Chương 207: Xem mắt
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~42 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch cùng Sở Thu Hy sải bước đi vào bên trong quán cà phê, một mùi hương cà phê rang xay thơm nồng, dễ chịu lập tức thoang thoảng bay lại gần.
Cái quán cà phê này được bày trí theo phong cách không gian mở vô cùng rộng rãi và thoáng đãng.
Ánh sáng bên trong quán vô cùng đầy đủ, phong cách thiết kế cũng hướng đến sự tối giản nhưng không kém phần tinh tế. Chính vì vậy, ngoài những cặp đôi yêu nhau ra, nơi đây còn là tụ điểm lý tưởng của rất nhiều dân văn phòng hay những bạn học sinh, sinh viên tranh thủ ngày nghỉ cuối tuần rủ nhau đến đây để tận hưởng cái không khí mát lạnh của điều hòa, giao lưu kết bạn, lập đội cày game hay đơn giản là chém gió dăm ba câu chuyện thường nhật.
Sở Thu Hy khẽ phóng đôi mắt đẹp ra khắp bốn xung quanh để dò xét, lên tiếng hỏi: — "Cái đối tượng xem mắt lần này của cậu rốt cuộc là ai thế hả?"
Cô nàng đảo mắt một vòng thì phát hiện xung quanh cũng có kha khá những cô nàng hotgirl trẻ trung, xinh đẹp đang ngồi.
Thế nhưng, tuyệt nhiên không có một ai sở hữu nhan sắc đỉnh cao bằng cô, lại càng không có một ai sở hữu một vóc dáng chuẩn chỉnh chữ S như cô cả.
Nên nhớ là cái thứ mà Tiểu Bạch nhà cô mê mẩn và thích thú nhất chính là vòng một đẫy đà, vòng eo con kiến cùng đôi chân dài miên man của cô mờ. Nghĩ đến đây, tâm trạng của Sở Thu Hy bỗng chốc thả lỏng và nhẹ nhõm hơn hẳn.
Hạ Tiểu Bạch chỉ biết bất lực đáp: — "Mẹ tớ thực ra cũng không có ảnh chụp của cô ấy nữa cơ."
Cứ nghĩ đến cái chi tiết này là cậu lại không nhịn được mà cạn lời, ngay cả một tấm ảnh chân dung làm vốn cũng không có mà mẹ cũng nhắm mắt nhắm mũi bắt cậu đi xem mắt cho bằng được.
— "Thế nhưng tớ có tài khoản WeChat của cô ấy nè, để tớ nhắn tin hỏi thử xem sao."
Sở Thu Hy nghe vậy cũng tò mò ghé cái đầu nhỏ lại gần để ngó nghiêng cái hình đại diện (avatar) của đối phương, công nhận là một cô nàng khá xinh xắn.
Nhưng nếu đem lên bàn cân để so kè với cô thì vẫn còn kém xa chán, chứng kiến cái kết quả này khiến cô nàng không tự chủ được mà khẽ nhếch bờ môi đỏ mọng quyến rũ lên đầy đắc ý.
— "Em đang ngồi ở vị trí sát cửa sổ, hàng ghế sát vách thứ hai đếm từ dưới lên ở phía bên Tây của quán cà phê hoa nghệ thuật nằm trên tầng hai trung tâm thương mại Wanda Plaza nè. Hôm nay em diện một chiếc váy hai dây màu trắng tinh khôi nha."
Một đoạn tin nhắn thoại bằng giọng nói vô cùng ngọt ngào, êm tai vang lên từ ứng dụng WeChat. Chỉ cần nghe qua cái chất giọng nũng nịu này thôi là đã đủ để khiến cho biết bao nhiêu anh chàng ngoài kia phải tự động đổ rầm rầm rồi.
Hạ Tiểu Bạch gõ chữ trả lời:
"Ok ok, tôi biết rồi nha, tôi hiện tại cũng đã có mặt ở bên trong quán cà phê rồi."
Sau khi cất chiếc điện thoại vào túi quần, cậu không nhịn được mà tặc lưỡi cảm thán một câu: — "Xem ra cái mối xem mắt mà người họ hàng của mẹ giới thiệu cho tớ lần này cũng ra ngô ra khoai phết đấy chứ, đúng chuẩn combo người đẹp giọng ngọt ngào luôn mờ."
Thế nhưng cái lời khen ngợi kia vừa mới dứt khỏi đầu môi thì khu vực bên hông của cậu đã ngay lập tức đón nhận một cái cấu rõ đau, khiến cho đôi mắt to tròn của cậu bỗng chốc rưng rưng vệt nước vì đau đớn.
Sở Thu Hy lúc này đang bày ra một khuôn mặt tràn ngập cái nụ cười "hòa nhã, thân thiện" nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch: — "Tiểu Bạch à, còn chưa kịp gặp mặt người ta ngoài đời mờ cậu đã mở mồm khen lấy khen để rồi cơ đấy, có phải là trong lòng cậu đang vô cùng háo hức và mong chờ vào cái buổi xem mắt ngày hôm nay lắm đúng không hả?!"
Hạ Tiểu Bạch vội vàng mếu máo xin tha: — "Ui da da... Tớ chỉ đùa một chút cho vui cửa vui nhà thôi mờ, cái đám phụ nữ tầm thường ở bên ngoài làm sao có cửa để đem ra so sánh với bà xã Thu Hy quốc sắc thiên hương nhà tớ được cơ chứ."
Gương mặt thanh tú, thoát tục của cậu thoáng chốc chảy dài mấy vạch hắc tuyến đầy mồ hôi hột, cậu vội vàng rướn người lên, chủ động hôn chụt một cái vào bờ môi đỏ mọng của Sở Thu Hy để làm dịu cơn thịnh nộ của vợ.
Sở Thu Hy bất ngờ bị cưỡng hôn thì khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng lên vì thẹn thùng. Cơ mà cái việc Hạ Tiểu Bạch dám to gan lớn mật, công khai hôn cô một cái rõ đau trước bàn dân thiên hạ thế này quả thực là khiến cho cõi lòng cô bỗng chốc dâng trào một cảm giác ngọt ngào đến lịm người.
— "Được rồi, được rồi, bổn tiểu thư lần này đại nhân đại lượng tha thứ cho cậu đấy nhé."
— "Cậu tưởng cái đầu nhỏ của bổn tiểu thư không nhìn thấu được cái tâm tư, tính cách của cái đồ bách hợp (đồng tính nữ) nhà cậu chắc."
— "Cứ hễ nhìn thấy cô nàng nào xinh xắn, ưa nhìn một cái là trong lòng lại rạo rực, rục rịch muốn ra tay ngay lập tức, hệt như cái lũ đàn ông con trai thối tha cứ nhìn thấy gái đẹp là tinh trùng lên não ấy."
Sở Thu Hy trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi bỗng nhiên một tay lôi xềnh xệch Hạ Tiểu Bạch đi thẳng vào bên trong khu vực nhà vệ sinh nữ gần đó.
Đến lúc Hạ Tiểu Bạch một lần nữa bước chân ra ngoài, cái chỉ số nhan sắc soái ca ngời ngời ban nãy của cậu đã bị kéo tụt xuống hẳn một bậc.
Thế nhưng nhìn đi nhìn lại thì trông cậu hiện tại vẫn cứ ra dáng một anh chàng tiểu bạch kiểm (mặt trắng nhỏ) vô cùng bảnh bao.
Sở Thu Hy đưa mắt ngắm nhìn thành quả của mình rồi khẽ phủi phủi bàn tay ngọc: — "Biến hóa như thế này trông mới thuận mắt nè."
— "Chứ nếu để cái giao diện ban nãy trông cậu đẹp trai quá mức quy định, lát nữa cái người phụ nữ kia lại lên cơn mê trai, không kiềm chế được lòng tham mà ra tay động chân động tay, sàm sỡ cậu ngay chốn đông người thì biết tính sao."
Hạ Tiểu Bạch: "..." (ー_ー)!!
Hai người nhanh chóng sải bước đi lên khu vực tầng hai của quán cà phê.
Vừa mới ngước mắt lên nhìn, bọn họ đã lập tức phát hiện ra ở phía hàng ghế cuối sát cửa sổ đằng xa đang có một cô nàng sở hữu phong cách vô cùng thời thượng nhưng không kém phần thanh lịch, nhã nhặn đang ngồi chờ sẵn.
Đối phương diện trên mình một chiếc váy hai dây màu trắng tinh khôi, khéo léo để lộ ra bờ vai trần mềm mại, mịn màng như gốm sứ, khuôn mặt xinh xắn cũng được tô điểm bởi một lớp trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế.
Hạ Tiểu Bạch quay sang dặn dò: — "Thu Hy này, cậu cứ tạm thời ngồi ở cái vị trí này chờ tớ một lát nhé, cái buổi gặp mặt này sẽ nhanh chóng kết thúc thôi mờ."
Sở Thu Hy mặc dù trong lòng có chút không tình nguyện cho lắm, thế nhưng nhìn thấy thái độ thành khẩn của cậu thì khóe miệng cũng khẽ nhếch lên nở một nụ cười ẩn ý rồi gật đầu đồng ý: — "Bổn tiểu thư chỉ phê duyệt cấp cho cậu kỳ hạn đúng nửa tiếng đồng hồ thôi đấy nhé! Bằng mọi cách phải đá phăng cái người phụ nữ đó đi cho tớ."
Hạ Tiểu Bạch ngoan ngoãn gật đầu, sau đó mới chậm rãi, từng bước một tiến lại gần bàn vị trí của cô gái kia.
Cậu đứng sừng sững trước mặt cô nàng, hé mở bờ môi anh đào cất lời hỏi thăm: — "Xin hỏi chị có phải là chị Thiến Thiến không ạ?"
Vào lúc này, Vương Thiến Thiến đang ngồi ở vị trí của mình, vừa nhâm nhi đồ uống vừa buồn chán chờ đợi đồng hồ trôi qua.
Trong lòng cô lúc này cũng đang không ngừng tò mò, suy đoán xem không biết cái cậu nhóc kém tuổi đến xem mắt với mình hôm nay liệu có sở hữu diện mạo đẹp trai hay không nữa. Nghe nói cái cậu nhóc này tính ra còn nhỏ hơn cô tận ba tuổi đầu, hiện tại vẫn còn đang là một cậu sinh viên đại học chưa tốt nghiệp ra trường nữa cơ chứ.
Cái tình huống này của cô liệu có bị người ngoài lườm nguýt, đàm tiếu là đang làm trò "trâu già gặm cỏ non" hay không đây, mặc dù các cụ ngày xưa vẫn thường có câu "gái hơn ba tuổi ôm ba thỏi vàng" đấy thôi.
Đúng vào cái khoảnh khắc chiếc khuôn miệng nhỏ nhắn của cô đang ngậm chặt lấy ống hút để suy nghĩ vớ vẩn, thì thình lình bên tai bỗng chốc vang lên một giọng nói thanh thoát, trong trẻo đến mức khó lòng phân biệt rõ được là giọng nam hay giọng nữ.
Cô theo bản năng ngước khuôn mặt lên nhìn, đập ngay vào mắt cô lúc này là hình ảnh của một cậu nhóc con trai sở hữu vóc dáng trông có phần hơi mảnh khảnh và gầy gò?
Cậu mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng có chút hơi nhăn nhúm, dáng người trông có vẻ hơi mỏng manh và yếu ớt.
— "Cậu là... cậu bé mà chị Khương giới thiệu cho tôi đến để xem mắt ngày hôm nay đấy sao?"
"Chị Khương" cái quần què gì cơ???? Hạ Tiểu Bạch nghe xong cái danh xưng này thì cõi lòng liền lập tức lâm vào trạng thái hoang mang, mờ mịt hoàn toàn. Cái cô nàng này không phải là đang muốn ám chỉ người mẹ ruột của cậu đấy chứ?
Mẹ cậu năm nay tính ra cũng đã chạm ngưỡng ngấp nghé gần bốn mươi tuổi đầu rồi, thế mà cái cô nàng này lại dám mở mồm gọi một tiếng "chị Khương" ngọt sớt thế kia á?!
Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì Hạ Tiểu Bạch cũng phải thừa nhận một sự thật rằng mẹ cậu thuộc tuýp phụ nữ sở hữu cơ địa cực phẩm, cực kỳ hack tuổi và lâu già. Suốt bao nhiêu năm qua do tình hình sức khỏe không tốt nên bà chỉ ở nhà nghỉ ngơi, chăm sóc và bảo dưỡng nhan sắc vô cùng kỹ lưỡng. Nhìn bề ngoài thì trông bà quả thực chỉ giống như một người phụ nữ mới bước sang độ tuổi tầm ba mươi mốt, ba mươi hai mà thôi.
Hạ Tiểu Bạch khẽ gật gật đầu rồi chậm rãi kéo ghế ngồi xuống vị trí đối diện: — "Dạ vâng, đúng là tôi rồi ạ."
Vương Thiến Thiến nhìn thấy đối phương đã yên vị chỗ ngồi thì mới bắt đầu căng mắt ra để chăm chú săm soi, đánh giá thật kỹ khuôn mặt của cậu, cô nàng này vốn nổi tiếng là một kẻ cuồng và cuồng những người có giá trị nhan sắc cao (nhan khống) mờ.
Sau một hồi quan sát kỹ lưỡng, cô nàng khẽ gật đầu tỏ vẻ vô cùng ưng ý và hài lòng. Bờ môi đỏ hồng, hàm răng trắng muốt, làn da mịn màng mềm mại, đúng chuẩn dáng dấp của một cậu chàng tiểu bạch kiểm bảnh bao rồi.
Duy chỉ có điều là cái phong cách ăn mặc, gu thời trang phối đồ trông có hơi phèn và không có mắt thẩm mỹ cho lắm mà thôi.
Nhưng nhìn chung thì cái cậu nhóc trước mắt này tính ra cũng thuộc hàng cực phẩm, ưa nhìn rồi, hoàn toàn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được của cô.
— "À phải rồi, tôi tự giới thiệu một chút, tôi tên là Vương Thiến Thiến nha."
— Nói rồi, cô chủ động chìa bàn tay thon thả, trắng trẻo của mình ra phía trước để làm quen.
Hạ Tiểu Bạch cũng vô cùng lịch sự, vươn bàn tay ngọc trắng muốt như ngó sen của mình ra để bắt tay với cô: — "Tôi tên là Hạ Tiểu Bạch."
Cái điều khiến cho trong lòng Vương Thiến Thiến bỗng chốc dấy lên một nỗi ghen tị và đố kỵ tột cùng chính là cái làn da của cậu chàng này tính ra còn trắng chẻo, mịn màng hơn cả làn da của một đứa con gái chính hiệu như cô nữa cơ!
Cái cậu nhóc này rốt cuộc là hằng ngày đã áp dụng cái phương pháp skincare, chăm sóc bảo dưỡng da kiểu gì mà lại đỉnh cao đến mức như vậy được chứ!
Ở phía đằng xa, Sở Thu Hy đang chăm chú quan sát toàn bộ mọi cử động, nhìn thấy cái cảnh tượng Hạ Tiểu Bạch dám to gan nắm tay nắm chân với người phụ nữ khác, cô nàng tức đến mức nghiến răng nghiến lợi ken két, đem toàn bộ cái cuốn menu gọi đồ của quán kẹp chặt vào giữa hai hàng răng hàm của mình mà cắn xé để trút giận. Tiểu Bạch đáng chết, sao cậu lại có thể tùy tiện cho cái người phụ nữ kia nắm tay nắm chân như thế cơ chứ!
Đúng vào lúc cái bầu không khí đang vô cùng căng thẳng thì một cô nàng nhân viên phục vụ của quán bỗng chốc rón rén bước lại gần bên cạnh Sở Thu Hy.
Chứng kiến cái cảnh tượng một vị khách nữ xinh đẹp tuyệt trần lại đang ngồi gặm nhấm cái cuốn menu bằng nhựa của quán mình một cách vô cùng ngon lành và hung hãn, cô nàng nhân viên phục vụ liền hoảng hốt, thầm nghĩ trong lòng cái vị khách này rốt cuộc là đang bị bỏ đói bao nhiêu ngày trời rồi cơ chứ!
(Σ(° △ °|||)) —
"Dạ... thưa tiểu thư, cái cuốn thực đơn menu của quán chúng em là đạo cụ bằng nhựa nên không thể ăn được đâu ạ. Không biết tiểu thư hiện tại có nhu cầu muốn gọi thêm món đồ uống hay đồ ăn gì không ạ?"
Sở Thu Hy khẽ đảo đôi mắt lạnh lùng, sắc lẹm hệt như lưỡi dao cạo liếc xéo cô nàng nhân viên phục vụ một phát đầy cảnh cáo: — "Biến đi chỗ khác! Bổn tiểu thư hiện tại tâm trạng đang vô cùng tồi tệ, đừng có mà lảng vảng ở đây làm ngứa mắt!" (☄(◣д◢)☄) Cô nàng nhân viên phục vụ sau khi nhìn cận cảnh khuôn mặt của Sở Thu Hy thì trong lòng không khỏi một phen kinh ngạc và chấn động vì nhan sắc quá đỗi xinh đẹp của cô.
Thế nhưng cái diện mạo xinh đẹp đó vào thời điểm hiện tại trông lại vô cùng dọa người và đáng sợ, cái ánh mắt đằng đằng sát khí kia hệt như muốn lột da nấu cao người đối diện vậy á.
Cô nhân viên sợ tới mức không dám mở mồm hé nửa lời, vội vàng ôm khay chạy trối chết ra chỗ khác.
Tại bàn vị trí xem mắt.
Vương Thiến Thiến khẽ nở một nụ cười nhẹ nhàng, một tay khẽ hất mái tóc dài thướt tha ra sau vai đầy điệu đà: — "Tiểu Bạch em trai ơi, em muốn dùng thêm món đồ ăn hay thức uống gì không, cứ tự nhiên gọi nhé, hôm nay bổn tiểu thư sẽ đứng ra bao trọn gói, quẹt thẻ thanh toán toàn bộ cho."
Thực ra, ngay từ cái khoảnh khắc vừa mới đặt mông ngồi xuống ghế, Hạ Tiểu Bạch đã chuẩn bị sẵn tâm lý để mở lời từ chối khéo theo cái kịch bản kinh điển:
"Chị thực sự là một người rất tốt...".
Thế nhưng ai mà có ngờ đâu cái cô nàng đối phương này lại tỏ ra vô cùng hào phóng và ga lăng đến mức như vậy, khiến cho cậu trong phút chốc bị nghẹn họng, chưa biết nên tung ra cái tấm thẻ "người tốt" này kiểu gì cho hợp lý nữa đây.
Hạ Tiểu Bạch khẽ co giật khóe miệng mấy phát liên tục. Cậu đưa mắt nhìn sang hướng vị trí đằng xa thì thấy Sở Thu Hy đang liên tục dùng ánh mắt ra hiệu, nháy mắt liên hồi, bàn tay ngọc còn làm ra một cái động tác cứa cổ vô cùng dứt khoát và man rợ hướng về phía mình, cái cảnh tượng đó khiến cho mồ hôi hột trên trán Hạ Tiểu Bạch cứ thế chảy ra ròng ròng như suối.
Vương Thiến Thiến khẽ chun chun chiếc mũi lại hít hà một hơi, thắc mắc: — "Ơ, mùi hương gì mà thơm thế nhỉ?"
— "Tiểu Bạch, hôm nay đi gặp chị em có xịt nước hoa à?"
Hạ Tiểu Bạch chỉ biết gượng gạo gật đầu thừa nhận cho xong chuyện: — "Dù sao hôm nay cũng là một buổi hẹn hò xem mắt chính thức mờ, thế nên trước khi ra khỏi nhà tôi cũng có xịt một chút xíu nước hoa để thể hiện sự tôn trọng đối phương ạ."
Đôi mắt của Vương Thiến Thiến bỗng chốc sáng rực lên đầy hứng thú: — "Là nước hoa của hãng nào thế, em có thể chia sẻ và giới thiệu cái nhãn hiệu đó cho chị biết với được không?"
Hạ Tiểu Bạch: "..."
(Cái mùi hương này thực chất chính là mùi hương cơ thể tự nhiên (thể hương) của lão tử phát ra đấy chứ đâu.) Chính vì ban nãy cậu di chuyển ngoài đường chịu cái nóng gắt dẫn đến việc cơ thể bị đổ mồ hôi, từ đó mới khiến cho cái mùi hương thơm ngát tự nhiên này cứ thế lan tỏa ra khắp bốn xung quanh, cậu đành phải mặt dày tìm một lý do để lừa gạt cô nàng: — "Cái này... cái này thực chất là loại nước hoa hương hoa dành dành do chính tay tôi tự mày mò điều chế ra tại nhà đấy ạ..."
Vương Thiến Thiến nghe vậy thì gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, cũng không gặng hỏi sâu thêm về cái vấn đề này nữa, trong lòng thầm tính toán đợi đến khi mối quan hệ của hai người tiến triển thêm một bước nữa thì sẽ vòi vĩnh bắt cậu tự tay làm tặng cho mình một lọ để dùng dần.
Hạ Tiểu Bạch khẽ nuốt nước bọt một cái, đang định lấy lại can đảm để mở lời phát tấm thẻ người tốt nhằm kết thúc nhanh cái buổi xem mắt đầy giông bão này.
Thế nhưng, đúng vào cái khoảnh khắc quan trọng đó, từ phía đằng sau bỗng nhiên có hai bóng người dắt tay nhau lững thững tiến lại gần bàn vị trí của hai người bọn họ.
Một giọng nói chua ngoa của một đứa con gái bỗng chốc vang lên phá tan bầu không khí: — "Ủa, chị họ! Hóa ra là chị đang ngồi ở cái vị trí này đấy à!"
Hạ Tiểu Bạch cùng Vương Thiến Thiến đồng loạt chuyển dịch tầm mắt nhìn về phía hai bóng người vừa mới xuất hiện kia.
Đó là một cặp nam nữ.
Đứa con gái thì diện trên mình một bộ trang phục vô cùng thiếu vải, mát mẻ và mang phong cách gợi cảm, sở hữu một đôi chân khá dài, duy chỉ có một điểm trừ duy nhất là vòng một trông có phần hơi phẳng lặng như bức tường thành mà thôi. Lớp trang điểm trên khuôn mặt của cô nàng bộc lộ vẻ vô cùng lòe loẹt, đậm đà phấn son, nhìn lướt qua một cái là đã đủ biết ngay đây thuộc tuýp những cô nàng ăn chơi, thích đú đởn (giao tế hoa).
Còn cái gã đàn ông đi bên cạnh thì ngoại hình trông vô cùng bình thường và không có bất kỳ điểm gì nổi bật cả, cái điểm sáng duy nhất trên người gã chính là bộ trang phục hàng hiệu đắt tiền đang mặc, trên tay gã còn đang cố tình đung đưa, cầm một chiếc chìa khóa xe của hãng Porsche để khoe mẽ sự giàu sang.
Vương Thiến Thiến vừa nhìn thấy sự xuất hiện của hai người này thì đôi lông mày liễu khẽ nhíu chặt lại đầy vẻ không vui, thế nhưng vì lịch sự nên cô vẫn phải cố gắng gượng ép bản thân rặn ra một nụ cười nhẹ nhàng, tỏ vẻ thục nữ: — "Hóa ra là em họ đấy à, đúng là trùng hợp thật nha."
Cô nàng em họ của Vương Thiến Thiến hoàn toàn không cần đợi chủ nhà mở lời mời lịch sự, đã vô cùng tự nhiên và mặt dày kéo ghế, dắt tay gã bạn trai của mình thản nhiên ngồi xuống bàn.
— "Chị họ ơi, em nghe mẹ em bảo hôm nay chị có lịch đi hẹn hò xem mắt với người ta, thế nên em mới đặc biệt dắt anh người yêu của em qua đây để giúp chị một tay, kiểm tra và xem xét hộ chị xem cái đối tượng lần này thế nào đấy chứ."
— "Chị dù sao cũng là một học bá, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng cơ mờ, cái người đàn ông mà chị nhắm trúng chắc chắn là phải xuất sắc và ưu tú hơn cái người yêu của em gấp trăm vạn lần rồi đúng không nào."
— "Ở trong dòng họ gia tộc nhà mình thì chị lúc nào chẳng được các cụ tâng bốc lên tận mây xanh như một thiên chi kiêu nữ, tốt nghiệp đại học danh giá, chẳng bù cho cái đứa học dốt chỉ học hết cấp ba như em."
Mặc dù những lời nói nghe qua thì có vẻ như đang ca tụng, bốc phét đối phương, thế nhưng khi lọt vào tai của Vương Thiến Thiến và Hạ Tiểu Bạch thì nó lại sặc mùi châm chọc, mỉa mai và ghen ăn tức ở.
Hạ Tiểu Bạch khẽ chuyển dời tầm mắt sang chăm chú quan sát cô nàng ăn chơi lòe loẹt trước mắt này, cậu bỗng chốc sững sờ người mất một lát, cảm giác cái khuôn mặt này trông vô cùng quen mắt nha!
Cái cô nàng này... không phải chính là Dương Liễu — cô bạn học hồi còn học chung trường cấp hai (trung học cơ sở) với cậu đấy sao?
Trong ký ức của Hạ Tiểu Bạch, ngay từ cái thời điểm còn ngồi trên ghế nhà trường cấp hai thì cô nàng này đã nổi tiếng là thay người yêu như thay áo, từng thay đổi tới bảy tám gã bạn trai khác nhau, đỉnh điểm nhất có lần cô nàng còn cùng một lúc bắt cá hai tay, hẹn hò yêu đương với tận ba gã đàn ông một lúc cơ mà, đúng chuẩn mẫu con gái lăng nhăng.
Hạ Tiểu Bạch khẽ chuyển dời tầm mắt nhìn lên trên đỉnh đầu của gã bạn trai nhà giàu đang đi bên cạnh cô nàng, trong phút chốc cậu bỗng cảm giác thấy trên đầu gã đang tỏa ra những luồng hào quang màu xanh lá cây vô cùng rực rỡ, hệt như đang được chứng kiến cả một vùng thảo nguyên xanh mướt mọc tràn trề trên đầu gã vậy á.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn