Chương 232: Cha hiền con thảo
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Thấy phản ứng của Hạ Thiên Hạo, Hạ Tiểu Bạch sao có thể không nhận ra vị "anh hai tiện nghi" này đang rất có thành kiến với mình.
Nhưng cô cũng chẳng bận tâm.
Dù sao với thiết lập nhân vật hiện tại, cô cũng không được phép nổi nóng.
Một đóa bạch liên hoa đạt chuẩn sao có thể tùy tiện phát cáu được chứ?
Hạ Tiểu Bạch chỉ giả vờ buồn bã ngước mắt lên, dáng vẻ đáng thương nhìn Hạ Thiên Hạo.
Giọng nói nghẹn lại, cô chậm rãi bước tới gần anh ta một bước.
— Anh hai không thích em sao?
— Nếu em có chỗ nào làm anh hai không vừa ý, người ta có thể sửa mà...
Hạ Thiên Hạo cũng không ngờ Hạ Tiểu Bạch lại đột nhiên tiến sát tới.
Mùi hương thanh nhã chỉ có ở con gái lập tức phả vào mặt.
Nếu đối phương là con gái thật thì anh ta chẳng để ý.
Nhưng đây lại là một tên ẻo lả!
Biết đâu còn là gay nữa.
Một thằng con trai mà trên người lại tỏa ra hương thơm của phụ nữ khiến anh ta cực kỳ khó chấp nhận.
Đặc biệt là cái bộ dạng yếu đuối đáng thương kia, còn mở miệng xưng "người ta" nữa chứ?
Mẹ nó!
Cậu thật sự xem mình là con gái rồi à?
Suýt nữa khiến anh ta nôn tại chỗ.
— Mẹ kiếp! Tên ẻo lả này đừng có lại gần tôi!
— Cẩn thận tôi đấm cậu đấy!
Vừa nói, Hạ Thiên Hạo vừa giơ nắm đấm lên định dạy dỗ Hạ Tiểu Bạch một trận.
Nhưng còn chưa kịp nói thêm câu nào.
Hạ Văn Xuyên đứng bên cạnh đã vung tay tát thẳng vào mặt anh ta.
Chát!
Tiếng tát vang lên giòn tan.
Tất cả mọi người trong đại sảnh đều nghe rõ mồn một.
Hạ Thiên Hạo ôm má, không dám tin nhìn cha mình.
— Ba! Sao tự nhiên ba đánh con?
Hạ Văn Xuyên nhìn đứa con trai ngốc nghếch của mình mà chỉ biết than "rèn sắt không thành thép".
Tiểu Bạch chính là cô em gái mà mày luôn mong có nhất đấy!
Bây giờ mày lại bắt nạt nó như thế.
Đợi đến lúc thân phận con gái của nó được công khai, có mà hối không kịp.
— Thằng nhóc thối tha này!
— Sao có thể nói chuyện với Tiểu Bạch như vậy?
— Nó là em trai con đấy!
— Mau xin lỗi Tiểu Bạch ngay cho ta!
Hạ Tiểu Bạch vốn chỉ định trêu chọc ông anh hai tiện nghi này một chút.
Không ngờ chú ba lại thật sự diễn màn "cha hiền con thảo", tặng cho anh ta một cái bạt tai.
Cô đành lên tiếng khuyên: — Chú ba... anh hai không cố ý đâu.
— Có lẽ chỉ là hiểu lầm cháu thôi.
Hạ Văn Xuyên nhìn cô cháu gái trước mặt với vẻ đầy thương yêu.
Một cô gái lương thiện, thuần khiết biết bao.
Thiên Hạo đã chuẩn bị ra tay đánh nó rồi mà nó còn đứng ra cầu xin giúp.
Nghĩ vậy càng khiến ông muốn dạy dỗ thằng con hơn.
Thế là ông lại giơ tay.
Chát!
Hạ Thiên Hạo: ( ̄ε(# ̄)☆╰╮o( ̄皿 ̄///) Hạ Văn Xuyên Hai bên má bỏng rát khiến Hạ Thiên Hạo đứng chết trân tại chỗ. Phải biết rằng từ trước đến nay cha luôn cực kỳ yêu thương anh ta. Vậy mà hôm nay lại vì một tên ẻo lả mà đánh anh ta hai cái tát. Anh ta hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Tiểu Bạch. — Muốn tôi xin lỗi loại ẻo lả như Hạ Tiểu Bạch? — Không có cửa! — Tuyệt đối không thể! Hạ Văn Xuyên nhìn thấy vậy càng thêm tức giận. Mày làm thế chẳng phải đắc tội cô em gái xinh đẹp này đến chết sao? Hạ Tiểu Bạch cũng ngơ ngác. Cô thật lòng khuyên chú ba đừng đánh Hạ Thiên Hạo mà! Sao vừa khuyên xong... Chú ba lại tặng thêm một cái tát nữa? Chẳng lẽ đây thật sự là phiên bản "cha hiền con thảo" sao? Biết cha mình không đáng tin, Hạ Thiên Hạo lập tức chạy sang chỗ ông nội. Trong số các cháu, ngoài anh cả ra thì ông nội thương anh ta nhất. Ông còn từng nói rằng nếu anh cả không chịu từ châu Âu trở về, phần lớn sản nghiệp của nhà họ Hạ sẽ giao cho anh ta quản lý. Như vậy đủ thấy ông nội yêu quý người cháu thứ hai này đến mức nào. Hạ Thiên Hạo nhìn ông cụ đang bình thản ngồi đó rồi lên tiếng tố cáo: — Ông nội! Ông xem đi! — Ba cháu lại vì một tên ẻo lả mà đánh cháu! — Nhà họ Hạ chúng ta gia phong nghiêm khắc, yêu cầu rất cao đối với con cháu trong nhà. — Nhìn Hạ Tiểu Bạch xem, rõ ràng là đàn ông mà ăn mặc chẳng khác gì đàn bà. — Nếu đi ra ngoài chẳng phải làm mất mặt nhà họ Hạ hay sao? — Cho nên cháu mới muốn dạy dỗ... Nhưng lời còn chưa dứt. Ông cụ đã giơ tay. Chát! Chát! Hai cái tát liên tiếp giáng xuống mặt anh ta. Ánh mắt sắc bén nhìn Hạ Thiên Hạo đang hoàn toàn ngây người. — Ta nhớ cách đây không lâu đã nói rồi. — Ai dám bắt nạt Tiểu Bạch, ta sẽ đánh chết kẻ đó! — Nể tình bình thường cháu biểu hiện không tệ, lần này ta chỉ tát hai cái. — Nếu còn có lần sau... — Ta đánh gãy chân cháu! Thấy tình hình không ổn, Hạ Thiên Minh vội vỗ vai anh trai khuyên nhủ. Dù bản thân anh ta cũng không thích dáng vẻ ẻo lả của Hạ Tiểu Bạch. Nhưng hiện giờ cậu vừa mới trở về nhà họ Hạ. Ông nội thiên vị một chút cũng là điều dễ hiểu. — Anh hai, thôi bỏ đi. — Xin lỗi Tiểu Bạch một câu cũng đâu chết ai. Chú tư Hạ Văn Niên cũng lên tiếng: — Thiên Hạo, nghe lời chú tư và cha cháu đi. — Bây giờ xin lỗi Tiểu Bạch rồi giữ quan hệ tốt với nó sẽ không thiệt đâu. Hạ Tiểu Bạch cũng bất đắc dĩ bước tới trước mặt Hạ Thiên Hạo, nhẹ nhàng nói: — Anh hai, chúng ta làm hòa nhé. — Người một nhà nên yêu thương giúp đỡ lẫn nhau. — Ông nội và các chú đều hy vọng mấy anh em chúng ta có thể nâng đỡ lẫn nhau. — Sau này cùng chống đỡ cả nhà họ Hạ. Hạ Văn Xuyên gật đầu: — Tiểu Bạch nói đúng. — Không phải cha muốn đánh con. — Chỉ là lần này con thật sự quá làm người khác thất vọng. Trong lúc nói chuyện, Hạ Tiểu Bạch đã đưa tay ra. Làn da trắng mịn như ngọc. Bàn tay mềm mại, ngón tay thon dài trắng nõn như hành non, non mịn đến mức khiến người ta chỉ muốn cắn một cái. Móng tay màu hồng nhạt tròn trịa đáng yêu. Hoàn toàn không tìm ra chút khuyết điểm nào. Bên cạnh đó, Hạ Văn Niên, Hạ Văn Xuyên và Hạ Thiên Vũ đều không nhịn được mà xoa xoa tay. Ánh mắt đầy vẻ ghen tị với Hạ Thiên Hạo. Được đường đường chính chính nắm tay Hạ Tiểu Bạch cơ đấy! Chỉ nhìn thôi cũng đã thèm muốn vô cùng. Nếu thật sự được nâng niu trong lòng bàn tay... Khụ khụ. Chắc sướng chết mất. Hạ Tiểu Bạch bất ngờ nở nụ cười khuynh thành với Hạ Thiên Hạo. Môi đỏ như cánh hoa, răng trắng như tuyết. Đôi mắt linh động như biết nói càng làm người ta rung động. Giọng nói trong trẻo vang lên: — Anh hai~ Hạ Thiên Hạo chỉ lạnh lùng nhìn người đang đứng ngay trước mặt. Nghiến răng quát: — Ai là anh em với cậu chứ! Nói xong liền quay người bỏ đi. Hạ Quang Thần lập tức trừng mắt nhìn Hạ Văn Xuyên. — Con xem con dạy con trai kiểu gì vậy! Hạ Văn Xuyên chỉ biết gật đầu liên tục. — Con sẽ về dạy dỗ nó cẩn thận. Trong lòng cũng không ngừng thở dài. Ông thật sự hy vọng ngày biết Hạ Tiểu Bạch là em gái, thằng nhóc này sẽ không hối hận đến phát điên. Thấy ông nội tức giận như vậy, Hạ Tiểu Bạch tiến lên khuyên: — Ông nội đừng giận nữa. — Anh hai chỉ nhất thời nóng nảy thôi. — Đợi anh ấy bình tĩnh lại sẽ nhận ra lỗi của mình. Hạ Quang Thần vốn còn đang tức. Nhưng nhìn thấy cô cháu gái xinh đẹp trước mặt, tâm trạng lập tức được chữa lành. Ông xoa đầu cậu cười nói: — Được được được. — Vẫn là Tiểu Bạch lương thiện nhất. — Nhưng trên đời này, người hiền dễ bị bắt nạt, ngựa hiền dễ bị cưỡi. — Nếu Thiên Hạo dám bắt nạt cháu thì lập tức nói với ông nội. — Ông nhất định đánh gãy chân chó của nó để hả giận cho cháu! Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch khẽ giật. Chỉ biết bất lực thở dài. — Cháu biết rồi, ông nội. Hạ Văn Quốc nhìn đám hậu bối rồi nói: — Các con lui xuống đi. Hạ Thiên Minh khó chịu liếc Hạ Tiểu Bạch một cái rồi đuổi theo Hạ Thiên Hạo. Hạ Thiên Vũ và Hạ Tiểu Bạch cũng rời khỏi đại sảnh. Hạ Thiên Vũ vốn định ở bên cạnh cậu. Nhưng nhớ tới từ đường vẫn chưa dọn dẹp xong. Đặc biệt là cái thùng tắm kia... Khụ khụ. — Anh Tiểu Bạch, anh cứ về sân nghỉ ngơi trước đi. — Em qua từ đường thu dọn một chút. Hạ Tiểu Bạch hỏi: — Có cần anh giúp không? Hạ Thiên Vũ lập tức xua tay. — Anh Tiểu Bạch, mấy việc bẩn này sao có thể để anh làm được! — Em gọi vài người tới phụ là được rồi. Hạ Tiểu Bạch gật đầu rồi đi về phía sân viện. Đợi đám hậu bối rời đi. Hạ Văn Quốc mới nhìn cha mình và hai người em trai rồi lên tiếng: — Cha, vừa rồi mọi người có phải quá thiên vị Tiểu Bạch rồi không? — Làm như vậy sẽ khiến Thiên Hạo tổn thương. — Con thấy Thiên Hạo nói cũng không sai. — Tiểu Bạch thật sự ăn mặc quá nữ tính. — Không biết lão nhị dạy con kiểu gì nữa. — Nhìn mái tóc và quần áo của nó xem, chẳng ra nam chẳng ra nữ. — Nhất định phải ra lệnh cho nó sửa đổi cho đàng hoàng!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn