Chương 211: Tiểu Bạch thích con gái
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch ngồi trong phòng khách, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía nhà bếp.
Cậu thật sự sợ mẹ lỡ miệng nói ra chuyện trước đây mình là con trai.
Đến giờ cậu vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để nói cho Sở Thu Hi biết sự thật đó.
Thấy hai người vừa cười vừa trò chuyện rất vui vẻ, có lẽ cũng không nhắc đến chuyện của cậu bao nhiêu.
Đa phần đều nói về chăm sóc da, yoga, trồng hoa và những sở thích tương tự.
Hạ Văn Hải nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch cứ luôn để ý cô gái xinh đẹp trong bếp, ánh mắt còn lấp lánh khác thường.
Ông hơi nhíu mày, trong đầu dần xuất hiện một suy nghĩ.
Đúng lúc ấy.
Sở Thu Hi và Khương Tĩnh Vân từ trong bếp bưng thức ăn ra ngoài.
Vì Hạ Tiểu Bạch về nhà nên bữa cơm cũng khá thịnh soạn.
Có thịt xào chua ngọt kiểu Tứ Xuyên, gà xào cay, khổ qua xào cá hộp và một đĩa rau xanh.
Khương Tĩnh Vân dịu dàng cười nói:
"Món thịt xào này là do Thu Hi làm đấy, mọi người nếm thử xem."
"Bây giờ con gái trẻ biết nấu ăn thật sự không nhiều đâu."
Hạ Tiểu Bạch cũng rất tán thành, ánh mắt đầy yêu thương nhìn Sở Thu Hi đang mặc tạp dề.
"Món Thu Hi nấu lúc nào cũng rất ngon."
Hạ Văn Hải nhìn con gái hỏi:
"Quan hệ của hai đứa tốt thật đấy nhỉ?"
Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hi nhìn nhau.
Sao lại có cảm giác bố đang ám chỉ điều gì đó?
Hạ Văn Hải gắp một đũa thịt bỏ vào miệng nếm thử rồi gật đầu.
"Cũng ngon đấy."
"Chỉ là hơi cháy một chút."
"Nhưng nhìn chung vẫn rất ổn."
Khương Tĩnh Vân cười giải thích:
"Lúc nãy con bé để lửa lớn quá, may mà em xử lý kịp nên vẫn cứu vãn được."
"Hương vị vẫn rất ổn. Một cô gái trẻ mà nấu được thế này đã giỏi lắm rồi."
Sở Thu Hi gãi đầu ngượng ngùng.
"Cháu còn kém cô Tĩnh Vân xa lắm."
"Sau này phải học cô nấu ăn nhiều hơn mới được."
(⑅˃◡˂⑅) Bị Sở Thu Hi khen suốt từ nãy đến giờ, Khương Tĩnh Vân vui đến mức không giấu nổi nụ cười.
"Thu Hi thật biết nói chuyện."
"Nếu muốn học nấu ăn thì lúc nào cũng có thể nhắn tin hỏi cô."
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Được rồi.
Cô nàng này chắc chắn cố tình làm cháy món ăn.
Thứ nhất là không lấn át mẹ mình.
Thứ hai là có cơ hội khen mẹ.
Thứ ba là nhân tiện kéo gần quan hệ.
Chỉ số cảm xúc này đúng là quá đáng sợ.
Nhìn mẹ cười vui như thiếu nữ mới biết kế hoạch của Sở Thu Hi thành công tới mức nào.
Sau bữa cơm.
Hạ Tiểu Bạch no căng bụng, vừa xoa bụng nhỏ vừa cầm lon nước ngọt uống ừng ực.
Trên gương mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ mãn nguyện.
(ૢ˃ꌂ˂⁎) May mà có hệ thống giúp duy trì vóc dáng hoàn hảo.
Không thì chỉ cần ở quê vài ngày thôi cũng tăng mấy cân mất.
Sở Thu Hi vẫn như mọi khi, ăn uống rất từ tốn.
Không ăn quá ít nhưng cũng không ăn quá nhiều.
Mẹ cậu cũng gần giống vậy.
Để giữ dáng, bà rất chú ý đến chế độ ăn.
Quả nhiên những cô gái xinh đẹp không chỉ nhờ trời sinh mà còn phải cực kỳ tự giác.
Rửa bát xong bước ra ngoài.
Sở Thu Hi nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch đang nằm dài trên ghế sofa, vừa uống nước ngọt vừa lướt video ngắn, đôi chân dài bắt chéo đầy thoải mái.
Cô bất lực đưa tay ôm trán rồi bước tới giật luôn lon nước khỏi tay cậu.
"Tiểu Bạch!"
"Cậu đã ăn ba bát cơm rồi, cả đĩa gà xào gần như một mình cậu ăn hết."
"Bây giờ còn uống nước ngọt nữa."
"Không sợ biến thành cô nàng mũm mĩm à?"
"Cậu không cần thân hình hoàn hảo này nữa sao?"
Sở Thu Hi chống tay lên eo, bộ dạng chẳng khác nào người vợ nghiêm khắc quản chồng.
Hạ Tiểu Bạch còn biết làm gì nữa?
Cậu đứng dậy ôm lấy vòng eo thon của cô, nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc trước trán rồi hôn lên đó một cái.
"Được rồi, được rồi."
"Tớ nghe cậu hết."
"Nhưng cân nặng của tớ vẫn được kiểm soát rất tốt mà."
Gương mặt xinh đẹp của Sở Thu Hi lập tức đỏ bừng.
"Hừ."
"Cẩn thận vẫn hơn."
"Dáng người đẹp thế này mà hỏng thì tiếc lắm."
Đúng lúc ấy.
Hạ Văn Hải cầm một chai bia đi ngang qua.
Vừa hay bắt gặp cảnh hai người ôm nhau, Hạ Tiểu Bạch còn hôn lên trán Sở Thu Hi.
Ông cười nói:
"Tiểu Bạch với Thu Hi thân thật đấy."
"Còn hôn lên trán người ta luôn cơ mà."
Hạ Tiểu Bạch đang định giải thích.
Thì Khương Tĩnh Vân ở bên cạnh đã cười nói:
"Con gái thân nhau chẳng phải đều như vậy sao?"
"Ôm ôm hôn hôn, thậm chí ngủ chung cũng rất bình thường."
"Hồi đó chị với Liễu Liễu còn thân hơn thế cơ."
Hạ Văn Hải lập tức tỏ vẻ khó chịu.
"Được rồi, được rồi."
"Đừng nhắc đến cô ấy suốt nữa được không?"
"Em đã lấy anh rồi đấy."
Hạ Tiểu Bạch chớp mắt.
Sao lại có cảm giác bố đang ghen nhỉ?
Liễu Liễu là ai vậy?
Trước giờ cậu chưa từng nghe bố mẹ nhắc đến.
Sở Thu Hi cũng hơi bất ngờ.
Bạn thân của mẹ Tiểu Bạch tên là Liễu Liễu sao?
Mẹ cô hồi nhỏ cũng có biệt danh là Liễu Liễu.
Hạ Tiểu Bạch không nghĩ nhiều, trực tiếp nắm tay Sở Thu Hi đi lên lầu.
"Bố mẹ, bọn con lên tắm trước nhé."
"Có việc gì thì gọi bọn con."
Khương Tĩnh Vân chợt nhớ ra điều gì đó, vội nói:
"Đúng rồi Tiểu Bạch."
"Hôm nay mẹ ra thị trấn mua cho con mấy bộ váy đẹp lắm."
"Mặc thử xem có hợp không nhé."
Bà nhanh chóng lấy một chiếc túi đưa cho Hạ Tiểu Bạch.
"À, cũng có một bộ cho Thu Hi nữa."
"Dáng người hai đứa gần giống nhau mà."
Hạ Tiểu Bạch nhận lấy rồi gật đầu.
Sau đó cúi xuống hôn nhẹ lên má mẹ.
"Cảm ơn mẹ nhé."
Bị cô con gái xinh đẹp hôn một cái, gương mặt Khương Tĩnh Vân cũng đỏ lên vì ngượng.
Sở Thu Hi thấy vậy liền cười.
"Vậy cháu cũng hôn cô Tĩnh Vân một cái."
Nói xong cô hôn lên đúng chỗ Hạ Tiểu Bạch vừa hôn.
Khương Tĩnh Vân càng thêm ngượng ngùng.
"Hai đứa trẻ này thật là..."
Bà quay lại ngồi cạnh chồng, tựa đầu vào vai ông rồi cọ nhẹ.
Ánh mắt nhìn về phía hai cô gái đang lên lầu.
"Văn Hải, anh xem đi."
"Hai đứa thân thiết biết bao, chẳng khác nào chị em ruột."
Hạ Văn Hải lại nhíu mày.
"Tĩnh Vân, em không thấy chúng nó thân quá mức sao?"
"Nhìn ánh mắt chúng nó dành cho nhau toàn là tình cảm."
Khương Tĩnh Vân suy nghĩ một lát.
"Anh nói vậy em mới để ý."
"Thu Hi có kể rằng nó và Tiểu Bạch thuê một căn hộ gần trường rồi ở chung."
"Tiểu Bạch trở thành con gái mà vẫn kết được người bạn tốt như vậy, em cũng yên tâm hơn."
"Em chỉ sợ con bé tự ti rồi không hòa nhập được với mọi người."
Hạ Văn Hải lắc đầu.
"Điều anh lo không phải chuyện đó."
"Dù sao trước đây Tiểu Bạch cũng là con trai."
"Mới làm con gái chưa tới nửa năm."
"Anh sợ con bé vẫn còn thích con gái, với Thu Hi là đang yêu nhau."
"Trong lòng hoàn toàn không chấp nhận có bạn trai."
Khương Tĩnh Vân kinh ngạc mở to mắt.
"Không phải chứ?"
"Anh nói vậy... hình như cũng có khả năng thật."
"Từ nhỏ Tiểu Bạch đã thích chơi với các chị gái xinh đẹp."
"Hồi bé còn thường chơi trò gia đình với mấy cô bé hàng xóm."
"Ông xã... nếu Tiểu Bạch thật sự thích con gái thì phải làm sao đây?"
Hạ Văn Hải đau đầu xoa trán.
"Anh từng đọc một số sách tâm lý."
"Nhận thức về giới tính của con người thường được hình thành từ rất sớm."
"Càng kéo dài thì càng khó thay đổi."
"Đến khi trưởng thành gần như không thể sửa được nữa."
"Tiểu Bạch làm con trai bao nhiêu năm như vậy, bây giờ vẫn thích con gái cũng là chuyện rất bình thường."
Khương Tĩnh Vân lo lắng nắm lấy cánh tay chồng.
"Ông xã, vậy phải làm sao?"
"Em chưa từng nghĩ tới chuyện này."
"Em còn định giới thiệu con trai của bạn mình cho Tiểu Bạch nữa cơ."
Hạ Văn Hải thở dài, bóp bóp sống mũi.
"Hay là... đưa Tiểu Bạch đi gặp bác sĩ tâm lý?"
Khương Tĩnh Vân lập tức nhíu mày phản đối.
"Làm vậy chẳng phải sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của con bé sao?"
"Khác nào xé lại vết thương cũ của con."
"Em không đồng ý."
Hạ Văn Hải càng nghĩ càng đau đầu.
"Thôi thì trước hết cứ hỏi ý Tiểu Bạch đã."
"Haizz..."
"Anh vẫn còn chưa nói cho con bé biết chuyện của ông nội nó nữa."
.........

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn