Chương 225: Lời tạm biệt
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Diệp Tử Hiên sau khi bị mọi người thay nhau lên án, chỉ có thể xám xịt chạy về phòng.
Hạ Tiểu Bạch duỗi cánh tay trắng như ngọc, thoải mái vươn vai một cái thật dài.
Thân hình yêu kiều cân đối cùng tứ chi thon dài khiến Hạ Văn Vũ ngồi bên cạnh nhìn đến ngẩn người.
Đã xinh đẹp thì thôi đi.
Dáng người còn hoàn mỹ không tì vết.
Nhìn đường cong eo hông tuyệt đẹp kia xem.
Thật khiến người ta không khỏi liên tưởng lung tung.
Nghĩ đến đây, Hạ Văn Vũ vội lắc đầu.
Sao mình có thể nảy sinh suy nghĩ như vậy với chị Tiểu Bạch được chứ?
Hạ Tiểu Bạch nhìn cậu vẫn còn đang thất thần, lên tiếng: — Tối nay cậu ngủ ngoài phòng khách nhé.
— Tôi về phòng tắm rồi đi ngủ đây.
Hạ Văn Vũ vốn còn muốn giữ cô lại trò chuyện thêm một lúc, tiện thể tìm hiểu đối phương sâu hơn một chút.
Nhưng lại chẳng tìm được lý do thích hợp để mở lời.
Cuối cùng chỉ đành bất lực đáp: — Vâng...
— À đúng rồi chị Tiểu Bạch, ngày mai chúng ta sẽ lên đường về Yến Kinh, chị nhớ thu dọn hành lý nhé.
Hạ Tiểu Bạch gật đầu, đầu ngón tay khẽ vuốt mấy lọn tóc trước ngực.
Khóe môi cong lên nở nụ cười với cậu: — Tôi biết rồi.
— Ngủ ngon.
Hạ Văn Vũ hoàn toàn bị nụ cười ấy làm cho ngẩn ngơ.
Không nhịn được lẩm bẩm:
"Phong hoa tuyệt đại nét thanh tao, Băng cơ ngọc cốt tựa sương cao.
Một nụ cười thơm nghiêng thiên hạ, Trăm lời khó tả vẻ tiên dao."
Cậu không biết phải dùng từ ngữ nào để hình dung vẻ đẹp của người con gái trước mắt.
Chỉ cần nghĩ đến việc từ nay cô sẽ là chị gái của mình...
Hạ Văn Vũ liền nhào lên ghế sofa, ôm gối cười ngây ngô: — Khục khục khục...
Diệp Lâm vừa dọn dẹp trong bếp xong bước ra ngoài.
Thấy tên này ôm gối nằm trên sofa phát ra tiếng cười quái dị.
Lập tức nổi hết da gà.
Đúng là heo đực chuyển thế mà.
Buổi tối.
Hạ Văn Vũ kích động đến mức không tài nào ngủ được.
Nằm trên sofa trằn trọc lăn qua lộn lại.
Một đêm trôi qua trong yên bình.
Sáng hôm sau.
Hạ Văn Vũ ngáp dài, lấy đồ vệ sinh cá nhân từ vali rồi bước vào nhà tắm.
Nhìn bản thân trong gương với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc.
Cậu chỉ biết ngây ngô cười.
Thật muốn được nhìn thấy nhan sắc khuynh thành của chị Tiểu Bạch thêm lần nữa.
Vì chuyện đó mà cả đêm cậu chẳng ngủ nổi.
Thậm chí còn nhiều lần đứng trước cửa phòng Hạ Tiểu Bạch, lén hít hà hương thơm thiếu nữ thoang thoảng bay ra từ bên trong.
Sau khi rửa mặt xong.
Hạ Văn Vũ đi ra phòng khách.
Đúng lúc cửa phòng Hạ Tiểu Bạch cũng mở ra.
Cậu lập tức tiến tới chào hỏi.
Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của cô hôm nay, cả người liền sững sờ.
— Ch... chị Tiểu Bạch?
— Sao chị lại ăn mặc thế này?
— Váy đâu rồi? Mái tóc dài thướt tha đâu mất rồi?
Bởi vì hôm nay phải về nhà họ Hạ.
Theo yêu cầu của cha mình.
Hạ Tiểu Bạch đã đổi sang phong cách trung tính.
Áo sơ mi trắng sạch sẽ chỉnh tề.
Gương mặt thanh tú tự nhiên.
Vẻ đẹp mềm mại nhưng chân thật.
Nhìn vào khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Thấy bộ dạng kinh ngạc của Hạ Văn Vũ, cô chỉ cười nhàn nhạt: — Chẳng phải tôi đã nói rồi sao?
— Bình thường tôi vẫn luôn sống dưới thân phận nam giới.
— Có gì đáng ngạc nhiên đâu?
Hạ Văn Vũ ngơ ngác gật đầu.
Dù Hạ Tiểu Bạch ăn mặc thế này vẫn rất đẹp.
Nhưng theo cậu nghĩ...
Con gái đương nhiên phải mặc váy, tóc dài ngang lưng mới là đẹp nhất.
Hạ Tiểu Bạch tiếp tục nói: — Đúng rồi Văn Vũ.
— Tôi còn một chuyện muốn nhờ cậu giúp.
Hạ Văn Vũ lập tức vỗ ngực: — Chị Tiểu Bạch cứ nói!
— Dù là chuyện gì em cũng nhất định hoàn thành.
— Cho dù phải lên núi đao xuống biển lửa, em cũng không chối từ!
Hạ Tiểu Bạch xua tay: — Không đến mức đó đâu.
— Tôi cũng đâu phải nữ ma đầu chuyên hại trai trẻ.
— Là thế này...
— Người nhà họ Hạ chắc vẫn chưa biết tôi là con gái đúng không?
Hạ Văn Vũ gật đầu: — Đúng vậy.
— Trong hồ sơ của gia tộc, chị vẫn luôn được ghi nhận là nam giới.
— Ngay cả ông nội cũng bị giấu chuyện này.
— Nếu biết chị là con gái...
— E rằng ông ấy đã tự mình tới đón chị rồi.
Nghe vậy Hạ Tiểu Bạch không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Cha cô chỉ từng nói rằng hiện nay nhà họ Hạ cực kỳ trọng nữ.
Nhưng dù vậy...
Một ông lão hơn bảy mươi tuổi đích thân tới đón cô thì cũng hơi khoa trương quá rồi.
Suy nghĩ một lúc, cô hỏi tiếp: — Hiện giờ thế hệ chúng ta có bao nhiêu người?
Hạ Văn Vũ lập tức nghiêm túc giải thích.
Hoàn toàn giống một fan cuồng trung thành.
— Tính cả chị Tiểu Bạch thì thế hệ này có tổng cộng sáu người.
— Anh cả Hạ Thiên Thần.
— Anh hai Hạ Thiên Hạo.
— Anh ba Hạ Thiên Minh.
— Chị Tiểu Bạch đứng thứ tư.
— Em đứng thứ năm.
— Còn có Hạ Lai Muội mới sinh chưa đầy nửa tháng.
Hạ Tiểu Bạch nghe xong liền ngẩn người: — Nghe tên thì toàn là con trai?
— Hạ Lai Muội là cái quỷ gì thế?
Hạ Văn Vũ cười khổ: — Đúng vậy.
— Hiện tại chị Tiểu Bạch là huyết mạch nữ duy nhất của nhà họ Hạ.
Hạ Tiểu Bạch hơi kinh ngạc: — Hóa ra trong thế hệ này tôi là cô gái duy nhất à?
Hạ Văn Vũ mím môi.
Rõ ràng cô vẫn chưa hiểu ý câu nói của mình.
Không phải duy nhất trong thế hệ này.
Mà là...
Người phụ nữ duy nhất của nhà họ Hạ suốt mấy trăm năm qua.
Tuy nhiên cậu không giải thích thêm.
Dù sao khi trở về gia tộc.
Cô sẽ tự hiểu mọi người đã khát khao một hậu duệ nữ đến mức nào.
Nghĩ tới đó.
Hạ Văn Vũ bỗng nhiên không muốn trở về nhà họ Hạ nữa.
Ở đây cậu có thể độc chiếm chị Tiểu Bạch.
Cùng nhau đi dạo phố.
Chơi game.
Xem phim.
Tận hưởng cuộc sống bình yên nơi khu dân cư với chim hót hoa nở.
Đó là cuộc sống tuyệt vời biết bao.
Một khi về nhà họ Hạ...
Với thân phận thấp nhất của mình.
Chắc muốn gặp chị Tiểu Bạch một lần cũng khó.
Hạ Tiểu Bạch thấy cậu đột nhiên buồn bã.
Khẽ cau mày hỏi: — Văn Vũ, sao thế?
Nhìn gương mặt xinh đẹp như tranh vẽ đang quan tâm mình.
Hạ Văn Vũ càng nghẹn ngào hơn: — Kh... không có gì.
— À đúng rồi chị Tiểu Bạch.
— Vé máy bay chiều nay em đã đặt xong rồi.
— Chị tranh thủ thu dọn đồ đạc nhé.
Nói xong còn liên tục thở dài.
Hạ Tiểu Bạch không suy nghĩ nhiều: — Đúng rồi.
— Điều tôi muốn nhờ cậu chính là...
— Sau khi về nhà họ Hạ, đừng để lộ chuyện tôi là con gái.
— Cứ coi tôi như con trai là được.
Hạ Văn Vũ lập tức cảm thấy như liễu tối hoa sáng lại một làng.
— Vì sao vậy chị Tiểu Bạch?
Hạ Tiểu Bạch nhún vai: — Toàn là con trai.
— Một mình tôi là con gái thì chẳng phải quá lạc lõng sao?
— Cứ làm theo lời tôi là được.
Thực ra đây cũng là lời dặn của cha cô.
Trước khi hoàn toàn tìm hiểu rõ nhà họ Hạ.
Tạm thời không công khai thân phận nữ giới.
Ngoại trừ ông nội.
Còn Hạ Văn Vũ...
Chỉ là trường hợp ngoài ý muốn mà thôi.
Toàn thân Hạ Văn Vũ đều run lên vì kích động.
Như vậy chẳng phải...
Trong cả nhà họ Hạ chỉ có mình cậu biết chị Tiểu Bạch là con gái sao?!
Nghĩ đến đây.
Khóe miệng cậu lại nhếch cao tới tận mang tai.
Hạ Tiểu Bạch nhìn bộ dạng "Long Vương méo miệng" ấy đầy dấu chấm hỏi.
Thật muốn đấm cho một cái.
Tên này chắc đọc tiểu thuyết Long Vương nhiều quá rồi.
Đúng lúc đó.
Diệp Lâm từ trong phòng bước ra.
Tối qua cô ngắm nghía chiếc quần lót trắng của chị Tiểu Bạch đến tận khuya mới ngủ.
Giờ cổ tay vẫn còn hơi mỏi.
Nghe cuộc trò chuyện của hai người.
Cô lập tức hỏi với vẻ không nỡ: — Chị Tiểu Bạch...
— Chúng ta phải xa nhau bao lâu?
Hạ Tiểu Bạch cũng có chút lưu luyến.
Đưa tay xoa đầu cô gái nhỏ: — Yên tâm đi.
— Sau này còn rất nhiều cơ hội gặp nhau mà.
Tối qua cô đã nói rõ với mẹ của Lâm Bảo Bảo rằng mình sẽ đi xa một thời gian.
Công việc gia sư cũng kết thúc tại đây.
Bây giờ chỉ còn chưa đầy hai mươi ngày nữa là nhập học.
Sau khi về nhà họ Hạ một chuyến.
Chắc cũng gần đến lúc bước vào năm tư đại học.
Diệp Lâm ôm chặt lấy vòng eo của Hạ Tiểu Bạch.
Vùi đầu vào bộ ngực mềm mại của cô rồi cọ cọ.
— Em thật sự muốn được ở bên chị Tiểu Bạch mãi mãi...
Hạ Văn Vũ nhìn thấy cô gái trước mặt có thể quang minh chính đại hưởng thụ "gối ôm mềm mại" của Hạ Tiểu Bạch.
Ghen tị muốn chết.
Chỉ hận bản thân không phải con gái.
Nếu có thể ôm ấp một mỹ nhân như vậy.
Cho dù biến thành con gái cậu cũng cam lòng.
Rất nhanh đã đến lúc chia tay.
Diệp Tử Hiên và Diệp Lâm lưu luyến đưa Hạ Tiểu Bạch tới tận cổng sân bay.
Hai chị em đều rơi nước mắt vì không nỡ.
Diệp Tử Hiên vô cùng hối hận.
Giá mà trước khi Hạ Tiểu Bạch rời đi, cậu kịp giữ lại một món đồ của cô.
Chiếc hôm qua lại bị chị gái cướp mất.
Bây giờ cậu đang cân nhắc có nên xin lại vài món từ chị mình hay không.
Theo tính cách của Diệp Lâm...
Người luôn tranh việc giặt quần áo cho Hạ Tiểu Bạch.
Chắc chắn trong tay đã cất giấu không ít "chiến lợi phẩm".
Hạ Tiểu Bạch đi bên cạnh Hạ Văn Vũ.
Nhìn những chiếc máy bay liên tục cất cánh rồi hạ cánh ngoài cửa kính sân bay.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô được đi máy bay.
Trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác háo hức khó tả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn