Chương 192: Sở Thu Hy: Hạ Tiểu Bạch! Đừng bảo với tớ là cậu đang "kim ốc tàng kiều" đấy nhé?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Đừng bảo với tớ là cậu đang "kim ốc tàng kiều" đấy nhé?
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Diệp Lâm nghe xong những lời Hạ Tiểu Bạch vừa nói, cả người liền đờ ra ngay tại chỗ. Bạn gái của Tiểu Bạch ca ca sắp về nước?!
— "Anh... anh nói thật đấy à?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn Diệp Lâm bằng ánh mắt nghiêm túc, khẽ đưa bàn tay ngọc lên xoa xoa quả đầu mềm mại của cô nàng: — "Trưa nay anh phải ra sân bay đón cô ấy rồi."
— "Cho nên trăm sự nhờ Diệp Lâm đấy nhé. Sau khi bạn gái anh đến đây, em đừng có ôm ấp rồi làm nũng với anh như trước nữa nha."
— "Anh sợ Thu Hy nhìn thấy sẽ hiểu lầm."
Diệp Lâm nghe vậy liền rúc thẳng đầu vào lồng ngực của Hạ Tiểu Bạch, khóc mếu máo: — "Không chịu đâu, em mới không thèm nghe!"
— "Em là người quen biết Tiểu Bạch ca ca trước cô ta, dựa vào cái gì mà em không được ôm ấp anh chứ!"
Khuôn miệng anh đào của Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực. Cậu vuốt ve mái tóc mây quyến rũ của cô nàng, dỗ dành: — "Diệp Lâm ngoan nào, nghe lời anh đi, đừng có quấy phá vô lý như thế nữa."
Đôi mắt Diệp Lâm đã bắt đầu ầng ậng nước, nghẹn ngào nói: — "Bạn gái anh chịu làm cái gì với anh, em cũng làm được mà. Em dậy thì cũng thành công lắm chứ bộ, chỗ cần nảy có nảy, chỗ cần nở có nở!"
— "Nhan sắc của em so với cô ta cũng đâu có kém cạnh chút nào đâu."
Hạ Tiểu Bạch hít sâu một hơi, đôi mắt phượng trong veo như sương tuyết chợt lộ ra vài phần nghiêm khắc hiếm hoi, cậu nhìn thẳng vào Diệp Lâm quát nhẹ: — "Được rồi, em quậy phá thế đủ chưa hả?"
— "Em năm nay mới bao nhiêu tuổi đầu mà đã suốt ngày nghĩ ngợi mấy cái chuyện này rồi? Muốn nghĩ cái gì thì đợi lên đại học rồi tính tiếp!"
Diệp Lâm mím mím bờ môi anh đào, những giọt nước mắt uất ức bắt đầu chực trào nơi hốc mắt: — "Anh... anh dám mắng em!" (。•ˇ‸ˇ•。) — "Từ nhỏ đến lớn anh chưa bao giờ nặng lời mắng em một câu nào, thế mà bây giờ vì một con nhỏ đàn bà bên ngoài, anh lại dám quát mắng em." ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅ — "Quả nhiên là 'hoa dại lúc nào cũng thơm hơn hoa nhà', 'thỏ khôn không ăn cỏ gần hang' có đúng không hả?!"
— "Uổng công ngày nào em cũng vào bếp nấu cơm cho anh ăn, còn giặt giũ quần áo, việc nhà việc cửa một tay em bao hết."
— "Em sẽ đi mách với chú Văn Hải là anh bắt nạt em!"
Nói đoạn, cô nàng liền quay ngoắt người chạy biến về phòng, thẳng tay đóng sầm cửa lại một phát thật mạnh. Rầm! Tiếng động lớn vang dội cả căn nhà.
Hạ Tiểu Bạch đưa bàn tay ngọc lên day day thái dương, cảm thấy đầu đau như búa bổ, cậu mệt mỏi ngã rạp người xuống chiếc ghế sô pha. Sau đó, cậu liền rút điện thoại ra gọi ngay cho thằng nhóc Diệp Tử Hiên, bảo nó mau chóng lết xác về nhà để xoa dịu, làm công tác tư tưởng cho bà chị gái.
Lúc này, Diệp Tử Hiên đang cùng hai thằng bạn chí cốt là A Vĩ và Bân Bân cày game oanh tạc ngoài quán nét. Nhận được điện thoại lệnh triệu tập khẩn cấp của Hạ Tiểu Bạch, hắn cũng chỉ đành tạm biệt hai thằng chiến hữu để ra về. Dù sao thì chuyện của bà chị ruột vẫn là ưu tiên số một.
Đến tầm giữa trưa.
Diệp Tử Hiên đã mò về đến nhà, thế nhưng Diệp Lâm vẫn tự nhốt mình trong phòng, nhất quyết không chịu bước chân ra ngoài. Hạ Tiểu Bạch thấy thời gian không còn sớm, đành phải chuẩn bị xuất phát ra sân bay đón Sở Thu Hy trước.
Lúc chuẩn bị bước ra cửa, cậu còn không quên dặn dò Diệp Tử Hiên: — "Trông chừng chị gái cậu cho cẩn thận đấy."
— "Đừng có để bà chị cậu nghĩ quẩn rồi làm ra mấy chuyện dại dột gì nha."
Diệp Tử Hiên nhún vai bất lực: — "Em biết rồi mà, cái tính khí của chị em em còn lạ gì nữa."
— "Cứ để bả tự kỷ vài ngày là tự khắc nguôi giận thôi."
— "Mà đúng rồi Bạch ca ơi, em đã kịp ăn trưa cái gì đâu, nhà mình có đồ ăn gì thừa không anh?"
— Diệp Tử Hiên vừa vỗ vỗ vào cái bụng đang đánh trống reo hò "ọc ọc ọc" vừa cười hì hì hỏi.
Hạ Tiểu Bạch lườm hắn một cái sắc lẹm: — "Trong tủ bếp có mì tôm đấy, tự đi mà úp nước sôi vào mà ăn."
Diệp Tử Hiên lập tức làm ra vẻ mặt muốn nôn mửa: — "Trời ạ, mấy ngày nay em dạt nhà ngoài quán nét với thằng A Vĩ, Bân Bân toàn phải gặm mì tôm với bánh mì đến mức nôn ra mật xanh mật vàng rồi đây này."
— "Tưởng đâu mò về nhà sẽ được ké bữa cơm nóng hổi, ai dè... Haiz." ("▔□▔) Dù mồm thì than vãn thế thôi nhưng cái chân hắn vẫn tự giác đi vào bếp, lôi ra một hộp mì bò ngũ vị hương rồi đổ nước sôi vào úp.
Tiện mồm, Diệp Tử Hiên tò mò hỏi vọng ra một câu: — "Mà đúng rồi Bạch ca, bạn gái của anh... có xinh đẹp bằng anh không thế?"
— "Cô ấy thật sự không hề bận tâm đến cái sở thích giả gái (nữ trang) này của anh à?"
Hạ Tiểu Bạch đắc ý khẽ hếch cái cằm nhỏ lên, gương mặt thanh tú thoát tục tràn ngập vẻ kiêu hãnh và tự hào: — "Bạn gái của anh đương nhiên là siêu cấp xinh đẹp rồi."
— "Không chỉ là đại thiên kim tiểu thư trâm anh thế phiệt, mà cô ấy còn là Đệ nhất Đại học hoa khôi của học viện bọn anh đấy."
— "Nói cho cậu biết, cô ấy không những sở hữu dung nhan xuất chúng mà vóc dáng còn chuẩn chỉnh mảnh mai, đàn ca ca hát nhảy múa cái gì cũng tinh thông hết."
Diệp Tử Hiên nghe xong mà hai mắt sáng rực, nhìn Hạ Tiểu Bạch với ánh mắt ngập tràn sự ghen tị và ngưỡng mộ. Một cô bạn gái chuẩn bộ ba "Bạch Phú Mỹ" (Trắng, giàu, đẹp) thế này có thể nói là niềm ao ước, là giấc mộng của tất cả đấng mày râu trên đời.
— "Bạch ca, khi nào anh truyền thụ cho em vài chiêu bí kíp tán gái đi, để lên đại học em còn biết đường đi cưa cẩm một em hoa khôi Bạch Phú Mỹ về làm vợ."
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Chẳng lẽ bây giờ mình lại bảo với nó câu: 'Muốn luyện thành thần công này, việc đầu tiên cần làm là phải...' (tự cung) à?
— "Cái này gọi là sức hút cá nhân từ trong máu rồi, cậu có học cũng không học nổi đâu."
Chuyển cảnh một phát...
Tại sân bay quốc tế lớn nhất của thành phố Tân Hải, lúc này ở ngay sảnh chờ đang có một bóng dáng mỹ nhân diện chiếc váy màu xanh ngọc khiến cho tất cả mọi người đi ngang qua đều không kìm được lòng mà phải ngoái đầu nhìn lại.
Thiếu nữ ấy sở hữu vóc dáng cao ráo, mảnh mai, đường cong chữ S uốn lượn vô cùng mướt mắt. Dung nhan tiên tử của cô đẹp đến mức làm rung động tâm can người nhìn, toàn thân toát lên một khí chất cổ điển, cao sang và trang nhã, phảng phất nét lạnh lùng khiến người ta không dám mạo phạm. Mái tóc đen tuyền dài ngang lưng khẽ tung bay theo gió, làn da trắng ngần mịn màng như sữa, đôi chân dài miên man, tổng thể từ trên xuống dưới chỉ có thể dùng hai từ: hoàn mỹ!
— "Trời đất ơi, cô gái kia xinh đẹp quá! Là đại minh tinh nào thế nhỉ?"
— "Không phải đâu, giới showbiz trong nước làm gì có nữ ngôi sao nào sở hữu nhan sắc đỉnh cao như thế này."
— "Hay là tụi mình mạnh dạn bước qua xin phương thức liên lạc (bắt chuyện) đi!" — "Thôi bỏ đi ông ơi, cực phẩm mỹ nhân cỡ này không phải hạng người như tụi mình có cửa chạm vào đâu, nhìn là biết ngay đại gia bao nuôi chim yến tước trong lồng vàng rồi."
Hạ Tiểu Bạch đối với mấy lời bàn tán xôn xao xầm xì xung quanh thì đã sớm quá quen thuộc đến mức miễn nhiễm rồi. Tại lúc nãy cậu vội vàng ra cửa quá nên quên khuấy mất việc phải đội mũ với đeo khẩu trang vào. Mỗi lần cứ hễ bước chân ra đường là lại bị người ta chụp lén với bắt chuyện làm quen, tính ra thì cũng khá là phiền phức thật sự.
Cùng lúc đó, từ phía cửa ra cách đó không xa, một vị đại mỹ nhân tóc dài xinh đẹp tuyệt trần khác cũng vừa xuất hiện. Bàn tay ngọc của cô đang kéo theo một chiếc vali hành lý, đôi chân dài miên man đang rảo bước nhanh chóng tiến về phía này. Mỹ nhân sở hữu một mái tóc dài bồng bềnh óng ả, diện mạo thanh tú, khả ái, trên mặt có dặm một lớp phấn hồng nhạt làm tôn lên vẻ rạng rỡ. Vóc dáng của cô nàng vô cùng quyến rũ, lồi lõm chuẩn chỉnh.
Bên dưới chiếc váy ngắn màu đỏ nhạt là đôi chân thon thả, trắng muốt đồng đều đang sải bước trên đôi giày cao gót.
Hai cô nàng vừa chạm mặt nhau, trên hai gương mặt tuyệt mỹ lập tức đồng loạt nở nụ cười rạng rỡ của ngày dâu lâu ngày gặp lại, rồi nhanh chóng lao vào ôm chầm lấy nhau thật chặt.
Thân hình mềm mại áp sát vào nhau, làn da trắng mịn cọ xát, ngay cả khuôn ngực kiêu hãnh của cả hai cũng dán chặt lấy nhau không một kẽ hở. Hai người cùng nhau cảm nhận mùi hương cơ thể mê người, thoang thoảng của đối phương tỏa ra. Trán tựa vào trán, những lọn tóc mai khẽ đan xen rối bời, họ khẽ đưa đôi mắt mềm mại, đưa tình nhìn sâu vào mắt nhau, tận sâu trong con ngươi ngập tràn thứ tình cảm yêu thương đong đầy.
Hạ Tiểu Bạch nhìn bờ môi nhỏ nhắn hồng nhuận đang khẽ hé mở của Sở Thu Hy, cuối cùng không kìm chế được lòng mình, liền cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên đó...
Hai người khẽ quấn lấy nhau, cùng nhau nhấm nháp, tận hưởng vị ngọt ngào, thơm mát đã lâu ngày không được nếm trải. Không gian xung quanh ngập tràn hương vị của sự hạnh phúc ngọt ngào.
Sở Thu Hy cũng chỉ cùng cậu nụ hôn phớt nhẹ một lát rồi khẽ tách ra, bờ môi đỏ mọng còn vương lại chút làn nước lấp lánh khẽ mở, cô nàng thở ra làn hương như hoa lan, nhỏ giọng nói: — "Ở đây đông người lắm, có gì về nhà rồi tính tiếp nha."
Hạ Tiểu Bạch có chút luyến tiếc không nỡ buông tay, vẫn tiếp tục ôm chặt lấy vòng eo thon thả, mềm mại của Sở Thu Hy: — "Anh thực sự nhớ em muốn chết đi được ấy... Thu Hy..."
Gương mặt kiều diễm, mềm mại của Sở Thu Hy khẽ nũng nịu cọ cọ vào làn da trắng mịn như sữa của Hạ Tiểu Bạch: — "Em cũng nhớ anh lắm luôn á."
— Nói xong cô nàng mới chậm rãi lùi lại vài bước để giãn khoảng cách với Hạ Tiểu Bạch. Gương mặt tuyệt mỹ của cô ngập tràn nụ cười ngọt ngào, chuyến bay dài suốt 12 tiếng đồng hồ mệt mỏi dường như không hề làm giảm đi nét tươi tắn nơi khóe mắt hàng mi của cô nàng. Vạt váy khẽ đung đưa theo nhịp chân bước nhảy chân sáo đầy vui sướng của cô, trông tràn đầy nhiệt huyết sống động.
— "Được rồi Hạ Tiểu Bạch, mau xách vali hành lý hộ tớ đi nào!" ヾ(❀╹◡╹)ノ~ Hạ Tiểu Bạch cũng mỉm cười rạng rỡ đáp lại: — "Được phục vụ, xách đồ cho Thu Hy đại tiểu thư là vinh hạnh của anh."
Thế nhưng trên suốt dọc đường đi ra xe, trong lòng Hạ Tiểu Bạch lại đang thầm tính toán một bàn tính nhỏ. Con bé Diệp Lâm hiện tại vẫn đang ở nhà khóc lóc ăn vạ đập phá đồ đạc. Nếu bây giờ mà trực tiếp dắt Thu Hy về nhà thẳng thừng như vậy, e là sẽ xảy ra một đống chuyện phiền phức lằng nhằn cho mà xem.
— "Thu Hy ơi, tớ biết ở thành phố Tân Hải có một khách sạn dịch vụ cực kỳ tốt luôn á, phòng ốc chủ đề ở bên trong lãng mạn dã man."
— "Hay là đêm nay tụi mình ra đó thuê phòng ngủ qua đêm một bữa đi, cậu thấy thế nào?"
Sở Thu Hy đôi mắt đẹp chớp chớp, chăm chú nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch, rồi thẳng thừng từ chối không chút hứng thú: — "Khách sạn cái gì mà khách sạn, tuyệt đối không được nha. Bây giờ thời buổi này đầy rẫy mấy trò quay lén biến thái ra ấy."
— "Em đây không muốn ngày đẹp trời nào đó bỗng dưng trở thành nữ chính trong mấy cái clip nóng trên mạng đâu nha."
— "Ngoan, mau đưa em về nhà của người chú của anh đi."
Hạ Tiểu Bạch thoáng chút lưỡng lự, thái độ có phần ngập ngừng, lấp liếm: — "Thật ra thì view ngắm cảnh đêm của cái khách sạn đó đỉnh chóp lắm luôn á."
— "Hai đứa mình cứ thế ôm ấp, tựa đầu vào nhau cùng nhau ngắm cảnh đêm, bảo đảm lãng mạn hết nước chấm luôn."
— "Cảnh đêm ở thành phố Tân Hải đẹp lắm, ở khách sạn đó không những có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ vẻ đẹp của thành phố từ trên cao, mà còn có thể nhìn thấy bãi biển bao la ở phía xa nữa cơ."
— "Nếu mà may mắn, tụi mình còn có cơ hội được tận mắt chứng kiến hiện tượng 'Nước mắt xanh' (Blue Tears) đẹp lung linh huyền ảo huyền thoại nữa đấy."
Sở Thu Hy khẽ giơ bàn tay ngọc lên nhún vai: — "Cái hiện tượng 'Nước mắt xanh' đó cho dù có đẹp đến mấy thì cũng làm sao đẹp bằng Tiểu Bạch nhà em được chứ. Đêm nay em là quyết tâm phải 'ăn sạch' anh cho bằng được rồi."
Nói đoạn, ngón tay thon thả của cô nàng khẽ đưa lên nâng lấy chiếc cằm nhỏ của Hạ Tiểu Bạch. Các đường nét ngũ quan hoàn hảo không một góc chết của cậu, cho dù có nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần đi chăng nữa thì vẫn cứ toát lên một nét đẹp thoát tục, khuynh quốc khuynh thành như cũ. Nơi khóe mắt bờ mi ấy dường như có mị lực có thể mê hoặc cả thế gian, bờ môi anh đào mỏng manh khẽ nở một nụ cười nhẹ, phảng phất như có thể câu hồn đoạt phách của toàn bộ chúng sinh vậy.
— "Tiểu Bạch à~ Anh có biết là quãng thời gian qua em 'thèm' anh đến mức sắp không chịu đựng nổi rồi không hả."
— "Cho nên đêm nay tụi mình bắt buộc phải..."
— "Mà khoan đã, sao em cứ có cảm giác hình như anh đang có tật giật mình, không muốn dắt em về nhà người chú của anh thế nhỉ?"
— "Đừng có bảo với em là, anh đang âm thầm 'kim ốc tàng kiều' (giấu gái trong nhà) đấy nhé!"
— "Cho nên mới có tật giật mình, không dám dẫn em về nhà đúng không?!"
— "Đúng rồi, em sực nhớ ra hình như anh còn có một cô em họ xa gì đó cực kỳ xinh đẹp nữa cơ mà!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn