Chương 210: Sở Thu Hi cực kỳ hướng ngoại
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch nắm tay Sở Thu Hi đi tới trước cửa nhà.
Sở Thu Hi lấy gương trang điểm ra dặm lại lớp phấn, chỉnh sửa mái tóc hơi rối.
Cô thấp thỏm nhìn căn nhà hai tầng trước mặt.
"Tiểu Bạch, cậu thấy hôm nay tớ ăn mặc thế nào? Chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn Sở Thu Hi đang đứng duyên dáng trước mặt rồi giơ ngón tay cái lên.
"Thu Hi nhà tớ có ăn mặc thế nào cũng vẫn xinh đẹp."
Gò má Sở Thu Hi ửng hồng, cô đưa tay véo nhẹ chiếc mũi xinh xắn của cậu.
"Cậu chỉ giỏi nói ngọt thôi."
Hạ Tiểu Bạch khựng lại một chút, liếm nhẹ đôi môi hồng.
"Chẳng lẽ cậu không thích sao?"
Sở Thu Hi lập tức hiểu được ý ngoài lời của cậu, ngượng ngùng đấm nhẹ mấy cái.
"Đi đi đi, bây giờ là đi gặp phụ huynh, đừng nghĩ đến mấy chuyện đó."
Hạ Tiểu Bạch trìu mến nhìn cô.
"Yên tâm đi, bố mẹ tớ là người rất dễ gần."
Sở Thu Hi khẽ thở dài.
"Không giống nhau đâu, bọn mình là một cặp con gái mà."
Hạ Tiểu Bạch đưa tay xoa đầu cô an ủi.
"Được rồi, được rồi, chuyện này cứ để tớ nói rõ với bố mẹ."
"Cậu không cần phải lo."
"Nữ thần của trường như cậu phải tự tin mới đúng chứ."
Sở Thu Hi đi theo bên cạnh Hạ Tiểu Bạch vào trong nhà, trên tay còn xách theo một đống quà.
Lúc này đã là chiều tối.
Vừa bước vào phòng khách, Hạ Tiểu Bạch đã thấy bố mình đeo kính ngồi xem tivi.
Lại còn là loại phim kháng chiến thần kỳ, nào là xé quân địch bằng tay không, hiệp khách chống giặc các kiểu.
Cậu thật sự không hiểu nổi vì sao bố mình lại thích xem những bộ phim như thế.
Ấy vậy mà ông xem rất say sưa.
Trong tay cầm một tách trà nóng, thỉnh thoảng nhấp một ngụm rồi lộ vẻ thích thú.
Còn Khương Tĩnh Vân đang ở trong bếp rửa rau chuẩn bị nấu cơm.
"Bố ơi, con về rồi."
Hạ Tiểu Bạch vòng đôi tay trắng ngần qua vai Hạ Văn Hải, cúi xuống gọi nhỏ bên tai ông.
Hạ Văn Hải giật bắn mình, suýt nữa làm rơi tách trà xuống đất.
Quay đầu lại thấy là Hạ Tiểu Bạch, ông theo phản xạ giơ tay định gõ lên đầu cậu.
"Cái thằng nhóc này!"
Nhưng tay vừa giơ tới giữa không trung, ông chợt nhớ ra Hạ Tiểu Bạch giờ không còn là con trai nữa, mà là cô con gái cưng của mình.
Ông vội vàng thu tay lại.
Hạ Tiểu Bạch ôm đầu nhắm mắt chờ đợi, nhưng cái gõ mãi không thấy rơi xuống.
Mở mắt ra mới phát hiện bố đang nhìn mình với ánh mắt đầy cưng chiều.
"Tiểu Bạch, đừng nghịch nữa. Con gái phải biết dịu dàng một chút."
Hạ Tiểu Bạch gãi đầu.
Ông đúng là xem con trai mình như con gái thật rồi đấy...
⊙﹏⊙‖ Lúc này Hạ Văn Hải cũng chú ý tới cô gái cao ráo xinh đẹp đang đứng bên cạnh con gái.
Cô mặc một chiếc váy trắng tinh khôi.
Gương mặt tuyệt đẹp được trang điểm nhẹ nhàng, vừa trong trẻo lại vừa quyến rũ.
Làn da trắng mịn như tuyết.
Mái tóc dài đen óng như mực.
Vòng ngực đầy đặn, eo thon gọn, đôi chân dài miên man.
Tuyệt đối là một mỹ nhân hiếm gặp.
Hạ Văn Hải đẩy gọng kính, mắt sáng lên.
"Cô gái xinh đẹp này là...?"
Hạ Tiểu Bạch còn chưa kịp mở miệng thì Sở Thu Hi đã nhanh hơn một bước.
"Cháu là bạn thân nhất của Tiểu Bạch."
Vừa nói cô vừa đan chặt mười ngón tay với Hạ Tiểu Bạch rồi đưa lên lắc lắc trước mặt Hạ Văn Hải.
Hạ Tiểu Bạch khó hiểu nhìn cô.
Rõ ràng cậu đã định nói thẳng luôn rồi.
Sở Thu Hi ghé sát bên tai cậu, đôi môi đỏ mọng khẽ chạm vào vành tai, hơi thở thơm ngát.
"Để tớ thể hiện trước mặt bác trai bác gái một chút đã."
Hạ Tiểu Bạch đành gật đầu.
Hạ Văn Hải nhìn hai người với vẻ mặt kỳ lạ.
Không ngờ sau khi con trai biến thành con gái, người bạn đầu tiên dẫn về nhà lại là một đại mỹ nữ.
Nghĩ tới đây ông lại thấy hơi tiếc nuối.
Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị ông gạt đi.
Không có gì quan trọng hơn việc ông có thêm một cô con gái.
٩(๑ᵒ̴̶̷͈᷄ᗨᵒ̴̶̷͈᷅)و
"Thì ra là bạn của Tiểu Bạch à, mau ngồi đi."
"Nhà hơi nhỏ, cháu đừng chê nhé."
Sở Thu Hi cũng lịch sự cúi người.
"Bác đừng khách sáo. Cháu và Tiểu Bạch là bạn thân không rời nhau, gần như ngày nào cũng ở bên nhau học tập."
"Nghe nói Tiểu Bạch về quê nên cháu cũng theo tới chơi."
"Là cháu làm phiền bác mới đúng."
Lúc này Hạ Văn Hải cũng nhận ra cô gái trước mặt.
Chẳng phải hôm qua Tiểu Bạch nói đây là bạn gái của mình sao?
Hóa ra là bạn thân.
Ông hướng về phía bếp gọi lớn:
"Tĩnh Vân, Tiểu Bạch dẫn bạn về nhà rồi."
"Lát nữa nấu thêm phần ăn cho một người nhé."
Khương Tĩnh Vân mặc tạp dề bước ra.
Bà cũng rất tò mò về người bạn mà Tiểu Bạch quen được sau khi trở thành con gái.
Sở Thu Hi vừa nhìn thấy bà đã vô cùng kinh ngạc.
Đây là mẹ của Hạ Tiểu Bạch sao?
Trẻ và đẹp quá!
Dáng người cũng rất đẹp.
Nhìn thế nào cũng chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi.
Không biết bà sinh Tiểu Bạch lúc bao nhiêu tuổi nữa?
Khương Tĩnh Vân mỉm cười nhìn Sở Thu Hi, trong mắt cũng thoáng vẻ ngạc nhiên.
"Cháu là bạn của Tiểu Bạch à?"
Sở Thu Hi gật đầu.
"Vâng, chị à, cháu với Tiểu Bạch là bạn thân."
"Chị đẹp quá, lại còn rất giống Tiểu Bạch. Chắc là chị ruột của Tiểu Bạch đúng không?"
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Đỉnh thật...
(๑ʘ̅ д ʘ̅๑)!!!
Nghe Sở Thu Hi gọi mình là chị, gương mặt xinh đẹp của Khương Tĩnh Vân lập tức đỏ lên vì ngượng ngùng.
Bà vui vẻ nhìn cô.
"Đứa nhỏ này đúng là khéo miệng."
"Chị đâu phải chị gái của Tiểu Bạch, chị là mẹ của Tiểu Bạch cơ."
Sở Thu Hi lập tức làm ra vẻ kinh ngạc.
"Không thể nào! Chị là mẹ của Tiểu Bạch thật sao?"
"Nhìn cô chẳng khác nào mới ngoài ba mươi tuổi, vừa trẻ vừa đẹp, còn có khí chất rất đặc biệt."
"Đúng rồi, trên người cô còn có mùi hương hoa hải đường thoang thoảng nữa."
"Loài hoa cháu thích nhất cũng là hoa hải đường, ở nhà cháu còn trồng bốn năm cây đấy."
Khương Tĩnh Vân cười càng vui hơn.
"Cháu cũng thích hoa hải đường à? Cũng trồng nữa sao?"
"Ở sân sau nhà cô cũng có bảy tám cây. Ngày nào rảnh cô cũng chăm sóc chúng cẩn thận."
"Không ngờ chúng ta lại có chung sở thích."
Sở Thu Hi gật đầu.
"Dáng người của cô giữ gìn tốt thật đấy. Chẳng lẽ cô cũng thích tập yoga?"
Mắt Khương Tĩnh Vân lập tức sáng lên.
"Không thể nào? Cháu cũng thích yoga à?"
"Tuần nào chị cũng tập vài buổi."
Sở Thu Hi nhân cơ hội nắm lấy tay bà.
"Không ngờ chúng ta có nhiều sở thích giống nhau như vậy."
"Cháu cũng tranh thủ tập mỗi khi có thời gian."
Chẳng bao lâu sau, Khương Tĩnh Vân và Sở Thu Hi đã trò chuyện vô cùng hợp ý.
Thậm chí bà còn quên cả việc nấu cơm.
Đến lúc này Hạ Tiểu Bạch mới biết Sở Thu Hi thực ra rất giỏi giao tiếp.
Ở trường, cô luôn là nữ thần giàu có xinh đẹp cao không với tới.
Bình thường cô khá lạnh lùng với mọi người.
Chỉ có khi đối diện Hạ Tiểu Bạch mới nở nụ cười dịu dàng.
Ngay cả các nữ sinh khi ở cạnh cô cũng phải dè dặt.
Huống chi là đám con trai chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn và thầm thương trộm nhớ.
Bởi vậy số bạn bè của Sở Thu Hi trong trường thật sự không nhiều.
Chỉ sau khi quen Hạ Tiểu Bạch, cô mới kết bạn với Triệu Trình, Chu Thanh, Đào Na Na và những người khác.
Hạ Tiểu Bạch ghé sát tai bố thì thầm:
"Bố ơi, mẹ có phải quên nấu cơm rồi không?"
Hạ Văn Hải ho khan một tiếng.
"Ờm... bụng bố với con gái đều bắt đầu đói rồi..."
Lúc này Khương Tĩnh Vân mới sực tỉnh.
Nhìn đồng hồ đã năm giờ chiều mà bà còn chưa bắt đầu nấu ăn.
"Thu Hi à, cô không nói chuyện với con nữa nhé."
"Cháu cứ ngồi chơi với Tiểu Bạch một lát, cô đi nấu cơm đây."
Sở Thu Hi mỉm cười nhàn nhạt.
"Thật ra chuyện bếp núc cháu cũng khá giỏi."
"Để cháu phụ cô nhé."
Khương Tĩnh Vân lại nhìn cô đầy ngạc nhiên.
Đôi tay trắng trẻo mềm mại như thế này, đáng lẽ phải là kiểu tiểu thư chưa từng động tay vào việc bếp núc mới đúng.
Hạ Tiểu Bạch lập tức phụ họa:
"Mẹ, tay nghề nấu ăn của Thu Hi còn có thể so với mẹ luôn đấy, tuyệt đối không thành vấn đề."
Khương Tĩnh Vân nửa tin nửa ngờ.
"Vậy Thu Hi vào phụ cô một tay nhé."
Sở Thu Hi nhìn Hạ Tiểu Bạch rồi giơ tay làm động tác chiến thắng.
Sau đó cô mới vui vẻ đi theo Khương Tĩnh Vân vào bếp.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn