Chương 198: Thêm một người yêu em không tốt sao?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch cũng tỉnh dậy không lâu sau khi Sở Thu Hy vào phòng tắm.
Bàn tay ngọc của cậu lười biếng cào cào mái tóc dài rối bời, bờ môi anh đào khẽ mở ngáp một cái dài thượt rồi vươn vai lười biếng. Đường cong cơ thể uyển chuyển, trắng muốt nõn nà của cậu lấp lánh tỏa sáng dưới ánh nắng ban mai, một cơn gió ùa vào phòng khiến cậu khẽ rùng mình vì hơi lạnh.
Lúc này cậu mới sực nhận ra... trên người mình chỉ được che đậy một cách hờ hững bởi chiếc chăn mỏng đã bị tuột xuống từ bao giờ.
Cậu phóng tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Đối diện với căn phòng ở phía xa xa là khung cảnh thành phố rộng lớn, xung quanh đây cũng không có tòa nhà cao tầng nào che khuất. Thế nên cho dù không đóng cửa sổ thì cậu cũng chẳng thèm sợ bị ai nhìn lén.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi và thay một chiếc váy mới, Hạ Tiểu Bạch bước ra ngoài phòng khách.
Vừa mới đặt chân ra ngoài, cậu đã lập tức cảm nhận được bầu không khí trong phòng khách vô cùng kì lạ, im ắng đến phát sợ, thậm chí trong không khí còn sực nức mùi giấm chua loét của sự ghen tuông.
Diệp Lâm đang hai tay khoanh trước ngực, phồng má trợn mắt chằm chằm nhìn Sở Thu Hy. Sở Thu Hy thì hai chiếc chân dài miên man bắt chéo lại với nhau, cũng đang nhướng mày nhìn lại Diệp Lâm không chút kiêng dè.
Còn Diệp Tử Hiên thì đang cúi gầm mặt xuống, không dám nhìn về phía hai cô nàng, dáng vẻ co rúm, khúm núm thấy thương. Trên má của hắn ta lúc này còn in hằn một dấu năm ngón tay đỏ chót...
Hạ Tiểu Bạch cảm thấy một luồng áp lực nghẹt thở ập đến, cái vũng nước đục này tốt nhất là mình không nên dại gì mà dây vào. Thừa dịp hai bà cô này còn chưa phát hiện ra sự hiện diện của mình, hay là chuồn lẹ về phòng ngủ tiếp cho lành.
Rón rén, rón rén... Cậu nhấc đôi bàn chân ngọc trắng muốt từ từ lùi bước về phía phòng ngủ.
Ngay vào cái lúc cậu chuẩn bị đại công cáo thành, chuẩn bị đóng cửa phòng lại thì...
— "Tiểu Bạch ca ca! Anh dậy rồi đấy à!" — Diệp Tử Hiên vừa vẫy vẫy tay vừa oang oang cái mồm gọi lớn.
Hạ Tiểu Bạch: "..." ε=ε=(怒°Д°)ノ (Cái thằng báo hại này!)Mẹ kiếp! Cái thằng Diệp Tử Hiên phản phúc, không có một chút nghĩa khí nào hết, mày cố ý đúng không hả!
Ánh mắt của cả Diệp Lâm lẫn Sở Thu Hy trong nháy mắt đều đồng loạt "bắn" thẳng lên người Hạ Tiểu Bạch.
Gương mặt tuyệt mỹ của Hạ Tiểu Bạch lúc này chỉ đành gượng gạo nặn ra một nụ cười ôn nhu, dịu dàng để chào hỏi hai người: — "Chào... chào buổi sáng mọi người nha..."
Cậu lủi thủi đi tới phòng khách, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Sở Thu Hy.
Sở Thu Hy cười híp mắt, ngay lập tức dang hai tay ôm chặt lấy cánh tay trắng muốt của Hạ Tiểu Bạch, nũng nịu: — "Tiểu Bạch ông xã chào buổi sáng nha, tặng anh hẳn tám cái nụ hôn chào buổi sáng ngọt ngào nè, có thơm không hả?"
Hạ Tiểu Bạch ngồi im bất động một chỗ, hoàn toàn ở vào thế bị động hứng chịu liên hoàn hôn của Sở Thu Hy. Cậu biết làm sao bây giờ...
Thôi thì chỉ cần cuộc sống vẫn trôi qua êm đềm là được.
Két... két... két... Két... két... két...
Bên tai cậu bỗng vang lên tiếng nghiến răng ken két phát ra từ cái miệng nhỏ của Diệp Lâm, khuôn mặt kiều diễm của cô nàng ngập tràn sự uất ức. Rõ ràng cái đặc quyền tặng nụ hôn chào buổi sáng cho Tiểu Bạch ca ca trước đây là của riêng một mình cô cơ mà!
Hạ Tiểu Bạch thấy cái điệu bộ này của cô nàng thì trong lòng thực sự lo sốt vó, chỉ sợ con bé này đột nhiên mất kiểm soát mà lao vút tới tặng cho cậu một rổ nụ hôn nồng cháy thì khốn.
Cũng may là cuối cùng Diệp Lâm chỉ hừ lạnh một tiếng, cô nàng dùng tay đẩy một ly sữa đậu nành đặt trên bàn đến trước mặt cậu rồi nói: — "Tiểu Bạch ca ca, đây là ly sữa đậu nành tràn đầy tình yêu thương mà hôm nay em đặc biệt tự tay làm cho anh đấy."
— "Em biết Tiểu Bạch ca ca thích uống cái này nhất, nên sáng sớm ngày ra đã dậy để chuẩn bị rồi."
— "Anh mau uống thử xem nào."
Hạ Tiểu Bạch nể mặt bèn bưng lên hớp một ngụm, mùi vị quả thực vẫn tươi ngon và ngọt ngào như mọi khi: — "Ngon lắm em, quả nhiên là Diệp Lâm có khác."
— "Sữa đậu nành do chính tay Diệp Lâm làm là anh thích uống nhất trên đời luôn."
Thế nhưng lời còn chưa kịp dứt, bàn chân của cậu ở dưới gầm bàn đã bị Sở Thu Hy thẳng tay... à không, thẳng chân giẫm lên một phát đau điếng.
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Tại sao con gái các người ai cũng có cái sở thích thích giẫm chân người khác thế nhỉ... o(╥﹏╥)o Đôi mắt ngập tràn nước mùa thu của Sở Thu Hy cười híp mắt nhìn Hạ Tiểu Bạch, dịu giọng hỏi: — "Anh thích uống lắm đúng không? Sau này ngày nào em cũng sẽ tự tay pha cho anh uống nha."
Sau đó, cô mới chuyển dời tầm mắt nhìn sang Diệp Lâm, mỉm cười tuyên bố chủ quyền: — "Diệp Lâm này, chị với Tiểu Bạch ca ca của em thực ra đã tính đến chuyện đi đăng ký kết hôn luôn rồi."
— "Vài ngày nữa thôi, Tiểu Bạch sẽ dắt chị về quê để ra mắt bố mẹ chồng."
— "Sau này mọi chuyện ăn ở, sinh hoạt hằng ngày của Tiểu Bạch cứ việc giao hết cho chị lo là được rồi, từ nay về sau không cần phải làm phiền đến cô em chồng nữa đâu nha."
Diệp Lâm ban nãy còn đang ra vẻ đắc ý, vênh váo vì được Hạ Tiểu Bạch khen ngợi ly sữa đậu nành ngon. Thế nhưng vừa mới nghe thấy cái câu Hạ Tiểu Bạch chuẩn bị dắt Sở Thu Hy về quê ra mắt phụ huynh, cô nàng liền giật bắn mình, đứng phắt dậy: — "Cái... cái gì cơ! Hai người chuẩn bị về ra mắt bố mẹ rồi á?!"
— "Sao có thể như thế được cơ chứ!"
Cô nàng dùng ánh mắt tự lừa mình dối người nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch, uất ức đến mức phát khóc: — "Tiểu Bạch ca ca, anh mau nói cho em biết đây không phải là sự thật đi! Hai người đến ngay cả đại học còn chưa tốt nghiệp cơ mà, sao có thể tính chuyện ra mắt gia đình sớm đến như vậy được!"
Hạ Tiểu Bạch đưa bàn tay ngọc lên đỡ lấy vầng trán thanh tú, liếc nhìn cái bà cô Sở Thu Hy thích châm dầu vào lửa ở bên cạnh.
Này này, đây đâu phải là phim cung đấu đâu mà diễn sâu thế hả hai bà cô.
Chẳng lẽ bây giờ cái kịch bản "Trường bắn tu la" (bắt cá nhiều tay bị lật thuyền) lại chuẩn bị vận vào người mình thật rồi sao! Cậu tuyệt đối không muốn phải nhận lấy cái kết cục thảm khốc bị "xiên" như thánh School Days Makoto đâu nha. Tổng tài năm dòng sông Itsuka Shido (Date A Live) mới là thần tượng đời này của Hạ Tiểu Bạch cậu cơ mà!
Hạ Tiểu Bạch chỉ đành bất lực nhìn Diệp Lâm, cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng và ôn tồn nhất có thể để an ủi cô nàng: — "Chuyện là thế này, bác Văn Hải ở quê vừa gọi điện bảo anh có chuyện quan trọng cần phải về một chuyến."
— "Anh nghĩ bụng là dù sao anh với Thu Hy cũng đã dọn về sống chung một nhà rồi, thế nên nhân cái cơ hội này cũng muốn dắt cô ấy về quê ra mắt bố mẹ một thể luôn."
Nói xong, đôi mắt đẹp của cậu còn không quên lườm nguýt một cái sắc lẹm về phía cái thằng Diệp Tử Hiên đang ngồi hóng hớt xem kịch hay một cách vô cùng khoái chí kia. (ꐦ°᷄д°᷅) Nhận được câu trả lời xác thực từ chính miệng của Hạ Tiểu Bạch, Diệp Lâm như người mất hồn, cả cơ thể không còn một chút sức lực nào mà ngã rạp xuống ghế. Cô nàng cúi gầm cái đầu nhỏ xuống, tủi thân vô cùng, những giọt nước mắt ấm ức bắt đầu chực trào và xoay vòng vòng trong đôi mắt to tròn.
˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅ Nước mắt cứ thế tuôn rơi "lộp bộp, lộp bộp" xuống mặt bàn ăn.
Sở Thu Hy chứng kiến cảnh tượng cô em chồng hờ bỗng dưng khóc sướt mướt như vậy thì cũng thoáng giật mình. Cô cũng tự nhận thấy có vẻ như trò đùa ban nãy của mình đã hơi quá trớn rồi, liền vội vàng lên tiếng dỗ dành: — "Cô em chồng ơi, hay là thế này đi."
— "Chị quen biết với rất nhiều công tử đại gia, thiếu gia nhà giàu có ngoại hình bảnh bao lắm, để hôm nào chị giới thiệu cho em vài anh chàng vừa đẹp trai lại vừa lắm tiền nhé?"
Hạ Tiểu Bạch cũng ở bên cạnh ra sức nháy mắt ra hiệu cho Diệp Tử Hiên, bảo hắn ta mau chóng mở mồm an ủi chị ruột của mình đi kìa.
Diệp Tử Hiên thở dài một tiếng. Hắn ta thừa biết cái tính của bà chị ruột nhà mình, làm gì có chuyện dễ dàng khóc nhè đến như vậy được, tám phần mười là đang giở bài giả vờ giả vịt để ăn vạ rồi. Nhưng dưới áp lực ánh mắt của Hạ Tiểu Bạch, hắn cũng đành phải nhích người lại gần Diệp Lâm, vươn tay vỗ vỗ lên tấm lưng của cô nàng: — "Chị hai ơi, hay là để em giới thiệu cho chị mấy thằng anh em chí cốt đẹp trai ngời ngời của em cho nhé."
— "Chị nhìn cái thằng thằng Bân..."
— Lời của hắn còn chưa kịp thốt ra hết câu thì...
( ̄ε(# ̄)☆╰╮o( ̄皿 ̄///) MỘT CÚ ĐẤM TRỰC DIỆN VÀO MẶT! CHÁT!!! Diệp Lâm thẳng tay tặng cho hắn một cái tát nảy lửa vào bên má còn lại chưa có dấu tay của hắn. Diệp Tử Hiên đau đớn ôm lấy gương mặt sưng húp, bất lực đưa mắt nhìn Hạ Tiểu Bạch như muốn nói: "Anh thấy chưa, em chịu trói bó tay chấm com rồi đấy nhé." ╮(╯_╰)╭ Hạ Tiểu Bạch: "..." Bây giờ đến ngay cả cậu cũng đang thèm khát được tặng cho cái thằng ăn hại này thêm một bạt tai nữa cho bõ ghét đây này (▼皿▼#) Cái đồ phá gia chi tử. Sở Thu Hy cũng chỉ đành bước tới bên cạnh, dịu dàng vuốt ve đỉnh đầu của cô nàng để an ủi: — "Được rồi, được rồi mờ." — "Diệp Lâm ngoan nào." — "Chị không có ý cố tình chọc tức em đâu, nhưng mà chị thực sự cũng không thể nào sống thiếu Tiểu Bạch được." — "Chị xin lỗi em nhé." Diệp Lâm đưa bàn tay nhỏ lên quẹt quẹt nước mắt, uất ức liếc nhìn Hạ Tiểu Bạch một cái, rồi thẳng thừng hất bàn tay mềm mại của Sở Thu Hy ra khỏi đầu mình. Cô nàng nện gót chân xuống sàn nhà phát ra những tiếng "bạch, bạch, bạch" đầy giận dỗi, chạy tót về phòng riêng của mình rồi đóng sầm cửa lại. Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy chỉ đành bất lực đưa mắt nhìn nhau đầy ngao ngán. Sở Thu Hy lên tiếng: — "Anh đi vào phòng dỗ dành cô em chồng của anh đi kìa..." Hạ Tiểu Bạch hỏi vặn lại: — "Em không ghen đấy chứ?" Sở Thu Hy phồng má dỗi hờn: — "Em đương nhiên là ghen rồi, em là một người đàn bà cực kỳ hay ghen luôn đấy nhé." — "Nhưng mà em cũng sợ Diệp Lâm trong lúc nghĩ quẩn lại làm ra hành động gì dại dột thì khốn..." Hạ Tiểu Bạch bưng lấy bát cháo yến mạch vừa mới pha xong còn nóng hổi ở bên cạnh, chậm rãi rảo bước đi về phía phòng của Diệp Lâm. Lúc đi ngang qua chỗ Diệp Tử Hiên, cậu còn không quên thẳng chân giẫm mạnh lên mu bàn chân của hắn một phát rõ đau: — "Tất cả là tại cái thằng báo hại nhà mày hết đấy." Diệp Tử Hiên cắn răng chịu đựng cơn đau buốt, trong lòng thầm than vãn: Rõ ràng là do cái ông anh Tiểu Bạch nhà anh quá mức bad boy, ra dáng vua biển (tra nam bắt cá nhiều tay) thì có, thế mà lại đổ hết lên đầu thằng em này. ╮( ̄⊿ ̄)╭ Nhưng khi cúi xuống nhìn đôi bàn chân nhỏ nhắn, trắng muốt nõn nà của Tiểu Bạch ca ca, hắn ta bỗng cảm thấy... thực ra được một đại mỹ nhân như thế này giẫm lên chân thì tính ra mình cũng đâu có chịu thiệt thòi gì cho cam. ಥ౪ಥ Hạ Tiểu Bạch đi đến trước cửa phòng của Diệp Lâm, giơ tay lên gõ cửa mấy cái nhưng bên trong hoàn toàn không có tiếng động nào phản hồi lại. Cậu thử vặn nhẹ tay nắm cửa thì thấy cửa phòng không hề bị chốt trong, liền đẩy cửa bước vào. Diệp Lâm lúc này đang cuộn tròn cả người vào trong chiếc chăn bông trên giường thành một cục tròn vo. Hạ Tiểu Bạch khép cửa phòng lại, nhẹ nhàng ngồi xuống bên mép giường để dỗ dành cô nàng: — "Diệp Lâm ngoan nào, mau chui ra khỏi chăn đi em." Diệp Lâm dùng bàn tay nhỏ kéo chiếc chăn ra, để lộ cái đầu nhỏ cùng khuôn mặt xinh xắn đang đùng đùng nổi giận nhìn cậu: — "Hừ, anh đi mà ở bên cạnh cái cô bạn gái của anh đi, đừng có thèm quan tâm đến em làm gì nữa." — "Tiểu Bạch ca ca là cái đồ đàn ông tồi tệ nhất trên đời." — "Em ghét Tiểu Bạch ca ca nhất!" Hạ Tiểu Bạch vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô nàng, dịu dàng nói: — "Sao anh lại không quan tâm đến em cho được chứ." — "Từ nhỏ cho đến lớn, những thứ mà em muốn, chỉ cần trong phạm vi năng lực anh có thể đáp ứng được thì có cái gì mà anh không chiều theo ý em đâu?" — "Sau này khi anh và Thu Hy kết hôn rồi, cả hai đứa anh đều sẽ cùng nhau yêu thương em thật nhiều." — "Chị dâu của em cũng sẽ yêu thương em giống hệt như anh yêu thương em vậy đó." — "Có thêm một người nữa cùng yêu thương em, như vậy chẳng phải là tốt lắm sao?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn