Chương 227: Ai mới là người có địa vị thấp nhất trong nhà?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Thiên Vũ dẫn Hạ Tiểu Bạch đến nơi ở đã được sắp xếp cho cậu.
Nhìn phong cảnh xung quanh, Hạ Tiểu Bạch cảm thấy vô cùng đẹp mắt.
Một dòng sông nhân tạo uốn lượn kéo dài đến tận xa xa.
Nước trong veo chảy róc rách, phát ra những âm thanh leng keng vui tai.
Hai người đi qua một cây cầu gỗ hình vòm.
Đi thêm khoảng một trăm mét nữa.
Phía trước xuất hiện một khu sân viện trông như đã lâu không có người ở.
Bên cạnh còn có một hồ nhân tạo, mặt hồ phủ kín những đóa sen trắng đang nở rộ, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Hạ Tiểu Bạch hít sâu một hơi.
Hương sen thơm ngát, thấm vào tận tâm hồn, khiến người ta say mê.
"Đây chính là cuộc sống của người có tiền sao? Xa xỉ quá rồi đấy!"
Hạ Thiên Vũ nhìn sân viện trước mặt, trong lòng có chút áy náy.
Môi trường ở đây quả thực rất đẹp.
Chỉ là vị trí hơi xa khu tứ hợp viện.
Đi bộ mất hơn mười phút mới tới được đại sảnh chính của Hạ gia.
Dù sao mọi người vẫn chưa biết Hạ Tiểu Bạch là con gái.
Cho nên mới tùy tiện sắp xếp cho cậu ở khu sân viện không người này.
Cậu nhìn sang Hạ Tiểu Bạch bên cạnh.
Chỉ thấy người đẹp khẽ ngẩng đầu, hít thở bầu không khí xung quanh.
Trên gương mặt tinh xảo là nụ cười ngọt ngào.
Tựa như một đóa bạch liên nở rộ giữa hồ nước, thuần khiết và yên bình.
Thấy cậu rất thích nơi này, Hạ Thiên Vũ cũng không nói thêm gì.
"Tiểu Bạch ca, từ giờ nơi này sẽ là chỗ ở của anh."
Đôi mắt Hạ Tiểu Bạch mở lớn đầy kinh ngạc.
Khu sân viện cổ kính thế này là dành riêng cho mình sao?
"Cậu nói thật đấy à? Chỗ này đâu có nhỏ."
Hạ Thiên Vũ chậm rãi đẩy cánh cổng gỗ ngoài sân.
Tiếng "két két" vang lên, nghe như sắp mục nát đến nơi.
Xung quanh được bao bọc bởi hàng rào gỗ, mang đậm phong vị đồng quê.
Hoa cỏ mọc um tùm vì lâu ngày không ai chăm sóc.
"Thật ra sân viện này đã bị bỏ hoang rất lâu rồi. Cổng ngoài cũng đã mục nát, ngày mai em sẽ cho người tới sửa lại."
Hạ Tiểu Bạch bước vào trong.
Sân viện nằm ngay cạnh hồ nhân tạo.
Ở giữa là một căn nhà gỗ nhỏ.
Hạ Thiên Vũ chỉ về phía đó:
"Đó là nơi ở."
Đẩy cửa bước vào.
Có thể thấy nơi này vừa được dọn dẹp không lâu, còn chuẩn bị sẵn một số đồ dùng sinh hoạt.
Nhà gỗ tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi.
Bên cạnh còn có một phòng tắm riêng biệt.
Sau khi dặn dò vài việc, Hạ Thiên Vũ chuẩn bị rời đi.
"Ông nội đã ngủ rồi, nên em không đưa anh đi gặp nữa."
"Ngày mai nhớ dậy sớm nhé, em sẽ tới tìm anh."
Hạ Tiểu Bạch gật đầu:
"Được rồi, được rồi, cậu cũng mau đi nghỉ đi."
Hạ Thiên Vũ đi tới ngoài sân.
Vẫn ngoái đầu nhìn Hạ Tiểu Bạch thêm một lần nữa rồi mới lưu luyến rời đi.
Suốt dọc đường, trong đầu cậu vẫn hiện lên dung nhan tuyệt mỹ của Hạ Tiểu Bạch.
Đi được hơn mười phút.
Đột nhiên một bóng người xuất hiện phía sau, choàng tay qua cổ cậu.
"Yo!"
"Thiên Vũ của chúng ta về rồi à?"
"Đón tên Hạ Tiểu Bạch kia về chưa?"
Không cần nhìn cũng biết là ai.
Chính là Nhị ca Hạ Thiên Hạo.
Người thường xuyên bắt nạt cậu nhất.
Hạ Thiên Vũ gạt tay đối phương ra.
"Về rồi thì sao?"
"Em đã sắp xếp chỗ ở cho anh ấy rồi."
Lúc này Tam ca Hạ Thiên Minh cũng bước tới.
"Sao tôi thấy cậu trông ủ rũ thế?"
"Có phải ăn hành rồi không?"
"Chẳng phải lúc đi cậu còn bảo sẽ cho Hạ Tiểu Bạch một màn ra oai phủ đầu sao?"
"Bảo cậu ta hiểu rõ địa vị thấp kém của mình trong Hạ gia?"
"Nhìn bộ dạng này, chẳng lẽ thất bại rồi?"
"Không phải bị Hạ Tiểu Bạch quay lại bắt nạt đấy chứ?"
Hạ Thiên Hạo tiện tay xoa đầu Hạ Thiên Vũ.
"Đúng là đồ đội sổ của Hạ gia."
"Ngay cả một đứa dễ bắt nạt như thế mà cũng không xử lý nổi."
"Tôi thấy cậu chỉ đủ sức bắt nạt Tiểu Lai Muội còn chưa cai sữa thôi."
Nói xong liền cười ha hả không kiêng nể gì.
Mặt Hạ Thiên Vũ đỏ bừng.
Nhưng trong mắt lại hiện lên tia khinh thường.
Hừ hừ.
Nếu để các anh biết Tiểu Bạch tỷ là con gái.
Chắc chắn còn nịnh bợ hơn tôi nữa.
Nghĩ tới đây, cậu lập tức thấy sảng khoái.
Dù sao hiện tại trong toàn bộ Hạ gia.
Chỉ mình cậu biết Hạ Tiểu Bạch là nữ.
Hạ Thiên Hạo khoanh tay:
"Nếu là tôi đi đón cậu ta."
"Phút chốc là bắt cậu ta quỳ xuống hát Chinh Phục rồi."
Hạ Thiên Vũ khinh bỉ cười.
Khéo người bị đạp dưới đất hát Chinh Phục lại là anh thì có.
Khoan đã!
Nếu là Tiểu Bạch tỷ giẫm anh xuống đất...
Vậy chẳng phải còn là phần thưởng cho anh sao?
Hạ Thiên Hạo cũng nhận ra vẻ khinh thường trong mắt cậu, lập tức nổi nóng.
"Sao hả, Thiên Vũ?"
"Ý cậu là Nhị ca làm không được à?"
"Chỉ là Hạ Tiểu Bạch thôi, tôi còn chẳng thèm để vào mắt."
Hạ Thiên Minh vội xua tay:
"Được rồi nhị ca."
"Thiên Vũ đâu có ý đó."
Hạ Thiên Hạo bẻ khớp tay răng rắc:
"Thiên Vũ, lâu rồi chúng ta chưa đấu Taekwondo nhỉ?"
"Ngày mai tỷ thí một trận đi?"
"Không dám tới thì là chó con."
Hạ Thiên Vũ nghiến răng:
"Đấu thì đấu! Ai sợ ai!"
Cậu không tin mình sẽ bị Nhị ca đè đầu mãi cả đời.
Hạ Thiên Hạo hơi bất ngờ.
Không ngờ Hạ Thiên Vũ thật sự dám nhận lời.
"Không tệ."
"Xứng đáng là người của Hạ gia."
Nói xong liền sải bước bỏ đi.
Hạ Thiên Minh vỗ vai cậu.
"Cậu đang tự tìm ngược đấy."
Hạ Thiên Vũ cười khổ:
"Yên tâm đi."
"Lần này tôi nhất định sẽ đánh bại Nhị ca."
Hạ Thiên Minh suýt bật cười.
"Cố lên."
Rồi cũng quay người rời đi theo Hạ Thiên Hạo.
Chỉ còn lại Hạ Thiên Vũ đáng thương đứng đó.
Ngoài miệng nói cứng như vậy.
Nhưng trong lòng cậu hiểu rõ.
Muốn thắng Nhị ca quả thực quá khó.
Nhưng khi nhớ tới dung nhan tuyệt thế của Hạ Tiểu Bạch.
Tâm trạng lại tốt lên không ít.
Thật muốn được nằm trên đùi Tiểu Bạch tỷ.
Để chị dịu dàng an ủi trái tim yếu đuối của mình.
Cậu đã xem không ít anime chị em.
Chẳng phải các chị gái trong đó đều cưng chiều em trai đáng yêu của mình như thế sao...
Trong căn nhà gỗ.
Hạ Tiểu Bạch sắp xếp lại đồ dùng sinh hoạt.
Sau đó cầm quần áo sạch bước vào phòng tắm.
Không ngờ nơi này cũng mang phong cách cổ xưa.
Một chiếc thùng gỗ lớn giống hệt loại mà phụ nữ thời cổ đại dùng để tắm.
Thứ duy nhất mang hơi thở hiện đại chính là ánh đèn vàng nhạt và vòi sen nước nóng.
Hạ Tiểu Bạch cởi bỏ quần áo trên người.
Lộ ra thân thể trắng ngần không tì vết rồi chậm rãi ngồi vào thùng tắm.
Làn da mềm mại chìm trong làn nước ấm.
Qua khung cửa sổ có thể nhìn thấy cảnh đêm tuyệt đẹp bên ngoài.
Phòng tắm hướng ra hồ nước.
Cho nên cũng không lo bị người khác nhìn trộm.
Sáng hôm sau.
Hạ Tiểu Bạch thức dậy từ sớm giữa tiếng chim hót và hương hoa.
Những đóa sen trắng bên hồ thu hút rất nhiều loài động vật nhỏ.
Cậu lấy quần áo đã giặt từ tối qua ra phơi.
Lúc ấy mới phát hiện bên hồ còn có một đình nghỉ mát.
Chỉ là bên trong phủ đầy lá khô và cỏ dại.
Chiếc đình không lớn.
Nếu đặt thêm một ghế mây, ngồi trong bóng râm đọc sách, hóng gió.
Thì đúng là khung cảnh thơ mộng như trong thơ ca điền viên.
Cậu quyết định dọn dẹp qua một lượt.
Nhưng chỉ mới quét dọn sơ sơ.
Là một trạch nam chính hiệu, cậu đã mệt đến không chịu nổi.
Mùa hè nóng bức.
Cho dù là buổi sáng sớm.
Chỉ cần vận động nhẹ cũng đủ khiến người ta đổ mồ hôi.
Hạ Tiểu Bạch đã sớm mồ hôi đầm đìa.
Trên làn da trắng mịn lăn xuống từng giọt mồ hôi óng ánh.
Gương mặt thanh tú thoát tục còn đọng vài giọt nước.
Lại càng làm nổi bật vẻ đẹp khuynh thành.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Mùi hương đặc trưng trên người lan tỏa.
Thu hút không ít bướm bay quanh người cậu.
Hạ Tiểu Bạch khẽ nâng đầu ngón tay thon dài.
Một con bướm màu lam chậm rãi đáp xuống đầu ngón tay.
Ánh nắng ban mai phủ lên người cậu và cánh bướm một vầng sáng nhàn nhạt.
Tạo thành một bức tranh đẹp như mộng.
Cảnh tượng ấy vừa hay bị Hạ Thiên Vũ đang đi tới nhìn thấy.
Đáng tiếc cậu còn chưa kịp lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Hạ Tiểu Bạch cũng nhìn thấy cậu.
Con bướm như cảm nhận được người lạ xuất hiện, liền bay về phía hồ sen rồi biến mất.
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười:
"Chào buổi sáng nhé, Thiên Vũ."
Hạ Thiên Vũ bất giác đỏ mặt.
Bởi vì tối qua cậu thực sự đã mơ thấy mình nằm trên đùi Hạ Tiểu Bạch tóc dài thướt tha.
"C... chào buổi sáng, Tiểu Bạch tỷ."
Hạ Tiểu Bạch nhìn quanh rồi nói:
"Cứ gọi tôi là Tiểu Bạch ca đi."
"Tôi thích người khác gọi như thế hơn."
"Đừng quên nhé."
"Ở Hạ gia, tôi vẫn là Tứ ca của cậu."
Hạ Thiên Vũ gật đầu.
Rồi nhìn cây chổi và đống lá khô bên cạnh.
"Tiểu Bạch ca, những việc này để người làm trong nhà làm là được."
"Ông nội đã chờ anh ở từ đường Hạ gia rồi."
"Chúng ta mau tới bái tế tổ tiên thôi."
Hạ Tiểu Bạch đưa cổ tay trắng nõn lên ngửi thử.
Dù vừa đổ mồ hôi cả người.
Nhưng vẫn chỉ ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ quen thuộc.
Vì thế cậu lười tắm lại lần nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn