Chương 228: Nhiệm vụ hệ thống: Phải nhận tổ quy tông với thân phận con gái
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch đi theo bên cạnh Hạ Thiên Vũ, càng lúc càng gần đến cuộc gặp mặt với người ông mà cậu chưa từng gặp mặt.
Trong lòng khó tránh khỏi có chút căng thẳng.
"Thiên Vũ, ông nội có hung dữ không?"
Hạ Thiên Vũ đáp:
"Khá hung đấy, nên anh đừng làm ông nội không vui."
Nói được nửa câu, cậu ta chợt dừng lại:
"Tiểu Bạch ca, chỉ cần anh nói với ông nội rằng anh là con gái, em dám đảm bảo ở nhà họ Hạ, anh muốn đi ngang cũng chẳng ai dám ý kiến."
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ:
"Anh đâu phải cua."
"Anh tự có sắp xếp."
Trong từ đường nhà họ Hạ, các thành viên dòng chính đã có mặt đông đủ.
Bác cả Hạ Văn Quốc, chú ba Hạ Văn Xuyên, chú tư Hạ Văn Niên đều đứng đó.
Còn ông cụ thì đứng ở vị trí cao nhất.
Phía dưới là thế hệ con cháu cùng lứa với Hạ Tiểu Bạch.
Thực ra chỉ có hai người.
Là Hạ Thiên Hạo và Hạ Thiên Minh.
Còn anh cả Hạ Thiên Thần đang ở châu Âu, sống chết cũng không chịu về.
Tại sao không chịu về?
Bởi vì anh ta là lão đại của tổ hợp "4F" nhà họ Hạ, cuộc sống ngày nào cũng bị người khác trêu là gay khiến anh ta chịu đủ rồi.
Ở châu Âu ăn ngon uống sướng chẳng phải vui hơn sao. (*ˊᵕˋ)✩︎‧₊ Về phần Hạ Lai Muội thì vẫn còn đang bú sữa.
Hạ Thiên Hạo và Hạ Thiên Minh ngáp dài liên tục, trông vô cùng thiếu sức sống.
Bác cả Hạ Văn Quốc thấy vậy liền nhắc nhở:
"Thiên Hạo, Thiên Minh, chú ý hình tượng một chút."
"Đây là sân ngoài từ đường nhà họ Hạ."
Hạ Thiên Hạo bực bội nói:
"Chuyện đón Hạ Tiểu Bạch về nhà chẳng biết tên khốn nào đã truyền ra ngoài rồi."
(Lý Tư Nguyên) (´◊ω◊`)
"Tối qua con bị đám bạn cười nhạo cả buổi."
"Nhà họ Hạ chúng ta lại có thêm một nam đinh nữa."
"Bây giờ mấy anh em chúng con bị gọi là nhà họ Hạ 6F."
Hạ Thiên Minh cũng không nhịn được mà than:
"Bác cả có biết bên ngoài người ta nói nhà họ Hạ thế nào không?"
"Họ bảo đây là gia tộc đồng tính."
"Thật tức chết đi được."
Hạ Văn Quốc chỉ biết cười khổ.
Thế hệ của họ năm xưa chẳng phải cũng bị trêu như vậy sao?
Dù sao nhà họ Hạ mấy trăm năm nay không có con gái, chuyện này trong các gia tộc lớn ở Hoa Hạ ai cũng biết.
Sau đó ông cụ không chịu nổi nữa nên nhận nuôi một cô con gái tên Hạ Văn Văn, tình hình mới khá hơn đôi chút.
Đúng lúc này Hạ Thiên Vũ bước vào:
"Ông nội, cháu đã đưa Tiểu Bạch ca tới rồi."
"Anh ấy đang chờ ngoài cửa."
Hạ Thiên Hạo nhìn Hạ Thiên Vũ:
"Xem ra em thân với Hạ Tiểu Bạch lắm nhỉ."
"Mới quen mấy ngày mà đã gọi người ta là Tiểu Bạch ca rồi."
Hạ Thiên Vũ đỏ mặt, luống cuống đáp:
"Anh... anh nói linh tinh gì vậy?"
"Bọn em thân thiết lúc nào?"
"Gọi vậy rất bình thường mà!"
Nhìn thấy Hạ Thiên Vũ đỏ mặt, Hạ Thiên Hạo lập tức trợn tròn mắt.
"Này Thiên Vũ!"
"Em không phải thật sự thích Hạ Tiểu Bạch đấy chứ?"
"Nhắc tới cậu ta mà mặt đỏ luôn rồi!"
Ánh mắt ông cụ lập tức rơi xuống mặt Hạ Thiên Hạo.
Hạ Thiên Hạo sợ đến mức vội vàng ngậm miệng.
Ông cụ lên tiếng:
"Cho Tiểu Bạch vào đi."
Hạ Thiên Vũ lập tức chạy ra cửa:
"Tiểu Bạch ca, ông nội bảo anh vào."
Hạ Tiểu Bạch gật đầu rồi chậm rãi bước vào từ đường nhà họ Hạ.
Khoảnh khắc cậu bước vào.
Mọi ánh mắt đều đồng loạt tập trung lên người cậu.
Ai nấy đều trợn mắt há miệng.
Bởi người bước vào thực sự quá...
Quá trắng trẻo và xinh đẹp.
Dáng người mảnh mai thanh tú.
Ngũ quan tinh xảo.
Đôi mắt to trong veo như mặt nước mùa thu.
Nhìn thế nào cũng giống một thiếu nữ tóc ngắn.
Bác cả kéo Hạ Thiên Vũ sang bên cạnh:
"Thiên Vũ, cháu không nhầm đấy chứ?"
"Lôi một cô gái tới cho đủ số à?"
"Bác biết cháu rất muốn có em gái hay chị gái."
"Nhưng cũng không thể tìm đại một người về được."
Hạ Thiên Vũ nhớ lời dặn của Hạ Tiểu Bạch nên đành đáp:
"Bác cả... đây đúng là con trai của nhị thúc, Hạ Tiểu Bạch."
"Chỉ là nhìn hơi giống con gái thôi."
"Là đàn ông chính hiệu đấy."
"Không tin bác cứ hỏi anh ấy."
Hạ Tiểu Bạch rất hài lòng với lời nói của Hạ Thiên Vũ.
Cậu nhóc này không tệ.
Đáng kết giao! (σ≧▽≦)σ Đã nói cậu là đàn ông chính hiệu.
Quả nhiên rất có mắt nhìn.
Hạ Văn Quốc còn định mở miệng.
Ông cụ đã hỏi trước:
"Cháu thật sự là Hạ Tiểu Bạch, con trai của Văn Hải?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn người ông già trước mặt.
Ông mặc bộ đồ Trung Sơn.
Cha cậu từng nói ông nội đã hơn bảy mươi tuổi.
Nhưng thân hình vẫn thẳng tắp cứng cáp.
Cậu cung kính đáp:
"Vâng, thưa ông nội."
"Cháu là Hạ Tiểu Bạch, con trai của Hạ Văn Hải."
Hạ Quang Thần gật đầu, không nói thêm gì:
"Rất tốt."
"Bây giờ theo ta."
"Đến trước liệt tổ liệt tông quỳ lạy, chính thức nhận tổ quy tông."
Ông quay sang Hạ Văn Quốc:
"Con đi lo việc gia tộc."
"Văn Xuyên và Văn Niên đi theo ta là được."
Hạ Thiên Vũ lập tức nói:
"Ông nội, cháu có thể đi theo không?"
Ánh mắt cậu nhìn Hạ Tiểu Bạch, tràn ngập vẻ yêu thích.
Ông cụ gật đầu:
"Cũng được."
"Đúng lúc cần một hậu bối phụ giúp."
Hạ Thiên Hạo và Hạ Thiên Minh thấy ông nội rời đi liền hỏi:
"Bác cả, bọn con đi được chưa?"
"Bọn con còn có hẹn."
Hạ Văn Quốc bất lực phất tay:
"Đi đi, đi đi."
"Nhưng nhớ đấy."
"Sau này không được bắt nạt Hạ Tiểu Bạch."
Hạ Thiên Hạo không nhịn được:
"Bác cả nên để mắt tới Thiên Vũ với Hạ Tiểu Bạch mới đúng."
"Mọi người không thấy ánh mắt Thiên Vũ nhìn Tiểu Bạch đầy tình ý sao?"
"Hạ Tiểu Bạch lại còn có gương mặt như con gái."
"Nếu hai người thật sự thành một đôi..."
"Thì nhà họ Hạ chúng ta đúng là thành gia tộc đồng tính luôn rồi."
Hạ Văn Quốc đâu có mù.
Ông đương nhiên nhìn ra thái độ vừa rồi của Hạ Thiên Vũ.
Trong lòng cũng âm thầm quyết định phải chú ý nhiều hơn tới hai người.
Nhưng ngoài mặt vẫn nói:
"Đừng nói bậy."
"Chuyện đó sao có thể được."
...
Hạ Tiểu Bạch theo sau ông nội.
Đi qua một con đường lát đá cổ kính.
Quả nhiên phía sau từ đường còn có một căn nhà gỗ rất lớn.
Bên cạnh sân là một cây dương khổng lồ vươn thẳng lên trời.
Ở giữa có một chiếc giếng cổ.
Nước trong vắt không ngừng dâng lên.
Khắp nơi đều toát ra cảm giác cổ xưa tang thương.
Trong không khí còn phảng phất mùi gỗ mục.
Hạ Quang Thần trịnh trọng quỳ trước cửa, dập đầu một cái rồi mới đứng dậy mở cánh cửa gỗ.
Hạ Thiên Vũ ra hiệu cho Hạ Tiểu Bạch làm theo.
Hạ Tiểu Bạch cũng quỳ xuống dập đầu rồi đứng lên.
Khi cánh cửa mở ra.
Đập vào mắt là một tấm biển lớn với chữ "Hạ" mạnh mẽ uy nghi treo ở chính giữa.
Phía dưới là bài vị tổ tiên.
Liếc mắt nhìn qua cũng có tới hàng trăm chiếc.
Một số đã cũ kỹ rách nát, rõ ràng trải qua vô số năm tháng.
Không khí tràn ngập hương nhang còn sót lại.
Chú tư Hạ Văn Niên lấy diêm châm mấy cây nến.
Ông cụ quay sang nhìn đứa cháu trước mặt rồi nói:
"Thiên Vũ."
"Trước tiên dẫn Tiểu Bạch đi thay y phục, tắm gội."
Hạ Thiên Vũ nuốt nước bọt.
Bảo cậu giúp Tiểu Bạch tỷ thay đồ tắm rửa?
Chỉ cần tưởng tượng tới làn da trắng như tuyết cùng thân hình yêu kiều của Hạ Tiểu Bạch thôi cũng đủ khiến cậu chảy nước miếng.
Cậu lắp bắp nhìn Hạ Tiểu Bạch:
"Tiểu... Tiểu Bạch ca, đi theo em."
Hạ Tiểu Bạch theo cậu tới gian phòng bên.
Bên trong đã chuẩn bị sẵn một thùng gỗ đầy nước.
Hạ Thiên Vũ giải thích:
"Nước trong thùng được lấy từ giếng cổ ngoài sân."
"Là nước khoáng thiên nhiên dưới lòng đất đấy."
Hạ Tiểu Bạch gật đầu rồi chuẩn bị cởi đồ tắm rửa.
Đến khi phát hiện Hạ Thiên Vũ vẫn đứng đó không nhúc nhích, cậu mới lên tiếng:
"Còn không ra ngoài?"
"Cậu không định thật sự giúp tôi thay đồ tắm rửa đấy chứ?"
Hạ Thiên Vũ lưu luyến bước ra ngoài rồi khép cửa lại.
Đứng bên ngoài, xuyên qua lớp giấy dán cửa, cậu vẫn có thể nhìn thấy bóng người mờ ảo bên trong.
"Không được, không được."
"Mình sao có thể nhìn trộm Tiểu Bạch tỷ tắm chứ?"
Cậu tự tát mình hai cái rồi vội vàng quay lưng đi.
...
Hạ Tiểu Bạch cởi bỏ quần áo, ngâm mình trong thùng gỗ.
Lư hương bên cạnh tỏa ra mùi đàn hương nhàn nhạt.
Ngửi rất dễ chịu.
Đúng lúc đó.
Đinh!
Âm thanh của hệ thống bất ngờ vang lên.
Hạ Tiểu Bạch giật mình suýt đứng bật dậy.
Nước trong thùng lập tức bắn tung tóe.
Ngoài cửa, Hạ Thiên Vũ nghe thấy động tĩnh liền hỏi:
"Tiểu Bạch ca, anh không sao chứ?"
Hạ Tiểu Bạch đáp:
"Không... không sao!"
Giọng thiếu nữ của hệ thống vang lên: Đinh!
Kích hoạt nhiệm vụ chuỗi gia tộc.
Để giúp ký chủ nhận tổ quy tông hoàn hảo hơn, xin hãy hoàn thành toàn bộ nghi thức với thân phận nữ giới.
Thưởng khi hoàn thành nhiệm vụ: • Thể chất +1 • Nhan sắc MAX Thất bại nhiệm vụ: • Người nhà họ Hạ hắc hóa.
• Ký chủ bị giam giữ trở thành chim hoàng yến trong lồng.
• Vĩnh viễn không thể gặp lại Sở Thu Hi.
Hạ Tiểu Bạch còn chưa kịp mở miệng phàn nàn.
Mái tóc đã dài ra tới tận eo.
Từng sợi tóc xanh đen nhẹ nhàng lan tỏa trên mặt nước.
Trên giá treo quần áo phía sau bình phong.
Một chiếc váy dài màu xanh nhạt lặng lẽ xuất hiện.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn