Chương 196: Cuộc điện thoại của bố yêu
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Bước vào phòng.
Hạ Tiểu Bạch nhanh tay lẹ mắt xoay người chốt cửa lại, căn bản không thèm cho Diệp Lâm một chút cơ hội nào.
— "Tiểu Bạch ca ca~ hu hu hu..." o(╥﹏╥)o — Diệp Lâm đứng ngoài cửa khóc ròng.
Chỉ riêng một mình Sở Thu Hy thôi đã đủ khiến cậu mệt bở hơi tai rồi, giờ mà rước thêm cả Diệp Lâm vào nữa thì ngày mai cậu xác định khỏi cần lết xác xuống giường luôn cho khỏe. Dù sao thì ở thời điểm hiện tại, chỉ cần có một mình Thu Hy là cậu đã thấy thỏa mãn lắm rồi.
Hạ Tiểu Bạch trực tiếp đẩy ngã Sở Thu Hy xuống mép giường, rồi thích thú nhào tới ép lên người cô.
Sở Thu Hy thẹn thùng né qua một bên: — "Anh cuống cái gì mà cuống, em còn chưa tắm rửa gì đâu đấy nhé."
— "Ngồi máy bay suốt cả một ngày trời, xuống máy bay lại còn phải làm một đống việc nhà, người ngợm mồ hôi nhễ nhại ra đây này."
Hạ Tiểu Bạch trực tiếp ôm chặt Sở Thu Hy vào lòng, bàn tay ngọc khẽ quấn quít mấy lọn tóc mây óng ả của cô nàng. Ánh đèn từ trên đỉnh đầu hắt xuống, làm cho các đường nét trên gương mặt của Sở Thu Hy càng trở nên mềm mại và tinh tế hơn bao giờ hết. Mái tóc đen tuyền của cô xõa tung một cách tùy ý, càng làm tăng thêm vài phần ma mị, quyến rũ đến cốt tủy, phảng phất như có thể câu hồn đoạt phách của người đối diện.
Chiếc mũi tinh tế của Hạ Tiểu Bạch khẽ rướn lên ghé vào cổ cô nàng hít hà một hơi, toàn là mùi hương cơ thể mê người của mỹ nhân.
— "Làm gì có mùi gì lạ đâu, anh thấy thơm phức thế này cơ mà."
Gương mặt kiều diễm của Sở Thu Hy thoáng hiện lên những vệt hồng e ấp, bàn tay ngọc cũng nâng lấy gương mặt thanh tú thoát tục của cậu lên mà hôn chụt chụt mấy cái thật kêu. Đôi mắt ngập tràn nước mùa thu của cô đong đầy tình ý nhìn Hạ Tiểu Bạch, lộ ra một chút thẹn thùng của một người con gái nhỏ.
— "Được rồi, đừng có quậy nữa, đi tắm thôi."
— "Tắm chung nha."
Hạ Tiểu Bạch cũng nở một nụ cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa: — "Tụi mình cũng lâu lắm rồi chưa có tắm chung với nhau nhỉ."
Trong phòng tắm.
Sở Thu Hy thong thả, chậm rãi cởi bỏ từng lớp quần áo trên người ra. Cô nàng nhìn vào chiếc gương lớn chạm đất, ngắm nhìn vị mỹ nhân tóc dài như mực đang đứng ở bên cạnh. Làn da của cậu mới thật là trắng mịn, nõn nà làm sao, vóc dáng uốn lượn mảnh mai chuẩn chỉnh, đôi chân dài miên man thẳng tắp.
Trên cơ thể cậu thoang thoảng tỏa ra một mùi hương ngọt ngào như hoa dành dành, làn da trắng bóc mịn màng như thể chỉ cần búng nhẹ là có thể vỡ ra được, vừa mềm mại lại vừa kiều diễm. Vừa ngửi thấy làn hương thoang thoảng ấy đã khiến lòng người rạo rực, xao xuyến khôn nguôi.
Thế nhưng... khi ánh mắt của cô tình cờ dời xuống miếng vải nhỏ bên dưới của đối phương thì đôi mắt đẹp bỗng lộ ra vẻ hoài nghi sâu sắc.
— "Cái quần nhỏ này nhìn đáng yêu thế nhờ...? Trên này còn in hình một chú heo Peppa nữa cơ à?"
— "Tiểu Bạch, trước đây em chưa từng thấy anh mặc mấy cái kiểu đồ lót đáng yêu như thế này bao giờ đâu nha."
— "Đồ lót của anh bình thường chẳng phải toàn là một màu trắng tinh khôi thôi sao!"
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Trong lòng cậu thầm kêu một tiếng: Thôi xong con ong rồi!
Cái quần nhỏ đang mặc trên người cậu chính là cái chiếc quần mà hôm qua Lý Tư Tư đưa tạm cho cậu mặc chữa cháy. Nếu bây giờ mà để cho Thu Hy biết được đêm ngày hôm qua cậu và Lý Tư Tư đã cùng nhau ngâm chung trong một chiếc bồn tắm... thì đúng là "Barbie Q" (xong đời) luôn thật sự.
Sở Thu Hy đôi mắt đẹp găm thẳng cái nhìn sắc lẹm vào Hạ Tiểu Bạch, phảng phất như muốn nhìn thấu tâm can và mọi suy nghĩ của cậu.
— "Nói đi chứ, trả lời em xem nào?"
— "Đừng có bảo với em cái này là đồ anh tự mua nha."
— "Trong ấn tượng của em, anh làm gì có cái sở thích mặc mấy cái loại đồ lót phong cách thiếu nữ đáng yêu như thế này đâu."
Hạ Tiểu Bạch đưa đầu ngón tay lên gãi gãi gò má, ánh mắt chột dạ đánh sang hướng chiếc đèn trên tường: — "Anh nói đây hoàn toàn là một sự cố ngoài ý muốn, em có tin không?"
— "Thật ra cái này là anh mượn của người khác mặc tạm thôi mờ."
Sở Thu Hy nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Hạ Tiểu Bạch, xem chừng không giống như là đang nói dối: — "Của Diệp Lâm à?"
— "Không phải..."
— "Chẳng lẽ anh còn lén lút giấu giếm em, nuôi một cô nàng xinh đẹp nào khác ở bên ngoài nữa đúng không!!!!!"
— "Thu Hy em bình tĩnh nghe anh giải thích đã, là của cô cô hàng xóm sát vách, có quen biết với bố anh."
— "Tối hôm qua anh đi ra ngoài quên không mang theo chìa khóa nhà, vừa vặn lúc đó Diệp Lâm lại bận đi chơi với hội chị em bạn dì nên không có ở nhà."
— "Thế là tớ đành phải sang nhà cô ấy tá túc nhờ một đêm. Lúc đi tắm không có quần áo để thay nên mới mượn tạm của cô ấy mặc đỡ thôi."
— "Chuyện chỉ có đơn giản như vậy thôi á..."
Sở Thu Hy đưa tay lên véo nhẹ vào cằm, nghiêm túc quan sát Hạ Tiểu Bạch một hồi lâu để dò xét. Trầm ngâm một lát, cô nàng cũng không tìm ra được lý do gì để phản bác lại, đành phải lựa chọn tin tưởng...
Thôi thì chỉ cần cuộc sống vẫn trôi qua êm đềm là được rồi.
— "Được rồi, em tạm thời tin tưởng lời giải thích này của anh đấy nhé."
— "Nhưng nếu sau này để em phát hiện ra là anh dám nói dối nửa lời, hừ hừ, em sẽ chuẩn bị sẵn một đống 'đồ chơi công cụ' (sextoy) để trừng phạt anh ra trò luôn."
— "Đừng mà!" — Hạ Tiểu Bạch nghe thấy hai từ "đồ chơi" kia mà cả người bỗng rùng mình nổi hết cả da gà, cái trò đó cậu tuyệt đối không tài nào chấp nhận nổi đâu nha.
Hơn nửa tiếng đồng hồ sau.
Hai người tắm rửa sạch sẽ xong xuôi liền bước ra ngoài. Trông họ lúc này giống hệt như hai đóa hoa phù dung sớm mai đang đua nhau khoe sắc thắm, cả hai đều đã thay sang những chiếc váy ngủ bằng vải lụa mỏng tang mang lại một cảm giác vô cùng mờ ảo, thần tiên.
Hạ Tiểu Bạch đã sớm không kìm chế được lòng mình, liền lao vào ôm chầm lấy Sở Thu Hy vào lòng mà cọ cọ.
Sở Thu Hy thẹn thùng nhìn vị mỹ nhân trước mặt đang không ngừng động tay động chân với mình. Rõ ràng sở hữu một nhan sắc đẹp như tiên giáng trần, toàn thân toát lên một luồng tiên khí thanh tao thoát tục như không màng khói lửa nhân gian, phảng phất như nhận được tất cả sự thiên vị và sủng ái lớn nhất của đấng tạo hóa. Thế nhưng cái tư tưởng trong đầu thì lại chẳng khác gì mấy gã đàn ông dê xồm, bậy bạ.
— "Cái đồ mỹ nhân nhà anh! Rõ ràng trông thanh thuần, xinh đẹp như thế này, mà trong đầu lúc nào cũng toàn là mấy cái suy nghĩ đen tối, hạ lưu không hà."
Hạ Tiểu Bạch thì vốn dĩ mặt dày thành thần rồi, gương mặt thanh tú thoát tục khẽ nở một nụ cười nghiêng nước nghiêng thành: — "Chẳng lẽ em chưa từng nghe qua câu nói: 'Cái vỏ bọc đẹp đẽ thì ngàn bài một điệu, nhưng linh hồn thú vị thì mới là vạn dặm có một' hay sao?"
Đang lúc Hạ Tiểu Bạch định tiếp tục giở trò sàm sỡ, thì chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn bỗng dưng đổ chuông vang dội.
Hạ Tiểu Bạch lập tức cảm thấy vô cùng bực bội và cụt hứng. Cứ ngay vào cái lúc cậu chuẩn bị được hưởng thụ thế giới hai người với mỹ nhân thì lại có kẻ không biết điều gọi điện đến phá đám.
Sở Thu Hy khẽ vuốt lại mái tóc mây có chút rối bời: — "Xem xem là ai gọi đến đi, nếu không có chuyện gì quan trọng thì cúp máy nhanh lên."
Hạ Tiểu Bạch cầm điện thoại lên liếc nhìn màn hình, cả người cậu lập tức đờ ra ngay tại chỗ, lật đật ngồi bật dậy chỉnh đốn lại trang phục.
Sở Thu Hy thấy biểu cảm nghiêm túc đột xuất của cậu, khẽ nhíu đôi lông mày liễu hỏi: — "Ai thế anh?"
Hạ Tiểu Bạch cẩn thận từng li từng tí, lí nhí đáp: — "Là... là bố anh gọi!"
— "Bình thường hai bố con anh cũng chỉ nhắn vài ba câu trên WeChat thôi, sao tự dưng muộn thế này rồi ông ấy còn gọi điện cho anh làm gì nhỉ."
Sở Thu Hy nghe vậy liền cười híp mắt, chủ động khoác lấy cánh tay trắng muốt của Hạ Tiểu Bạch: — "Hóa ra là bố chồng tương lai của anh gọi à."
— "Mà này, anh đã bao giờ kể với bác về chuyện của em chưa đấy?"
— "Ờ... thì cũng có nói qua rồi, anh bảo với ông là anh có quen một cô bạn gái, có điều là chưa dám khai thật việc hai đứa mình đã dọn về sống chung một nhà thôi."
Sở Thu Hy tò mò hỏi: — "Chẳng lẽ bố anh nghiêm khắc lắm à? Khắt khe chuyện hôn sự của anh lắm sao?"
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu thở dài: — "Thôi bỏ đi, chuyện nhà anh phức tạp lắm em không biết đâu..."
— Làm sao cậu dám kể cho Sở Thu Hy biết cái sự thật động trời rằng, cho đến tận bây giờ cả bố lẫn mẹ cậu đều hoàn toàn không hay biết việc thằng con trai độc nhất của họ đã biến thành một đứa con gái cơ chứ...
Sở Thu Hy phồng má dỗi hờn: — "Không thèm kể thì thôi vậy, nhưng mà em nói cho anh biết trước nha, bố em ở nhà là siêu cấp dữ dằn luôn đấy nhé~" — "Đến lúc hai đứa mình về ra mắt nhạc phụ đại nhân, anh bắt buộc phải chuẩn bị sẵn tâm lý chiến đấu toàn diện đi là vừa."
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái vẻ mặt căng thẳng của cô nàng: — "Đến mức đáng sợ như vậy thật hả?"
Nói xong, cậu liền nhấn nút bắt máy, kết nối cuộc gọi.
Sở Thu Hy cười hắc hắc: — "Đến lúc đó rồi anh tự khắc sẽ biết mùi thôi."
Rất nhanh sau đó, từ đầu dây bên kia điện thoại đã vang lên giọng nói có phần trầm ấm, mang theo vài phần phong trần, già dặn của bố cậu: — "Alo, Tiểu Bạch đấy à? Đã ngủ chưa con?"
Mỗi lần nghe thấy giọng nói của bố, trong lòng Hạ Tiểu Bạch lại trào dâng một cảm giác vô cùng tội lỗi và có lỗi với ông. Cậu bây giờ đã hoàn toàn mất đi cái năng lực nối dõi tông đường, truyền tinh nối thế cho dòng họ Hạ rồi. Nhà thì lại chỉ có duy nhất một mình cậu là con một.
— "Bố ạ, muộn thế này rồi bố còn gọi điện cho con, là ở nhà có chuyện gì xảy ra ạ? Sức khỏe của mẹ dạo này thế nào rồi bố, có tốt không?"
Hạ Văn Hải quát mắng một câu: — "Cái thằng nhóc thối này, chẳng lẽ cứ phải có chuyện thì bố mới được gọi điện cho con chắc!"
— "Bố với mẹ con ở nhà dạo này nhớ con muốn chết đây này."
Khương Tĩnh Vân ở bên cạnh cũng giật lấy điện thoại, chen giọng vào: — "Con trai yêu quý, dạo này con béo lên hay gầy đi rồi? Tiền tiêu vặt có đủ dùng không con, nếu thiếu thì bảo mẹ, mẹ bảo bố chuyển thêm tiền cho con chi tiêu nhé."
Hạ Tiểu Bạch khẽ đưa tay lên quẹt quẹt hốc mắt, thấy bố mẹ ở quê nhà vẫn còn tràn đầy khỏe mạnh, hoạt bát như vậy, trong lòng cậu cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc và ấm áp.
— "Tiền tiêu vặt con vẫn đủ dùng mà mẹ... Dạo này con mới tìm được một công việc làm thêm dịp nghỉ hè cũng khá lắm ạ, con đi làm gia sư dạy học."
— "Kiếm được cũng kha khá tiền, lần trước con có chuyển khoản về cho bố mẹ mấy nghìn tệ mà bố mẹ cứ nhất quyết không chịu nhận đấy thôi."
Hạ Văn Hải lên tiếng cắt ngang: — "Thôi được rồi, con ở trên đó cứ tập trung lo mà học hành cho thật tốt là bố mẹ mừng rồi. Kiếm được tiền thì tự cất đi mà phòng thân chứ đừng có tiêu xài hoang phí, bố mẹ ở nhà vẫn còn khỏe re, vẫn tự làm ra tiền được chứ không có thiếu thốn gì đâu."
— "Tất nhiên là mấy khoản chi phí bắt buộc phải tiêu thì con cũng đừng có mà tiết kiệm quá mức làm gì."
— "Cái gì cần ăn thì cứ ăn, cần mặc thì cứ mặc, ốm đau bệnh tật thì phải đi bác sĩ khám ngay nghe chưa."
— "Thời buổi này đi tán tỉnh con gái nhà người ta cũng tốn kém bộn tiền đấy, bố mẹ ở nhà còn đang mòn mỏi đợi ngày được bế cháu nội đây này."
— "Cơ thể con từ nhỏ đã vốn ốm yếu gầy gò rồi, ráng mà ăn uống nhiều vào."
Hạ Tiểu Bạch chỉ biết cười trừ một tiếng đầy gượng gạo: — "Dạo này con mới tăng thêm tận năm sáu cân liền đấy ạ (chủ yếu là thịt... ở trước ngực)..."
Hạ Văn Hải: — "Thế thì tốt. À đúng rồi, chuyện là thế này, bố với mẹ con có một vài chuyện cực kỳ quan trọng bắt buộc phải gặp mặt trực tiếp con để cùng nhau bàn bạc."
— "Cho nên bố muốn con thu xếp thời gian về quê một chuyến."
Hạ Tiểu Bạch thoáng chút lưỡng lự, ngập ngừng hỏi: — "Chuyện... quan trọng lắm hả bố?"
Hạ Văn Hải khẳng định chắc nịch: — "Đúng vậy! Cực kỳ quan trọng, thế nên con nhất định phải về bằng được nghe chưa!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn