Chương 194: Diệp Lâm: Ăn no bụng rồi mới có sức để giận dỗi, làm nũng
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~25 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái điệu bộ vừa đỏ mặt xấu hổ vừa đưa tay xuống che che của Diệp Tử Hiên, tức đến mức máu nóng dồn lên não, chỉ muốn lao vào tẩn cho hắn một trận.
Ông đây coi mày là anh em chiến hữu, thế mà mày lại dám có ý đồ muốn "lên" ông!!!!
Hạ Tiểu Bạch (╬ ̄皿 ̄)=○#( ̄#)3 ̄) Diệp Tử Hiên Hạ Tiểu Bạch siết chặt nắm đấm ngọc, nhảy dựng lên và cốc một phát thật đau vào cái đầu bã đậu của thằng em trai ngu ngốc này.
Diệp Tử Hiên ôm đầu kêu oai oái: — "Ui da!" ~>_<~ — "Cái thằng khốn này, cút ngay về phòng mà đối diện với máy tính tự mà 'quay tay' tự thưởng đi!"
Diệp Tử Hiên ôm cái đầu chó quỳ rạp dưới đất, gương mặt đầy vẻ đau đớn than khóc: — "Em... em sai rồi."
— "Nhưng mà em là một gã đàn ông chuẩn thẳng, nhìn thấy mỹ nhân xinh đẹp thế này thì tim đập loạn nhịp, ảo tưởng một tí cũng là chuyện thường tình của con người thôi mà!"
Hắn ngước mắt lên nhìn lén Hạ Tiểu Bạch một cái. Chỉ thấy gương mặt xinh đẹp của cậu lúc này đang tràn ngập vẻ "hòa nhã", trên cái trán trắng bóc còn hằn lên vài vạch gân xanh, bộ dạng như sẵn sàng lao vào xé xác người ta đến nơi. ꐦ≖ ≖ Diệp Tử Hiên vội vàng rụt cổ lại: — "Được rồi, được rồi, em đùa tí thôi mà, em đi về phòng xem phim là được chứ gì."
Nói xong, hắn ta lật đật ba chân bốn cẳng chạy biến về phòng. Hạ Tiểu Bạch còn thẳng chân bồi thêm một cú đá sút thẳng vào mông hắn: — "Cút, cút, cút nhanh giùm cái!" ヽ`д′)┌┛┌┛┌=O)) ̄0 ̄) Sở Thu Hy đứng bên cạnh chứng kiến màn tấu hài của hai người thì không kìm được lòng, đưa bàn tay ngọc lên che miệng cười khúc khích: — "Xem ra anh với cậu em trai này chơi với nhau cũng thoáng và lầy lội gớm nhỉ."
Hạ Tiểu Bạch bất lực vẫy vẫy bàn tay ngọc, thở dài: — "Cái thằng nhóc này là do hồi nhỏ ít bị ăn đòn đấy thôi."
— "Với lại, thật ra cả hai chị em nhà tụi nó hoàn toàn không biết anh đã biến thành con gái thật đâu!"
— "Tụi nó cứ đinh ninh tưởng anh là một gã trai thẳng đam mê giả gái (nữ trang đại lão) thôi..."
Sở Thu Hy: "..."
— "Nói như vậy tức là... thằng nhóc Diệp Tử Hiên kia dù nghĩ anh có 'chim to' nhưng vẫn không kìm được lòng mà muốn... nảy sinh ý đồ bậy bạ với anh á?..."
— "Phụt... ha ha ha!" — Cô nàng ôm bụng cười ngặt nghẽo: — "Cái nhà này của các anh đúng là toàn thành phần kỳ ba tấu hài mà."
Hạ Tiểu Bạch: "..."
— "Chỉ cần cuộc sống vẫn trôi qua êm đềm là được rồi..." — Cho dù trong lòng anh có đôi chút lệ rơi.
— "Thu Hy, tụi mình vào phòng thôi."
Sở Thu Hy khẽ hất mái tóc mây óng ả: — "Anh cuống cái gì chứ, em còn chưa được diện kiến cô em gái của anh mà."
— "Em ấy tên là Diệp Lâm đúng không?"
— "Người đâu rồi? Sao không bảo em ấy ra đây để chị em làm quen kết bạn chút nhỉ?"
— "Em còn cất công chuẩn bị sẵn quà cáp cho cả hai chị em tụi nó rồi đây này."
Hạ Tiểu Bạch có chút rụt rè, chột dạ lí nhí đáp: — "Chắc là... chắc là đang ở trong phòng ngủ nướng rồi."
— "Hoặc là ra ngoài đi chơi rồi cũng nên."
Sở Thu Hy cũng gật gật đầu, liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay tinh tế trên cổ tay (mẫu đôi đồng điệu với Hạ Tiểu Bạch): — "Thời gian cũng không còn sớm nữa rồi, đến giờ chuẩn bị cơm tối rồi đấy."
— "Tiểu Bạch chắc là đã lâu lắm rồi chưa được thưởng thức mấy món ăn do chính tay em vào bếp nấu đúng không?"
— "Hôm nay em sẽ trổ tài làm một bữa thật ngon cho anh ăn."
Hạ Tiểu Bạch: — "Nhưng mà ở nhà làm gì có thức ăn đâu, đồ trong tủ lạnh cũng chẳng còn bao nhiêu cả."
Sở Thu Hy cười hì hì: — "Thời buổi này rồi, có tiền là giải quyết được hết mọi vấn đề nha."
Cô nàng rút chiếc điện thoại iPhone 14 Pro Max ra lắc lắc trước mặt cậu: — "Đặt shipper Meituan giao hàng hỏa tốc đến là xong chứ gì."
Hoàng hôn buông xuống. Những tia nắng vàng bàng bạc cuối ngày đổ dồn lên các tòa nhà trong khu chung cư, khoác lên chúng một lớp áo voan mỏng bằng vàng lấp lánh.
Từ trong căn bếp nhỏ lúc này đã bắt đầu tỏa ra mùi cơm chín thơm phức hòa quyện cùng hương vị đậm đà của các món thức ăn.
— "Tiểu Bạch ơi, dọn cơm ra ăn được rồi nè."
— "Mau gọi Diệp Lâm với Tử Hiên ra ăn cơm đi anh."
Hạ Tiểu Bạch đến gõ gõ cửa phòng Diệp Tử Hiên, chưa đầy mười giây sau thằng nhóc này đã mở toang cửa ra: — "Có chuyện gì thế Bạch ca?"
Hạ Tiểu Bạch đưa ngón tay lên gãi gãi má, chột dạ nói: — "Vào phòng gọi chị gái cậu ra ăn cơm hộ anh với."
Diệp Tử Hiên lập tức xua tay từ chối thẳng thừng: — "Thôi thôi, tốt nhất là Bạch ca tự đi mà gọi đi. Từ lúc anh ra ngoài đến giờ bả vẫn đang nổi lôi đình trong phòng kìa."
— "Em không muốn vào làm bia đỡ đạn cho bả tẩn đâu."
— "Oa, mùi gì trong bếp thơm phức thế kia! Chị dâu còn biết nấu ăn nữa cơ à?"
— Nói xong, hắn liền lách người né qua Hạ Tiểu Bạch, hí hửng đi thẳng vào bếp.
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái bóng lưng của hắn mà nghiến răng ken két: — "Cái đồ phản bội, không có chút nghĩa khí nào cả."
Cậu lững thững bước đến trước cửa phòng Diệp Lâm, do dự một hồi lâu mới dám giơ tay gõ nhẹ: — "Diệp Lâm?... Diệp Lâm ơi."
— "Ra ăn cơm thôi em!"
Cạch.
Cánh cửa lập tức bị Diệp Lâm kéo mạnh ra, chỉ thấy khuôn mặt cô nàng lạnh tanh, không một chút biểu cảm, thẳng thừng lướt qua người cậu đi thẳng ra phòng khách. Hạ Tiểu Bạch cũng vội vàng ba chân bốn cẳng đi theo sau: — "Diệp Lâm, lát nữa đừng có làm càn đấy nha..."
Diệp Lâm tặng cho Hạ Tiểu Bạch một cái liếc mắt sắc lẹm: — "Anh nghĩ em là loại con gái vô lý thế à, em thèm vào mà thèm tức giận ấy chứ."
Hạ Tiểu Bạch: "..." (Vâng, không tức giận mà sát khí bay ngập nhà thế kia).
Chẳng mấy chốc, bốn người đã ngồi vây quanh bàn ăn. Diệp Tử Hiên ngồi ở phía đối diện, nhìn cái cảnh tượng Hạ Tiểu Bạch bị kẹp ở chính giữa, một bên là bà chị ruột, một bên là cô bạn gái chính thất. Bộ dạng cậu trông tội nghiệp vô cùng, hai bên đều là tổ tông không dám đắc tội với bên nào, không biết nên đáng đời ghen tị hay là đáng thương (chia buồn) nữa đây.
Sở Thu Hy thì lại cười híp mắt, vô cùng hài lòng ngắm nhìn thành quả nấu nướng ngày hôm nay của mình. Trên bàn bày biện vô cùng bắt mắt: có đậu hũ Ma Bà (Mapo tofu), cá mú hấp xì dầu, nghêu xào cay, canh bong bóng cá hầm táo đỏ, và cuối cùng là một đĩa cải thảo luộc thanh đạm.
— "Diệp Lâm, Tử Hiên hai em mau nếm thử xem thế nào đi. Tay nghề của chị thì Tiểu Bạch nhà các em cuồng ăn lắm đấy."
— "Anh ấy còn bảo sau này cưới chị về, ngày nào cũng bắt chị phải vào bếp nấu cơm cho anh ấy ăn cơ." ヾ(❀╹◡╹)ノ~ Sở Thu Hy rõ ràng là đang cố tình tuyên chiến, khẳng định chủ quyền...
Hạ Tiểu Bạch khẽ liếc mắt nhìn sang sắc mặt của Diệp Lâm, phát hiện cô nàng tuy ngoài mặt vẫn cố tỏ ra lạnh lùng đóng băng, thế nhưng đôi đũa cầm trong tay cô nàng đã bị bóp chặt đến mức sắp sửa gãy làm đôi đến nơi rồi.
Trời ạ, bình thường đến cái nắp chai nước ngọt em còn mè nheo bắt anh vặn hộ cơ mà! Sức mạnh thần thánh này ở đâu ra vậy hả?! ╯﹏束╯ Diệp Tử Hiên thì cứ nuốt nước bọt ực ực, hai mắt sáng rực nhìn mâm cao lương mỹ vị trước mặt. Nào là đĩa đậu hũ Ma Bà đỏ rực cay nồng, đĩa cá mú hấp thơm phức tươi ngon, rồi đến đĩa nghêu xào cay kích thích vị giác. Món nào món nấy đều bốc khói nghi ngút, sắc hương vị đều đạt điểm tuyệt đối.
— "Chị dâu đảm đang quá đi mất, nhìn ngon mắt thật sự, thế em không khách sáo đâu nhé!"
Diệp Tử Hiên múc một thìa đậu hũ Ma Bà lớn, nóng lòng bỏ tọt vào miệng! Vị tê cay, béo ngậy lập tức bùng nổ trong khoang miệng.
Quá đã! ꉂ(ˊᗜˋ*) Hắn còn chưa kịp nuốt xong miếng đậu hũ thì đã vội vàng gắp tiếp một miếng cá mú với nghêu xào cay tống tiếp vào mồm, nhai tóp tép ngồm ngoàm.
Sở Thu Hy vui vẻ nhìn cậu em rể hờ này, mỉm cười hỏi: — "Tử Hiên ăn thấy ngon không em?"
— "Chị nghe Tiểu Bạch bảo em mê ăn nghêu nhất nên hôm nay đặc biệt làm món nghêu xào cay này cho em đấy."
Diệp Tử Hiên giơ ngón tay cái lên định mở miệng khen nức nở vài câu. Thì ngay bên cạnh đột ngột vang lên một tiếng rắc khô khốc.
Một chiếc đũa trong tay Diệp Lâm đã bị cô nàng dùng lực bẻ gãy làm đôi một cách tàn nhẫn. Cô nàng nở một nụ cười cực kỳ "hòa nhã", đôi mắt híp lại nhìn chằm chằm vào Diệp Tử Hiên: — "Nói tiếp đi xem nào, đồ ăn thật sự ngon đến thế cơ à em trai yêu quý?" (ꐦ°᷄д°᷅) Diệp Tử Hiên sợ tới mức hồn siêu phách lạc, vội vàng rụt ngón tay cái lại, cúi gầm mặt xuống bát cơm không dám hó hé thêm một lời nào nữa.
Sở Thu Hy nhìn bộ dạng ghen lồng ghen lộn kia của Diệp Lâm thì lại thấy cô em gái hàng xóm này tính ra cũng khá là đáng yêu. Thế nhưng, riêng về khoản tranh giành tình cảm của Tiểu Bạch, cô nàng tuyệt đối sẽ không nhường nhịn nửa bước, bất kể đối phương có là ai đi chăng nữa!
— "Em gái này, sao không động đũa đi em?"
— "Chẳng lẽ mấy món này không hợp khẩu vị của em à?"
— "Chị là nghe theo lời gợi ý của Tiểu Bạch mới làm món đậu hũ Ma Bà này đấy, nghe anh ấy bảo đây là món tủ em mê nhất mà."
Trong lòng Diệp Lâm lúc này uất ức cay đắng vô cùng, chỉ muốn được Tiểu Bạch ca ca ôm vào lòng xoa dịu vết thương mà thôi (。◕ˇ﹏ˇ◕。) Cái người đàn bà này đáng ghét quá, hống hách quá thể đáng!
— "Hừ, ai là em gái của cô chứ!"
— "Đừng có ở đây mà vơ vào nhận vớ nhận vẩn quan hệ thân thích!"
Sở Thu Hy khẽ đưa tay khoác lấy cánh tay trắng muốt như ngó sen của Hạ Tiểu Bạch, hai gương mặt tuyệt mỹ nép sát vào nhau, nhìn Diệp Lâm cười híp mắt đáp trả: — "Sau này Tiểu Bạch nhà em cưới chị về rồi, tụi mình chẳng phải sẽ trở thành người một nhà sao?"
— "Chị gọi em một tiếng em gái thì có gì là sai đâu nà?"
Diệp Lâm tức đến mức nghiến răng ken két, âm thầm ở dưới gầm bàn thẳng chân đạp mạnh một phát lên mu bàn chân của Hạ Tiểu Bạch!
Hạ Tiểu Bạch: o(╥﹏╥)o (Đau quá mẹ ơi! May mà bàn chân nhỏ mịn màng của Diệp Lâm không đi giày, nhưng mà vẫn thốn tận rốn luôn á!) Diệp Lâm múc một thìa đậu hũ Ma Bà bỏ vào miệng, trong đầu thầm hạ quyết tâm: Dù món này có ngon đến mấy thì lát nữa mình cũng phải chê bai thậm tệ cho bằng được. Nhất định phải làm cho cái mụ đàn bà này bẽ mặt trước đám đông! Hừ!
╭(╯^╰)╮ Thế nhưng, ngay khi miếng đậu hũ vừa chạm vào đầu lưỡi, cảm giác mềm mịn, béo ngậy cùng vị tê cay đậm đà lập tức bùng nổ, lấp đầy khoang miệng. Vị tê vừa vặn, vị cay quyến rũ, kết cấu của đậu hũ lướt trên đầu lưỡi vô cùng mềm mướt. Bất kể là về hương vị hay thời gian căn chỉnh lửa khi nấu đều đạt đến độ hoàn hảo mười điểm không có nhưng, đậu hũ không bị quá nát mà cũng chẳng bị quá già.
Chỉ có bốn chữ để hình dung: Hương vị đỉnh cấp!
Sở Thu Hy chống cằm, tủm tỉm cười nhìn chăm chằm vào biểu cảm trên khuôn mặt của Diệp Lâm. Khóe môi anh đào vốn đang xị xuống của cô em gái nhỏ lúc này đã bất giác khẽ cong lên một đường cong mỹ miều đầy thỏa mãn. Điều này chứng minh món đậu hũ Ma Bà cô nấu đã hoàn toàn chinh phục được cái bao tử của cô nàng rồi.
— "Thế nào hả em gái, ăn ngon không em?"
— "Đây là món chính tay chị đặc biệt vào bếp nấu cho em đấy nhé."
Gương mặt xinh xắn của Diệp Lâm thoáng chốc đỏ bừng lên vì ngượng. Cô nàng vốn định mở mồm chê dở, thế nhưng món ăn này thực sự quá ngon, mấy lời dối lòng dối lừa lương tâm cô nàng không tài nào thốt ra nổi.
— "Cũng... cũng bình thường thôi, tạm nuốt trôi được."
Nói xong, cô nàng liền điên cuồng múc thêm mấy thìa lớn nữa tống vào trong bát của mình: — "Để tôi ăn thêm vài miếng nữa rồi mới đánh giá chính xác được."
Hừ hừ, mình là đang ăn no bụng để lấy sức mà tức giận với làm nũng thôi nha, chứ còn lâu mình mới thèm thích mấy cái món ăn do cái mụ đàn bà này nấu nhé!
(・'ヘ´・;)ゞ

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn