Chương 179: Ngoan nào, em chồng tương lai, chị thật mong sau này có thể cùng Tiểu Bạch chăm sóc em
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
— Ái da!
Phùng Thanh Thanh giẫm mạnh gót giày cao gót lên chân Ngô Tử Diệu.
— Aaaaa!
Ngô Tử Diệu đau đến mức nhảy dựng lên, nước mắt chực trào.
Đây đã là lần thứ hai tối nay hắn bị người ta giẫm chân.
Đúng là xui xẻo tận mạng!
Phùng Thanh Thanh chống nạnh, trợn mắt nhìn hắn: — Chúng ta sắp đăng ký kết hôn tới nơi rồi!
— Vậy mà anh dám ngoại tình?
— Còn một lúc tận hai mỹ nữ nữa chứ!
— Được lắm Ngô Tử Diệu, đồ tồi!
— Bình thường lúc ngủ với em còn chẳng thấy anh nhiệt tình thế này.
— Làm được vài cái đã ngủ khò rồi!
Ngô Tử Diệu đỏ mặt: — Cái gì mà vài cái?
— Là vài lần mới đúng!
Rồi hắn quay đầu gào lên: — Tiểu Bạch! Con mẹ nó quay lại đây cho tôi!
— Cùng lắm lúc tôi cưới sẽ miễn tiền mừng cho cậu!
— Cho cậu làm phù rể luôn được chưa?!
Hạ Tiểu Bạch trốn sau gốc cây cười đến run cả vai.
Nhìn tên này bị bạn gái dạy dỗ một trận, cơn tức trong lòng cuối cùng cũng nguôi ngoai đôi chút.
Ai bảo hắn cứ thích trêu chọc mình.
Một lúc sau cậu mới chậm rãi bước ra.
Sau một hồi giải thích.
Thậm chí còn lấy cả chứng minh thư ra cho Phùng Thanh Thanh xem.
Cô mới miễn cưỡng tin tưởng.
Sau đó túm tai Ngô Tử Diệu kéo lên xe rồi rời đi.
Sau khi chia tay mọi người.
Hạ Tiểu Bạch cõng Lý Thư Đình trở về khu chung cư.
Lúc bước ra khỏi thang máy đã mồ hôi nhễ nhại.
Mỹ nhân trên lưng vẫn không chịu yên.
Không ngừng "ưm ưm" nũng nịu.
Hai bàn tay trắng trẻo liên tục nghịch tóc cậu.
May mà mình không để tóc hai bên.
Nếu không chắc đã bị cô nàng coi như ngựa cưỡi rồi.
Hạ Tiểu Bạch mở cửa nhà.
Bên trong ánh đèn khá tối.
Có lẽ Diệp Lâm đang ngồi phòng khách xem phim truyền hình.
Để tránh những rắc rối không cần thiết.
Cậu nhẹ chân nhẹ tay đi về phía phòng mình.
May mắn là...
Diệp Lâm đang xem rất chăm chú.
Hai mắt dán chặt vào màn hình TV.
Ngay lúc Hạ Tiểu Bạch sắp mở được cửa phòng và thành công vượt ải.
Lý Thư Đình trên lưng bỗng dang hai tay ra.
Rồi lại phát ra tiếng: — Hic... hic...
Hạ Tiểu Bạch:...
Cậu cứng đờ người.
Chậm rãi quay đầu nhìn về phía phòng khách.
Mà Diệp Lâm cũng vừa lúc quay sang nhìn cậu.
Khi thấy Hạ Tiểu Bạch đang lén lút cõng một cô gái tóc dài về nhà.
Gương mặt xinh đẹp của cô lập tức tối sầm lại.
Hạ Tiểu Bạch chỉ đành cười gượng: — À... Diệp Lâm...
— Muộn thế này còn chưa ngủ sao?
Diệp Lâm không nói một lời.
Lặng lẽ đứng dậy.
Rồi bước vào nhà bếp.
Ngay sau đó vang lên một tràng tiếng động leng keng.
Hạ Tiểu Bạch:...
Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán.
Một lúc sau.
Diệp Lâm từ trong bếp đi ra.
Trên tay cầm theo một con dao bổ củi.
Hạ Tiểu Bạch trợn mắt.
Khoan đã!
Trong nhà sao lại có thứ này?!
Bây giờ người ta dùng bếp ga rồi còn đâu cần chẻ củi nữa?!
— Diệp Lâm! Bình tĩnh!
— Nghe anh giải thích đã!
Diệp Lâm vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.
Nhưng ánh mắt lại như muốn chém người.
Giọng nói bình thản đến đáng sợ.
— Oni-chan...
— Tốt nhất anh nên cho em một lời giải thích hợp lý.
— Nếu không tối nay anh chết chắc rồi.
— Chẳng phải anh nói đi họp lớp sao?
— Sao còn mang một người phụ nữ về nhà?
Lý Thư Đình lập tức phản đối: — Người ta không phải phụ nữ xấu đâu...
— Người ta là mỹ nữ mà...
Nói xong còn như gấu túi bám chặt lấy cổ Hạ Tiểu Bạch hơn.
Mái tóc mềm mại của cô cọ vào cổ cậu.
Mang theo hương thơm dễ chịu.
Nhưng lúc này Hạ Tiểu Bạch chẳng còn tâm trạng tận hưởng nữa.
Làm không khéo tối nay xảy ra án mạng thật.
Cậu vỗ nhẹ lưng Lý Thư Đình: — Thư Đình!
— Tỉnh táo lại cho tôi!
Diệp Lâm lạnh nhạt nói: — Ra là cô ấy tên Thư Đình.
— Nếu em nhớ không nhầm...
— Bạn gái anh là Sở Thu Hi cơ mà?
— Quả nhiên là nối lại tình xưa với nữ bạn học rồi.
Ánh dao phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
Một cơn gió đêm thổi qua.
Làm tóc Diệp Lâm khẽ tung bay.
Cô nghiêng đầu.
Nở nụ cười kỳ lạ.
— Anh từng nói rồi mà.
— Sẽ không tìm thêm cô gái nào khác nữa.
Hạ Tiểu Bạch nhìn màn hình TV.
Bên trên vẫn đang chiếu bộ phim kinh dị.
Âm nhạc rùng rợn vang lên không ngừng.
Kết hợp với nụ cười quỷ dị của Diệp Lâm.
Cùng ánh đèn vàng chập chờn trong phòng khách.
Khung cảnh đáng sợ đến mức nổi da gà.
— Diệp Lâm!
— Nghe anh giải thích!
— Bọn anh chỉ là bạn bè khá thân thôi.
— Tuyệt đối không phải kiểu quan hệ em nghĩ đâu!
— Anh thề!
— Nếu nói dối thì sau này anh không có ngực nữa!
— Được chưa?!
Hạ Tiểu Bạch cố gắng giữ bình tĩnh.
Nở nụ cười còn khó coi hơn khóc.
Diệp Lâm nhíu mày.
Nửa tin nửa ngờ.
— Vậy tại sao anh lại lén lút cõng cô ấy vào phòng?
— Chẳng phải là có tật giật mình sao?
Hạ Tiểu Bạch đặt Lý Thư Đình xuống ghế sofa.
— Còn không phải vì sợ em hiểu lầm à...
— Giờ em biết rồi cũng tốt.
— Giao cô ấy cho em chăm sóc vậy.
— Cô ấy uống khá nhiều.
— Em lau người rồi thay quần áo sạch giúp cô ấy nhé.
Diệp Lâm nhìn cô gái say rượu nằm trên sofa dưới ánh đèn mờ.
Chỉ liếc qua thôi cũng phải thừa nhận.
Đây là một mỹ nhân đúng nghĩa.
Gương mặt trái xoan trắng trẻo.
Ngũ quan tinh xảo.
Vóc dáng quyến rũ.
Ngực đầy.
Eo thon.
Chân dài.
Da trắng mịn.
Chuẩn nữ thần.
Hơn nữa còn mặc chiếc váy mới nhất của Chanel.
Diệp Lâm từng thấy mẫu váy này trên trang chính thức.
Giá gần bốn vạn tệ.
Lúc đó cô còn tiếc nuối ngắm nghía thật lâu mới dứt ra được.
Nói cách khác.
Đây còn là một cô gái giàu có chính hiệu.
Huyết áp vốn vừa hạ xuống.
Lại lập tức tăng vọt.
Hạ Tiểu Bạch thấy mà tim đập thình thịch: — Diệp Lâm...
— Đừng có vung dao lung tung nữa!
— Nguy hiểm lắm đấy!
Diệp Lâm tức giận nhìn cậu: — Được thôi!
— Tôi sẽ đưa mỹ nữ này về phòng tôi.
— Dù có thiệt thòi một chút cũng tuyệt đối không để anh đụng vào cô ấy!
— Sáng mai chúng ta tính sổ tiếp!
Nói xong.
Cô cố sức bế Lý Thư Đình lên rồi đi về phòng.
Hạ Tiểu Bạch lo lắng: — Em ổn không đó?
— Đừng làm ngã người ta.
— Hay để anh giúp...
Diệp Lâm quay đầu lại: — Anh vẫn còn nhớ thương cô tiểu thư giàu có này à?
— Với lại...
— Đừng bao giờ hỏi một cô gái có được hay không.
— Nếu Oni-chan muốn biết em có được hay không...
— Thì lúc nào cũng có thể tới phòng em.
— Chúng ta cùng thử là biết.
Hạ Tiểu Bạch:...
— Được rồi...
— Em vui là được...
Cậu bất lực thở dài.
Thôi vậy.
Ít nhất cũng không phải tự mình gánh thêm món nợ tình cảm này.
Sáng hôm sau.
Lý Thư Đình ôm đầu ngồi dậy.
Cơn đau âm ỉ vẫn chưa biến mất.
Dù đã ngủ cả đêm nhưng men rượu vẫn còn chưa tan.
Vốn dĩ cô đâu biết uống rượu.
Mở mắt ra.
Cô phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ.
Quần áo trên người cũng đã được thay thành váy ngủ sạch sẽ.
Lý Thư Đình lúc này mới nhớ lại chuyện tối qua.
Vì Hạ Tiểu Bạch mà uống đến say mèm.
Thậm chí còn từng nghĩ...
Hay là cứ để Hạ Tiểu Bạch đưa mình về.
Lúc đó cô thật sự chẳng nghĩ nhiều.
Chỉ là hành động bộc phát mà thôi.
Khoan...
Chẳng lẽ mình thành công rồi?
Nhưng ngay sau đó cô lập tức phủ nhận.
Bởi căn phòng được trang trí toàn màu hồng.
Nhìn kiểu gì cũng là phòng của con gái.
Quả nhiên.
Vừa xoay người.
Tay cô đã chạm phải một vật mềm mại.
Chỉ bằng cảm giác.
Cô lập tức nhận ra đó là ngực của một cô gái.
Mà còn phát triển rất khá.
Thậm chí không thua mình.
Tô Tĩnh Di?
Không đúng.
Của cô ấy đâu lớn đến vậy.
Lý Thư Đình cúi đầu nhìn.
Lúc này mới phát hiện.
Bên cạnh mình là một thiếu nữ xa lạ vô cùng xinh đẹp.
Cô gái ấy đang ngủ rất ngon.
Khóe miệng còn dính chút nước miếng lấp lánh.
Hai cánh tay trắng nõn ôm lấy eo cô.
Cả khuôn mặt còn vùi trong ngực cô ngủ ngon lành.
Lý Thư Đình khẽ lẩm bẩm: — Một cô gái dễ thương thật...
— Nhưng sao mình lại ngủ trong phòng cô ấy nhỉ?
Thấy đối phương ngủ say.
Cô cũng không dám cử động mạnh.
Chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô gái.
Mùi hương thanh khiết của thiếu nữ tràn ngập nơi chóp mũi.
Thơm đến dễ chịu.
Dù sao đây cũng là giường của người ta.
Đúng lúc đó.
Thiếu nữ đang ngủ khẽ nói mê: — Anh Tiểu Bạch...
— Anh đừng bỏ em mà...
— Oni-chan...
— Anh nói sẽ mãi mãi thích em gái cơ mà...
Khuôn mặt xinh đẹp nhíu lại đầy bất an.
Lý Thư Đình chợt nhớ ra.
Hạ Tiểu Bạch từng nhắc tới em gái mình một vài lần.
Nhưng cô chưa từng gặp mặt.
— Vậy ra em là em gái của Tiểu Bạch...
Trên môi Lý Thư Đình nở nụ cười dịu dàng.
— Em chính là em chồng tương lai của chị rồi.
Cô cúi đầu.
Khẽ hôn lên má Diệp Lâm.
Rồi lau đi vệt nước miếng nơi khóe môi cô.
Nhẹ giọng thì thầm: — Ngoan nào...
— Em chồng tương lai...
— Chị thật sự mong sau này có thể cùng Tiểu Bạch chăm sóc em...
Đúng lúc ấy.
Diệp Lâm chậm rãi mở mắt.
Hai người nhìn thẳng vào nhau.
Bốn mắt giao nhau.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn