Chương 226: Nhà họ Hạ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Văn Vũ nhìn ánh mắt thấp thỏm đầy tò mò của Hạ Tiểu Bạch khi dõi theo chiếc máy bay lao vút qua bầu trời.
— Chị Tiểu Bạch lần đầu đi máy bay à?
Hạ Tiểu Bạch hơi ngượng ngùng cười: — Chuyến đi xa nhất của tôi trước giờ cũng chỉ là từ quê lên thành phố Tân Hải thôi.
— Đi xe khách là tới rồi.
— Có lúc thấy chậm quá thì đi tàu cao tốc.
— Tôi còn từng ngồi tàu cao tốc nữa đấy nhé!
(Tác giả: Tôi còn chưa từng đi tàu hỏa, tàu cao tốc hay máy bay đây này.) (´⌒`。) Nhìn nụ cười ngây thơ thuần khiết ấy, Hạ Văn Vũ không khỏi cảm thán.
Đúng là một mỹ nhân trong sáng như tờ giấy trắng.
Sau này về nhà họ Hạ, nhất định mình phải bảo vệ thật tốt người chị này.
Tuyệt đối không để ai bắt nạt chị ấy!
(Mặc dù với thân phận đội sổ trong nhà họ Hạ, lời hứa này nghe chẳng có mấy sức nặng...) Hạ Tiểu Bạch cẩn thận bước lên máy bay, đôi mắt liên tục đảo quanh quan sát.
Hạ Văn Vũ đã đặt vé khoang hạng nhất.
Suốt dọc đường, các nữ tiếp viên hàng không liên tục đưa mắt nhìn về phía hai người.
Phải thừa nhận rằng Hạ Văn Vũ cũng là một chàng trai cực kỳ điển trai.
Cao khoảng mét bảy tám.
Gương mặt tuấn tú.
Dưới hàng lông mày rậm là đôi mắt sáng ngời.
Khóe môi luôn mang theo nụ cười dịu dàng pha chút đáng yêu.
Sức sát thương với con gái khỏi phải bàn.
Còn Hạ Tiểu Bạch lại thuộc kiểu "tiểu soái ca" rất được các cô gái hiện đại yêu thích.
Đôi mắt long lanh.
Môi đỏ răng trắng.
Làn da trắng mịn như ngọc.
Hạ Văn Vũ từ lâu đã quen với những lời bàn tán xung quanh.
Thiên kim tiểu thư hay danh viện cậu gặp không ít.
Mấy cô tiếp viên bình thường thực sự không lọt nổi vào mắt cậu.
Hơn nữa...
Bên cạnh còn có Hạ Tiểu Bạch.
Cậu càng không thể biểu hiện ra dáng vẻ háo sắc.
Cho nên đã từ chối không biết bao nhiêu lời xin WeChat của các nữ tiếp viên.
Hạ Tiểu Bạch nhìn cảnh đó chỉ biết cạn lời.
Tên này cũng giả vờ thanh cao quá rồi.
Bao nhiêu chị tiếp viên xinh đẹp xin WeChat mà đều từ chối sạch.
Chẳng lẽ người có tiền thật sự muốn làm gì thì làm?
Xung quanh lúc nào cũng đầy mỹ nữ nên chẳng hứng thú nữa sao?
Hạ Văn Vũ rất ga-lăng nhường cho Hạ Tiểu Bạch vị trí cạnh cửa sổ.
Đây chính là chỗ ngồi cậu cố tình lựa chọn từ trước.
Hạ Tiểu Bạch vui vẻ ngồi xuống.
Ngắm nhìn ánh hoàng hôn vàng rực bên ngoài khung cửa.
Trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh sắc trên biển mây sẽ đẹp đến nhường nào.
Đúng lúc ấy.
Một nữ tiếp viên còn rất trẻ bước tới.
Nhìn bộ dạng thanh thuần non nớt, có lẽ vừa mới tốt nghiệp.
Cô gái đỏ mặt cầm điện thoại tiến tới trước mặt Hạ Tiểu Bạch.
Phía xa còn có vài nữ tiếp viên khác đang âm thầm cổ vũ.
— Chào... chào anh...
— Em có thể xin WeChat của anh được không?
Hạ Tiểu Bạch nhìn cô tiếp viên xinh đẹp trước mắt.
Dù từng đóng giả nữ sinh và từng cùng Sở Thu Hi diễn trò không ít lần.
Nhưng ngoài đời đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với một nữ tiếp viên thực thụ.
Lại còn bị chủ động xin WeChat nữa.
Trong lòng lập tức có chút hồi hộp.
Đang chuẩn bị lấy điện thoại ra...
Bên cạnh bỗng vang lên giọng nói của Hạ Văn Vũ: — Xin lỗi.
— Chúng tôi không cần WeChat của cô.
— Cảm ơn.
Hạ Tiểu Bạch đang tìm điện thoại:...
Nữ tiếp viên nhỏ tuổi cũng đỏ mặt cúi đầu: — Xin lỗi đã làm phiền.
Sau đó xám xịt quay về nhóm đồng nghiệp.
Hạ Văn Vũ nhìn Hạ Tiểu Bạch với vẻ đắc ý: — Chị Tiểu Bạch cứ yên tâm.
— Có em ở đây sẽ không ai làm phiền chị đâu.
— Chị vốn là con gái.
— Sao có thể thích mấy cô tiếp viên này được chứ?
— Bọn họ thật là...
Hạ Tiểu Bạch cố gắng giữ nụ cười dịu dàng: — Vậy tôi đúng là phải cảm ơn cậu thật nhiều.
Hạ Văn Vũ ngẩn người.
Không hiểu sao cậu luôn cảm thấy trong giọng nói ấy có chút tức giận.
Chắc là mình nghe nhầm thôi.
— Ha ha...
— Không có gì, không có gì.
Hạ Tiểu Bạch: (ꐦ°᷄д°᷅) Máy bay bắt đầu cất cánh.
Tiếng động cơ vang lên ầm ầm.
Hạ Tiểu Bạch đầy mong đợi nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.
Chiếc máy bay lao trên đường băng rồi từ từ nâng lên khỏi mặt đất.
Cảm giác ban đầu giống như đang đi thang máy.
Hạ Văn Vũ ở bên cạnh an ủi: — Chị Tiểu Bạch đừng lo.
— Không có chuyện gì đâu.
Hạ Tiểu Bạch chỉ khẽ đáp: — Ừm.
Ánh mắt vẫn dán chặt bên ngoài cửa kính.
Sân bay phía dưới ngày càng nhỏ.
Cho tới khi máy bay xuyên qua tầng mây.
Xuất hiện phía trên biển mây nhuộm vàng bởi ánh hoàng hôn.
Đây là lần đầu tiên Hạ Tiểu Bạch hiểu được thế nào là:
"Vạn dặm không mây."
Bởi tất cả những đám mây đều nằm dưới chân cô.
Nhìn từ trên cao.
Mây phía xa giống như những dãy núi trùng điệp.
Ánh mặt trời phủ lên bề mặt mây.
Tựa như những dòng sông vàng óng đang chảy.
Khung cảnh kỳ ảo chẳng khác gì tiên cảnh.
Đôi mắt cô sáng lấp lánh.
Không nỡ rời khỏi cảnh đẹp ấy dù chỉ một giây.
Ba tiếng rưỡi sau.
Máy bay bắt đầu hạ cánh.
Nếu nói Hạ Tiểu Bạch luôn nhìn biển mây suốt chuyến đi...
Thì ánh mắt Hạ Văn Vũ lại luôn đặt trên gương mặt nghiêng của cô.
Ánh chiều tà chiếu lên khuôn mặt ấy.
Làn da trắng mịn dưới lớp ánh sáng vàng càng trở nên tinh tế hoàn mỹ.
Có lẽ vì ngắm cảnh quá lâu.
Hạ Tiểu Bạch đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Đôi môi hồng mềm mại như cánh hoa còn vương chút hơi nước.
Khóe miệng thậm chí chảy ra một tia nước miếng.
— Chị Tiểu Bạch?
— Chị Tiểu Bạch?
Hạ Văn Vũ nhẹ nhàng gọi.
Đầu ngón tay khẽ chạm lên gương mặt trắng mịn của cô.
Cảm giác mềm mại mát lạnh.
Giống như tơ lụa thượng hạng.
Cậu còn cẩn thận dùng ngón tay lau đi vệt nước bên khóe môi cô.
Hạ Tiểu Bạch cảm nhận được có người chạm vào mặt mình.
Chậm rãi mở mắt.
Phát hiện là Hạ Văn Vũ.
Cô đưa tay xoa trán: — Sao thế?
— Đến nơi rồi à?
Hạ Văn Vũ cười đáp: — Máy bay đang hạ cánh rồi.
Bánh đáp chạm xuống đường băng.
Thân máy bay rung lên nhẹ nhàng.
Sau hơn hai nghìn mét trượt trên mặt đất.
Chiếc máy bay cuối cùng cũng ổn định dừng lại.
Các tiếp viên lần lượt hướng dẫn hành khách xuống máy bay.
Một lúc sau.
Hạ Tiểu Bạch đứng trên sân bay Yến Kinh.
Cơn gió đêm thổi qua làm vài lọn tóc trước trán khẽ lay động.
Cô không khỏi cảm thán: — Đây chính là Yến Kinh sao?
— Thủ đô của Hoa Hạ...
— Là người Hoa Hạ, nếu có điều kiện thì cả đời nên tới đây một lần.
Hạ Văn Vũ đưa cho cô một chiếc bánh mì.
— Lúc nãy chị ngủ mất rồi.
— Em nhờ tiếp viên lấy giúp một cái.
— Chị muốn đi đâu ăn khuya không?
Hạ Tiểu Bạch nhận lấy bánh mì.
Cắn một miếng nhỏ.
— Ăn cái này là đủ rồi.
— Chúng ta về trước đi.
Hạ Văn Vũ gọi một chiếc xe công nghệ.
Khi hai người về tới đại viện nhà họ Hạ thì đã hơn mười giờ tối.
Vừa nhìn thấy khung cảnh trước mắt.
Hạ Tiểu Bạch lập tức sửng sốt.
— Lớn thế này sao?!
— Sao nhìn mãi vẫn không thấy điểm cuối vậy?
Nếu ở một thị trấn nhỏ vùng quê thì còn dễ hiểu.
Nhưng đây là Yến Kinh.
Nơi đất đai đắt đỏ bậc nhất cả nước.
Hạ Văn Vũ giới thiệu: — Nhà họ Hạ được xây dựng từ hai tòa tứ hợp viện cổ còn lưu lại từ thời xưa.
— Sau đó liên tục mua thêm đất rồi mở rộng.
— Cuối cùng hình thành một khu trang viên tư nhân khổng lồ.
— Hiện nay tổng diện tích hơn ba nghìn mẫu.
— Có sân thể thao riêng.
— Hồ bơi riêng.
— Hồ nhân tạo.
— Vườn hoa lớn.
— Bãi đỗ xe riêng có thể chứa vài trăm chiếc xe.
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được hỏi: — Vậy... giá trị bao nhiêu tiền?
Hạ Văn Vũ nhún vai: — Nhà họ Hạ sẽ không bao giờ bán nơi này.
— Nhưng nếu chỉ tính riêng giá đất...
— Chắc cũng phải hơn một nghìn tỷ nhân dân tệ.
Hạ Tiểu Bạch mở to đôi mắt.
Cha cô từng khoe nhà họ Hạ có tài sản hàng nghìn tỷ.
Cô vẫn luôn cho rằng đó chỉ là nói quá.
Nhưng bây giờ...
Chỉ riêng khu đất ở đã rộng hơn ba nghìn mẫu.
Lại nằm giữa Yến Kinh.
Giá trị đã vượt ngàn tỷ.
Nói chuyện cũng bắt đầu lắp bắp: — Vậy...
— Rộng thế này ở có hết không?
— Nhà họ Hạ có bao nhiêu người?
Hạ Văn Vũ đáp: — Nhà họ Hạ chia thành dòng chính và dòng phụ.
— Dòng chính hiện chưa tới năm mươi người.
— Dòng phụ khoảng vài trăm người.
— Nhưng phần lớn đều sinh sống khắp nơi trên thế giới.
— Vì sản nghiệp của nhà họ Hạ trải rộng toàn cầu.
— Ví dụ như anh cả hiện đang quản lý hơn hai trăm tỷ euro tài sản của gia tộc ở châu Âu.
Nghe tới đó.
Hai chân Hạ Tiểu Bạch suýt mềm nhũn.
Hai trăm tỷ euro?
Quy đổi sơ sơ cũng hơn một nghìn bốn trăm tỷ nhân dân tệ.
Cô nuốt nước bọt: — Vậy...
— Tổng tài sản hiện nay của nhà họ Hạ là bao nhiêu?
Hạ Văn Vũ lắc đầu: — Em cũng không rõ.
— Chắc chỉ có ông nội mới biết chính xác.
— Vài nghìn tỷ thì chắc chắn có...
— Hoặc có khi còn nhiều hơn thế.
Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn ngây người.
Thì ra...
Cha cô không hề khoác lác.
Nhà họ Hạ thật sự giàu đến mức khó tưởng tượng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn