Chương 195: Thu phục lòng người
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sau bữa cơm tối.
Sở Thu Hy đang định dọn dẹp bát đĩa thì Diệp Lâm đã ngay lập tức đứng phắt dậy, nhanh nhảu lên tiếng: — "Chuyện rửa bát cứ giao cho em là được rồi."
Nói xong, cô nàng bắt đầu thu dọn bát đũa một cách thoăn thoắt, bộ dạng vô cùng cảnh giác như thể sợ Sở Thu Hy sẽ nhảy vào tranh cướp phần việc này với mình không bằng. Chỉ bằng một vài động tác "phong cuốn tàn vân" (nhanh như một cơn gió), cô nàng đã gom sạch sành sanh bát đĩa xếp thành một đống trước mặt.
Cuối cùng, cô nàng còn thò tay giật phắt luôn cả chiếc bát đũa trên tay Diệp Tử Hiên khi hắn ta vẫn đang mỹ mãn húp nốt mấy con nghêu xào.
Diệp Tử Hiên ngơ ngác: — "Ơ... em đã ăn... xong đâu..." ŏ̥̥̥̥םŏ̥̥̥̥ Diệp Lâm lườm hắn một cái sắc lẹm: — "Mày vừa nói cái gì cơ?"
— Cùng lúc đó, một chiếc đũa trong tay cô nàng lại phát ra một tiếng rắc khô khốc, gãy làm đôi.
Diệp Tử Hiên lập tức rén ngang, vội vàng chữa cháy: — "Dạ thôi, em ăn no căng rốn rồi ạ!" Σ(° △ °|||)\u200b︴ Sở Thu Hy đứng bên cạnh chống cằm, hai tay đan vào nhau, mỉm cười híp mắt nhìn Diệp Lâm: — "Em gái ngoan đúng là chăm chỉ thật đấy, vậy thì trăm sự nhờ em rửa bát hộ cả nhà nhé."
Diệp Lâm khẽ nghếch cái đầu kiêu hãnh của mình lên, tuyên bố: — "Làm một người vợ đạt chuẩn thì việc rửa bát là nghĩa vụ bắt buộc phải làm thôi."
Sở Thu Hy gật gật đầu: — "Sau này em gái chắc chắn sẽ là một người vợ hiền dâu thảo rồi, mau cố gắng lên, vào bếp rửa bát cho sạch sẽ nha em."
Diệp Lâm lại càng được đà vênh váo: — "Cái đó là đương nhiên rồi, em đây không chỉ 'vào được phòng ngủ, đảm việc nhà bếp' mà còn 'ra được phòng khách' nữa cơ."
Dứt lời, Sở Thu Hy tỏ ra có chút mệt mỏi, quay sang nũng nịu với Hạ Tiểu Bạch: — "Tiểu Bạch ơi, bóp vai hộ em một lát đi."
— "Lúc nãy đứng bếp nấu nướng làm em hơi mỏi người rồi đây này."
Diệp Lâm nghe xong mà đứng hình mất năm giây...!?
— "Cô!! Cô dám...!!" ◝₍ᴑ̑ДO͝₎◞ Sở Thu Hy khẽ chớp chớp đôi lông mày liễu cong cong, trêu tức: — "Sao thế hả? Em gái?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái điệu bộ "biết rồi còn cố hỏi" của Sở Thu Hy mà bất lực hoàn toàn, đúng là cái kiểu ước gì chuyện chưa đủ lớn để xem đây mà. Đến cuối cùng, người phải đứng mũi chịu sào, chịu đau đầu nhức óc vẫn cứ là Hạ Tiểu Bạch cậu mà thôi.
Diệp Lâm tức đến mức giậm chân bành bạch, mím chặt bờ môi nhỏ, hậm hực ôm một đống bát đũa đi thẳng vào trong bếp.
Vừa đi vừa tủi thân phát khóc... (。•́︿•̀。) Lúc này ở ngoài phòng khách, Sở Thu Hy đi đến bên cạnh chiếc vali hành lý, lôi ra một chiếc hộp bao bì màu đen sang trọng, đi tới đưa đến trước mặt Diệp Tử Hiên rồi nói: — "Tử Hiên, đây là món quà chị đã cất công chuẩn bị kỹ lưỡng cho em nè."
Diệp Tử Hiên thoáng ngẩn người: — "Ơ, chị dâu còn chuẩn bị quà cho cả em nữa ạ!"
Sở Thu Hy đưa đầu ngón tay thon thả vén vài lọn tóc mai lòa xòa trước trán ra sau vành tai, thản nhiên mỉm cười: — "Em đã cất tiếng gọi chị một tiếng chị dâu rồi thì đương nhiên là phải có quà chứ. Mau bóc ra xem có hợp ý không nào."
Diệp Tử Hiên tò mò, ba máu sáu cơn nhanh chóng xé toạc lớp giấy gói quà ra. Ngay khi thứ bên trong đập vào mắt, hai con mắt của hắn ta lập tức phát ra những tia sáng lấp lánh như nhặt được vàng.
— "Trời đất ơi! Đây chính là thứ mà tất cả các game thủ trên đời này đều khao khát được sở hữu!!!"
Hạ Tiểu Bạch cũng hiếu kỳ ghé sát đầu lại xem: — "Linh kiện máy tính à?"
Diệp Tử Hiên cẩn thận nâng niu, ôm khư khư chiếc hộp vào lòng như ôm báu vật: — "Là card đồ họa Colorful RTX 4090 thần thánh!!!!"
— "Đây chính là con card đồ họa mà em đã lướt xem không biết bao nhiêu lần trên Taobao, thèm rỏ dãi suốt bao lâu nay mà không có tiền để chốt đơn đấy ạ!"
Sở Thu Hy nhìn cái bộ dạng sướng điên người của Diệp Tử Hiên thì thầm nghĩ, xem ra kế hoạch "thu phục lòng người", mua chuộc cậu em rể hờ này diễn ra vô cùng thuận lợi và suôn sẻ rồi.
— "Cậu em thích là tốt rồi."
Diệp Tử Hiên ôm con card 4090 ngắm nghía một hồi lâu, bỗng nhiên trên mặt lại lộ ra vẻ có chút đắn đo, khó xử.
Bởi vì hiện tại, dàn PC ở nhà của hắn toàn dùng linh kiện từ cái thời đồ cổ GTX 2060. Nếu bây giờ không thay mới đồng bộ cả CPU lẫn nguồn máy tính các thứ, thì quả thực là không tài nào phát huy được hết 100% hiệu năng bá đạo của con card 4090 này.
Sở Thu Hy tinh ý, dường như cũng đã nhận ra nét biểu cảm khác lạ của Diệp Tử Hiên. Cô liền lên tiếng hỏi: — "Sao thế em, nhìn vẻ mặt có vẻ như vẫn chưa được mãn nguyện lắm nhỉ?"
Diệp Tử Hiên lắc lắc đầu: — "Dạ không có gì đâu ạ, có được con card đồ họa này là em đã đủ để khè cho lũ con trai trong lớp lác mắt ra rồi."
— "Chỉ là... chắc chị Thu Hy không rành về mấy cái linh kiện máy tính này lắm đúng không, nếu muốn thay card mới thì không phải cứ cắm vào là chạy đâu ạ."
— "Bằng không thì không những không phát huy được hết công suất của 4090, mà công suất nguồn không đủ gánh khéo nó còn nổ bùm một phát banh xác luôn máy ấy chứ..."
Sở Thu Hy chớp chớp mắt, làm ra vẻ hối lỗi nói: — "Thật ra thì chị đúng là mù tịt về mấy cái khoản linh kiện công nghệ này thật."
Hạ Tiểu Bạch ngồi im một bên không ho he câu nào, trong lòng khẽ "hừ hừ" cười thầm cái màn diễn sâu của Sở Thu Hy.
Sở Thu Hy móc chiếc iPhone 14 Pro Max ra, mở ứng dụng WeChat lên rồi bảo: — "Hay là thế này đi, Tử Hiên quét mã kết bạn WeChat với chị. Em cần thêm linh kiện gì cứ việc lên một cái danh sách (list) rồi gửi thẳng qua cho chị là được."
Diệp Tử Hiên hai mắt sáng như đèn pha: — "Thật ạ?!"
Nhưng vui mừng chưa được bao lâu, hắn đã vội vàng xua tay từ chối: — "Thế này sao mà được cơ chứ, mấy thứ quà cáp này tính ra đắt đỏ, giá trị quá rồi ạ."
Sở Thu Hy đưa ngón tay lên búng nhẹ vào trán Diệp Tử Hiên một phát: — "Đã bảo em gọi chị một tiếng chị dâu rồi mà, tặng em mấy thứ cỏn con này thì có thấm tháp vào đâu."
Trong khi đó ở góc bếp, Diệp Lâm càng rửa bát thì lại càng cảm thấy tủi thân nghẹn ngào, thậm chí nước mắt uất ức đã bắt đầu chực trào ầng ậng nơi hốc mắt. Cô nàng cứ phải lủi thủi, cô đơn một mình một bóng đứng ôm đống bát đĩa bẩn trong bếp, trong khi ba người bọn họ ở ngoài phòng khách thì cứ nói nói cười cười vui vẻ với nhau.
Cô nàng khẽ đưa bàn tay nhỏ lên quẹt quẹt nước mắt...
Còn cả cái thằng phản bội Diệp Tử Hiên kia nữa, cô thề là số kiếp thằng này "xong đời" với cô rồi. Mình mới là chị ruột của nó cơ mà! Cái đồ "ăn cây táo rào cây sung", chưa gì đã bênh chằm chặp người ngoài rồi!!!!
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Diệp Lâm rốt cuộc cũng rửa sạch đống bát đũa và lau dọn ngăn nắp căn bếp. Cô nàng hậm hực bước ra ngoài phòng khách.
Đập vào mắt cô lúc này là cảnh tượng Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy đang ngồi sát sạt, nép chặt vào lòng nhau cùng xem Chương trình tấu hài trên tivi. Bờ môi đỏ mọng, quyến rũ của Sở Thu Hy còn đang ngậm một quả dâu tây chín mọng, chủ động ghé sát mồm mớm tận miệng cho Hạ Tiểu Bạch.
— "Tiểu Bạch, quả dâu tây 'hàng nhập khẩu' này của em có ngọt nước không hả?"
Còn Diệp Tử Hiên thì đã sớm đánh hơi thấy mùi nguy hiểm nên đã chuồn lẹ về phòng từ đời thuở nào rồi.
Hạ Tiểu Bạch vốn dĩ ban nãy cũng định kéo Sở Thu Hy đi thẳng về phòng ngủ luôn cho khuất mắt, thế nhưng cái bà cô này nhất quyết không chịu đứng dậy, cứ lành lót bảo là phải đợi bằng được để tặng nốt quà gặp mặt cho Diệp Lâm.
Ăn quả dâu tây còn vương lại chút hương vị ngọt ngào, thơm mát đặc trưng từ bờ môi mềm mại của Sở Thu Hy, cảm giác đúng là... không tồi chút nào thật.
Diệp Lâm thấy vậy liền đi tới, thản nhiên ngồi phịch xuống ngay bên cạnh Hạ Tiểu Bạch, đôi chân thon dài cũng học theo dáng điệu của Sở Thu Hy mà bắt chéo lại với nhau đầy kiêu kỳ: — "Tiểu Bạch ca ca, người ta vừa mới phải còng lưng rửa một đống bát đĩa xong, hai bả vai mỏi nhừ ra rồi đây này, anh bóp vai hộ người ta một lát đi mà." — Cô nàng cũng bày ra bộ dạng nũng nịu, đưa đôi mắt long lanh nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch đưa bàn tay ngọc lên xoa xoa cái đầu nhỏ của cô nàng: — "Ngoan nào đừng quậy nữa, tập trung xem tivi đi em."
— "Em nhìn cô nàng An Tư Tư trên tivi kìa, người ta vừa hiểu chuyện lại biết điều (thiện giải nhân ý) như thế kia cơ mà."
— "Người ta biết điều thì em đây cũng biết 'chiều chồng cởi đồ' (thiện giải nhân y) vậy nè, nếu như Tiểu Bạch ca ca có nhu cầu..." — Cô nàng đỏ bừng khuôn mặt kiều diễm, ghé sát tai Hạ Tiểu Bạch thì thầm.
Hạ Tiểu Bạch nghe xong giật bắn mình, vội vàng đánh mắt nhìn sang hướng khác để né tránh...
Đúng lúc này, trên tay Sở Thu Hy bỗng xuất hiện thêm một hộp quà nữa, cô nàng hướng mắt nhìn về phía Diệp Lâm: — "Đúng rồi, em gái ơi, đây là món quà gặp mặt chị dành tặng cho em nè."
Diệp Lâm tất nhiên là không chuẩn bị cho Sở Thu Hy một sắc mặt tốt đẹp gì rồi, cô nàng hừ lạnh một tiếng: — "Hừ..."
— "Tôi đây không phải là cái loại người dễ dàng bị mua chuộc bởi dăm ba ba cái món quà cáp tầm thường như thằng Diệp Tử Hiên đâu nhé."
— "Tôi chỉ cần duy nhất Tiểu Bạch ca ca của tôi mà thôi."
Sở Thu Hy chớp chớp mắt: — "Em chắc chắn là không cần chứ? Không thèm mở ra xem thử bên trong có gì à?"
Đôi mắt đẹp của Diệp Lâm rốt cuộc cũng không cưỡng lại được sự tò mò, liếc nhìn cái hộp bao bì tinh xảo kia: — "Mở thì mở, sợ gì, dù sao thì tôi cũng chẳng thèm thích đâu."
Nói đoạn, cô nàng cũng nhanh tay lẹ mắt giật lấy hộp quà rồi ba chữ hai góc xé toạc lớp vỏ bọc bên ngoài ra. Thứ nằm ở bên trong là một bộ set mỹ phẩm trang điểm phiên bản giới hạn kết hợp (co-branding) của thương hiệu cao cấp Chanel!
— "Cái này...!!! Mỹ phẩm của Chanel ư!"
— Bàn tay nhỏ trắng muốt của Diệp Lâm không kìm chế được mà bắt đầu sờ soạng, mơn trớn lên chiếc hộp mỹ phẩm xịn sò.
Bên trong này chỉ riêng một thỏi son kem thôi tính ra cũng đã vài nghìn tệ rồi, mà ở đây tận mắt có hẳn ba màu son hot trend khác nhau.
— "Còn có cả phấn má hồng, phấn mắt, chì kẻ mày, kem che khuyết điểm, rồi cả xịt khoáng khóa nền nữa chứ."
Nằm chễm chệ ngay bên cạnh là một chai nước hoa hương hoa đào thơm ngát.
— "Cái này... cái này chắc chắn là đắt đỏ lắm đúng không?!"
Sở Thu Hy mỉm cười nhẹ nhàng: — "Bộ mỹ phẩm này chị cũng đang dùng đấy, không đắt lắm đâu, tính ra tiền mạng cũng chỉ tầm hơn 2 vạn tệ (khoảng hơn 70 triệu VND) một chút thôi à."
Khóe miệng Diệp Lâm khẽ giật giật vài cái. Mỹ phẩm vốn dĩ là đồ tiêu hao hằng ngày, nếu sử dụng với tần suất thường xuyên thì cũng chẳng mấy chốc mà hết, thế mà một bộ đã sương sương tận hai vạn... Cái người đàn bà này ra tay cũng hào phóng, giàu nứt đố đổ vách quá rồi...
Sở Thu Hy thản nhiên mỉm cười hỏi: — "Sao thế, em gái không thích món quà này à?"
Diệp Lâm nhìn trân trân vào bộ mỹ phẩm cực phẩm trước mặt, làm gì có đứa con gái nào trên đời có thể cưỡng lại được trước sức hút của một bộ mỹ phẩm tinh xảo, xịn sò như thế này cơ chứ. Cô nàng chỉ đành một lần nữa đi ngược lại với cái tôn chỉ ban đầu của bản thân.
— "Chị cũng đã lỡ mua rồi, tôi mà không nhận thì chẳng phải là sẽ lãng phí lắm sao, dù sao thì cũng có tốn một cắc tiền túi nào của tôi đâu."
— "Vậy thì tôi đành phải miễn cưỡng nhận lấy tấm lòng này vậy."
— Cô nàng vội vàng ôm khư khư bộ mỹ phẩm vào lòng, mũi khẽ hít hà một hơi đã ngửi thấy mùi hương sang chảnh tỏa ra từ chiếc hộp. Đúng là hàng hiệu đẳng cấp có khác, mùi hương rất thanh khiết, sang trọng chứ không hề bị nồng nặc hay hắc một chút nào.
Sở Thu Hy thấy Diệp Lâm đã ngoan ngoãn nhận quà, xem như thủ tục ra mắt cô em chồng hờ đã hoàn thành một cách êm đẹp.
Cô nàng liền vươn bàn tay ngọc ra kéo tay Hạ Tiểu Bạch đứng dậy, quay sang hôn chụt một phát lên má cậu: — "Được rồi, Tiểu Bạch ơi tụi mình đi vào phòng tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ thôi nào."
— "Đêm nay á, em sẽ không để cho anh được thỏa mãn một cách dễ dàng như vậy đâu nha~" Bàn tay ngọc của cô dịu dàng mơn trớn lên gương mặt mềm mại, đẹp không góc chết của Hạ Tiểu Bạch, khẽ liếm bờ môi quyến rũ đầy ẩn ý, đôi chân dài miên man còn cố tình cọ cọ, mơn trớn vào bắp chân của Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch trong nháy mắt đã bị những cử chỉ lẳng lơ, câu dẫn của cô nàng làm cho rạo rực hết cả người, máu nóng trong người lập tức cuộn trào, liền nắm lấy tay cô nàng dắt thẳng đi vào phòng ngủ.
Diệp Lâm lúc này mới vừa khấp khởi vui sướng thoát ra khỏi niềm vui sướng của đống quà cáp hàng hiệu. Nhìn lại thì đã thấy Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy đang ôm ấp, hôn hít quấn quýt lấy nhau đi thẳng vào phòng chốt cửa rầm một phát!
— "Hai người kia...!!! Cho em vào chơi cùng với có được không hả" ~>_<~

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn