Chương 161: Đã đến lúc để nó về gặp ông nội
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Văn Hải im lặng một lúc, đặt đồ trong tay xuống.
Phải hơn nửa phút sau ông mới lên tiếng: — Em hỏi xem mẹ của bọn họ có phải là Hạ Văn Văn không?
Khương Tĩnh Vân nhìn về phía Lý Tư Nguyên và Lý Tư Tư.
— Mẹ các cháu tên là gì?
Lý Tư Tư nở nụ cười ngọt ngào: — Mẹ của cháu và anh trai tên là Hạ Văn Văn ạ.
Khương Tĩnh Vân trầm mặc vài giây.
Sau đó mới nói với người ở đầu dây bên kia: — Mẹ của hai đứa đúng là tên Hạ Văn Văn...
Ở đầu dây, Hạ Văn Hải khẽ thở dài: — Được rồi.
— Em cứ mời bọn họ vào nhà trước đi.
— Anh sắp về tới nơi rồi.
Hai người cúp máy.
Trong lòng Khương Tĩnh Vân vẫn đầy nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo lời chồng.
Bà mỉm cười nhìn đôi nam nữ trẻ tuổi: — Hai cháu vào nhà ngồi trước đi.
— Chú Văn Hải sắp về rồi.
Lý Tư Nguyên lúc này vẫn xách theo hai túi lớn đầy quà cáp.
— Đúng rồi, thím Hai.
— Đây là quà em gái cháu và cháu chuẩn bị cho thím.
Khương Tĩnh Vân hơi ngượng ngùng: — Đến chơi còn mang nhiều đồ như vậy làm gì.
— Tốn kém quá rồi...
Lý Tư Nguyên cười nói: — Chồng thím là chú Hai của cháu, vậy chúng ta chính là người một nhà.
— Chút quà này cộng lại cũng chỉ hơn một trăm nghìn tệ thôi, coi như chút tấm lòng của anh em cháu.
(Thực chất là tiền riêng của bác cả Hạ Văn Quốc.) — Chỉ cần thím thích thì đều đáng giá cả.
Khương Tĩnh Vân lập tức trợn tròn mắt.
Nhìn chằm chằm hai túi quà trong tay cậu.
— Cháu... cháu vừa nói gì?
— Đống đồ này hơn một trăm nghìn tệ?
Lý Tư Nguyên gật đầu: — Trước khi tới đây cháu đã biết sức khỏe của thím không được tốt.
— Cho nên cháu mua một ít tổ yến thượng hạng, nhân sâm, nhung hươu cùng đông trùng hạ thảo.
— À đúng rồi.
— Cháu nghe nói chú Hai thích uống rượu nên cũng mua mấy chai Mao Đài.
Ánh mắt Khương Tĩnh Vân đảo qua đảo lại.
Không ngờ họ hàng của Văn Hải lại giàu đến vậy.
Nhưng lần đầu gặp mặt đã nhận món quà quý giá như thế...
Lại dễ khiến người khác nghĩ mình tham tiền.
Làm sao có thể nhận đống quà này một cách quang minh chính đại mà vẫn giữ được vẻ tự nhiên?
Đó cũng là một thử thách cực lớn đối với Khương Tĩnh Vân.
— Chuyện này...
— Quà quý giá quá, thím thật sự ngại nhận...
Lý Tư Tư cười tươi: — Thím Hai cứ nhận đi.
— Dù sao số tiền này cũng là bác cả đưa cho bọn cháu.
— Nếu không đủ, em bảo anh trai đi mua thêm là được.
Rồi cô quay sang anh mình: — Anh, mau mang đồ vào trong đi.
Khương Tĩnh Vân chống cằm thở dài: — Ôi trời...
— Ngại quá đi mất.
— Đáng lẽ phải bảo Văn Hải mua thêm ít đồ ăn mới đúng.
— Trong nhà chỉ có cơm canh đạm bạc, tiếp khách thế này thật không phải phép.
Lý Tư Tư xua tay: — Nhà cháu với mẹ cũng ăn uống thanh đạm thôi.
— Như vậy mới tốt cho sức khỏe.
Lý Tư Nguyên bê đống quà vào nhà.
Cách bài trí bên trong chỉ là kiểu nhà dân bình thường ở thị trấn nhỏ.
Không sang trọng, cũng chẳng cầu kỳ.
Nhưng rất gọn gàng và sạch sẽ.
Lý Tư Tư ngồi xuống ghế, đôi mắt to tò mò nhìn khắp nơi.
Từ nhỏ cô đã sống trong môi trường giàu có.
Những người xung quanh đều là con cháu hào môn.
Trường học cũng là học viện quý tộc.
Mọi thứ ở đây đối với cô đều mới mẻ.
Khương Tĩnh Vân rót hai ly trà đặt trước mặt hai người.
— Uống trà trước đi.
— Nhà cửa đơn sơ, mong hai cháu đừng chê.
Lý Tư Nguyên nhận lấy ly trà.
— Thím Hai cứ làm việc của mình đi.
— Bọn cháu tự nhiên là được rồi.
— Nếu có việc gì cần giúp thì cứ gọi bọn cháu.
Khương Tĩnh Vân cười xua tay: — Thím ở nhà cả ngày có việc gì đâu.
— Cơm cũng nấu xong rồi.
— Giờ nấu thêm cũng không kịp nữa.
— Để thím ra quán bên cạnh mua thêm vài món về.
Đúng lúc đó ngoài cửa vang lên tiếng mở cửa.
Hạ Văn Hải đã trở về.
Trong tay còn mang theo vài hộp thức ăn.
Ông đưa cho Khương Tĩnh Vân rồi hỏi: — Tĩnh Vân, hai đứa trẻ đâu rồi?
Khương Tĩnh Vân bước tới, vẻ mặt vẫn còn đầy khó hiểu.
— Văn Hải.
— Là hai đứa này sao?
— Chuyện này...
Hạ Văn Hải nhìn về phía Lý Tư Nguyên.
Ông khựng lại một chút.
— Quả thật rất giống...
— Rất giống mẹ cháu.
Lý Tư Nguyên cũng nhìn ông.
Thực ra ngay từ cái nhìn đầu tiên cậu đã nhận ra đây chính là chú Hai.
Gương mặt ông khá giống ông nội và bác cả.
— Chào chú Hai.
— Cháu là Lý Tư Nguyên.
— Chào chú Hai nha.
— Cháu là Lý Tư Tư.
Hốc mắt Hạ Văn Hải bỗng hơi đỏ lên.
Ông thở dài rồi nói: — Ông cụ...
— Vẫn chưa chịu tha thứ cho chú đúng không?
Lý Tư Nguyên cũng khẽ thở dài.
— Ông nội nói rồi.
— Trừ khi chú quỳ xuống nhận sai và thành tâm hối lỗi.
— Nếu không thì đừng nghĩ đến chuyện quay về nhà họ Hạ...
— Nhưng bác cả, chú Ba, chú Tư và mẹ cháu đều rất nhớ chú.
— Đặc biệt là mẹ.
— Thỉnh thoảng bà lại đứng ngẩn người một mình, rồi lấy ảnh chụp hồi nhỏ của mọi người ra xem.
Hạ Văn Hải cười khổ lắc đầu.
Một lát sau ông hỏi: — Lần này các cháu tới...
— Chắc không phải vì chú.
— Mà là vì Tiểu Bạch đúng không?
Lý Tư Nguyên chậm rãi gật đầu.
— Ông nội rất hy vọng anh Tiểu Bạch có thể trở về nhà họ Hạ nhận tổ quy tông.
— Năm nay anh ấy cũng mười tám tuổi rồi nhỉ?
Hạ Văn Hải thở dài: — Chắc là mười chín rồi.
— Nhưng hiện tại nó không ở Kim Lăng.
— Đang nghỉ hè bên nhà một người anh họ của Tĩnh Vân tại thành phố Tân Hải.
Lý Tư Nguyên gật đầu: — Chuyện đó cháu biết.
— Nhưng trước khi nói với anh Tiểu Bạch, cháu vẫn muốn bàn bạc với chú Hai trước.
— Cháu sợ anh ấy nhất thời không thể chấp nhận nổi sự thật này.
Hạ Văn Hải bật cười.
Ông hiểu ý của cậu.
Đúng vậy.
Nếu đột nhiên nói cho thằng nhóc Hạ Tiểu Bạch biết...
Rằng nó là người thừa kế của một gia tộc hào môn tại Yên Kinh.
Chỉ sợ nhất thời khó mà tiếp nhận nổi.
Dù sao chuyện một đêm đổi đời như vậy...
Không phải ai cũng chịu nổi cú sốc ấy.
— Chú hiểu.
— Chú biết mà.
Ông khẽ gật đầu.
— Nó nên trở về gặp ông nội mình một lần.
— Đây là trách nhiệm mà một người cha như chú đã bỏ lỡ.
Ngồi bên cạnh, Khương Tĩnh Vân nghe mà chẳng hiểu gì.
— Em nói này Văn Hải.
— Trước giờ em chưa từng nghe anh nhắc tới chuyện mình có anh chị em gì cả.
— Em còn tưởng anh là trẻ mồ côi cơ.
— Hóa ra Tiểu Bạch còn có ông nội bà nội sao?
Hạ Văn Hải cười khổ: — Năm đó vì một số chuyện nên anh cãi nhau với bố.
— Sau đó bỏ nhà đi.
— Nhưng anh chưa bao giờ cho rằng mình sai.
— Cho nên cũng không có ý định cúi đầu xin ông ấy cho quay về.
Khương Tĩnh Vân lại thấy chuyện đó chẳng có gì to tát.
Bao năm qua cuộc sống vẫn như thế.
Đột nhiên xuất hiện thêm một đống họ hàng...
Bà cũng chẳng có cảm giác đặc biệt nào.
Bà mỉm cười nói: — Được rồi.
— Ăn cơm trước đã.
— Vừa ăn vừa nói chuyện.
— Hai đứa nhớ rửa tay nhé.
Nói rồi bà bày những món ăn Hạ Văn Hải mua về cùng các món đã nấu sẵn lên bàn.
— Oa!
— Tối nay có ngỗng quay với lòng heo kho nữa.
— Lâu lắm rồi nhà mình mới có một bữa ăn thịnh soạn như vậy.
— Bình thường chỉ khi Tiểu Bạch về nhà mới được thêm món thôi.
Khương Tĩnh Vân vui vẻ cười nói.
Gia đình ba người của họ.
Từ trước tới nay chỉ dựa vào tiền lương của Hạ Văn Hải.
Bản thân bà sức khỏe không tốt nên chỉ có thể làm vài việc lặt vặt kiếm thêm.
Hạ Tiểu Bạch vẫn còn đang học đại học.
Sau này còn phải chuẩn bị tiền cưới cho con trai.
Nếu làm việc trong thành phố thì còn phải lo tiền đặt cọc mua nhà.
Thời nay rất ít cô gái muốn sống cùng bố mẹ chồng trong căn nhà tự xây ở thị trấn nhỏ.
Mua nhà trong thành phố gần như là điều bắt buộc.
Không tiết kiệm thì biết làm sao đây?
Đó chính là hình ảnh quen thuộc của biết bao bậc cha mẹ Trung Quốc.
Vất vả cả đời.
Cuối cùng vẫn là vì con cái.
Cho nên cuộc sống của họ trước nay luôn giản dị và tiết kiệm.
Hạ Văn Hải nhìn vợ với ánh mắt áy náy.
— Tĩnh Vân.
— Những năm qua thật sự đã làm khổ em phải cùng anh chịu cực.
Khương Tĩnh Vân gắp một miếng ngỗng quay bỏ vào bát ông.
— Thôi nào.
— Chúng ta kết hôn mười chín năm rồi.
— Năm sau là kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới đấy.
— Giờ còn nói mấy chuyện đó làm gì?
— Cuộc sống của người bình thường vốn dĩ đều như thế thôi.
Bà nở nụ cười dịu dàng.
— Chỉ cần bên cạnh em có anh và Tiểu Bạch là đủ rồi.
— Còn chuyện giàu sang phú quý...
— Em chưa từng nghĩ tới.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn