Chương 220: Hạ Tiểu Bạch: Lại Còn Có Khách Không Mời Mà Đến
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch cúi đầu nhìn thân thể trắng nõn của mình, cả người lập tức ngây ngốc.
Tấm chăn quấn quanh người cũng vô tình trượt xuống, để lộ làn da mịn màng dưới ánh mặt trời, trông thánh khiết vô cùng.
Phải hơn một phút sau cô mới hoàn hồn.
Cuối cùng cũng nhớ lại phần lớn những gì đã xảy ra tối qua.
Sau khi bị Diệp Lâm chuốc say, cô nhóc ấy vậy mà lại bắt đầu động tay động chân với cậu.
Mà bản thân cậu lúc ấy chỉ có thể yếu ớt giãy giụa, rồi bị bế về phòng.
Không bao lâu sau thì hoàn toàn mất ý thức.
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch đảo quanh căn phòng, muốn khóc mà không ra nước mắt.
Bố cục màu hồng quen thuộc, bệ cửa sổ còn đặt mấy chậu hoa nhỏ.
Mùi hương thiếu nữ nhàn nhạt lan tỏa khắp nơi.
Đây rõ ràng là phòng của Diệp Lâm.
Mà lúc này, Diệp Lâm đang ngủ say cách cậu không xa, trông có vẻ rất mệt mỏi.
Chẳng lẽ mình đã bị cô ấy...!!!
Hạ Tiểu Bạch vội vàng kiểm tra từng tấc da thịt trên cơ thể.
Cuối cùng đi đến kết luận: Mình hoàn toàn không bị làm chuyện gì không thể miêu tả.
Nhìn chiếc váy màu xanh đặt bên cạnh, cùng đồ lót và chiếc quần nhỏ màu trắng...
Hạ Tiểu Bạch lập tức nhặt lên rồi mặc lại.
Đôi môi anh đào khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ Diệp Lâm định chuốc say cô rồi làm chút chuyện mờ ám.
Nhưng sau khi phát hiện cô là con gái thì đã dừng lại.
Không giống như Sở Thu Hi, biết rõ mà vẫn lao tới.
"Hạ Tiểu Bạch à Hạ Tiểu Bạch, lần sau nhất định phải cẩn thận hơn."
"Tuyệt đối không được để mấy cô gái xinh đẹp chuốc say nữa."
Hạ Tiểu Bạch chỉnh lại mái tóc dài hơi rối, tay khẽ nâng gấu váy rồi đi tới bên cạnh Diệp Lâm.
Lặng lẽ nhìn cô gái trước mặt.
Thật sự không biết nên tức giận hay thế nào nữa...
Đợi cô ấy tỉnh dậy nhất định phải dạy dỗ một trận.
Hạ Tiểu Bạch thầm quyết định.
Diệp Lâm cuộn người như một chú mèo nhỏ.
Khuôn mặt trái xoan dường như đang rất khó chịu.
Trên trán lấm tấm mồ hôi, rõ ràng là đang gặp ác mộng.
— "Tiểu Bạch ca ca..."
— "Tiểu Bạch ca ca đừng rời xa Diệp Lâm..."
— "Người phụ nữ xấu xa kia... có phải cô đã cướp mất Tiểu Bạch ca ca của tôi không..."
Hạ Tiểu Bạch nhìn dáng vẻ căng thẳng của cô trong mộng.
Chẳng lẽ chuyện mình biến thành con gái thật sự đã dọa cô ấy đến vậy?
Quả nhiên...
Cậu hoàn toàn không thể nổi giận với cô bé mà mình đã chăm sóc từ nhỏ này.
Ngay cả trong giấc ngủ, Diệp Lâm cũng chảy nước mắt.
— "Hu hu... Tiểu Bạch ca ca... ôm em..."
Hạ Tiểu Bạch nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Để Diệp Lâm gối đầu lên đùi mình.
Một tay dịu dàng vuốt mái tóc cô.
— "Diệp Lâm, Tiểu Bạch ca ca ở đây."
— "Đừng sợ."
Dường như cảm nhận được sự hiện diện của cô.
Diệp Lâm dần dần bình tĩnh lại.
Hạ Tiểu Bạch ôm cô gái nhỏ trong lòng, dựa vào bên giường rồi thiếp đi lần nữa.
...
Không biết đã qua bao lâu.
Đột nhiên vang lên một tiếng hét: — "Đồ phụ nữ xấu xa! Cô rốt cuộc là ai?!"
Hạ Tiểu Bạch đưa tay che miệng ngáp một cái rồi chậm rãi mở mắt.
Ánh hoàng hôn màu vàng rực tràn vào căn phòng.
Nhuộm mọi thứ thành sắc vàng dịu dàng.
Đập vào mắt cô là một thiếu nữ đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
Hai chiếc răng nanh nhỏ lộ ra.
Bày ra bộ dạng hung dữ vô cùng.
(。◕ˇ﹏ˇ◕。) — "Diệp Lâm..."
Hạ Tiểu Bạch không biết nên mở lời thế nào.
Cậu đưa tay định xoa gương mặt cô gái.
Nhưng Diệp Lâm lập tức né tránh.
— "Đừng chạm vào tôi!"
— "Người phụ nữ xấu xa, vì sao cô cứ giả làm Tiểu Bạch ca ca của tôi?"
— "Mau nói cho tôi biết anh ấy đang ở đâu!"
— "Tại sao điện thoại của anh ấy lại nằm trong tay cô?!"
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ day trán.
Nhìn thiếu nữ trước mặt rồi khẽ thở dài.
Hàng mày thanh tú hơi nhíu lại.
Trên gương mặt tinh xảo hiện lên nỗi ưu sầu nhàn nhạt.
Khiến dung nhan vốn đã hoàn mỹ càng thêm vẻ khiến người ta thương xót.
— "Diệp Lâm..."
— "Nếu chị nói chị chính là Tiểu Bạch ca ca của em, em tin không?"
Gương mặt Diệp Lâm lập tức lạnh xuống.
— "Nói dối!"
— "Tiểu Bạch ca ca của tôi sao có thể không có cái đó được!"
— "Tối qua tôi đã tận mắt nhìn thấy rồi!"
— "Cô giống hệt tôi, là con gái!"
Đôi mắt trong suốt như pha lê của Hạ Tiểu Bạch nhìn thẳng vào cô.
Giọng nói vô cùng chắc chắn.
— "Diệp Lâm, bất kể thế nào..."
— "Chị chính là Tiểu Bạch ca ca của em."
— "Hoặc là... gọi chị là Tiểu Bạch tỷ tỷ cũng được."
Diệp Lâm càng kích động hơn.
Vung nắm tay nhỏ liên tục.
— "Nói dối!"
— "Cô là đồ lừa đảo!"
— "Tôi chỉ có một Tiểu Bạch ca ca!"
— "Anh ấy đối xử với tôi rất tốt!"
— "Từ nhỏ đã luôn chiều chuộng tôi!"
— "Chúng tôi từng cùng nhau tắm nữa!"
— "Tôi còn từng nghịch..."
Nói đến đây, khuôn mặt cô đỏ bừng.
— "Tóm lại cô là đồ giả mạo!"
Hạ Tiểu Bạch chậm rãi đứng dậy.
— "Diệp Lâm, theo chị vào phòng."
Cậu bước chân trần trên sàn nhà.
Đôi chân dài trắng muốt tiến về phòng ngủ của mình.
Diệp Lâm vẫn đầy cảnh giác.
Nhưng cũng không tin người phụ nữ trước mặt có thể làm gì mình.
Cô giữ khoảng cách nửa mét rồi đi theo sau.
Mùi hoa dành dành thoang thoảng còn lưu lại trong không khí.
Suýt chút nữa khiến cô buông lỏng đề phòng.
"Người phụ nữ này không chỉ xinh đẹp đến quá đáng..."
"Lại còn thơm như vậy..."
"Quả nhiên rất biết mê hoặc lòng người!"
"Không trách được mình bị cô ta lừa lâu như thế!"
(・'ヘ´・;)ゞ Hạ Tiểu Bạch đi vào phòng.
Lấy tập hồ sơ mà trước đó từng cho bố mẹ xem rồi đưa cho Diệp Lâm.
— "Đáp án em muốn đều ở trong đó."
— "Nếu không tin, em có thể gọi điện hỏi dì Tĩnh Vân."
Diệp Lâm nhận lấy tập hồ sơ.
Cẩn thận mở ra.
Bên trong là một bản báo cáo y tế.
Ngay trang đầu tiên đã hiện rõ mấy chữ: 【Phẫu thuật chỉnh hình giới tính dị tật bẩm sinh】 Bệnh nhân: Hạ Tiểu Bạch Giới tính: Nữ Diệp Lâm tiếp tục đọc xuống.
Càng đọc, đôi mắt càng mở lớn.
Miệng nhỏ cũng há hốc không khép lại nổi.
Gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Tờ báo cáo trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
Cô ngẩng đầu.
Ánh mắt phức tạp nhìn thiếu nữ tuyệt mỹ trước mặt.
Người này...
Thật sự là Tiểu Bạch ca ca của cô...
...
Hạ Tiểu Bạch đứng bên cửa sổ.
Nhìn biển mây đỏ rực phía chân trời.
Tựa như một tiên tử lạc giữa nhân gian.
— "Bây giờ em hiểu rồi chứ..."
— "Vì sao Tiểu Bạch ca ca lại không còn cái đó nữa."
Ánh chiều tà phản chiếu trong đôi mắt pha lê của cậu.
Dưới dung nhan tuyệt sắc ấy.
Dường như cất giấu nỗi cô đơn và buồn bã chẳng thuộc về thế gian.
Đẹp đến khiến người ta đau lòng.
Diệp Lâm lập tức dang tay lao tới.
Ôm chặt lấy Hạ Tiểu Bạch.
Nức nở nói: — "Tiểu Bạch ca ca... hu hu..."
— "Đừng buồn vì chuyện đó nữa..."
— "Thật ra làm con gái cũng rất tốt mà..."
Hạ Tiểu Bạch: o(╥﹏╥)o Tim cậu lại bị đâm thêm một nhát.
Nhưng vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc Diệp Lâm.
— "Được rồi."
— "Nửa năm nay chị cũng quen với thân phận con gái rồi."
Diệp Lâm ngẩng đầu.
Nhìn gương mặt đẹp đến nghẹt thở của cô.
— "Tiểu Bạch tỷ tỷ..."
Cô trầm mặc một lúc rồi hỏi: — "Nếu chị là con gái..."
— "Vậy chuyện chị và chị Thu Hi là người yêu cũng là giả đúng không?"
Hạ Tiểu Bạch lập tức thuận nước đẩy thuyền.
— "Đúng vậy."
— "Bọn chị chỉ là bạn thân thôi."
Như vậy Diệp Lâm sẽ không còn thèm muốn cơ thể mình nữa.
Cũng không đòi gả cho mình nữa.
Diệp Lâm cúi đầu suy nghĩ.
Một lúc sau mới ngẩng lên.
Ánh mắt sáng rực.
— "Vậy em có thể làm bạn gái của Tiểu Bạch tỷ tỷ không?"
Hạ Tiểu Bạch:...
Suýt nữa bị câu nói ấy làm nghẹn chết.
Cậu gõ nhẹ lên đầu Diệp Lâm.
— "Hai chúng ta đều là con gái."
— "Sao có thể yêu nhau được?"
— "Sau này đừng nghĩ lung tung nữa, được không?"
Diệp Lâm ôm đầu nhỏ.
Không trả lời.
Chỉ lặng lẽ nhìn cậu.
...
Những ngày tiếp theo cứ thế trôi qua.
Điều khiến Hạ Tiểu Bạch bất lực là sau khi biết cậu là con gái.
Diệp Lâm dường như còn táo bạo hơn trước.
Thậm chí còn đòi ngủ chung.
Nhưng bị Hạ Tiểu Bạch thẳng thừng từ chối.
Có lần cậu đang thư giãn trong bồn tắm.
Con nhóc kia vậy mà trực tiếp xông vào.
Y hệt lần trước của Lý Tư Tư.
Khiến Hạ Tiểu Bạch đau đầu vô cùng.
May mà từ đó về sau.
Diệp Lâm không còn nhắc tới chuyện làm bạn gái của cậu nữa.
...
Cùng lúc đó.
Tại sân bay thành phố Tân Hải.
Một vị khách không mời mà đến cũng vừa đặt chân xuống máy bay.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn