Chương 202: Bố mẹ ơi, con thực sự đã có bạn gái rồi mà!
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~35 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch quăng chiếc balo hành lý sang một bên, rồi trực tiếp đổ rầm người xuống chiếc giường lớn êm ái.
Cậu thư giãn, thả lỏng toàn thân rồi lộn qua lộn lại mấy vòng liền.
Lăn qua lăn lại…… ~(~o ̄▽ ̄)~o。。。 Lăn qua lăn lại…… o~(_△_o~) ~。。。
Lăn lộn một hồi đến phát mệt, cậu lười biếng nằm ngửa ra, đôi mắt đẹp ngơ ngác nhìn lên trần nhà, nhìn ngắm căn phòng mà bố mẹ cậu đã gắn bó suốt nửa cuộc đời qua.
Cậu vươn cánh tay ngọc lấy tấm ảnh chụp chung của cả gia đình đặt trên chiếc tủ đầu giường ra xem. Đây là tấm ảnh được chụp dưới lầu từ hồi Tết Nguyên Đán năm ngoái.
Nghĩ lại thì vào cái thời điểm đó, cậu vẫn còn là một vị ánh nắng thiếu niên tràn đầy sức sống cơ mà. o(╥﹏╥)o Đã thế lúc ấy còn có thể đứng thẳng người để đi tiểu nữa chứ.
— "Ủa?"
— "Sao trên giường của mình lại có sợi tóc của đứa con gái nào thế này nhỉ?"
Hạ Tiểu Bạch bất chợt phát hiện ra vài sợi tóc dài vương vãi ở bên cạnh. Mà rõ ràng là hôm nay cậu đang để kiểu tóc unisex ngắn cơ mà. Cậu nhặt lên, đưa lên mũi khẽ ngửi ngửi thì thấy vẫn còn vương vấn chút hương thơm thoang thoảng của con gái, nhưng cậu cũng không nghĩ ngợi gì nhiều.
Cậu nhanh chân rảo bước đi xuống lầu.
Dưới bếp, Khương Tĩnh Vân đã đeo tạp dề vào người và đang thoăn thoắt sơ chế đống nguyên liệu nấu ăn, miệng bà còn vui vẻ ngân nga mấy câu hát thuộc thế hệ của bọn họ. Nghe kỹ thì hình như là bài khúc kinh điển 《Ngàn năm khúc hát》.
Hạ Tiểu Bạch cũng chủ động tiến lại gần phụ một tay: — "Mẹ ơi, để con giúp mẹ rửa sạch đống tôm hùm đất này nhé."
Khương Tĩnh Vân nhìn thấy cái bộ dạng nghiêm túc, đảm đang của Hạ Tiểu Bạch thì khẽ mỉm cười dặn dò: — "Con nhớ chú ý cẩn thận một chút đấy nhé, cái càng của tôm hùm đất nó sắc và nhọn lắm đấy, coi chừng bị chọc vào tay."
— "Đúng rồi, dạo này tình hình học tập ở trên trường của con thế nào rồi, không bị trượt môn nào đấy chứ?"
Hạ Tiểu Bạch hơi vênh mặt lên đắc ý. Kể từ khi được cái hệ thống quái ác kia ban phước gia trì, năng lực học tập và tiếp thu kiến thức của cậu đã thăng tiến vùn vụt như diều gặp gió. Đối với cậu bây giờ thì mấy kỳ thi cử trên trường đúng là dễ như trở bàn tay, chẳng có một chút áp lực nào luôn.
— "Mẹ cứ yên tâm đi ạ, đối với con trai mẹ hiện tại thì cái từ 'trượt môn' hoàn toàn không có trong từ điển nhé."
Khương Tĩnh Vân thấy Hạ Tiểu Bạch tràn đầy tự tin như vậy thì cũng bật cười: — "Ha ha, cái này chắc chắn là do con được thừa hưởng cái gen thông minh, sáng dạ từ người mẹ này rồi chứ còn gì nữa."
Chẳng mấy chốc, thời gian đã trôi về phía chập choạng tối. Hạ Tiểu Bạch khéo léo đổ một lon bia vào nồi tôm hùm đất để om cho đậm vị. Tính toán thời gian này thì chỉ cần đợi bố đi làm về là vừa vặn có thể dọn cơm lên ăn.
Không lâu sau, cánh cửa chính của ngôi nhà được đẩy ra.
Hạ Văn Hải với khuôn mặt có chút mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả sải bước đi vào nhà: — "Vợ ơi, đã có cơm ăn chưa em, anh đói cồn cào hết cả ruột gan lên rồi đây này."
Khương Tĩnh Vân lật đật bước tới, ân cần giúp ông cởi chiếc áo khoác bên ngoài ra.
— "Đúng rồi, thằng nhóc Tiểu Bạch đã về đến nhà chưa em?"
— Hạ Văn Hải lên tiếng hỏi.
Khương Tĩnh Vân vừa bóp bóp bả vai cho chồng vừa cười đáp: — "Về từ sớm rồi anh, con nó đang ở dưới bếp múc thức ăn ra đĩa kìa."
— "Ồ thế à ~ Để anh đi vào bếp xem cái thằng nhóc thối tha kia thế nào cái đã."
Thế nhưng ông mới chỉ vừa mới sải bước đi được hai bước, bỗng nhiên lại đưa tay ôm lấy bên hông, gương mặt nhăn nhó bày ra bộ dạng vô cùng đau đớn.
— "Ui da..." (ʘ̥∧ʘ̥) Hạ Tiểu Bạch lúc này đang bưng đĩa tôm hùm đất nóng hổi đặt lên bàn ăn, thấy cảnh này liền trêu chọc: — "Con bảo này bố ơi, bố không sao đấy chứ?"
Cậu quay sang nhìn mẹ mình với ánh mắt khẽ trách móc: — "Mẹ ơi là mẹ, con bảo này, mẹ không phải là đang ra sức ép buộc, vắt kiệt sức lao động của bố đấy chứ?"
— "Bố con dù sao thì cũng đã có tuổi cả rồi, đàn ông con trai sao mà so được với phụ nữ con gái các mẹ, cái chức năng sinh lý cơ thể nó sẽ bị suy giảm theo năm tháng đấy ạ."
Khương Tĩnh Vân thẹn đỏ cả mặt, lườm nguýt Hạ Tiểu Bạch một cái sắc lẹm: — "Cái thằng nhóc này con nói cái linh tinh gì thế hả, chắc chắn là dạo này ở trên trường xem mấy cái phim đen bậy bạ nhiều quá rồi đúng không!"
Hạ Văn Hải cũng bực mình, lườm Hạ Tiểu Bạch một cái cháy mặt: — "Cái thằng nhóc thối tha này con ăn nói xà lơ cái gì đấy hả!"
— "Sức khỏe của bố con hiện tại vẫn còn dẻo dai và tráng kiện lắm nhé, cái chức năng sinh lý cơ thể không hề có một chút dấu hiệu suy giảm nào hết luôn, chỉ là dạo này ở cơ quan làm việc hơi quá sức chút thôi!"
Hạ Tiểu Bạch tủm tỉm cười: — "Đúng rồi bố ơi, đợt này về quê con có đặc biệt mua tặng cho bố một món bảo bối cực tốt dành riêng cho cánh đàn ông tụi mình đấy nhé."
Hạ Văn Hải nghe vậy thì trong lòng cũng dấy lên sự tò mò, muốn xem thử xem thằng con trai cưng đợt này đi học xa về sẽ mua quà cáp gì để biếu bố mình.
Chỉ một loáng sau, Hạ Tiểu Bạch đã từ trên tầng hai chạy xuống, trên tay cầm khư khư một cái chai gì đó: — "Tèn ten ten!"
Hạ Văn Hải nhìn chằm chằm vào cái món đồ mà Hạ Tiểu Bạch đang cầm trên tay, cái bản mặt già nua của ông bỗng chốc cứng đờ lại, không biết nên giấu vào đâu cho đỡ nhục: — "Thận Bảo (Thuốc bổ thận)? Con thấy cái thân già làm bố này của con trông giống người cần đến cái thứ đồ chơi này lắm à?"
Hạ Tiểu Bạch hắc hắc cười rộ lên: — "Ủa, chẳng lẽ bố ở nhà chưa từng xem qua cái câu khẩu hiệu quảng cáo kinh điển của món này bao giờ sao?"
— "Đàn ông muốn thận tốt, thì phải uống Thận Bảo! Uống xong một chai thì tinh thần tỉnh táo, uống đến chai thứ hai thì vĩnh viễn không biết mệt mỏi là gì, uống đến chai thứ ba thì trường sinh bất lão luôn! Ồ ~ dê, Thận Bảo, hương vị thơm ngon tuyệt hảo!"
Khương Tĩnh Vân đứng bên cạnh cười híp cả mắt nhìn Hạ Tiểu Bạch: — "Đấy, xem ra vẫn cứ là Tiểu Bạch nhà mình biết nghĩ và thương mẹ nhất trên đời nha."
Hạ Văn Hải lúc này cũng chỉ biết câm nín chịu trận mà thu nhận món quà, ông khẽ nhích người lại gần Hạ Tiểu Bạch, ghé sát tai nói nhỏ: — "Lần sau con có lòng muốn tặng cái thứ đồ chơi này cho bố, thì nhớ phải lén lút dấm dúi đưa riêng cho bố thôi nhé, tuyệt đối đừng để cho mẹ con nhìn thấy biết chưa."
Hạ Tiểu Bạch gãi gãi cái đầu nhỏ: — "Con chỉ là muốn bố với mẹ ở nhà chịu khó nỗ lực, cố gắng cày cuốc nhiều vào, xem thử xem có thể đúc cho con thêm một đứa em trai nhỏ để bồng bế cho vui cửa vui nhà hay không thôi mà, hì hì."
Hạ Văn Hải rửa sạch tay chân xong xuôi liền ngồi chễm chệ vào bàn ăn: — "Hồi trước con cứ suốt ngày nháo nhào đòi bố mẹ đẻ cho bằng được một đứa em gái cơ mà, sao dạo này tự dưng lại đổi gu chuyển sang thích em trai rồi?"
Hạ Tiểu Bạch thoáng chốc cứng họng, không biết nên mở lời giải thích thế nào cho phải...
Bố mẹ ơi, cái thằng con trai của bố mẹ bây giờ thực chất đã biến thành một đứa con gái thứ thiệt mất rồi còn đâu.
Hạ Văn Hải nhìn Hạ Tiểu Bạch, khẽ buông một tiếng thở dài: — "Ầy, giờ nói mấy cái chuyện này cũng chẳng để làm gì nữa, bố mẹ con bây giờ cũng đã bốn, năm mươi tuổi cả rồi, làm gì còn đủ hơi sức và thời gian để mà nuôi nấng một đứa trẻ sơ sinh từ đầu nữa cơ chứ."
— "Thay vì thế, bố mẹ thà ngồi nhà dài cổ đợi cái thằng nhóc thối tha nhà con mau chóng lấy vợ đẻ con, để cho hai cái thân già này sớm được bế cháu nội còn có lý hơn."
Hạ Tiểu Bạch: "..." (•̥́ ˍ •̀) Hạ Văn Hải theo thói quen đưa bàn tay lên vỗ vỗ mấy phát bành bạch vào trước ngực của Hạ Tiểu Bạch. Cái hành động đột ngột này làm cho Hạ Tiểu Bạch hoảng hồn, mới chỉ kịp hứng chịu hai cái vỗ là cậu đã thẹn đỏ cả mặt, vội vàng né người ra chỗ khác để lảng tránh.
Hạ Văn Hải nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch: — "Ủa con làm sao thế hả? Chẳng qua là bị bố vỗ nhẹ vào ngực mấy phát thôi mà, sao tự dưng lại bày ra cái bộ dạng e thẹn đỏ mặt tía tai giống hệt như mấy đứa con gái thế kia..."
— "Sống nam tính, men lỳ lên xem nào! Phải ra dáng một đấng nam nhi thì mấy đứa con gái người ta mới thèm thích chứ!" (▼ヘ▼#) Bỗng nhiên, ông cụ khẽ nheo nheo đôi mắt lại nhìn Hạ Tiểu Bạch từ trên xuống dưới: — "Không lẽ con...?"
Hạ Tiểu Bạch tim đập chân run, căng thẳng đến mức khẽ nuốt một ngụm nước bọt: — "Con... con làm sao ạ bố...?"
Hạ Văn Hải đột nhiên ngửa mặt lên trời cười ha hả: — "Xem ra dạo này lên thành phố ăn học béo ra không ít nhỉ, trên người tự dưng lại tích thêm được mấy cân thịt mỡ rồi, hèn chi ban nãy bố vỗ vào ngực thấy cảm giác cứ mềm mềm, nhũn nhũn thế nào ấy."
Hạ Tiểu Bạch: "..." Khốn nạn thân tôi.
Khương Tĩnh Vân bực mình lườm hai bố con một cái, rồi đơm đầy hai bát cơm trắng đặt trước mặt hai người: — "Thôi mau lo mà ăn cơm đi hai bố con, ban nãy ai vừa mới than ngắn thở dài kêu đói cồn cào ruột gan lên cơ chứ."
— "Cứ hễ thấy con trai về nhà một cái là hai người lại được đà nháo nhào, quậy phá cùng nhau rồi."
Hạ Văn Hải vươn tay vỗ vỗ đầu Hạ Tiểu Bạch, sau đó lại khoác vai cậu cười nói: — "Hai thằng đàn ông tụi tôi đã bao lâu rồi chưa được gặp mặt nhau, đương nhiên là phải tranh thủ ngồi lại đàm đạo, tâm sự mỏng với nhau vài câu rồi."
— "Ủa mà con trai, dạo này con cũng bày đặt xịt nước hoa nữa cơ à? Cái mùi hương này nghe thơm và dễ chịu gớm nhỉ, là mùi của hoa dành dành đúng không?"
Hạ Tiểu Bạch mồ hôi hột chảy ròng ròng, chỉ biết ngượng ngùng gật gật đầu: — "Dạ... con cũng chỉ là xịt sương sương một chút thôi ạ..."
Hạ Văn Hải cười hắc hắc trêu chọc: — "Nếu như con xịt cái này là để phục vụ cho mục đích đi tán gái, cua gái thì cái thân già làm bố này hoàn toàn giơ hai tay hai chân ủng hộ con hết mình nhé."
— "Đúng rồi, đợt trước nghe con nói là con thực sự đã tìm được bạn gái rồi đúng không?"
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy liền ưỡn ngực, vô cùng kiêu hãnh và tự hào gật đầu: — "Dạ vâng đúng thế ạ... Cô ấy thực sự là vô cùng xinh đẹp luôn."
Khương Tĩnh Vân ngồi bên cạnh bày ra một khuôn mặt hoàn toàn không tin nổi: — "Con trai ơi, con không phải là đang bốc phét, nổ banh xác với bố mẹ đấy chứ?"
— "Đây đâu phải là lần đầu tiên con hứa hươu hứa vượn là sẽ dắt bạn gái về nhà cho bố mẹ ra mắt đâu, thế mà cho đến tận bây giờ mẹ vẫn chưa thấy cái bóng dáng tăm hơi của đứa nào xuất hiện cả luôn."
Hạ Văn Hải cũng gật đầu đồng tình với lời của vợ, ông bóc một con tôm hùm đất bỏ tọt vào miệng thưởng thức: — "Tiểu Bạch à, nếu như con thực sự có bản lĩnh tán đổ được bạn gái, thì tại sao đợt này về quê con không chịu dắt người ta về đây luôn để cho bố mẹ xem mặt xem nào."
— "Mặc dù cái việc bốc phét, khoe khoang nó không vi phạm pháp luật đâu, thế nhưng con cứ làm cho bố mẹ phải mừng hụt, leo cây thế này thì không tốt một chút nào đâu nhé."
Hạ Tiểu Bạch cạn lời, bất lực nhìn hai vị phụ huynh nhà mình: — "Con thề là con thực sự đã có bạn gái rồi mà, nếu bố mẹ không tin thì để con mở ảnh chụp chung cho bố mẹ xem là biết ngay chứ gì."
Dứt lời, Hạ Tiểu Bạch liền rút chiếc điện thoại trong túi ra, mở mấy tấm ảnh chụp chung vô cùng thân thiết của cậu và Sở Thu Hy ra rồi đưa cho hai người xem, trong lòng vẫn không giấu nổi một chút kiêu hãnh ngầm. Bố mẹ mà nhìn thấy mình tìm được một cô bạn gái sở hữu nhan sắc cực phẩm như thế này, thế nào cũng phải há hốc mồm kinh ngạc cho mà xem.
Hạ Văn Hải và Khương Tĩnh Vân cùng nhau đón lấy chiếc điện thoại của Hạ Tiểu Bạch, hai người chụm đầu vào chăm chú săm soi mấy bức ảnh chụp chung kia.
— "Bố nó nhìn này, cái cô bé này nhìn qua trông xinh đẹp quá mức quy định luôn ấy chứ, nhan sắc cứ gọi là chẳng khác gì mấy cô đại minh tinh nổi tiếng trên phim truyền hình luôn."
— "Công nhận, Tĩnh Vân à, nhìn cô bé này tính ra cũng có vài phần sắc sảo, mặn mà ngang ngửa với em thời còn con gái đấy."
Hạ Tiểu Bạch đứng bên cạnh đắc ý ra mặt: — "Bố mẹ thấy chưa, con đã bảo rồi mà, đây chính là bạn gái chính thức của con đấy."
— "Xinh đẹp xuất chúng đúng không ạ, cô ấy tên là Sở Thu Hy, lại còn là một bạch phú mỹ (con nhà giàu, xinh đẹp) thứ thiệt nữa cơ nhé."
Khương Tĩnh Vân nghe xong rốt cuộc không nhịn nổi mà phụt một tiếng cười lớn thành tiếng: — "Tiểu Bạch ơi là Tiểu Bạch, cái trình độ công nghệ phần mềm Photoshop ảnh của con dạo này tiến bộ vượt bậc gớm nhỉ, cái ảnh này chắc lại là ảnh mạng con tự tải về đúng không?"
Hạ Văn Hải cũng đưa tay lên đẩy đẩy gọng kính, lắc đầu phán một câu: — "Theo góc nhìn của bố ấy à, chắc là thằng nhóc này lại bỏ tiền ra thuê người ta, giả vờ làm người yêu đóng kịch để chụp chung vài kiểu ảnh chụp chung chứ gì."
— "Chỉ là mấy cái kiểu ảnh đứng cạnh nhau chụp chung sương sương thế này thì đâu có nói lên được cái điều gì đâu con, con nhìn cái biểu cảm khuôn mặt của Tiểu Bạch trong ảnh xem, trông vẫn còn gượng gạo và sượng sùng lắm kìa."
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy cái bộ dạng thà chết chứ nhất quyết không chịu tin tưởng của bố mẹ mình thì tức đến mức suýt chút nữa là phụt máu mồm ra tại chỗ. Cậu tức tối dùng hàm răng ngọc cắn ngập một miếng thịt kho Đông Pha cho bõ ghét, vừa nhai vừa ấm ức gào lên: — "Bố mẹ ăn nói cái kiểu gì thế hả, cô ấy thực sự là bạn gái của con mà, tụi con thậm chí còn dọn về sống chung, đồng cư với nhau rồi cơ!"
Hạ Văn Hải thản nhiên nhún nhún vai, và một miếng cơm lớn vào miệng cổ vũ: — "Thế thì con mau chóng lôi mấy tấm ảnh chụp chung mang tính chất thân mật, táo bạo hơn nữa ra đây cho bố mẹ mở mang tầm mắt xem nào."
— "Ví dụ như ảnh hai đứa ôm ấp nhau ôm nhau thắm thiết, hoặc là ảnh hôn nhau nồng cháy xem nào."
Hạ Tiểu Bạch nghe xong câu này thì lập tức ôm đầu đau đớn. Cái loại ảnh thân mật, tình cảm hơn nữa giữa cậu và Sở Thu Hy thì đúng là cậu có lưu trong máy thật. Thế nhưng khốn nỗi là trong mấy bức ảnh đó, cậu toàn là diện trên mình bộ trang phục nữ trang lộng lẫy, lại còn sở hữu một mái tóc dài thướt tha ngang lưng nữa cơ chứ.
Mấy tấm ảnh hiếm hoi diện nam trang chụp chung mà cậu vừa đưa cho bố mẹ xem, toàn là mấy bức ảnh được chụp từ hồi đầu lúc cậu và Thu Hy mới chính thức xác nhận mối quan hệ hẹn hò mà thôi. Vào cái thời điểm đó, bản thân cậu quả thực là vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được với việc ở bên cạnh cô nàng đại hoa khôi của trường, nên cái biểu cảm trên khuôn mặt nhìn qua trông mới có chút sượng sùng và đơ cứng như vậy.
Hạ Văn Hải nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch im hơi lặng tiếng, cứng họng không tài nào đáp trả lại được nửa lời, liền quay sang nhìn Khương Tĩnh Vân cười hắc hắc đầy đắc ý: — "Tĩnh Vân em nhìn xem, cái thằng nhóc Tiểu Bạch này bốc phét, nổ banh xác một cái là lập tức bị hai vợ chồng mình bắt bài, lật tẩy ngay tại trận rồi nhé."
— "Thôi thì hai vợ chồng mình cứ theo đúng kế hoạch ban đầu, mau chóng thu xếp, sắp xếp cho nó đi xem mắt một trận đi thôi."
Khương Tĩnh Vân cũng tủm tỉm cười hưởng ứng: — "Tiểu Bạch à, dạo gần đây mẹ có nhắm trúng và tăm tia được một cô chị đại mỹ nhân vô cùng xuất sắc cho con rồi đấy."
— "Mặc dù tuổi tác của cô ấy có lớn hơn con ba tuổi, thế nhưng người ta lại là du học sinh tốt nghiệp từ trường đại học danh tiếng ở nước ngoài về đấy nhé, hiện tại đang đầu quân làm việc cho tập đoàn Tencent lớn."
— "Tính ra thì cũng thuộc tầng lớp nhân viên văn phòng cao cấp, bạch lĩnh thượng lưu rồi còn gì. Người ta vẫn thường bảo 'gái hơn ba đài các bằng ba', lấy vợ lớn hơn ba tuổi chẳng khác nào rước được thỏi vàng khối vào nhà đâu con, để ngày mai mẹ thu xếp lịch hẹn cho con đi gặp mặt người ta nhé."
(❁´◡`❁) Hạ Tiểu Bạch nghe xong câu này thì muốn thổ huyết ngay tại chỗ, cậu uất ức gào lên: — "Hóa ra bố mẹ thúc giục, bắt con phải mau chóng mò về quê bằng được, không phải là vì có chuyện gì quan trọng mà là để bắt con đi xem mắt, hẹn hò giấu mặt đấy ạ!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn