Chương 222: Ai là em trai, ai là chị gái?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch đeo trên tay đủ loại túi lớn túi nhỏ, trong lòng không khỏi cạn lời.
Hôm nay bị Diệp Lâm kéo đi dạo phố suốt ba tiếng đồng hồ, đôi chân gần như muốn rã rời.
Diệp Lâm cười tươi rói: — Tối nay em sẽ giúp chị Tiểu Bạch mặc thử mấy chiếc váy mới xem có vừa không nhé.
Hạ Tiểu Bạch:...
Anh thấy em chỉ đang thèm thân thể của anh thôi...
Diệp Tử Hiên cũng vội vàng chạy tới lấy lòng.
Mặc dù không hiểu vì sao mới vài ngày không gặp mà chị mình lại đổi từ "anh Tiểu Bạch" thành "chị Tiểu Bạch".
— Anh Tiểu Bạch, chị, hai người về rồi à!
Cậu thuận tay nhận lấy đống túi mua sắm mà Hạ Tiểu Bạch đưa qua.
— Hay để em bóp chân, đấm vai cho hai người nhé? Đi dạo cả ngày chắc mệt lắm rồi.
Hạ Tiểu Bạch cũng đưa tay xoa đôi chân đau nhức.
Là một trạch nữ chính hiệu, đi bộ liên tục ba tiếng đồng hồ quả thật không chịu nổi.
Cậu nở nụ cười dịu dàng với Diệp Tử Hiên.
— Vậy làm phiền Tử Hiên bóp chân cho chị nhé.
Nghe vậy, Diệp Tử Hiên lập tức như được tiêm máu gà.
Dù đây không phải lần đầu cậu bóp chân cho Hạ Tiểu Bạch.
Nhưng mỗi lần chạm vào đôi chân thon dài trắng ngần như tuyết kia đều khiến cậu mê mẩn không thôi.
Chơi cả đời cũng không thấy chán.
Diệp Tử Hiên giơ cánh tay lực lưỡng lên: — Cứ yên tâm đi chị Tiểu Bạch! Tay em đảm bảo sẽ làm chị thoải mái!
Vừa dứt lời.
Diệp Lâm đã giơ tay gõ mạnh lên đầu cậu.
— Chị thấy em muốn lên trời rồi đấy! Ba ngày không đánh là leo lên nóc nhà phải không?
Diệp Tử Hiên ôm đầu đau đớn.
Phát hiện Diệp Lâm đang trợn mắt nhìn mình đầy hung dữ.
Cậu cảm thấy hết sức khó hiểu.
Rõ ràng trước giờ cậu vẫn bóp chân cho anh Tiểu Bạch mà.
— Chị làm gì thế! Nếu chị muốn bóp chân thì em cũng bóp cho chị được mà, đâu phải lần đầu.
Diệp Lâm chống nạnh: — Hừ hừ, Tử Hiên, chị cảnh cáo em.
— Từ giờ trở đi, tuyệt đối không được lợi dụng chị Tiểu Bạch dù chỉ một chút.
— Nếu không chị đánh chết em!
Diệp Lâm chẳng khác nào một con mèo xù lông bảo vệ đồ ăn, nhìn chằm chằm Diệp Tử Hiên rồi nói chắc như đinh đóng cột.
Khiến sống lưng Diệp Tử Hiên lạnh toát.
Bởi vẻ mặt của chị gái hoàn toàn không giống đang đùa.
Cậu còn định phản bác: — Nhưng em với anh Tiểu Bạch là anh em tốt mà...
Chưa nói hết câu.
Đã thấy Diệp Lâm nở nụ cười "hòa nhã" nhìn mình.
Diệp Tử Hiên sợ tới mức lập tức ngậm miệng.
Trong lòng tủi thân vô cùng.
Xem ra sau này không còn cơ hội bóp chân cho anh Tiểu Bạch nữa rồi...
Diệp Lâm bất lực.
Trước đây Diệp Tử Hiên và Hạ Tiểu Bạch là anh em thân thiết thì thôi.
Nhưng giờ khác rồi.
Hạ Tiểu Bạch đã là con gái, cũng chẳng còn "cái ấy" nữa.
Nam nữ thụ thụ bất thân!
(Một sự tiêu chuẩn kép cực mạnh.) Đương nhiên cô sẽ không cho phép Diệp Tử Hiên động tay động chân với Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch cũng chỉ biết cười khổ.
Xem ra để Diệp Lâm biết mình là con gái cũng chẳng phải chuyện tốt.
Như vậy cô lại mất đi một tiểu đệ tận tâm phục vụ mình rồi.
Diệp Tử Hiên nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Hôm nay cô vẫn đẹp tựa tiên nữ.
Chiếc váy trắng tinh khôi không nhiễm một hạt bụi, vài lọn tóc đen buông hờ bên eo, gương mặt thanh lệ thoát tục.
Mọi thứ đều toát lên vẻ cổ điển và tao nhã.
Diệp Lâm phồng má: — Tử Hiên, nhìn đủ chưa?
Diệp Tử Hiên vội vàng nói: — Hai vị đại tỷ! Tiểu Diệp có chuyện muốn bẩm báo!
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ: — Có chuyện gì thì nói đi.
Diệp Tử Hiên liếc về phía phòng khách.
— Là thế này, lúc nãy có một người theo đuổi chị Tiểu Bạch tìm tới cửa.
— Em đã khuyên hắn rời đi rồi nhưng hắn vẫn cố xông vào.
— Giờ còn ngồi lì trong phòng khách không chịu đi.
Hạ Tiểu Bạch hơi nhíu mày.
Người theo đuổi mình?
Những người như vậy nhiều lắm.
Dù sao nam sinh nào gặp cô cũng đều dễ phát cuồng.
Diệp Tử Hiên tiếp tục: — Đúng rồi, hắn tới theo đuổi chị thì thôi đi.
— Còn bảo là không thích chị nữa chứ!
— Chị xem, đây có phải lời con trai nói được không?
— Em dùng đầu gối cũng đoán ra được hắn đang chơi trò lạt mềm buộc chặt.
— Sau khi bị em vạch trần...
— Hắn lại bảo mình là anh họ của chị, tên là Hạ Thiên Vũ gì đó.
— Nói muốn đưa chị về nhà nhận tổ quy tông, gặp ông nội các kiểu.
Để lấy lòng Hạ Tiểu Bạch, Diệp Tử Hiên thao thao bất tuyệt kể lại toàn bộ quá trình.
Biết đâu sau này còn có cơ hội bóp chân cho cậu.
Nghe xong, Hạ Tiểu Bạch chỉ biết câm nín.
Cậu có thể chắc chắn đối phương thật sự không tới theo đuổi mình.
Bởi người nhà họ Hạ đâu có biết cậu là con gái.
Chỉ là Diệp Tử Hiên hiểu lầm mà thôi.
Nhưng cũng chẳng sao.
Hạ Thiên Vũ à?
Khóe môi đỏ mọng của Hạ Tiểu Bạch hơi cong lên.
Cậu đã nghe cha kể rồi.
Trong đám anh em cùng thế hệ nhà họ Hạ.
Hạ Thiên Vũ là người duy nhất bằng tuổi cậu.
Nhưng lại sinh sau cậu vài tiếng đồng hồ.
Nói chính xác thì cậu mới là chị của Hạ Thiên Vũ.
Vậy mà tên đó dám tự xưng là anh họ.
Mặt dày thật đấy.
Dù sao cũng đang rảnh.
Chơi với cậu ta một chút vậy.
Diệp Lâm thấy Hạ Tiểu Bạch đang suy nghĩ liền hỏi: — Chị Tiểu Bạch, sao thế?
— Hay gọi bảo vệ khu chung cư tới đuổi hắn đi nhé?
Hạ Tiểu Bạch khẽ xua tay.
Trên gương mặt thanh lệ thoát tục nở nụ cười mê người.
Cậu xoay người.
Tà váy trắng nhẹ nhàng tung bay như đóa bạch liên đang nở rộ.
— Hai người thấy chị đẹp không?
Diệp Tử Hiên và Diệp Lâm lập tức gật đầu như gà mổ thóc.
— Đẹp lắm!
— Giống tiên nữ vậy!
Hạ Tiểu Bạch hất nhẹ mái tóc: — Được rồi, cậu ta nói không sai.
— Quả thật là người thân của chị.
Ba người cùng đi qua hành lang tới phòng khách.
Diệp Lâm đi đầu tiên.
Cô muốn xem ai dám tranh giành chị Tiểu Bạch với mình.
Người thân cũng không được!
Trong phòng khách.
Hạ Thiên Vũ đã ngồi đợi khá lâu.
Cậu không biết đám người ngoài hành lang đang líu ríu bàn chuyện gì.
Nhưng nghe thấy hai giọng nữ dễ nghe khiến cậu vô cùng mong đợi.
Quả nhiên.
Chẳng bao lâu sau đã vang lên tiếng bước chân.
Khi ngẩng đầu nhìn.
Đập vào mắt cậu là một thiếu nữ ngực bự xinh đẹp đáng yêu.
Chiếc váy hoa không thể che nổi đường cong quyến rũ.
Khuôn mặt trái xoan thanh tú trang điểm nhẹ.
Đôi môi đỏ mọng như quả anh đào.
Toát lên vẻ thanh xuân năng động.
Hạ Thiên Vũ cũng không ngờ.
Ngày đầu tiên tới Tân Hải.
Ngoài việc gặp một tên đồng tính.
Lại còn gặp được một mỹ thiếu nữ xinh đẹp như vậy.
Điều khiến cậu khó hiểu là.
Vì sao cô gái này lại nhìn mình bằng ánh mắt đầy địch ý?
Hạ Thiên Vũ vẫn lịch sự đứng dậy chuẩn bị chào hỏi.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói tuyệt đẹp vang lên.
Âm thanh như tiếng chim nơi u cốc.
Trong trẻo, êm tai.
— Cậu là Hạ Thiên Vũ sao? Cha tôi từng nhắc tới cậu đấy. Quả nhiên rất đẹp trai.
Hạ Thiên Vũ hoàn toàn bị giọng nói ấy mê hoặc.
Khi ánh mắt cậu tìm đến chủ nhân của giọng nói.
Cả người lập tức đứng sững.
Rồi chậm rãi ngồi phịch xuống ghế.
Đẹp... đẹp quá!
Trước mắt cậu.
Là một thiếu nữ tựa tiên nữ giáng trần.
Hương hoa dành dành nhàn nhạt tỏa ra từ làn da trắng mịn.
Thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi.
Mái tóc đen óng mượt như tơ lụa.
Da trắng hơn tuyết.
Nụ cười như đóa sen trắng nở giữa đỉnh băng sơn.
Không son phấn.
Thanh khiết và mỹ lệ đến mức khó tin.
Mùi hương thoang thoảng khiến người ta say đắm.
Hạ Thiên Vũ dám khẳng định.
Những thiên kim tiểu thư danh giá ở Yên Kinh.
Đứng trước cô gái này thậm chí còn không xứng xách giày.
Có lẽ chỉ những tiên tử trong truyền thuyết mới có thể sánh được.
— Cô... chào các cô nhé...
Giọng cậu thậm chí còn lắp bắp.
Nếu thiếu nữ ngực bự lúc trước chỉ khiến cậu thấy kinh diễm.
Thì tiên tử váy trắng xuất hiện sau đó lại khiến cậu hoàn toàn không thể dời mắt.
Ngũ quan tuyệt mỹ.
Đôi mắt như nước thu.
Xương cốt như ngọc.
Mày lá liễu, má hoa phù dung.
Hoàn mỹ đến mức chẳng giống người phàm.
Hạ Thiên Vũ thậm chí cảm thấy đứng trước cô còn thấy tự ti.
Chưa kịp hoàn hồn.
Thiếu nữ váy trắng thanh khiết như bạch liên đã đứng ngay trước mặt cậu.
Mái tóc dài tung bay.
Răng trắng môi hồng.
Hương lan thoang thoảng.
Mỉm cười nói: — Thiên Vũ, sao vậy? Đang ngẩn người nghĩ gì thế?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn