Chương 201: Chuyện cơm nước này cứ giao cho con dâu mẹ làm là vừa đẹp
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~35 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch nghe xong những lời của ông cụ chủ tiệm tạp hóa thì trong lòng liền dậy lên một tràng cười khổ.
Bác ơi là bác, bác đang nguyền rủa cháu biến thành con gái thật đấy à? (`Δ´)!
Ông cụ chủ tiệm tạp hóa nhìn thấy cái bản mặt câm nín, cạn lời của Hạ Tiểu Bạch thì cũng chỉ tủm tỉm cười, vươn tay lên vỗ vỗ vai cậu dỗ dành: — "Bác đùa chút thôi, đùa chút thôi mờ."
— "Con trai con đứa bằng xương bằng thịt thế kia thì làm sao mà biến thành con gái cho được."
Hạ Tiểu Bạch trong lòng lại tiếp tục cười trừ một tràng dài... ꐦ≖ ≖ Cậu rút túi tiền mua một cây kem mút đá giá năm hào, rồi cùng tính tiền luôn một thể với số đồ ăn vặt của mấy đứa nhóc tì kia. Xong xuôi, cậu khẽ vẫy vẫy cái bàn tay nhỏ rồi quay người rời khỏi tiệm tạp hóa.
Trên suốt quãng đường đi bộ về nhà, Hạ Tiểu Bạch vừa đi vừa thong thả hé bờ môi anh đào, thò cái đầu lưỡi nhỏ hồng phấn, mềm mại ra liếm láp cây kem mút đá mát lạnh giống hệt như một chú mèo con đang thưởng thức món cá ngừ yêu thích.
Sướng rơn người luôn! ✧(◍˃̶ᗜ˂̶◍)✩ Giữa cái tiết trời mùa hè nóng nực nỏ lửa thế này, một cây kem mút đá nguyên bản thế này tính ra còn có tác dụng giải nhiệt, đập tan cơn khát tốt hơn nhiều so với mấy loại kem ốc quế làm từ sữa bò đặc quánh kia. Loại kem mút đá thanh mát này chính là một trong những món ăn vặt kinh điển, gắn liền với tuổi thơ dữ dội của thế hệ trước.
Vị của nó thanh thanh, ngọt dịu, không có lớp bao bì màu mè hoa lá cành, cũng chẳng chứa quá nhiều "công nghệ và chất phụ gia độc hại" như bây giờ. Nó đơn giản chỉ là nước đường được pha chế rồi đem đi đông đá lại mà thôi. Ăn cái món này chủ yếu là để tận hưởng cái cảm giác mát lạnh thấu xương, vừa giúp giải khát lại vừa có thể xua tan đi cái nóng oi bức của mùa hè.
Chỉ tiếc là vì tỷ suất lợi nhuận của món này quá thấp, nên ở các thành phố lớn hiện nay gần như đã tuyệt chủng, không còn ai thèm bán nữa rồi. Trong ký ức của Hạ Tiểu Bạch, hồi nhỏ còn có một loại đá viên đóng túi gọi là Tuyết Liên giá cũng chỉ năm hào một bịch, ăn cuốn cực kỳ luôn.
Hạ Tiểu Bạch vừa thong dong rảo bước về phía nhà mình, đúng lúc này cậu chợt phát hiện ra cô nhóc tì ban nãy vẫn cứ lẳng lặng bám đuôi theo sau lưng mình. Cái miệng nhỏ của con bé vẫn đang chóp chép nhai nhai cây kem ốc quế của hãng Mengniu một cách ngon lành.
— "Anh trai nhỏ ơi, anh cũng sống ở khu này ạ?"
— Cô nhóc tì ngước đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò lên hỏi gặng.
Hạ Tiểu Bạch khẽ gật gật đầu: — "Đúng vậy em, em cũng ở loanh quanh đây à?"
Cô nhóc tì vươn ngón tay nhỏ nhắn lên, chỉ về phía một căn nhà tự xây ở phía xa xa: — "Khu nhà đằng kia là nhà của bà ngoại em đấy ạ, cứ đến kỳ nghỉ hè là mẹ lại dắt em về nhà bà ngoại chơi."
Hạ Tiểu Bạch nhìn theo hướng ngón tay của con bé chỉ, bất giác thoáng ngẩn người ra một lúc. Đó chẳng phải là căn nhà đối diện ngay trước cửa nhà cậu hay sao? Nhìn kỹ lại diện mạo của cô nhóc tì này, cậu quả thực là nhìn thấy có vài phần quen mắt vô cùng.
— "Em gái nhỏ ơi, mẹ của em tên là gì thế?"
Cô nhóc tì vui sướng cười tít mắt: — "Mẹ của em cũng là một đại mỹ nhân sở hữu nhan sắc đỉnh cao lắm nhé, mẹ em tên là Lâm Vũ Yến ạ."
Hạ Tiểu Bạch nghe thấy cái tên này thì khẽ giật mình một phát. Lâm Vũ Yến! Đó chẳng phải là cô chị hàng xóm xinh đẹp tuyệt trần mà hồi còn nhỏ cậu vô cùng thích chơi cùng hay sao. Có thể khẳng định, cô chị ấy chính là "nữ thần" đầu đời trong lòng cậu thuở ấu thơ, lớn hơn cậu khoảng chừng bảy, tám tuổi gì đó.
Hồi còn nhỏ, để được ở bên cạnh chơi đùa cùng cô chị hàng xóm xinh đẹp, Hạ Tiểu Bạch ngày nào cũng kiếm cớ chạy tót sang nhà người ta ăn dầm nằm dề. Cậu thậm chí vẫn còn nhớ mang máng một ký ức đỏ mặt, hồi đó cậu còn từng được tắm chung một bồn với cô chị ấy nữa cơ. Năm đó Hạ Tiểu Bạch hình như mới chỉ có năm tuổi thôi thì phải, cái giai đoạn tuổi tác đó quá xa xôi nên ký ức trong đầu cậu cũng đã có chút mờ nhạt, không rõ ràng lắm.
Về sau, khi chị Lâm Vũ Yến lên thành phố lớn để học đại học, hai người bọn họ từ đó trở đi liền bặt vô âm tín, chưa từng có cơ hội gặp lại nhau lần nào nữa. Quả thực là thời gian thấm thoắt thoi đưa, thắm thoắt một cái mà cô chị hàng xóm xinh đẹp năm nào giờ đây đã yên bề gia thất, thậm chí con gái lớn đùng thế này rồi.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đi đến trước cửa nhà.
Cánh cửa căn nhà đối diện lúc này cũng vừa vặn được đẩy ra, từ bên trong bước ra một người phụ nữ trẻ tuổi có gu ăn mặc vô cùng sành điệu và tôn dáng, tuổi đời tầm khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Gương mặt trái xoan trắng trẻo mang đậm nét thẩm mỹ, trên mặt họa một lớp trang điểm thanh nhã, nhẹ nhàng, vóc dáng uyển chuyển, thon gọn, quả nhiên chính là cô chị hàng xóm xinh đẹp năm nào không sai vào đâu được.
Người phụ nữ trẻ tuổi vội vàng cúi xuống bế thốc cô nhóc tì lên lòng, rút khăn giấy ra ân cần lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên vầng trán của con gái. Cô khẽ cất giọng trách móc nhưng tràn ngập sự yêu thương và hoài nghi: — "Hửm? Con lấy đâu ra tiền mà mua kem ăn thế hả? Ngay từ sáng ngày ra con đã xơi hết một cây rồi cơ mà, ăn lắm vào rồi lại đau bụng cho mà xem."
Cô nhóc tì vui vẻ đưa tay chỉ thẳng về phía Hạ Tiểu Bạch: — "Là cái anh trai nhỏ đẹp trai này đặc biệt mời con ăn đấy ạ, anh ấy là một người siêu cấp tốt bụng luôn á mẹ~" Người phụ nữ trẻ tuổi ngước mắt nhìn sang Hạ Tiểu Bạch, đôi mắt đẹp của cô cũng thoáng chút xao động.
Cậu nhóc này nhìn qua trông tuấn tú, bảnh bao quá đi mất.
Cảm giác nhìn cái gương mặt này cứ thấy có vài phần quen thuộc, thế nhưng nhìn kỹ lại thì thấy có chút xa lạ, mới mẻ.
Hạ Tiểu Bạch khẽ mỉm cười lịch sự: — "Chị yên tâm, em hoàn toàn không có ý đồ xấu gì đâu ạ, em cũng là đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở cái thị trấn nhỏ này thôi."
Lâm Vũ Yến vốn dĩ cũng là một thành viên cốt cán của "hiệp hội những người cuồng cái đẹp", nhìn thấy đối phương sở hữu một nhan sắc cực phẩm như vậy liền lựa chọn tạm thời tin tưởng. Hơn nữa, đứng trước cậu nhóc này, cô bỗng dưng cảm nhận được một luồng khí chất vô cùng thân thuộc và gần gũi, sự cảnh giác trong lòng cũng theo đó mà vơi đi vài phần.
Cô khẽ mỉm cười đáp lại: — "Hóa ra là người trong trấn mình à, cái con bé này ở nhà quậy phá nghịch ngợm lắm cơ, mẹ đã dặn không biết bao nhiêu lần là tuyệt đối không được phép ăn đồ do người lạ mua cho rồi mà cứ trơ cái mặt ra."
Cô nhóc tì lập tức chu môi lên lý sự cùn để phản bác: — "Cái này là đồ mua ở tiệm tạp hóa của ông Lưu ở đằng kia cơ mờ, tuyệt đối là an toàn không có vấn đề gì hết luôn."
— "Chính tai con nghe bà ngoại kể là hồi còn nhỏ mẹ cũng toàn chạy sang cái tiệm tạp hóa đó để mua đồ ăn vặt suốt đấy thôi."
— "Có lần bà ngoại không chịu mua cho là mẹ liền giãy nảy lên, lăn lộn đùng đùng ra đất khóc ăn vạ bằng được mới thôi kìa."
Gương mặt xinh đẹp của Lâm Vũ Yến thoáng chốc đỏ bừng lên vì ngượng: — "Cái con bé này, chỉ có cái tài cãi nhem nhẻm là giỏi thôi."
Hạ Tiểu Bạch thấy đối phương hoàn toàn không nhận ra thân phận của mình thì trong lòng cũng thoáng chút hụt hẫng và mất hứng.
— "Nhà của em cũng ở ngay khu này thôi, xin phép chào chị nhé."
— Dứt lời, cậu liền thò tay mở cánh cổng nhà mình ra rồi sải bước đi thẳng vào trong sân.
Người phụ nữ trẻ tuổi đứng đối diện nhìn trân trối vào bóng dáng cậu nhóc vừa bước vào căn nhà đối diện, trong đầu cô bỗng lóe lên một tia sáng như nhớ ra điều gì đó quan trọng: — "Ủa, cậu là...?"
Thế nhưng lời còn chưa kịp thốt ra hết câu thì Hạ Tiểu Bạch đã thẳng tay đóng sầm cửa nhà lại mất tiêu rồi.
Hạ Tiểu Bạch bước vào trong nhà, nhẹ nhàng đặt chiếc balo hành lý xuống nền đất. Thực ra chuyến này về quê cậu cũng chẳng thèm mang theo bao nhiêu đồ đạc lỉnh kỉnh làm gì, vì ở nhà toàn bộ đồ dùng sinh hoạt cá nhân của cậu vẫn được bố mẹ giữ gìn nguyên vẹn, chẳng thiếu thứ gì.
Đứng giữa không gian ngôi nhà thân thương và quen thuộc, lồng ngực cậu vẫn không kìm được mà đập thình thịch vì căng thẳng. Tính toán thời gian này thì chắc là bố cậu vẫn còn đang ở cơ quan làm việc chưa về đến nhà.
— "Mẹ ơi, con trai mẹ về rồi đây ạ."
Chỉ một lát sau, từ phía căn phòng ngủ của bố mẹ đã phát ra những tiếng động lạch cạch.
Khương Tĩnh Vân từ trong phòng sải bước đi ra, đập ngay vào mắt bà chính là bóng dáng của Hạ Tiểu Bạch. Bà thoáng chút ngẩn ngơ, đứng hình mất vài giây... rồi mới chớp chớp mắt, nhìn kỹ lại một lượt từ trên xuống dưới: — "Ủa... con là Tiểu Bạch nhà mình đấy à?"
Hạ Tiểu Bạch lúc này cũng chỉ biết bất lực thở dài một tiếng: — "Dạ vâng chứ còn ai vào đây nữa ạ, chính là thằng con trai cưng của mẹ đây mờ."
Khương Tĩnh Vân nhìn chằm chằm vào cái gương mặt sở hữu những đường nét thanh tú giống hệt như bản thân mình thời còn trẻ đến bảy, tám phần kia của Hạ Tiểu Bạch, liền đưa tay lên vỗ vỗ vào trán một phát rõ đau.
Sở hữu cái khuôn mặt giống mình như đúc thế này thì ngoài đứa con trai độc nhất Hạ Tiểu Bạch nhà mình ra thì còn có thể là ai vào đây được nữa cơ chứ.
Bà vội vàng lao tới, dang rộng hai tay ôm chặt lấy Hạ Tiểu Bạch vào lòng cưng nựng: — "Tiểu Bạch cưng của mẹ ơi, lần cuối hai mẹ con mình gặp nhau là từ hồi Tết Nguyên Đán đến giờ rồi đấy, mẹ ở nhà mà nhớ con trai mẹ phát điên lên được đây này."
Hạ Tiểu Bạch bị mẹ ôm chặt cứng thì trong lòng có chút ngượng ngùng và xấu hổ, dù sao thì cậu hiện tại tính ra cũng đã là một người trưởng thành rồi cơ mà. Thế nhưng khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc và tình yêu thương vô bờ bến phả ra từ cơ thể của Khương Tĩnh Vân, trên khuôn mặt tuyệt mỹ của cậu vẫn không kìm được mà rạng rỡ lên nụ cười vô cùng hạnh phúc và ấm áp.
Khương Tĩnh Vân sở hữu một chiều cao khá lý tưởng là 1m65, khi hai người đứng sát vào nhau thế này, khung cảnh hiện ra trông lại có chút buồn cười, cứ như thể Hạ Tiểu Bạch đang dang tay ôm lấy đứa em gái nhỏ của mình vậy.
Hai mẹ con buông nhau ra.
Gương mặt mang đậm nét đẹp mặn mà, chín muồi của Khương Tĩnh Vân ngập tràn nụ cười rạng rỡ, đôi mắt đong đầy sự nuông chiều và cưng nựng nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch: — "Cái thằng nhóc này, đúng là càng lớn nhìn cái mặt lại càng giống mẹ y đúc hà."
— "Mà không đúng, cái này phải gọi là tre già măng mọc, sóng sau xô sóng trước mới đúng chứ."
— "Năm xưa hồi mẹ còn trẻ, mẹ đây cũng là một đại mỹ nhân nổi tiếng khắp một vùng hoa nhường nguyệt thẹn đấy nhé."
— "Mẹ dám dùng danh dự ra để bảo đảm luôn, Tiểu Bạch nhà mình bây giờ nhìn còn xuất sắc, xinh đẹp hơn cả mẹ thời con gái nhiều luôn ấy chứ."
Hạ Tiểu Bạch trong lòng lập tức hiện lên một tràng cười trừ cay đắng: Mẹ ơi là mẹ, mẹ nói thế này thì tính ra là đang khen ngợi con đấy à? Nhưng mà con... con rõ ràng là con... trai... mà... (•̥́ ˍ •̀") Mỗi khi thốt lên hai cái từ "con trai" này, giọng điệu của Hạ Tiểu Bạch bỗng chốc trở nên lí nhí, thiếu tự tin hẳn đi thấy rõ...
Khương Tĩnh Vân với ánh mắt dịu dàng, ôn nhu như nước nhìn Hạ Tiểu Bạch: — "Bất kể con có trổ mã, thay đổi diện mạo thành cái bộ dạng thế nào đi chăng nữa, thì con vẫn mãi mãi là đứa con trai cưng, là cục vàng cục bạc duy nhất của mẹ."
Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt đẹp nhìn ngắm gương mặt của mẹ mình. Thời gian dường như vô cùng ưu ái và không hề tàn nhẫn đối với nhan sắc của bà. Cái nét đẹp của một người phụ nữ quý phái, tao nhã dường như được toát ra từ sâu trong xương tủy của bà vậy. Diện mạo của bà hiện tại có thể không còn giữ được cái vẻ mềm mại, căng mọng nước như mấy cô nàng thiếu nữ mười mươi tuổi trăng tròn nữa.
Thế nhưng làn da của bà vẫn cứ là trắng trẻo, mịn màng, gương mặt mang đậm nét đẹp chín muồi cùng với một vóc dáng uốn lượn, quyến rũ đằm thắm, ngược lại trông chẳng khác nào một bình rượu ngon được ủ kỹ qua nhiều năm tháng, càng để lâu lại càng trở nên đậm đà, mê hoặc lòng người.
Có lẽ bản thân mình thực sự đã may mắn thừa hưởng phần lớn các chuỗi gen di truyền nhan sắc cực phẩm từ người mẹ mỹ nhân này, nên ngay từ thuở còn nhỏ diện mạo nhìn đã thanh tú giống hệt như một đứa con gái rồi. Giờ lại còn bị cái hệ thống quái ác kia nhúng tay vào cải tạo, trực tiếp biến đổi giới tính thành con gái thứ thiệt luôn... Chỉ có thể đưa ra một kết luận là cái gen của bố cậu quả thực là không thể nào đấu lại được cái gen quá mức mạnh mẽ và ưu tú của mẹ cậu mà thôi.
Nhiều lúc Hạ Tiểu Bạch thực sự cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ và ghen tị với ông bố nhà mình, không biết kiếp trước ông đã tích bao nhiêu đức mà kiếp này lại có thể rước được một đại mỹ nhân sắc nước hương trời như mẹ về làm vợ cơ chứ. Trong ký ức của cậu, diện mạo hồi trẻ của bố cậu trông cũng vô cùng bình thường, đại trà đại lộ, nhìn hai người đứng cạnh nhau cứ có cái cảm giác như kiểu "con cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga" ấy.
Đang ở cơ quan làm việc, Hạ Văn Hải bỗng dưng không biết vì lý do gì mà vô cớ hắt xì hơi một phát rõ to, ông hoang mang ngơ ngác ngó nghiêng nhìn dáo dác xung quanh một lượt: — "Đứa nào! Đứa nào đang ở sau lưng nói xấu cái thân già này đấy hả?!"
((( ̄へ ̄井) Khương Tĩnh Vân kéo tay Hạ Tiểu Bạch đi tới phòng khách, chu đáo rót cho cậu một ly nước ấm: — "Đi tàu xe ròng rã suốt cả ngày trời chắc là mệt mỏi lắm rồi đúng không con, mau uống chén nước cho đỡ khát đi." — "Mẹ biết thừa hôm nay con trai mẹ sẽ về nhà, nên sáng sớm ngày ra đã đi chợ lùng mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn mà con thích nhất rồi đấy." — "Có món đậu phụ Ma Bà này, thịt kho Đông Pha này, lại còn có cả một rổ tôm hùm đất siêu to khổng lồ nữa chứ." Hạ Tiểu Bạch nghe xong liền vui sướng cười tít mắt: — "Oa, mẹ mua nhiều đồ ăn ngon thế ạ, kiểu này thế nào bố về nhà nhìn thấy hóa đơn cũng xót tiền đến phát khóc cho mà xem." Khương Tĩnh Vân hai tay khẽ chống lên bên hông, hất cằm tuyên bố: — "Chỉ cần có thể lo cho Tiểu Bạch nhà mẹ được ăn ngon mặc đẹp thì cái gì đối với mẹ cũng là đáng giá nhất hết á." — "Có một bữa cơm thịnh soạn thế này thì có đáng là bao đâu cơ chứ, cái số tiền lão ấy ném vào việc mua thuốc lá hút hằng ngày tính ra còn tốn kém hơn cái mớ này nhiều, mẹ có bảo thế nào lão ấy cũng cứng đầu không chịu cai thuốc cho." Hạ Tiểu Bạch bất lực lên tiếng phụ họa: — "Bố cũng đã có thâm niên nghiện thuốc lá ròng rã mấy chục năm trời rồi còn gì mẹ, thôi thì mẹ cứ từ từ khuyên bảo, bảo bố mỗi ngày bớt hút đi vài điếu là được rồi ạ." — "Nếu bố mà cứng đầu không chịu nghe lời thì mẹ cứ việc ra sức cằn nhằn, lải nhải bên tai bố nhiều vào cho bố sợ." Khương Tĩnh Vân cũng đưa tay lên đỡ lấy vầng trán: — "Hồi hai đứa mẹ mới bắt đầu hẹn hò, yêu đương với nhau là mẹ đã bắt đầu lải nhải cằn nhằn cái chuyện hút thuốc của lão ấy cho đến tận bây giờ rồi đấy chứ." Bà khẽ liếc mắt nhìn đồng hồ hiển thị trên tường: — "Thôi chết, đã ba giờ chiều rồi cơ à, thời gian trôi nhanh quá, mẹ phải mau chóng vào bếp để sơ chế nguyên liệu nấu ăn dần thôi, đến lúc bố con tan làm về nhà là vừa vặn có cơm nóng canh ngọt để ăn." — "Căn phòng ngủ trên tầng hai đợt trước có khách đến chơi ngủ lại qua đêm mẹ đã dọn dẹp, lau chùi sạch sẽ tinh tươm hết cả rồi đấy, nếu con cảm thấy mệt thì cứ việc lên phòng nằm nghỉ ngơi một lát đi nhé." Hạ Tiểu Bạch gật gật đầu: — "Dạ vâng, để con xách balo lên phòng cất đồ đạc cho gọn gàng trước đã, rồi con sẽ chạy xuống bếp phụ mẹ một tay để nấu cơm nha." Khương Tĩnh Vân nghe vậy liền lườm nguýt Hạ Tiểu Bạch một cái sắc lẹm: — "Cái gì? Con mà cũng đòi vào bếp nấu cơm á? Con vào bếp nấu mì ăn liền thì còn họa may nghe được." — "Sau này ấy à, cái chuyện bếp núc cơm nước hằng ngày này cứ việc giao hết cho con dâu tương lai của mẹ vào bếp làm là vừa đẹp rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn