Chương 204: Cưới Sở Thu Hy làm vợ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~41 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Văn Hải tự nhéo mạnh vào đùi mình một phát rõ đau, cố sống cố chết kìm nén không cho hai bên khóe miệng nhếch lên cao để sánh vai cùng mặt trời.
Dù sao thì với tư cách là chủ một gia đình, ông vẫn phải duy trì bộ dạng trầm ổn, chín chắn của mình.
Hạ Văn Hải quay sang nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Cái ánh mắt lúc này của ông cụ hệt như đang nhìn ngắm một món bảo vật vô giá, ông cứ thế nhìn chằm chằm, săm soi từ trên xuống dưới toàn thân Hạ Tiểu Bạch một lượt.
Bị nhìn như vậy, Hạ Tiểu Bạch bỗng có cảm giác cái ánh mắt của bố mình trông cứ hệt như mấy lão biến thái, dê xồm thế nào ấy...
Hạ Văn Hải khẽ ho khan một tiếng rồi mới lúng túng mở lời: — "Tiểu Bạch này... Con hiện tại thực sự đã là thân con gái hoàn chỉnh rồi sao? Cái món đồ kia... nó thực sự bị cắt phăng đi rồi à?"
Gương mặt tinh tế, xinh đẹp của Hạ Tiểu Bạch lập tức thẹn đỏ rực lên. Ôi trời đất ơi, nhục nhã đến chết mất thôi, cậu chỉ muốn òa lên khóc một trận cho thỏa thê.
˚‧º·(˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅)‧º·˚ Thử hỏi trên đời này có cái thằng con trai nào sau khi mất đi "món đồ long" của mình mà lại còn bị bố mẹ đem ra tra khảo, thẩm vấn công khai như thế này không cơ chứ.
— "Con bảo này bố ơi, nó là tự nhiên thoái hóa đi rồi biến mất, giải thích như vậy có được không hả mờ……"
Hạ Văn Hải gật gật đầu, lại tiếp tục gặng hỏi: — "Thế con... hằng tháng thực sự cũng sẽ tới kỳ kinh nguyệt như con gái à?"
Hạ Tiểu Bạch xấu hổ cúi gầm mặt xuống, cậu cố sống cố chết kìm nén sự thẹn thùng đang dâng trào trong lòng, khẽ gật đầu một cái nữa.
Không sượng trân chút nào, hoàn toàn không sượng trân chút nào hết! Chỉ cần bản thân mình không thấy sượng, thì người sượng trân sẽ là người khác!
Khương Tĩnh Vân ở bên cạnh cũng nhìn ra sự ngượng ngùng, bối rối trong lòng Hạ Tiểu Bạch, bà liền thẳng tay táng mạnh một phát vào lưng Hạ Văn Hải: — "Ông cứ hỏi dồn hỏi dập cái thứ đó làm cái gì hả, Tiểu Bạch nhà tôi trong lòng đã đủ đau buồn lắm rồi."
— "Cái 'chú voi con' đã bầu bạn với con bé suốt mười tám năm qua, hóa ra lại chỉ là một món hàng giả, hàng nhái."
— "Tất cả cũng tại hai vợ chồng mình những năm qua quá vô tâm, không chịu để ý kỹ. Rõ ràng là từ nhỏ Tiểu Bạch đã sở hữu diện mạo xinh xắn y hệt con gái rồi, thế mà lại không chịu dắt con bé đi bệnh viện kiểm tra sớm hơn."
— "Nếu như phát hiện ra từ sớm thì đã có thể tiến hành điều chỉnh, chỉnh sửa từ sớm, để cho con bé được nuôi nấng và trưởng thành đúng nghĩa như một đứa con gái rồi không."
— "Đùng một cái đến năm mười tám tuổi mới phát hiện ra bản thân thực chất lại là thân con gái, chuyện này đối với con bé chắc chắn là một cú sốc vô cùng lớn, rất khó lòng mà chấp nhận được."
Khương Tĩnh Vân vừa nói vừa dịu dàng vươn tay lên vuốt ve khuôn mặt của Hạ Tiểu Bạch để an ủi: — "Tiểu Bạch à, hiện tại con sống trong thân xác con gái có thấy chỗ nào không quen hay gặp khó khăn gì không? Dù sao thì cấu tạo cơ thể của con gái và con trai nó cũng có rất nhiều điểm khác biệt mờ."
Hạ Tiểu Bạch đưa ngón tay lên khẽ gãi gãi má: — "Hồi đầu lúc mới biến đổi thì quả thực là con có chút khó lòng chấp nhận được, cũng không quen với việc mặc quần áo váy vóc của con gái cho lắm."
— "Càng không quen với việc phải... ngồi xổm để đi tiểu..."
— "Nhưng mà về sau thì con cũng quen dần rồi ạ. Thật ra thì làm con gái, ngoại trừ cái việc hằng tháng phải đổ máu ra, thì tính ra quả thực là nhẹ nhàng, thoải mái và ít áp lực hơn làm con trai rất nhiều."
Nói đến đây, cậu khẽ quẹt đi giọt nước mắt vương trên mi: — "Con xin lỗi bố mẹ nhiều lắm ạ, con lại làm cho bố mẹ mất đi một đứa con trai, từ nay về sau không thể gánh vác trọng trách nối dõi tông đường cho dòng họ nhà mình được nữa rồi."
Khương Tĩnh Vân mỉm cười hiền hậu: — "Cái con bé ngốc nghếch này, con tự nhìn lại mình xem hiện tại con xinh đẹp đến nhường nào, rõ ràng là một nàng đại mỹ nhân sắc nước hương trời rồi còn gì."
— "Đổi một đứa con trai lấy một đứa con gái rượu xinh đẹp tuyệt trần thế này thì gia đình mình cũng đâu có lỗ lã gì đâu mờ."
— "Thật ra thì năm xưa khi con còn chưa chào đời, bố con ngày nào cũng lải nhải, cầu trời khấn phật hy vọng cái bụng của mẹ là một đứa con gái đấy chứ."
— "Lão ấy thậm chí còn cất công lặn lội lên tận ngôi chùa linh thiêng trên núi để bái phật, xin cho bằng được một cái 〖Lá bùa cầu con gái〗 về cơ đấy."
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy liền chớp chớp đôi mắt đẹp vẫn còn vương chút lệ nhòa, quay sang nhìn bố mình đầy kinh ngạc.
Hạ Văn Hải lúc này vừa có chút ngượng ngùng lại vừa vui sướng ra mặt, cười khà khà đáp: — "Xem ra cái ngôi chùa năm đó quả thực là vô cùng linh nghiệm nha, rốt cuộc cũng đã ban cho bố một đứa con gái như ý nguyện rồi."
— "Tĩnh Vân à, hôm nào có thời gian rảnh, hai vợ chồng mình nhất định phải sắm sửa lễ vật lên đó làm lễ tạ ơn thần phật một chuyến mới được."
Nói xong, ông cụ khẽ xoa xoa hai bàn tay vào nhau, nhưng trong lòng lại có chút e thẹn, ngại ngùng không dám mở lời.
Khương Tĩnh Vân sống với ông bao nhiêu năm qua nên tất nhiên thừa biết cái lão già này đang thèm khát cái gì: — "Tôi còn lạ gì ông nữa, mong mỏi có được một đứa con gái suốt bao nhiêu năm qua rồi còn gì, thôi thì mau lại đây nắm lấy tay con gái ông đi xem nào."
— "Đây chính là đứa con gái bằng xương bằng thịt mà ông vẫn hằng đêm ao ước, mơ tưởng đấy nhé."
Hạ Tiểu Bạch đối với bố mình thì hoàn toàn không có một chút gì gọi là khách sáo hay kiểu cách cả. Cậu liền chủ động vươn bàn tay búp măng của mình ra, những ngón tay của cậu thon dài, mảnh mai lại còn sở hữu làn da trắng muốt như tuyết.
Hạ Văn Hải lập tức đưa tay ra, nắm thật chặt lấy bàn tay nhỏ của cậu. Cảm giác sờ vào vô cùng mềm mại, mịn màng nhưng lại có chút lành lạnh.
Cho dù là đang nắm chặt lấy bàn tay của Hạ Tiểu Bạch, thế nhưng trong lòng ông vẫn cứ dấy lên một cảm giác vô cùng hư ảo, không chân thực một chút nào.
Cứ như thể bản thân ông đang lạc vào một giấc mơ giữa ban ngày vậy: — "Tĩnh Vân à, em có thể ra tay nhéo anh một phát thật mạnh được không, cái này... cái này rốt cuộc có phải là anh đang nằm mơ không vậy?"
Khương Tĩnh Vân nghe vậy thì cũng chẳng thèm khách sáo làm gì, bà vô cùng thuần thục giơ tay lên tặng cho chồng một cú nhéo chí mạng vào hông, đau đến mức Hạ Văn Hải suýt chút nữa là trào nước mắt ra ngoài tại chỗ.
— "Thôi được rồi, được rồi, mau buông tay ra đi mờ. Tĩnh Vân ơi là Tĩnh Vân, em ra tay cũng thật là biết xót chồng, dùng lực mạnh gớm cơ chứ." (ʘ̥∧ʘ̥) Khương Tĩnh Vân tủm tỉm cười ẩn ý: — "Hồi trẻ lúc ở trên giường ông đối với tôi cũng có bao giờ biết tiếc sức, dùng lực mạnh gớm cơ chứ..." (Xấu hổ) Hạ Văn Hải: "..."
(Cạn lời, con gái đang ngồi lù lù ra đấy mà bà cũng dám lái xe bậy bạ nữa hả).
Bữa cơm tối hôm đó trôi qua trong một bầu không khí có thể nói là vô cùng vui vẻ, tràn ngập tiếng cười và ấm áp.
Hạ Văn Hải và Khương Tĩnh Vân gặng hỏi Hạ Tiểu Bạch rất nhiều câu hỏi dồn dập. Chẳng hạn như chuyện giấy tờ tùy thân, căn cước công dân mới, rồi cả chuyện học tập, sinh hoạt ở trên trường đại học nữa. Thế nhưng dưới sự trợ giúp, làm giả thông tin thần sầu của hệ thống, toàn bộ những câu hỏi đó đều được Hạ Tiểu Bạch khéo léo nói dối, lừa phỉnh để qua mặt hai người một cách vô vô cùng trót lọt.
Sau khi ăn xong, Khương Tĩnh Vân thu dọn bát đũa rồi đi vào trong bếp để rửa bát.
Lúc này ngoài phòng khách chỉ còn lại hai bố con bọn họ... À không, nói chính xác hơn thì phải là hai bố con gái mới đúng.
Trên màn hình tivi đang phát sóng trực tiếp một trận thi đấu bóng đá kịch tính. Môn thể thao mà Hạ Văn Hải niềm đam mê nhất suốt cuộc đời này chính là bóng đá.
Hồi trước khi Hạ Tiểu Bạch còn là con trai, hai bố con bọn họ có cái sở thích lớn nhất là cứ hễ đến cuối tuần là lại khoác vai bá cổ nhau, cùng ngồi trên ghế sofa xem bóng đá, thậm chí có những hôm còn thức thâu đêm suốt sáng để cày giải Ngoại hạng Anh nữa cơ. Để rồi đến sáng ngày hôm sau, cả hai bố con sẽ đồng loạt bị Khương Tĩnh Vân đứng ở đầu giường chống nạnh mắng cho một trận vuốt mặt không kịp.
Thế nhưng ngay vào cái thời điểm hiện tại, bầu không khí bao trùm khắp phòng khách lại trở nên vô cùng gượng gạo và sượng sùng.
Thiếu đi sự có mặt của Khương Tĩnh Vân ở bên cạnh làm chất xúc tác để điều hòa bầu không khí, hai bố con gái nhất thời rơi vào trạng thái im lặng, không biết nên mở lời phá vỡ băng giá như thế nào cho phải.
Hạ Tiểu Bạch bất lực nhìn Hạ Văn Hải đang ngồi nhích ra tận góc xa tít mù tắp của chiếc ghế sofa, cách biệt hoàn toàn với mình, cậu liền bĩu môi lên tiếng: — "Con bảo này bố ơi, có cần thiết phải ngồi cách xa con tận một vòng trái đất như thế kia không cơ chứ……"
— "Con thấy hai bố con mình cứ tự nhiên, thoải mái cư xử giống hệt như hồi trước là được rồi mờ."
Hạ Văn Hải đưa tay lên gãi gãi đầu, cười trừ đầy gượng gạo: — "Ầy, các cụ ngày xưa chẳng phải đã có câu 'con gái lớn phải biết tránh bố' (nữ đại tị phụ) rồi đó sao."
— "Con năm nay dù sao thì cũng đã mười chín tuổi đầu rồi, bố làm sao có thể giống như cái hồi con còn là một đứa con trai, suốt ngày cứ ngồi kề vai sát cánh, rồi lại còn khoác vai bá cổ nhau thân mật như thế được nữa."
Nói đến đây, Hạ Văn Hải mới chợt nhớ sực ra một chuyện động trời. Cách đây không lâu, chính bàn tay này của ông còn vô tư vỗ bành bạch mấy phát vào trước ngực của Hạ Tiểu Bạch, thảo nào lúc đó ông lại thấy cái cảm giác sờ vào nó cứ mềm mại, nhũn nhũn thế nào ấy……
Gieo nghiệp, đúng là gieo nghiệp chướng mà! ……
— "Chuyện... Chuyện ban nãy cho bố xin lỗi nhé Tiểu Bạch, ban nãy bố vô ý quá, tự dưng lại đưa tay lên vỗ vỗ vào người con..."
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch khẽ chớp chớp đầy nghi hoặc, nhất thời cậu vẫn chưa kịp load kịp thông tin: — "Bố nói thế là có ý gì ạ?"
Hạ Văn Hải liền đưa tay lên tự vỗ vỗ vào trước ngực của mình để minh họa. Lúc này Hạ Tiểu Bạch mới lập tức phản ứng sực ra câu chuyện, gương mặt tinh tế của cậu cũng không nhịn được mà thoáng chốc thẹn đỏ rực lên đầy ngượng ngùng.
Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài một tiếng, cậu dứt khoát đứng phắt dậy, rồi đi tới và trực tiếp đặt mông ngồi phịch xuống ngay sát bên cạnh bố mình, chủ động ghé sát vai vào vai ông: — "Con thấy hình như bố vẫn chưa hoàn toàn thích ứng và chấp nhận được cái thân phận mới này của con thì phải."
— "Cái câu 'con gái lớn phải biết tránh bố' thì đúng là có thật, thế nhưng cũng đâu đến mức bắt bố phải bày ra cái bộ dạng dè dặt, rụt rè, đi đứng cẩn thận từng li từng tí một giống như thế này đâu cơ chứ."
— "Bố cứ thử bước chân ra ngoài đường lớn mà xem, cái cảnh tượng con gái rượu ôm lấy cánh tay của bố mình tung tăng đi dạo phố mua sắm là một chuyện vô cùng bình thường và phổ biến luôn á."
— "Nói tóm lại một câu là do bố hoàn toàn chưa có một chút kinh nghiệm thực tế nào trong việc ở chung và nuông chiều con gái mà thôi."
Hạ Văn Hải lúc này khẽ rụt rè, khúm núm hẳn đi. Cảm nhận được làn da mềm mại, mát rượi của Hạ Tiểu Bạch đang chủ động nép sát lại gần mình, cộng thêm cái mùi hương thiếu nữ thoang thoảng nhẹ dịu cứ thế bao trùm lấy chóp mũi, khiến ông có chút bối rối: — "Có lẽ là như vậy thật rồi……"
— Ông cụ có chút luống cuống tay chân mở lời.
— "Đúng rồi, bố thấy hiện tại trên người con vẫn đang diện toàn là quần áo đồ đạc của con trai thôi. Sáng ngày mai để bố bảo mẹ con thu xếp thời gian hộ tống con ra trung tâm thương mại, sắm sửa lấy vài bộ váy vóc quần áo con gái mới mà diện nhé."
Trong lúc nói chuyện, ông cụ liền rút chiếc ví tiền từ trong túi quần ra, dứt khoát đếm thẳng mười tờ tiền polyme mệnh giá một trăm tệ mới cứng đưa cho Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch thấy tiền thì mắt sáng rực như đèn pha, lập tức vươn tay ra đón lấy mà không thèm từ chối nửa lời. Cậu vui sướng đến mức rướn người lên, đặt một nụ hôn chụt một phát thật kêu vào bên má của ông: — "Oa! Bố ơi là bố, từ nhỏ đến lớn ngoại trừ cái khoản đóng tiền học phí ra, thì đây là lần đầu tiên trong đời con thấy bố ra tay rộng rãi và hào phóng với con đến như vậy luôn á!"
— "Tự dưng một phát cho con hẳn một nghìn tệ để đi mua sắm quần áo mới luôn."
Hạ Văn Hải đờ đẫn cả người ra, ngơ ngác nhìn đứa con gái cưng của mình. Nụ cười của cậu lúc này phải nói là vô cùng ngọt ngào, khuynh quốc khuynh thành, đôi mắt to tròn trong vắt như hai viên pha lê lấp lánh đang phản chiếu những tia sóng nước rực rỡ.
Bàn tay ngọc của cậu giơ cao xấp tiền lên vẫy vẫy, gương mặt tinh nghịch, rạng rỡ và rực rỡ hệt như một đóa hoa đào mùa xuân đang độ nở rộ.
Hóa ra cái cảm giác sở hữu một đứa con gái cưng trên đời lại mang đến một niềm hạnh phúc to lớn và ngập tràn mật ngọt đến mức này sao.
Ông cũng không tự chủ được mà hé miệng cười theo con gái: — "Con cảm thấy vui vẻ, thích thú là được rồi, con gái vui là bố vui rồi."
Thế nhưng những giọt nước mắt xúc động lúc này lại một lần nữa không tự chủ được mà thi nhau rơi lã chã xuống hai gò má già nua.
Khương Tĩnh Vân sau khi rửa sạch đống bát đĩa xong xuôi bước ra ngoài phòng khách, chứng kiến cái cảnh tượng Hạ Văn Hải đang khóc lóc sướt mướt, lão lệ tung hoành thì cũng bất lực lên tiếng: — "Thôi được rồi ông ơi, tôi biết là trong lòng ông đang vui sướng lắm rồi, thế nhưng cũng đâu cần thiết phải kích động, khóc lóc thảm thiết đến mức như thế kia đâu mờ."
Hạ Văn Hải liền dang rộng hai tay, ôm chầm lấy Khương Tĩnh Vân vào lòng mà nức nở: — "Cơ mà anh thực sự là đang vui sướng đến phát điên lên được rồi đây này em ơi!"
— "Cả cuộc đời này của anh, lần đầu tiên cảm thấy hạnh phúc và vui sướng tột cùng như thế này là vào cái ngày được rước em về dinh, lần thứ hai là vào cái ngày thằng nhóc Tiểu Bạch chào đời."
— "Và ngày hôm nay chính là lần thứ ba trong đời anh có được cái cảm giác này, Hạ Văn Hải anh rốt cuộc cũng đã trở thành người có con gái rồi em ơi!"
Khương Tĩnh Vân nhìn Hạ Văn Hải đang khóc nhè, khóc lóc thảm thiết giống hệt như một đứa trẻ con vì quá đỗi vui mừng, bà cũng chỉ biết bất lực vòng tay ôm chặt lấy ông, trên gương mặt cũng tràn ngập một nụ cười vô cùng ấm áp và hạnh phúc.
Hạ Tiểu Bạch ngồi một bên chứng kiến cái cảnh tượng gia đình hạnh phúc, đầm ấm này của bố mẹ thì khóe mắt cậu cũng không kìm được mà trào dâng hai hàng nước mắt.
Thế nhưng đây hoàn toàn là những giọt nước mắt của sự đau khổ và uất ức dâng trào cơ mờ! o(╥﹏╥)o Cậu cứ ngỡ là sau khi biết chuyện, bố mẹ sẽ lâm vào trạng thái suy sụp, khó lòng chấp nhận nổi cái sự thật thằng con trai duy nhất biến thành con gái này chứ. Ai mà có ngờ đâu sau khi biết tin con trai cưng biến thành con gái, hai vị phụ huynh nhà mình lại còn bày ra cái bộ dạng vui vẻ, phấn khởi gấp vạn lần so với hồi trước nữa chứ.
Cái niềm vui sướng, hạnh phúc tột cùng này của hai người, rõ ràng là được xây dựng và thiết lập ngay trên nỗi đau mất đi "cái gậy cốt lõi" của cậu cơ mà! o(╥﹏╥)o Này này hai người kia ơi, hai người đáng lẽ ra vào cái thời điểm này phải tiến lại gần ôm ấp, sụt sùi an ủi con một câu là 'mất đi cái gậy kia rồi thì con cũng nên nghĩ thoáng ra một chút' mới đúng bài chứ hả. Sao tự dưng hai người lại có thể vui mừng hớn hở giống hệt như mấy đứa con nít được quà thế kia hả trời.
Hạ Tiểu Bạch lủi thủi đi bộ trở về căn phòng ngủ của mình trên tầng hai, rồi trực tiếp đổ rầm người xuống chiếc giường êm ái.
Sau bao nhiêu ngày đêm nơm nớp lo sợ, rốt cuộc thì ngày hôm nay cậu cũng đã dũng cảm đem cái bí mật động trời về việc bản thân biến thành con gái ra khai báo thành thật với bố mẹ rồi.
Cứ ngỡ cái chuyện này sẽ kéo theo hàng tá những rắc rối, phiền phức khôn lường cơ chứ, ai mà có ngờ đâu hai vị phụ huynh nhà mình lại có thể dễ dàng tiếp nhận và tiêu hóa thông tin một cách đơn giản, gọn lẹ đến mức như vậy.
Giờ cậu nên chọn cách đau lòng... hay là nên vui mừng đây ta...
Cái rào cản đầu tiên coi như đã được tháo gỡ một cách êm đẹp, thế nhưng cái thử thách tiếp theo mới thực sự là một bài toán nan giải: Làm thế nào để thuyết phục bố mẹ chấp nhận cái chuyện cậu đang hẹn hò và yêu đương với một đứa con gái khác đây.
Không biết hai cái thân già nhà mình liệu có đủ bao dung và rộng lượng để chấp nhận cô nàng đại hoa khôi Sở Thu Hy về làm "con dâu" của gia đình hay không nữa đây.
Đúng vào lúc này, âm thanh hệ thống máy móc quen thuộc của hệ thống vang lên vô cùng đúng lúc trong đầu cậu: [Ting!] [Chúc mừng ký chủ đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 《Sự thật về giới tính》!] [Phần thưởng dành cho nhiệm vụ thành công: "Bố mẹ ký chủ sẽ sở hữu một cơ thể vạn sự khang kiện, một đời bình an, hạnh phúc và trường thọ".] Nghe thấy cái phần thưởng nhiệm vụ thành công vừa được phát xuống, Hạ Tiểu Bạch lập tức vui sướng ôm chầm lấy chiếc gối ôm rồi lăn lộn một vòng lớn ở trên giường, trên gương mặt tinh tế tràn ngập một nụ cười vô cùng hạnh phúc và rạng rỡ.
Đối với cậu hiện tại mà nói, sức khỏe và sự bình an của bố mẹ mới là điều quan trọng và quý giá hơn bất cứ thứ bảo vật nào trên đời này. (ヾ(❀╹◡╹)ノ~) Thế nhưng, ngay vào cái lúc Hạ Tiểu Bạch cứ ngỡ là cái hệ thống cún dòng dã kia sẽ lại tiếp tục lặn mất tăm mất tích một thời gian dài giống như mọi khi, thì ai mà có ngờ được rằng nó lại ngay lập tức phát ra một cái thông báo nhiệm vụ mới tinh: [Ting!] [Kích hoạt chuỗi nhiệm vụ tối thượng thuộc hệ Bách Hợp: 《Cưới Sở Thu Hy làm vợ》!] [Yêu cầu nhiệm vụ: Ký chủ phải chính thức rước Sở Thu Hy về dinh làm vợ hợp pháp, đồng thời phải thành thật khai báo toàn bộ mọi chuyện với đối phương, và nhận được sự đồng ý, chúc phúc từ phía bố mẹ hai bên.] [Thời hạn định mức: Hoàn thành trong vòng mười năm.] [Phần thưởng nhiệm vụ thành công: Ký chủ sẽ nhận được một viên phôi thai tích hợp dung hợp nguồn gen của cả hai bên. Ký chủ hoặc Sở Thu Hy có thể tự do lựa chọn một trong hai người để mang thai chín tháng mười ngày và sinh con như bình thường.] [Hình phạt nhiệm vụ thất bại: Không có bất kỳ hình phạt nào.] Hạ Tiểu Bạch ngơ ngác nhìn cái nhiệm vụ từ trên trời rơi xuống này!
Nhiệm vụ thất bại mà lại không bị trừng phạt á?!!!
Điều này đồng nghĩa với việc đây là một dạng nhiệm vụ mở mang tính chất tự do, lại còn được hệ thống ưu ái nới lỏng thời hạn lên tới tận mười năm trời cơ chứ.
Nhưng cái điều quan trọng và chấn động nhất ở đây chính là!
Cậu và Sở Thu Hy sau này thực sự có thể sở hữu và sinh ra một đứa con mang trong mình dòng máu huyết thống hòa quyện của cả hai người bọn họ!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn