Chương 178: Thà đắc tội quân tử, chớ đắc tội phụ nữ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~16 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
— Hic... hic...
Hạ Tiểu Bạch cảm nhận được mỹ nhân trên lưng đang lẩm bẩm những tiếng nũng nịu say xỉn.
Đôi tay cô cũng chẳng chịu yên, cứ liên tục nghịch tóc cậu.
— Thơm quá...
— Người ta muốn cắn một miếng...
Cõng người đi một đoạn dài khiến Hạ Tiểu Bạch mệt muốn đứt hơi, đành đặt Lý Thư Đình xuống chiếc ghế đá bên đường.
Cậu đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Rồi nhìn Tô Tĩnh Di và Ngô Tử Diệu: — Này, hai người thật sự định giao Thư Đình cho tôi luôn à?
Hai người nhìn nhau rồi đồng loạt nhún vai.
Ngô Tử Diệu nói: — Trước giờ cậu với Thư Đình thân nhất mà.
— Hơn nữa người ta còn vì cậu mà uống say như vậy.
— Cậu đưa cô ấy về nhà chẳng phải rất hợp lý sao?
Tô Tĩnh Di cũng gật đầu.
Hai tay khoanh trước ngực.
— Mặc dù tôi cũng thích cậu lắm...
— Nhưng so với tôi thì Thư Đình cần cậu hơn.
— Cậu cứ làm bạn thân khác giới của tôi là được rồi.
Nói xong còn vẫy tay.
Bước lên chiếc xe công nghệ vừa gọi tới.
— Rảnh thì hẹn gặp nhé, bye bye~ Cô còn tặng Hạ Tiểu Bạch một nụ hôn gió.
Ngô Tử Diệu quay sang hỏi: — Tôi lái xe tới đây.
— Hay để tôi đưa cậu với Thư Đình về?
Hạ Tiểu Bạch cười khổ: — Nhưng tôi đâu biết nhà Thư Đình ở đâu.
Ngô Tử Diệu cười gian: — Thế đưa cô ấy về nhà cậu là được rồi.
— Tôi tin Thư Đình chắc chắn không ngại nếu cậu làm gì đó đâu.
— Dù sao cậu cũng đã có một anh bạn trai giàu có đẹp trai rồi.
— Thỉnh thoảng trải nghiệm con gái thơm thơm cũng không tệ mà.
— Làm "thụ" mãi rồi cũng nên thử làm "công" chứ.
— Đúng không?
Hắn vừa nói vừa nở nụ cười đầy vẻ xấu xa.
Làm Hạ Tiểu Bạch nghiến răng ken két.
Chỉ hận không thể bóp chết tên khốn này tại chỗ.
Hàm răng nghiến đến phát ra tiếng "kèn kẹt".
Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hung dữ.
— Dựa vào đâu mà cậu cho rằng tôi là thụ hả?!
Nhưng bộ dạng tức giận ấy lại quá đáng yêu.
Môi hồng răng trắng.
Chẳng những không đáng sợ mà còn khiến Ngô Tử Diệu ôm bụng cười nghiêng ngả.
— Ha ha ha!
— Tiểu Bạch à...
— Với cái thân hình nhỏ nhắn này của cậu...
— Chẳng lẽ cậu còn định làm công trước mặt thiếu gia Hoàng sao?
Ngô Tử Diệu đứng cạnh Hạ Tiểu Bạch.
Cao hơn cậu gần nửa cái đầu.
Còn cố tình ngẩng mặt, làm bộ nhìn xuống đầy đắc ý.
Chọc Hạ Tiểu Bạch tức đến mức suýt bung luôn lớp băng quấn trước ngực.
Làm con gái thì cậu quả thật khá cao.
Nhưng nếu tính theo tiêu chuẩn con trai...
Chiều cao ấy cũng chỉ vừa đủ đạt mức trung bình.
— Thôi bỏ đi.
— Không nói nhảm với cậu nữa.
— Tôi chỉ muốn nói một chuyện.
— Xu hướng tình cảm của tôi hoàn toàn bình thường.
— Tôi với Hoàng Cảnh Trạch chỉ là bạn bè bình thường.
— Hoàn toàn không phải kiểu quan hệ mà các người đang tưởng tượng.
— Hiểu chưa?
Ngô Tử Diệu gật đầu liên tục.
— Ừ ừ ừ...
— Cậu nói gì cũng đúng hết...
Hạ Tiểu Bạch lập tức giẫm mạnh lên chân hắn.
Hai tay khoanh trước ngực.
Mặt đầy vẻ tức tối.
Ngô Tử Diệu đau đến chảy nước mắt.
— Ái da!
— Tiểu Bạch, lúc nổi nóng trông cậu giống con gái quá đấy!
— Giống hệt bạn gái tôi luôn!
— May mà hôm nay cậu không đi giày cao gót!
Bốp!
Hạ Tiểu Bạch đá thêm một phát vào người hắn.
— Còn không mau lái xe tới đây!
— Cậu đúng là lắm lời!
— Nếu là người khác tôi đã chẳng thèm để ý rồi!
Ngô Tử Diệu chỉ đành ôm chân đau chạy về bãi xe.
Chẳng bao lâu sau.
Một chiếc SUV Chevrolet chạy tới dừng trước mặt.
Ngô Tử Diệu hạ cửa kính.
Đeo kính râm giữa đêm khuya.
Tỏ vẻ cực ngầu.
— Lên xe đi Tiểu Bạch!
— Hôm nay để cậu chiêm ngưỡng kỹ thuật lái xe đỉnh cao của anh đây!
Hạ Tiểu Bạch mở cửa.
Cẩn thận đưa Lý Thư Đình đang say mềm lên xe trước.
— Tiểu Bạch...
— Ôm người ta đi mà...
Lý Thư Đình như một nàng tiên cá mềm nhũn.
Đôi tay trắng trẻo thon dài quấn lấy cổ cậu.
Đôi môi nhỏ hồng hào khẽ chu lên.
Giọng nói mềm mại như đang làm nũng: — Tiểu Bạch...
— Tớ thích cậu...
Hạ Tiểu Bạch:...
Ngô Tử Diệu nhìn mà đầy vẻ ghen tị.
— Thật sự ngưỡng mộ cậu đấy.
— Mỹ nữ đẹp như vậy cơ mà.
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ nói: — Chỉ là cô ấy uống say thôi.
— Ngày mai cô ấy sẽ về Yến Kinh.
— Sau này có lẽ chúng tôi cũng chẳng còn nhiều cơ hội gặp mặt.
— Huống chi...
Nói đến đây.
Cậu khẽ thở dài.
— Thôi bỏ đi...
— Cậu sẽ không hiểu hoàn cảnh của tôi đâu.
Ngô Tử Diệu huýt sáo: — Thế tối nay càng không nên bỏ lỡ cơ hội hiếm có này.
— Tiến thẳng lên gôn một lần luôn đi!
Hạ Tiểu Bạch lập tức phản bác: — Suy nghĩ của cậu đúng là đen tối thật.
Nhìn chiếc SUV dưới chân.
Trong mắt cậu hiện lên chút ngưỡng mộ.
Không ngờ tên này cũng đã có bằng lái rồi.
— Khá lắm nha.
— Đến xe cũng mua rồi.
Ngô Tử Diệu cười hề hề: — Tôi làm gì có tiền mua xe.
— Mượn xe của bố lái đi tán gái thôi.
— Mà cậu ở khu Phúc Loan đúng không?
— Trùng hợp thật.
— Bạn gái tôi đang đi dạo gần đó với bạn thân.
Dọc đường hai người vừa đi vừa trò chuyện.
Ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa kính.
Không lâu sau đã tới gần khu dân cư.
Từ xa có thể thấy dưới ánh đèn đường.
Một cô gái trẻ trung xinh đẹp đang đứng đợi.
Mái tóc dài buông nhẹ.
Chiếc váy ngắn làm nổi bật đôi chân trắng thon dài.
Dưới chân là đôi giày cao gót màu xanh.
— Đệt!
— Bạn gái cậu à?
— Khá lắm đấy!
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được khen.
Ngô Tử Diệu lập tức đắc ý.
— Ghen tị chưa?
— Để theo đuổi cô ấy tôi tốn không ít công sức đâu.
— Nhưng Thư Đình nhà cậu còn đẹp hơn nhiều.
— Chẳng có gì phải ghen tị cả.
— Hơn nữa cậu còn có thiếu gia Hoàng cơ mà!
Nghe thấy hắn lại nhắc đến Hoàng Cảnh Trạch.
Hạ Tiểu Bạch híp mắt lại.
Được lắm.
Là cậu ép tôi đấy nhé.
Chẳng lẽ không biết...
Thà đắc tội quân tử còn hơn đắc tội phụ nữ sao?
Cậu đỡ Lý Thư Đình xuống xe.
Dù sao cũng đã gần tới nhà.
Lúc này cô gái xinh đẹp kia nhìn thấy biển số xe liền bước tới.
Nhưng vừa đến nơi.
Cô lập tức nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch vừa xuống xe.
Trong đầu theo bản năng hiện lên một suy nghĩ: Đẹp quá...
Một cô gái tóc ngắn thật xinh đẹp.
Sau đó...
Đôi mày lập tức nhíu lại.
Khoan đã!
Sao trên xe bạn trai mình lại có một cô gái khác?
Mà còn xinh đẹp như vậy?!
Khoan nữa...
Không phải một người...
Mà là hai người?!
Sắc mặt cô lập tức thay đổi.
— Ngô Tử Diệu!
— Anh giải thích cho em ngay!
— Hai người họ là ai?!
Ngô Tử Diệu cười cười định mở miệng giải thích.
Nhưng Hạ Tiểu Bạch đã nhanh hơn một bước.
Cậu lạnh mặt nhìn hắn.
— Ngô Tử Diệu...
— Hóa ra cậu đã có bạn gái rồi.
— Thôi bỏ đi.
— Tôi đã nhìn lầm cậu.
— Đồ tồi.
— Tạm biệt!
Nói xong.
Cậu lập tức cõng Lý Thư Đình lên lưng rồi chuồn mất.
Để lại Ngô Tử Diệu đứng đờ người tại chỗ.
???
Tôi làm gì cơ?!
Hắn định đuổi theo.
Nhưng đã bị bạn gái kéo giật lại.
— Được lắm Ngô Tử Diệu!
— Anh bảo đi họp lớp.
— Hóa ra là nối lại tình xưa với bạn học cũ phải không?
— Không giải thích rõ ràng thì đừng hòng đi đâu hết!
— Cô gái tóc ngắn vừa mắng anh là ai?
— Xinh đẹp như vậy...
— Chắc chắn anh thích cô ấy lắm đúng không?!
Ngô Tử Diệu sắp khóc tới nơi.
Hắn biết ngay mà.
Không nên chọc Hạ Tiểu Bạch cái tên trà xanh này.
— Em nghe anh giải thích đã!
— Người đó không phải con gái!
— Là con trai đấy!
— Còn cô gái trên lưng là đối tượng theo đuổi cậu ấy!
Phùng Thanh Thanh hoàn toàn không tin.
— Anh nghĩ em là trẻ con chắc?
— Cô gái tóc ngắn đẹp như thế mà anh bảo là con trai?
— Lừa ai vậy?
— Anh từng thấy cậu con trai nào đẹp đến mức đó chưa?
Ngô Tử Diệu chỉ muốn bật khóc.
Quả thật...
Hạ Tiểu Bạch trông quá giống con gái.
Nếu không phải quen biết từ trước.
Ngay cả hắn cũng sẽ cho rằng đó là một cô gái tóc ngắn cực kỳ xinh đẹp...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn