Chương 180: Vị khách không mời (2)
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hai cô gái cứ thế nhìn nhau chằm chằm.
Lý Thư Đình nở nụ cười dịu dàng: — Chào buổi sáng nha, cô bé xinh đẹp của chị.
Diệp Lâm lập tức đỏ mặt.
Lúc này cô mới phát hiện mình vừa ôm người phụ nữ này ngủ suốt cả đêm.
Đầu còn chôn trong ngực đối phương nữa.
Cô vội vàng đẩy Lý Thư Đình ra, luống cuống ngồi dậy theo kiểu quỳ ngồi của con gái, cố làm ra vẻ kiêu ngạo và tức giận.
Tiện tay lau luôn khóe miệng còn dính nước miếng.
— Đừng gọi tôi là mỹ nhân nhỏ!
— Bản tiểu thư vốn trời sinh đã đẹp rồi, cần gì cô khen!
— Với lại tôi đâu có thân với cô.
— Đừng gọi tôi là em gái nhỏ.
— Chỉ có anh Tiểu Bạch mới được gọi tôi như vậy thôi!
Lý Thư Đình cong cong hàng lông mày.
Cô em chồng tương lai này đáng yêu quá đi mất.
Không nhịn được, cô đưa tay véo nhẹ má Diệp Lâm.
— Ôi trời, lúc giận dỗi cũng dễ thương nữa.
— Chị tên là Lý Thư Đình.
— Thế em gái tên gì vậy?
Diệp Lâm thấy đối phương lại còn coi cơn giận của mình là đáng yêu.
Tức đến mức suýt nổ tung.
Bộ ngực đầy đặn dưới lớp váy ngủ mỏng cũng phập phồng theo nhịp thở.
— Cô... cô giữ ý tứ cho tôi!
— Tôi đang tức giận chứ không phải đang làm nũng!
— Người phụ nữ này...
— Tôi ghét cô lắm!
— Mau rời khỏi phòng tôi ngay!
Lý Thư Đình chống cằm, ánh mắt vô thức rơi xuống bộ ngực của Diệp Lâm.
Đôi mắt đẹp lập tức mở to.
Miệng nhỏ khẽ hé ra đầy kinh ngạc.
— Oa...
— Của em còn lớn hơn cảm giác chị đoán nữa đó!
— Cho chị xem kỹ một chút được không?
Vừa nói cô vừa đưa tay định sờ.
Diệp Lâm hoảng hốt kêu lên: — Aaa!
— Đồ phụ nữ xấu xa!
— Thèm anh Tiểu Bạch nhà tôi thì thôi đi!
— Đến tôi mà cô cũng không tha sao?!
Vài phút sau.
Diệp Lâm đã mồ hôi lấm tấm.
Cô co người ở góc sofa, hai tay ôm ngực.
Gương mặt đỏ bừng.
Vài sợi tóc dính bên khóe môi.
Trông vừa đáng thương vừa quyến rũ.
— Đừng... đừng lại đây!
— Nếu không tôi la lên đấy!
Lý Thư Đình nhìn quanh căn phòng rồi lại nhìn cô.
— Em cứ la đi.
— Chúng ta chẳng phải nên bồi dưỡng tình cảm trước sao?
— Yên tâm.
— Dù em có hét rách cổ cũng chẳng ai tới cứu đâu.
— Chúng ta đều là con gái mà.
Cô cười như một nữ lưu manh chuẩn bị nhào tới.
Đúng lúc ấy.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
— Hai người dậy chưa?
Là giọng nói khó phân biệt nam nữ của Hạ Tiểu Bạch.
Cậu cũng vừa mới thức dậy.
May mắn hôm nay là thứ Hai.
Cuối cùng cũng có cơ hội ăn mặc bình thường một lần.
Vốn định sang phòng Diệp Lâm xem tình hình thế nào.
Kết quả lại nghe thấy hai cô gái cãi cọ ầm ĩ suốt mấy phút.
Hạ Tiểu Bạch nghĩ chắc cũng chẳng có chuyện gì lớn.
Dù nhìn kiểu nào thì cũng giống Diệp Lâm đang bị Lý Thư Đình bắt nạt một chiều.
Nhưng dù sao cũng chỉ là hai cô gái.
Thì có thể làm gì được chứ?
Đợi thêm vài phút.
Thấy bên trong yên tĩnh trở lại.
Cậu mới thử gõ cửa.
Chưa đầy mười giây sau.
Cửa phòng mở ra.
Diệp Lâm mang vẻ mặt như vừa bị bắt nạt thê thảm, lao thẳng vào lòng Hạ Tiểu Bạch làm nũng.
— Anh Tiểu Bạch!
— Người phụ nữ này bắt nạt em!
— Chúng ta phải đuổi cô ấy ra khỏi nhà ngay!
— Cô ấy là les đó!
Hạ Tiểu Bạch ngẩn người.
Ánh mắt đầy khó tin nhìn về phía Lý Thư Đình.
Cô nàng này là les?
Lý Thư Đình đỏ mặt cười tươi: — Chào buổi sáng, Tiểu Bạch.
— Tớ chỉ đùa với em gái cậu thôi mà.
— Muốn tạo quan hệ tốt hơn một chút.
— Sau này...
Nói tới đây.
Cô che mặt.
Không nói tiếp nổi nữa.
Hạ Tiểu Bạch:...
— Được rồi được rồi.
— Hai người đừng quậy nữa.
— À đúng rồi.
— Ban nãy có người gọi vào điện thoại cậu.
Cậu đưa điện thoại cho Lý Thư Đình.
— Hình như là bố cậu.
— Gọi lại đi.
— Kẻo ông ấy lo.
Lý Thư Đình nhìn màn hình điện thoại.
Nụ cười trên gương mặt lập tức nhạt đi.
Cô lặng lẽ nhận lấy.
Rồi đi ra ban công.
Diệp Lâm vẫn luôn quan sát biểu cảm của cô.
Dễ dàng nhận ra sự bất thường.
— Anh Tiểu Bạch.
— Sao em thấy chị ấy hình như không thích bố mình vậy?
— Chỉ là một cuộc điện thoại thôi mà.
— Có cần tỏ ra khó chịu như thế không?
— Người ta vẫn bảo con gái là công chúa nhỏ của bố.
— Em còn gọi điện cho bố nhiều hơn cả mẹ ấy chứ.
— Bố lúc nào cũng bênh em.
— Còn mẹ chỉ thích mắng em thôi.
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ.
Đành kể sơ qua hoàn cảnh của Lý Thư Đình.
Bố mẹ ly hôn từ khi cô còn nhỏ.
Sau đó cả hai gần như biến mất.
Cô sống với ông bà trong hoàn cảnh khó khăn.
Mãi sau này người cha mới xuất hiện trở lại.
Lúc ấy ông ta đã thành đạt.
Mà giờ còn muốn ép cô kết hôn với một thiếu gia giàu có mà cô không hề thích.
Đó là tất cả những gì Hạ Tiểu Bạch biết.
Những chuyện sâu xa hơn cậu cũng không rõ.
Nghe xong.
Diệp Lâm bỗng thấy thương cảm cho cô gái xinh đẹp ấy.
Cô khoanh tay trước ngực, hừ một tiếng: — Không thích thì khỏi đi xem mắt.
— Chẳng lẽ bố cô ấy còn ép được sao?
Hạ Tiểu Bạch thở dài: — Anh cũng nói vậy rồi.
— Nhưng chuyện nhà người ta...
— Người ngoài khó mà can thiệp được.
Vài phút sau.
Lý Thư Đình mới đặt điện thoại xuống.
Cố gắng giữ nụ cười dịu dàng rồi quay lại.
— Bố tớ lát nữa sẽ cho người tới đón.
— Trưa nay phải về Bắc Kinh rồi.
— Thật sự vẫn muốn ở lại chơi với cậu thêm vài ngày nữa.
Hạ Tiểu Bạch quan tâm hỏi: — Không sao chứ?
— Có chuyện gì khiến cậu không vui à?
Lý Thư Đình khẽ vuốt những sợi tóc trước trán.
Ánh mắt hướng ra ánh nắng ban mai ngoài cửa sổ.
— Không có gì.
— Chỉ là vài chuyện nhỏ thôi.
Rồi cô lập tức đổi đề tài: — Mà tớ đói rồi.
— Có gì ăn không?
Nói xong còn vui vẻ khoác lấy cánh tay trắng nõn của Hạ Tiểu Bạch.
Diệp Lâm ở bên cạnh tức đến nhe răng.
Nhưng nghĩ đến việc cô gái này trưa nay sẽ trở về Bắc Kinh.
Cuối cùng vẫn cố nhịn.
Hạ Tiểu Bạch nhìn Diệp Lâm.
Suy nghĩ một hồi.
Rồi quyết định...
Ăn mì gói.
— Hay là...
— Để tớ nấu mì cho hai người nhé?
Lý Thư Đình:...
Diệp Lâm:???
Cô thật sự không hiểu.
Làm sao người này có thể mời con gái đi ăn mì gói một cách tự nhiên đến vậy?
Đã thế còn là khoảng thời gian hiếm hoi được gặp nhau.
Diệp Lâm bất lực ôm trán.
May mà anh Tiểu Bạch là trai thẳng.
Nếu không.
Với gương mặt đẹp đến mức phạm quy kia.
Không biết sẽ có bao nhiêu cô gái bị mê hoặc.
Khóe miệng Lý Thư Đình hơi giật giật.
Cô nhớ lại ngày trước.
Hạ Tiểu Bạch cũng thường xuyên mời cô ăn mì gói để cảm ơn.
Nhưng lúc ấy.
Đến cả mì gói cô còn chẳng nỡ mua.
Vậy mà Hạ Tiểu Bạch đã từng chia cho cô ăn vài lần.
Nghĩ tới đó.
Trong lòng bỗng thấy ngọt ngào.
Cô vui vẻ gật đầu.
— Được thôi.
— Nhưng tớ muốn thêm một quả trứng.
Diệp Lâm:...
Một đại tiểu thư vừa xinh đẹp vừa giàu có.
Thế mà dễ dãi quá rồi đó!
Một bát mì gói thôi đã mua được trái tim cô rồi sao?
Hạ Tiểu Bạch cười vui vẻ: — Đương nhiên được.
Cậu lấy ba cốc mì vị nước hầm xương mua ở siêu thị.
Lại lấy thêm ba quả trứng trà.
Mỗi người một quả.
Sau đó còn lấy ít rau xà lách trong tủ lạnh bỏ vào mì.
Vài phút sau.
— Mời mọi người ăn nào!
Ba mỹ nữ vui vẻ ngồi ăn mì.
Diệp Lâm nhanh chóng giải quyết quả trứng trà của mình.
Sau đó chớp chớp mắt nhìn Hạ Tiểu Bạch.
— Anh Tiểu Bạch...
— Trứng của em ăn hết rồi.
— Chia cho em nửa quả của anh được không?
Cô biết rõ thói quen của Hạ Tiểu Bạch.
Món gì thích ăn nhất cũng để dành cuối cùng.
Cho nên mỗi lần đều có thể xin được phần ngon còn sót lại.
Hạ Tiểu Bạch bất lực.
Cậu vốn cũng định để dành quả trứng tới cuối bữa.
Nhưng em gái đã muốn.
Thì đành đưa thôi.
Ai bảo từ nhỏ cậu đã cưng chiều cô nhất.
Lý Thư Đình thấy vậy.
Muốn lấy lòng cô em chồng tương lai.
Liền dịu dàng cười: — Trứng của chị còn chưa ăn.
— Chị chia cho em một nửa nhé.
Nói xong cô cắt đôi quả trứng rồi bỏ vào bát mì của Diệp Lâm.
Cùng lúc đó.
Tại bến xe thành phố Tân Hải.
Hai vị khách không mời mà tới vừa đặt chân xuống xe.
Một cô gái nhìn cảnh biển phía xa.
Đôi mắt sáng rực lên vì phấn khích.
— Anh trai!
— Đây chính là thành phố Tân Hải sao?
— Phong cảnh đẹp quá!
— Anh nhìn kìa!
— Là biển đó!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn