Chương 173: Tâm tư của đám con trai
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~11 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch khinh thường Tiết Thành đến cực điểm.
Cậu sao có thể không biết chút toan tính trong lòng tên này.
Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Muốn chơi thì cậu sẽ chơi cùng hắn một chút.
Trên gương mặt tuyệt mỹ của Hạ Tiểu Bạch hiện lên một tầng đỏ ửng như đóa hồng đang nở rộ.
Đôi môi anh đào mềm mại lấp lánh ánh nước mê người, khóe mắt đuôi mày mang theo vẻ e thẹn như nước, vừa kiều diễm vừa động lòng người.
— Cậu... cậu đang nói gì vậy? Người ta... sao có thể thích con gái được chứ...
— Anh Tiết đừng nói lung tung...
Thế nhưng chính biểu hiện đỏ mặt ngượng ngùng ấy của cậu khiến đám con trai hiểu lầm.
Bạch nữ thần của bọn họ... là người thích con gái!
Không biết nên đau lòng hay cảm thấy may mắn nữa.
Nếu Hạ Tiểu Bạch thích con gái, vậy cơ thể của cô sẽ không bị đám đàn ông làm ô uế.
Có lẽ đây chính là kết cục tốt nhất.
— Thảo nào Bạch nữ thần thích ở cạnh con gái hơn.
— Đúng vậy, đúng vậy. Mỹ nhân như Bạch nữ thần, trên đời này căn bản không có người đàn ông nào xứng với cô ấy.
— Nữ thần chỉ có thể thuộc về nữ thần!
Trong lòng Tiết Thành vui mừng như nở hoa.
Hạ Tiểu Bạch vừa gọi hắn là anh Tiết!!!
Hắn đã quyết định rồi.
Nhất định phải để bạn gái mình là Ngũ Mỹ Kỳ tiếp cận vị quốc sắc thiên hương này.
Ít nhất cũng phải trở thành bạn thân.
Sau đó thì từ từ...
Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài: — Tôi phải đổi lại đồ nam đây.
— Ngoài các cậu ra, đừng nói cho người khác biết tôi là con gái nhé.
— Tôi không muốn gây ra những phiền phức không cần thiết.
(Thực ra cô còn có kế hoạch khác.) — Làm ơn giúp tôi giữ bí mật được không?
Đôi mắt đẹp của cô mang theo vẻ cầu khẩn nhìn bảy tám nam sinh trước mặt.
— Yên tâm đi! Đây là bí mật giữa Bạch nữ thần và chúng tôi, tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài.
— Đúng vậy! Bạch nữ thần cứ yên tâm. Tôi giữ bí mật giỏi nhất, bố mẹ còn gọi tôi là Tiểu Vương Tử Giữ Bí Mật cơ mà!
Đám nam sinh thậm chí còn cẩn thận hơn cả Hạ Tiểu Bạch.
Đối với bọn họ, số người biết Hạ Tiểu Bạch là tuyệt sắc mỹ nữ càng ít càng tốt.
Như vậy áp lực cạnh tranh sẽ nhỏ hơn rất nhiều.
Dù nữ thần của họ thích con gái thì cũng không có nghĩa bọn họ sẽ từ bỏ việc theo đuổi một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành.
Dù chỉ có một phần trăm cơ hội...
Bọn họ vẫn muốn thử.
Biết đâu thật sự có thể ôm được mỹ nhân về nhà...
Hạ Tiểu Bạch quay lại phòng thay đồ.
Mười phút sau...
Hạ Tiểu Bạch với mái tóc ngắn và vẻ ngoài tuấn tú lại xuất hiện trước mặt mọi người.
Áo thun ngắn tay đơn giản.
Thân hình mảnh mai.
Cánh tay thon dài trắng trẻo.
Bọn họ không hiểu vì sao Hạ Tiểu Bạch không để tóc dài mà lại dùng tóc giả.
Nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa.
Bởi vì tiểu tiên nữ ấy đang đứng ngay trước mắt họ.
Nếu lúc trước nhìn thấy vẻ ngoài thư sinh của Hạ Tiểu Bạch, bọn họ chỉ cảm thấy khó chịu, cho rằng cậu quá nữ tính.
Thì bây giờ, sau khi biết cậu là con gái.
Lại còn là vị Tiên Tử Dưới Trăng nổi tiếng.
Hơn nữa còn tận mắt nhìn thấy dáng vẻ tóc dài tuyệt mỹ của cậu.
Thì khuôn mặt thanh tú ấy của Hạ Tiểu Bạch nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt.
Nhìn từ góc độ nào cũng cảm thấy đẹp đẽ.
— Đúng là Bạch nữ thần! Mặc nữ trang thì đẹp như tiên nữ, mặc nam trang lại anh tuấn phi phàm!
Cao Anh Quyền giơ ngón tay cái lên, không tiếc lời khen ngợi.
Tên mập bên cạnh lập tức mắng: — Mẹ nó! Cậu có thể đừng giơ tay lên được không?
— Muốn dùng mùi hôi nách hun chết Bạch nữ thần à?
Cao Anh Quyền đỏ mặt, vội vàng hạ tay xuống.
Tiết Thành cũng mang vẻ mặt nịnh nọt hỏi: — Bất kể lúc nào đứng cạnh Bạch nữ thần cũng có thể ngửi thấy hương thơm ngọt ngào của mỹ nhân.
— Không biết cô dùng loại nước hoa nào vậy?
— Tôi cũng muốn mua cho bạn gái mình một chai.
— Biết đâu hai người có cùng mùi hương thì sẽ trở thành bạn thân.
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười: — Tôi chưa từng dùng nước hoa.
— Đây là hương thơm tự nhiên của cơ thể thôi.
Nói rồi cậu nâng cổ tay trắng như ngọc lên, nhẹ nhàng ngửi thử, sau đó mỉm cười rạng rỡ với đám con trai.
Chỉ một động tác đơn giản như vậy thôi cũng khiến đám nam sinh mê mẩn đến mức không chịu nổi.
Bọn họ âm thầm nuốt nước bọt.
Chỉ hận không thể tiến tới ngửi thử mùi hương trên làn da trắng mịn của mỹ nhân.
Bên ngoài bể bơi.
Ngô Tử Diệu cùng Tô Tĩnh Di và những người khác sau khi chơi ném bóng nước đã mệt rã rời, lần lượt trèo lên bờ.
Bọn họ muốn tìm Hạ Tiểu Bạch.
Nhưng phát hiện cậu đã biến mất.
— Tiểu Bạch đâu rồi?
— Hạ Tiểu Bạch!!!
Tô Tĩnh Di lớn tiếng gọi.
Khóe môi Tần Thọ Sinh nhếch lên một nụ cười lạnh: — Không lâu trước đó, quần áo của cậu ta bị bóng nước làm ướt nên đi thay đồ rồi.
— Nhưng tôi thấy Tiết Thành cũng dẫn theo một đám con trai đi theo.
— Về phần kết quả thế nào...
Hắn cười lạnh: — Tôi cũng không biết.
— Vừa rồi Tiểu Bạch hình như còn đùa giỡn với Mỹ Kỳ đấy.
— Nói không chừng giữa hai người họ có gì đó với nhau.
Ngũ Mỹ Kỳ lập tức đỏ mặt, phồng má giận dữ: — Tôi với Tiểu Bạch từ lúc nào mà...!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn