Chương 229: Thiếu nữ có nhan sắc 120 điểm
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch ngâm mình trong thùng nước suối, thân thể trắng ngần chìm dưới làn nước trong vắt. Đôi mắt đẹp chăm chú nhìn bảng nhiệm vụ hiện ra trước mặt.
Nhà họ Hạ hắc hóa rồi nhốt cậu thành chim hoàng yến trong lồng?
Người nhà họ Hạ biến thái đến vậy sao?
Giọng thiếu nữ của hệ thống chậm rãi vang lên:
"Nếu ký chủ không tin thì có thể thử."
"Dù sao cũng là kiểu bị đánh gãy hai chân nhưng cả đời không cần lo cơm áo."
"Đảm bảo ăn sung mặc sướng, mỗi ngày chỉ cần ở nhà làm trạch nữ."
"Nhiệm vụ duy nhất là bán manh."
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được mà phàn nàn:
"Nếu vậy thì hồi trước tôi còn chẳng bằng để nhiệm vụ của Diệp Trường Ca thất bại."
"Bị chị ấy nhốt trong phòng tối."
"Cả đời chìm đắm dưới váy thơm của Diệp Trường Ca."
"Thôi bỏ đi."
"Chẳng phải chỉ là mặc nữ trang thôi sao?"
"Đâu phải lần đầu."
Cậu nâng một vốc nước suối mát lạnh hất lên khuôn mặt thanh nhã thoát tục.
Dòng nước mát men theo chiếc cằm tinh xảo chảy xuống xương quai xanh, bờ vai trắng mịn như ngọc.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ.
Hạ Tiểu Bạch đứng dậy, chân trần giẫm lên nền đất.
Từng dòng nước men theo đôi chân thon dài chảy xuống mặt sàn.
Cậu lau mái tóc còn ướt, rồi thuần thục mặc nội y cùng bộ váy dài màu xanh nhạt.
Chỉ vài phút sau.
Trong căn phòng đã xuất hiện một vị thần nữ tuyệt thế.
Mái tóc dài tới eo đen nhánh như dải lụa mềm buông xuống bên vòng eo thon thả.
Bộ váy xanh thanh nhã mang đậm phong vị cổ trang.
Vòng ngực đầy đặn càng tôn lên thân hình hoàn mỹ.
Tựa như tiên nữ bước ra từ tiên cảnh.
Mắt hạnh môi đào.
Linh khí như muốn tràn khỏi đôi mắt.
Mỹ nhân khẽ xoay một vòng.
Tà váy xanh tung bay.
Đôi chân dài trắng mịn thấp thoáng hiện ra.
"Chắc là như vậy là được rồi nhỉ?"
Hạ Tiểu Bạch khẽ lẩm bẩm.
Tay ngọc nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra.
Ngoài cửa, Hạ Thiên Vũ đã đợi từ lâu.
"Thiên Vũ, xong rồi, đi thôi."
Khi ngẩng đầu nhìn lên.
Cả người cậu ta lập tức đứng chết lặng tại chỗ.
Dù trước đó đã từng thấy Hạ Tiểu Bạch mặc váy xanh tóc dài.
Nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến cậu kinh diễm đến cực điểm.
"Tiểu... Tiểu Bạch tỷ..."
"Đẹp... đẹp quá..."
Hạ Tiểu Bạch hơi ngẩng đầu, để lộ đường nét cằm tinh xảo:
"Được rồi, đi thôi."
Cậu chậm rãi bước về phía đại sảnh.
Lướt ngang bên cạnh Hạ Thiên Vũ.
Một làn hương thơm dịu dàng thoảng qua chóp mũi cậu ta.
Thanh nhã mà không ngấy.
Nhẹ nhàng nhưng lưu luyến.
Hạ Thiên Vũ vội vàng đi theo phía sau, trong lòng lại có chút mất mát.
Như vậy...
Cậu không còn là người duy nhất biết Tiểu Bạch tỷ là con gái nữa...
"Tiểu Bạch tỷ, chẳng phải chị nói muốn giấu thân phận nữ sao?"
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch khẽ liếc sang:
"Chuyện tôi làm còn cần cậu dạy à?"
Bị ánh mắt ấy nhìn trúng.
Hạ Thiên Vũ lập tức đỏ mặt.
"Không... không phải..."
"Em là tiểu đệ trung thành nhất của Tiểu Bạch tỷ mà."
Nói xong còn liếc nhìn thùng nước tắm trong phòng.
Dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Cả người kích động đến mức hơi run lên.
Kế hoạch thông!
Nhìn tên tiểu đệ mới nhận này, Hạ Tiểu Bạch hài lòng gật đầu.
"Yên tâm đi."
"Theo bổn tiểu thư lăn lộn sẽ không bạc đãi cậu đâu."
Hạ Thiên Vũ lập tức nịnh nọt:
"Được ở bên cạnh tiểu thư chính là vinh hạnh lớn nhất của tiểu đệ."
...
Trong từ đường.
Hạ Quang Thần đang quỳ trước linh vị tổ tiên hành lễ.
Hạ Văn Xuyên và Hạ Văn Niên đứng bên cạnh chờ đợi.
Hạ Văn Xuyên nhíu mày:
"Chẳng qua chỉ là thay đồ tắm rửa thôi."
"Nửa canh giờ rồi."
"Hai đứa nhóc đó sao còn chưa quay lại?"
Hạ Văn Niên lên tiếng:
"Để em đi tìm họ."
Ông vừa đi tới hành lang.
Một mùi hương hoa dành dành nhàn nhạt bất chợt thoảng tới.
Ông nghi hoặc ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Cảnh tượng lọt vào mắt khiến ông hoàn toàn đứng hình.
Chỉ thấy bên cạnh Hạ Thiên Vũ là một mỹ nhân tuyệt thế.
Làn da trắng như băng tuyết.
Thân hình uyển chuyển mềm mại.
Bộ váy cổ phong màu xanh nhạt như hòa làm một với khí chất của nàng.
Ngay cả ông, người đã gặp vô số mỹ nữ.
Cũng cảm thấy cảnh tượng này không chân thực.
Tựa như lạc vào tiên cảnh trong mộng.
Gặp được tiên tử mà mình từng tưởng tượng.
Hạ Văn Niên buột miệng kêu lên:
"Đẹp... đẹp quá!"
"Cha!"
"Tam ca!"
"Mọi người mau nhìn đi... có tiên nữ!"
Hạ Quang Thần vừa bái tổ xong, được Hạ Văn Xuyên đỡ đứng dậy.
Nghe thấy đứa con thứ tư đứng trước linh vị tổ tiên mà còn nghĩ tới phụ nữ.
Ông lập tức thấy tức không chịu nổi.
"Văn Niên!"
"Trước mặt liệt tổ liệt tông không được nghĩ đến phụ nữ!"
Hạ Văn Xuyên cũng bất đắc dĩ nhìn em trai.
Nhưng khi ông quay đầu nhìn về hướng Hạ Văn Niên chỉ.
Lập tức thốt lên:
"Trời đất!"
"Thật sự là tiên nữ!"
Lúc này Hạ Quang Thần mới cảm thấy hai đứa con trai đúng là hết thuốc chữa.
Đã bao nhiêu tuổi rồi.
Con trai cũng đủ tuổi lấy vợ.
Vậy mà vẫn mê mẩn sắc đẹp.
Chắc chắn tối qua lại xem phim linh tinh quá nhiều.
Ông còn định lát nữa phải bảo hai con dâu quản chặt chúng hơn.
Đúng lúc ấy.
Ông cũng ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt.
Theo bản năng nhìn về phía nguồn hương.
"Trời ạ!"
"Thật sự là tiên nữ!"
Ba cha con đồng thời nhìn thấy một thiếu nữ đẹp tựa thiên tiên đang chậm rãi bước tới.
Nếu giới hạn nhan sắc của con người là 100 điểm.
Thì thiếu nữ trước mặt ít nhất phải trên 120 điểm.
Vẻ đẹp ấy đã vượt khỏi phạm trù nhân loại.
Con người thật sự có thể đẹp đến vậy sao?
Có lẽ chỉ những người được tạo hóa ưu ái mới sở hữu tiên nhan như thế.
Chỉ thấy nàng chân trần bước đi.
Từng bước sen nhẹ nhàng.
Mái tóc dài đung đưa sau lưng.
Vài giọt nước còn đọng trên khuôn mặt thanh lệ, chảy dọc chiếc cổ trắng ngần xuống xương quai xanh gợi cảm.
Đôi chân dài trắng mịn thấp thoáng dưới tà váy.
Tựa như một đóa sen xanh vừa mới bước ra khỏi mặt nước.
Thanh khiết thoát tục.
Đẹp đến mê hoặc lòng người.
Thiếu nữ tuyệt sắc khẽ nhấc tà váy.
Cúi người hành lễ với ba người.
"Hạ Tiểu Bạch."
"Ra mắt ông nội, tam thúc, tứ thúc."
"Con đã thay y phục và tắm gội xong."
"Có thể tiến hành nghi thức nhận tổ quy tông chưa?"
Theo động tác cúi người ấy.
Làn hương thơm càng trở nên rõ ràng.
Ngọt ngào, mê người.
Chỉ ngửi một lần đã khiến người ta say mê.
Hạ Văn Xuyên và Hạ Văn Niên mở to mắt.
Trong nhất thời không biết phải nói gì.
Chỉ có Hạ Quang Thần là vẫn giữ được vẻ trầm ổn.
Dù vậy, trước dung nhan khuynh thế ấy ông vẫn phải cố gắng lắm mới giữ được bình tĩnh.
"Cô bé..."
"Cháu nhận nhầm người rồi phải không?"
"Đây là từ đường nhà họ Hạ."
"Ta cũng không phải ông nội của cháu."
Trong suy nghĩ của ông.
Chắc chắn là Hạ Thiên Vũ đã không biết tìm đâu ra một thiếu nữ đẹp như tiên này.
Hạ Thiên Vũ vội vàng nói:
"Ông nội!"
"Chẳng phải cô ấy vừa nói rồi sao?"
"Cô ấy là Tiểu Bạch tỷ!"
"Là con gái của nhị thúc, là Hạ Tiểu Bạch!"
"Là cháu gái của ông đó!"
Hạ Quang Thần bất lực nhìn đứa cháu nội.
"Thiên Vũ à."
"Ông biết cháu hiếu thảo."
"Biết ông luôn muốn có cháu gái."
"Nhưng nhà họ Hạ chúng ta... haizz..."
Ông nhìn thiếu nữ trước mặt.
Đẹp đến mức không giống người thật.
Nếu ông thật sự có một đứa cháu gái như vậy.
Thì tổ tiên chắc phải bốc khói xanh mất rồi.
Hạ Tiểu Bạch đưa tay vén mái tóc rủ trước ngực ra sau tai.
Đứng thẳng người nhìn ông.
"Ông nội."
"Con thật sự là cháu gái của ông."
"Hạ Tiểu Bạch."
"Con gái của Hạ Văn Hải."
"Nếu không tin, ông có thể gọi điện cho cha con hỏi."
Hạ Quang Thần, Hạ Văn Niên và Hạ Văn Xuyên nhìn nhau.
Sáu mắt đối diện.
Ai nấy đều ngơ ngác.
Hạ Văn Niên nhìn dung nhan tuyệt thế của thiếu nữ.
Trong lòng không ngừng dâng lên cảm giác yêu thích.
Nếu thật sự là cháu gái mình...
Vậy thì...
Tuyệt đối là chuyện đáng mừng nhất đời rồi!
"Cha."
"Hay gọi điện hỏi nhị ca thử xem?"
Hạ Quang Thần nhìn thiếu nữ trước mặt.
Đôi môi đỏ hồng hơi cong lên thành nụ cười dịu dàng.
Hai gò má phơn phớt hồng.
Đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Cuối cùng ông chỉ đành hạ quyết tâm.
Gọi cho đứa con trai thứ hai của mình.
...
Lúc này.
Hạ Văn Hải vừa đưa Khương Tĩnh Vân đi kiểm tra sức khỏe xong và đang trên đường về nhà.
Ông vừa đi vừa huýt sáo.
Đúng lúc điện thoại đổ chuông.
Nhìn thấy dãy số hiện lên.
Đó là số điện thoại quen thuộc nhưng cũng từng khiến ông sợ hãi nhất.
Nếu là trước đây.
Nhìn thấy cuộc gọi này.
Ông chắc chắn sẽ thấp thỏm không yên.
Nhưng giờ nghĩ tới việc cô con gái bảo bối hẳn đã tới nhà họ Hạ và gặp ông cụ rồi.
Khóe miệng ông lập tức nhếch lên đầy đắc ý.
Khương Tĩnh Vân thấy vẻ mặt đáng ăn đòn ấy liền hỏi:
"Ai gọi vậy?"
Hạ Văn Hải cười hề hề:
"Không có gì."
"Một ông già khó tính gọi thôi."
Nói xong.
Ông bày ra bộ dạng "Long Vương méo miệng" đầy kiêu ngạo rồi nhấn nút nhận cuộc gọi. ( ̄⊿ ̄)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn