Chương 214: Khương Tĩnh Vân: Nghèo quá nên trí tưởng tượng có hạn
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hi nhanh nhẹn giúp Khương Tĩnh Vân bưng thức ăn ra bàn, sắp xếp bát đũa gọn gàng.
Khương Tĩnh Vân nhìn cô càng lúc càng thấy hài lòng với cô con dâu tương lai này.
Vừa xinh đẹp lại vừa hiểu chuyện.
"Được rồi, được rồi, để bọn ta tự làm là được."
Bà liếc nhìn Hạ Văn Hải.
"Ông đừng có ngồi đọc báo mãi nữa, tự đi xới cơm đi."
Sở Thu Hi cầm lấy bát cơm.
"Để con xới cơm cho bố là được ạ."
Hạ Văn Hải khẽ gật đầu, vẻ mặt khá hài lòng, đặt tờ báo xuống.
"Để ta tự làm cũng được."
Hạ Tiểu Bạch gắp một miếng sườn bỏ vào miệng.
"Món sườn mẹ làm vẫn ngon như ngày nào."
Hạ Văn Hải cũng ăn một miếng rồi nhìn Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hi hỏi:
"Hai đứa quen nhau như thế nào vậy?"
Hạ Tiểu Bạch còn chưa kịp trả lời thì Sở Thu Hi đã nhanh hơn một bước.
"Bọn con quen nhau từ hồi cấp ba."
Khương Tĩnh Vân và Hạ Văn Hải nhìn nhau.
"Quen nhau từ cấp ba à?"
"Sau đó còn thi đỗ cùng một trường đại học?"
Hạ Tiểu Bạch...
Thật ra hồi cấp ba cậu và Sở Thu Hi dù có gặp nhau cũng chẳng tiếp xúc nhiều.
Như vậy có tính là quen biết không nhỉ...
Sở Thu Hi khoác tay Hạ Tiểu Bạch, mỉm cười.
"Đó chính là duyên phận đó ạ."
"Tính ra thì con và Tiểu Bạch đã quen nhau hơn sáu năm rồi."
Nghe vậy, Hạ Văn Hải cũng yên tâm hơn phần nào.
Sáu năm quen biết rồi mới yêu nhau, xem ra mối quan hệ này khá vững chắc.
Khương Tĩnh Vân tò mò hỏi:
"Vậy ai là người tỏ tình trước?"
Hạ Tiểu Bạch hơi chột dạ.
Bởi vì đúng là Sở Thu Hi tỏ tình trước thật.
Nhớ lại ngày đó Hạ Tiểu Bạch đè cô xuống đất rồi chủ động hôn một cái.
Gương mặt Sở Thu Hi bất giác ửng đỏ ngọt ngào.
"Hì hì..."
"Có thể xem như là con chủ động tỏ tình trước."
Khương Tĩnh Vân gật gù.
"Đúng như mẹ đoán."
"Chắc chắn là Thu Hi chủ động trước."
Hạ Văn Hải đẩy gọng kính.
"Dù sao từ nhỏ Tiểu Bạch cũng hay ngại ngùng mà."
Hạ Tiểu Bạch lập tức tức nhẹ.
Hai má phồng lên.
Cắn mạnh một miếng sườn.
Không ngờ trong mắt bố mẹ mình lại yếu thế đến vậy.
Nhìn dáng vẻ giận dỗi đáng yêu của Hạ Tiểu Bạch, Sở Thu Hi bật cười.
"Nhưng mà trước khi con tỏ tình..."
"Tiểu Bạch đã dám đè con xuống rồi cưỡng hôn một cái rồi."
"Nghĩ lại thì có lẽ đó chính là lúc con bắt đầu thích cậu ấy."
Hạ Văn Hải vừa ăn miếng đậu phụ suýt nữa bị nghẹn.
Ông trợn mắt đầy kinh ngạc.
"Con gái nhà ta gan đến vậy sao?"
"Nó gặp gái đẹp còn đỏ mặt cơ mà!"
Hạ Tiểu Bạch nghe nhắc lại chuyện cũ.
Lúc đó cậu chỉ vô tình ngã xuống, lại bị nhiệm vụ ép nên mới hôn Sở Thu Hi thôi.
Bây giờ nghĩ lại.
Có lẽ đó đúng là sự sắp đặt của số phận.
Chính nhờ sự cố ấy mà hai người mới đến được với nhau.
Hơn nữa cậu còn dùng thân phận nam sinh để chinh phục được một cô nàng vừa giàu vừa đẹp như Sở Thu Hi.
Nghĩ tới đây.
Hạ Tiểu Bạch kiêu ngạo ngẩng cao đầu.
"Bố mẹ à, con gái của hai người vốn luôn dũng cảm như thế đấy nhé."
"Con siêu gan luôn đó~" Sở Thu Hi lườm cậu một cái đầy bất lực rồi ôm lấy cánh tay cậu.
Sau đó nhìn Hạ Văn Hải và Khương Tĩnh Vân.
Trong ánh mắt đầy sự chân thành và cầu khẩn.
"Bố, mẹ."
"Cứ yên tâm giao Tiểu Bạch cho con."
"Con nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho cậu ấy."
Hạ Văn Hải và Khương Tĩnh Vân nhìn nhau.
Khương Tĩnh Vân mỉm cười dịu dàng, đưa tay xoa đầu cả hai.
"Chỉ cần các con hạnh phúc."
"Thế là mẹ vui rồi."
Hạ Văn Hải thở dài rồi xua tay.
Dù sao hai đứa cũng đã sống chung rồi.
Tiểu Bạch cũng đã xác định ở bên người ta.
Ông còn biết làm gì nữa đây.
"Được rồi, được rồi."
"Ta cũng không phải người cổ hủ."
"Nếu các con thấy có thể đi cùng nhau đến cuối đời thì ta cũng không phản đối."
"Chỉ là..."
"Thu Hi này, bố mẹ con nghĩ thế nào?"
"Họ có biết chuyện này không?"
Sở Thu Hi im lặng một lát rồi đáp:
"Con sẽ dẫn Tiểu Bạch về gặp bố mẹ con."
Trong lòng cô nghĩ rằng.
So với bố mẹ Tiểu Bạch thì bố mẹ mình dễ thuyết phục hơn nhiều.
Dù sao cô vẫn còn một em trai để nối dõi.
Người khiến cô cảm thấy áy náy nhất vẫn là Hạ Văn Hải và Khương Tĩnh Vân.
Bởi Hạ Tiểu Bạch không có em trai.
Hạ Văn Hải gật đầu.
"Có lẽ thế giới của người trẻ các con, bọn ta thật sự không hiểu nổi nữa."
Ông quay sang nhìn Hạ Tiểu Bạch.
"Tiểu Bạch."
"Tối qua bố mẹ đã bàn bạc rất lâu."
"Đang nghĩ xem có nên sinh thêm cho con một đứa em trai hay không."
"Con thấy thế nào?"
Hạ Tiểu Bạch sửng sốt một lúc.
Ngay sau đó hai mắt sáng lên.
"Thật vậy sao?"
"Như thế thì tuyệt quá rồi!"
"Sau này con sẽ nhường hết mọi thứ cho em trai hoặc em gái."
"Nhất định sẽ làm một người chị tốt!"
Hạ Văn Hải...
Ông không cho rằng mình còn có thể sinh thêm một cô con gái nữa đâu...
Gương mặt Khương Tĩnh Vân hơi ửng đỏ.
"Lát nữa mẹ sẽ cùng bố con đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe."
"Xem có phù hợp sinh thêm em bé hay không."
Đôi mắt Hạ Tiểu Bạch lập tức đỏ hoe.
Trong lòng vô cùng áy náy.
Chỉ vì hạnh phúc ích kỷ của bản thân.
Mà để mẹ mình ở tuổi này còn phải tính chuyện sinh thêm con.
Cậu bước tới ôm chặt lấy bố mẹ.
Nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
"Con xin lỗi."
"Con bất hiếu quá."
"Đã khiến bố mẹ phải vất vả rồi."
Khương Tĩnh Vân dịu dàng vuốt mái tóc mềm mại của cậu.
"Ngốc quá."
"Thật ra bố mẹ vẫn luôn muốn có thêm một đứa con."
"Chỉ là trước đây sợ không đủ khả năng nuôi dưỡng thôi."
"Bây giờ con cũng lớn rồi."
"Chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp đại học."
"Hơn nữa giờ con lại là con gái..."
"Áp lực kinh tế của bố mẹ cũng nhẹ đi nhiều."
"Với lại chẳng bao lâu nữa con sẽ..."
Nói đến đây bà chợt dừng lại.
Khương Tĩnh Vân cũng không rõ sắp xếp của cha Hạ Văn Hải nên quyết định để ông tự nói.
Hạ Tiểu Bạch lau nước mắt.
"Với lại chẳng bao lâu nữa con sẽ thế nào cơ?"
Hạ Văn Hải đáp:
"Đợi bố mẹ đi kiểm tra sức khỏe về rồi sẽ nói cho con biết."
"Con nên chuẩn bị tâm lý trước đi."
"Đó là một chuyện rất tốt đối với con."
Hạ Tiểu Bạch càng nghe càng mơ hồ.
Nhưng nếu là chuyện tốt thì cũng chẳng cần lo lắng quá.
Lúc này Sở Thu Hi ở bên cạnh lên tiếng:
"Nếu bố mẹ thật sự sinh em bé..."
"Chi phí nuôi con, tiền sữa, học phí..."
"Thậm chí cả tiền thuê bảo mẫu."
"Cứ giao hết cho con là được."
"Con đảm bảo lo đến tận ngày em trai hoặc em gái của Tiểu Bạch kết hôn."
Khương Tĩnh Vân bật cười.
"Con bé này."
"Mẹ biết con muốn làm bố mẹ vui."
"Các con còn chưa tốt nghiệp đại học mà."
"Cuộc sống của người trẻ bây giờ áp lực lắm."
"Chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân là được rồi."
Sở Thu Hi nghiêm túc đáp:
"Chẳng lẽ Tiểu Bạch chưa nói với bố mẹ sao?"
"Bạn gái của cậu ấy rất có tiền đấy."
Hạ Văn Hải chẳng cảm thấy gì đặc biệt.
Dù sao người giàu bình thường cũng không thể sánh với một gia tộc lâu đời như nhà họ Hạ.
Từ quan hệ, tài sản cho tới địa vị xã hội.
Các tập đoàn mới nổi rất khó so bì.
Nhưng Khương Tĩnh Vân thì khác.
Bà chớp chớp đôi mắt đầy kinh ngạc.
"Không lẽ con dâu của mẹ còn là một tiểu thư nhà giàu sao?"
Hạ Tiểu Bạch lập tức đắc ý.
Cái mũi nhỏ gần như hếch lên tận trời.
"Thu Hi chính là bạch phú mỹ đó."
"Riêng xe thể thao giá vài triệu tệ thôi cũng có mấy chiếc rồi."
Khương Tĩnh Vân trợn tròn mắt.
Gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Đôi môi đỏ khẽ hé mở.
"Mấy... mấy chiếc xe thể thao trị giá vài triệu tệ ư?!"
Đây chính là lúc sự nghèo khó giới hạn trí tưởng tượng của bà.
Cả đời bà còn chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy.
Quả thật là con số trên trời.
Hạ Tiểu Bạch thấy phản ứng của mẹ thì càng hăng hái.
Giống như đống tiền đó là của mình vậy.
"Thu Hi còn là cổ đông lớn của một chuỗi quán bar, kỹ thuật viên và vũ trường tầm trung đến cao cấp nữa."
"Mỗi năm tiền chia lợi nhuận cũng phải..."
"Ít nhất vài chục triệu tệ!"
Nói thật thì cậu cũng không biết chính xác mỗi năm Sở Thu Hi kiếm được bao nhiêu.
Khương Tĩnh Vân hoàn toàn choáng váng.
Một lần nữa cảm nhận sâu sắc thế nào là trí tưởng tượng bị giới hạn bởi sự nghèo khó.
"Mỗi năm được chia vài chục triệu tệ?!"
Bà nhìn Sở Thu Hi với ánh mắt sáng lấp lánh.
Hạ Tiểu Bạch gật đầu liên tục.
Mà đó còn chưa kể bố vợ tương lai của cậu là người đứng đầu một tập đoàn khổng lồ.
Tài sản lên tới hàng chục tỷ tệ.
Nếu nói ra luôn...
Có khi mẹ cậu sẽ không chịu nổi mất.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn