Tô Tĩnh Di sáng rực.
Linh hồn hủ nữ trong cô hoàn toàn thức tỉnh.
Một người nhỏ nhắn xinh đẹp đáng yêu.
Một người cao lớn, đẹp trai, mạnh mẽ.
Đúng là cặp đôi trời sinh!
Công thụ rõ ràng!
Trong đầu cô đã tự động hiện lên cảnh Hạ Tiểu Bạch bị người đàn ông đẹp trai kia ôm vào lòng rồi hôn thật sâu...
Khụ khụ!
Nước miếng suýt nữa chảy ra luôn.
Hạ Tiểu Bạch nhìn bộ dạng vừa lau nước mắt vừa tự cảm động của Ngô Tử Diệu mà muốn hộc máu.
Còn cả Tô Tĩnh Di nữa!
Cậu thật sự muốn biết cô đang tưởng tượng cái gì vậy?
Nhìn mình và Hoàng Cảnh Trạch bằng ánh mắt si mê.
Khóe miệng còn nhỏ nước miếng lấp lánh.
Ngô Tư Mộng tuy không phải hủ nữ.
Nhưng lại bị vẻ ngoài giàu có đẹp trai của Hoàng Cảnh Trạch mê hoặc.
Đôi mắt sáng lên như nhìn thấy núi vàng.
— Đẹp trai quá...
— Giàu quá...
— Tôi thích rồi đó~ — Anh là anh Hoàng phải không?
— Em tên Ngô Tư Mộng!
Hoàng Cảnh Trạch khẽ nhíu mày nhìn cô gái khá đáng yêu trước mặt.
Đáng tiếc.
Trong mắt hắn lúc này chỉ còn Hạ Hiểu Bạch.
Những cô gái khác hoàn toàn không lọt vào mắt nữa.
Nhưng nghĩ đối phương có lẽ là bạn thân của Hạ Hiểu Bạch nên hắn vẫn lịch sự đáp: — Chào cô.
— Tôi là Hoàng Cảnh Trạch.
— Một trong những người đang theo đuổi Hạ Hiểu Bạch.
Hít—— Những người chưa biết Hạ Tiểu Bạch là con gái đều đồng loạt hít sâu một hơi.
Một thiếu gia giàu có như vậy...
Lại dám công khai thừa nhận đang theo đuổi một cậu trai xinh đẹp?
Khâm phục thật!
— Hu hu hu...
Ngô Tử Diệu xúc động tới mức che mắt rơi nước mắt.
— Tiểu Bạch nhà tôi lớn thật rồi...
— Biết tán trai rồi...
— Tôi sẽ luôn ủng hộ lựa chọn của cậu!
Hạ Tiểu Bạch chỉ cảm thấy mình muốn độn thổ ngay tại chỗ.
Tiện thể chôn luôn Ngô Tử Diệu xuống dưới đất.
Lần này thì hay rồi.
Trong mắt mọi người cậu hoàn toàn biến thành gay mất rồi.
Không được.
Trước khi chết nhất định phải đá Ngô Tử Diệu một phát.
Tên khốn này!
Ủng hộ cái đầu cậu ấy!
Hạ Tiểu Bạch bất lực nhìn Hoàng Cảnh Trạch.
Ra hiệu bằng ánh mắt bảo hắn sang một bên nói chuyện riêng.
Nhưng trong mắt mọi người...
Ánh mắt đó lại biến thành đưa tình.
Ngô Tử Diệu gật gù: — Vợ chồng son muốn nói chuyện riêng.
— Chúng ta không nên đi nghe lén.
Tô Tĩnh Di đang định lén theo sau.
Lập tức bị Ngô Tử Diệu kéo lại.
Cô tức giận phồng má lên.
Trông vô cùng không cam lòng.
Hoàng Cảnh Trạch đi theo Hạ Tiểu Bạch.
— Cô Hạ, có chuyện gì vậy?
— Mà này...
— Vì sao cô lại cắt mái tóc dài đẹp như thế?
— Đáng tiếc quá.
Sau khi đi xa khỏi đám đông.
Hạ Tiểu Bạch mới thở dài: — Vì hiện giờ tôi đang giả làm con trai.
— Phần lớn bạn bè đều không biết tôi là con gái.
— Cho nên việc anh đột nhiên tuyên bố theo đuổi tôi...
— Thật sự khiến tôi rất khó xử.
— Bây giờ họ đều nghĩ chúng ta đang yêu đồng tính...
Hoàng Cảnh Trạch:...
— Xin lỗi...
— Thật ra...
— Dù cô thật sự là con trai thì tôi cũng không để ý đâu.
Hạ Tiểu Bạch lập tức cạn lời.
Trong lòng âm thầm khinh bỉ.
Quả nhiên.
Tên này chỉ thèm cơ thể và nhan sắc của mình thôi.
Đàn ông đúng là giống nhau cả...
Nhưng ngoài mặt cậu vẫn đỏ mặt, giả vờ ngượng ngùng: — Được rồi.
— Tôi biết thiếu gia Hoàng là người tốt.
— Tôi phải về đây.
— Đừng đi theo nữa.
— Tôi không muốn bạn bè hiểu lầm thêm.
Hoàng Cảnh Trạch há miệng muốn nói gì đó.
Cuối cùng chỉ đành gật đầu.
Khi Hạ Tiểu Bạch quay lại.
Tô Tĩnh Di và Ngô Tử Diệu vẫn đang líu ríu bàn luận về "chuyện tình yêu" của cậu.
Mà còn thảo luận vô cùng nghiêm túc.
Nắm đấm của Hạ Tiểu Bạch siết chặt.
Trán nổi đầy gân xanh.
Nếu không phải còn muốn giữ hình tượng...
Cậu thật sự muốn cho mỗi người một cú bổ tay lên đầu.
Rời khỏi khách sạn.
Bầu trời đã tối hẳn.
Buổi họp lớp kết thúc bằng một màn náo loạn như thế.
Tô Tĩnh Di cảm nhận làn gió mát đêm hè, mỉm cười cảm thán: — Tiệc nào rồi cũng đến lúc tan nhỉ...
Hạ Tiểu Bạch thì đang cõng trên lưng một "cái xác" vẫn còn say bí tỉ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn