Chương 163: Họp lớp
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Lại là một buổi sáng mùa hè nóng bức.
Mới sáng sớm, người đẹp trên giường đã bị tiếng ve râm ran đánh thức.
Nắng nóng đến mức lũ chuồn chuồn cũng chỉ dám lượn quanh những tán cây râm mát, như sợ ánh mặt trời sẽ làm bỏng đôi cánh mỏng manh của chúng.
Hạ Tiểu Bạch mở đôi mắt còn ngái ngủ, đưa tay gãi mái tóc rối bù rồi vươn vai một cái, để lộ đường cong yểu điệu dưới ánh nắng ban mai.
Cậu lấy tay che miệng ngáp một tiếng, sau đó lăn một vòng từ trên giường xuống đất.
∠(ᐛ 」∠) Lập tức tỉnh táo hơn hẳn.
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại trên bàn vang lên tiếng chuông.
Là bài (Lời hẹn ước của bồ công anh) của Châu Kiệt Luân.
Cậu bất đắc dĩ bò dậy, cầm điện thoại lên nhìn.
Người gọi đến là Tô Tĩnh Di.
Hạ Tiểu Bạch lúc này mới nhớ ra hôm nay là ngày họp lớp.
Sau khi nhấn nút nghe máy, cậu cười tủm tỉm: — Chào buổi sáng nhé, người đẹp.
Tô Tĩnh Di vừa mới trang điểm xong.
Nghe Hạ Tiểu Bạch gọi mình là người đẹp, gương mặt lập tức ửng hồng, tâm trạng cũng vui vẻ hẳn lên.
— Xem ra sau khi tốt nghiệp cấp ba, miệng cậu ngọt hơn nhiều rồi đấy.
— Nếu là trước đây, chắc chắn cậu sẽ không gọi mình là người đẹp đâu.
Hạ Tiểu Bạch cười đáp: — Miệng mình đương nhiên ngọt rồi.
— Mỹ nhân có muốn nếm thử không?
Tô Tĩnh Di đỏ mặt, giọng mang theo chút ngượng ngùng: — Cái tên này...
— Thôi được rồi, mình gọi chỉ để nhắc cậu thôi.
— Hôm nay họp lớp, địa điểm là khách sạn năm sao ở quảng trường XX, đường XX.
Hạ Tiểu Bạch hơi sững người.
Đó chẳng phải khách sạn của Hoàng Cảnh Trạch sao?
Nơi đó giá cả không hề rẻ.
Xem ra đám bạn trong lớp cũng biết hưởng thụ thật.
— Lần trước cậu bảo có người bao toàn bộ à?
— Mình biết khách sạn này, chi phí rất cao.
— Dù chia đều AA thì mỗi người cũng phải trả không ít tiền.
Tô Tĩnh Di bất đắc dĩ.
Tên này vẫn keo kiệt y như hồi còn đi học.
Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh gia đình của Hạ Tiểu Bạch không khá giả, cô cũng hiểu được.
— Yên tâm đi, Tiểu Bạch thân yêu của mình.
— Lần này có đại gia tài trợ.
— Cậu còn nhớ Tần Thọ Sinh không?
Nhắc đến cái tên đó, Tô Tĩnh Di không nhịn được bật cười khúc khích.
Tiếng cười trong trẻo như chuông bạc.
— Chính là tên thích khoe khoang hồi cấp ba ấy.
— Mỗi lần Apple ra sản phẩm mới là mua ngay.
— Mua thì thôi đi, còn phải mang đi khoe khắp nơi.
— Cứ như sợ người khác không biết nhà hắn có tiền vậy.
— Tuy đáng ghét thật...
— Nhưng nhà hắn đúng là rất giàu.
...
Nhắc đến Tần Thọ Sinh, Hạ Tiểu Bạch lập tức mất hứng.
Đó là kiểu người bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.
Hồi còn học cấp ba, cậu từng bị đối phương chèn ép không ít lần.
Thấy đầu dây bên kia đột nhiên im lặng, Tô Tĩnh Di cũng hiểu được nguyên nhân.
Quan hệ giữa Hạ Tiểu Bạch và Tần Thọ Sinh vốn chẳng tốt đẹp gì.
Cô bỗng hỏi: — Tiểu Bạch này...
— Thật sự cho mình nếm thử môi cậu được không?
Dù mang ý đùa giỡn là chính.
Nhưng khi nhớ lại đôi môi mềm mại lấp lánh dưới ánh nắng ngày hôm đó của Hạ Tiểu Bạch...
Cô cảm thấy nếu hôn lên một cái, chắc chắn sẽ rất ngọt ngào.
Nếu Hạ Tiểu Bạch đồng ý...
Có lẽ cô cũng muốn thử cảm giác hôn là như thế nào.
Dù sao đây cũng là chàng trai mà cô đã thầm thích hơn hai năm.
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ nói: — Tĩnh Di, đừng đùa nữa được không?
— Thôi nhé, gặp nhau sau.
— Good bye.
Tô Tĩnh Di chỉ khẽ đáp: — Xem ra cậu vẫn là tên trai thẳng như ngày nào.
— Good bye.
Hạ Tiểu Bạch đứng trước gương, nhìn mỹ nhân tóc dài xõa vai phản chiếu trong đó.
May mà cái hệ thống chết tiệt kia vẫn còn chút nhân tính.
Mỗi tuần cho phép cậu ăn mặc trung tính một lần.
Nếu không, buổi họp lớp hôm nay chắc chắn không thể tham gia.
Sắp được gặp lại hai chiến hữu lâu ngày không gặp.
Không biết bọn họ giờ sống thế nào rồi.
Cậu lấy ra dải băng trắng đã lâu không dùng tới.
Làn da trắng mịn như tuyết lấp lánh dưới ánh không khí.
Nhìn cặp "thỏ trắng" trong gương, cậu bất lực thở dài.
Bây giờ đến chạy bộ cậu cũng không dám.
Chỉ cần mất thăng bằng là có thể ngã sấp mặt ngay.
Hạ Tiểu Bạch chỉ đành chậm rãi dùng băng trắng quấn quanh người.
Người đẹp trong gương cắn chặt đôi môi đỏ mọng, dùng sức ép chặt bộ ngực căng đầy xuống.
— A đau đau đau...
Trên vầng trán trắng ngần đã lấm tấm những giọt mồ hôi trong suốt.
Năm phút sau.
Một mỹ nhân mang vẻ đẹp khó phân biệt nam nữ xuất hiện trước gương.
Gương mặt trắng trẻo tinh xảo.
Đôi mắt đẹp trong veo như pha lê, lấp lánh ánh sáng.
Kiểu tóc trung tính với vài lọn tóc mái rủ trước trán.
Môi hồng răng trắng.
Rõ ràng không giống con gái, nhưng làn da lại đẹp hơn cả con gái, trắng như tuyết.
Áo phông trắng đơn giản.
Quần lửng ngang gối.
Toàn thân toát lên vẻ cao ráo thanh tú.
Hạ Tiểu Bạch nhìn bản thân trong gương toàn thân, có chút tự luyến cảm thán: — Nếu bây giờ mình vẫn còn "cậu em" thì tốt biết bao.
— Chỉ với gương mặt này thôi...
— Chắc chắn có thể mê hoặc vô số thiếu nữ.
Cậu trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa phòng.
— Không biết nếu Diệp Lâm nhìn thấy bộ dạng hiện tại của mình sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
Cậu mở cửa bước vào phòng khách.
Diệp Lâm vẫn đang trong bếp chuẩn bị bữa sáng đầy yêu thương.
Hạ Tiểu Bạch hắng giọng rồi dùng chất giọng trung tính khó phân biệt giới tính: — Diệp Lâm, chào buổi sáng.
Diệp Lâm cười tươi quay đầu lại.
Vốn định lên tiếng đáp lời.
Nhưng vừa nhìn thấy người đứng trước mặt, cô lập tức sững sờ.
Một người...
Là nam?
Hay nữ?
Cô hoàn toàn không phân biệt nổi.
Chỉ cảm thấy vừa đẹp trai vừa xinh đẹp.
So với những thần tượng trên TV như Thái Từ Khôn hay mấy oppa Hàn Quốc còn khiến người khác rung động hơn.
Đôi mắt đẹp mở to hết cỡ, như muốn dính luôn lên người đối phương.
Cô lắp bắp hỏi: — A... anh...
— Anh là Tiểu Bạch ca sao?
Hạ Tiểu Bạch nhìn phản ứng khoa trương ấy mà bất lực.
— Ngoài Tiểu Bạch ca đẹp trai vô địch của em ra thì còn ai nữa?
Gương mặt xinh đẹp của Diệp Lâm kích động đến mức suýt khóc.
Cô lập tức dang hai tay trắng nõn lao tới.
Giống hệt một con gấu koala bám lên người Hạ Tiểu Bạch, cả tay lẫn chân đều quấn chặt.
Gương mặt dịu dàng mềm mại cọ cọ lên má cậu.
Đầu mũi tràn ngập hương thơm của Tiểu Bạch ca.
Thanh nhã.
Tinh khiết.
Tựa như những giọt mưa mùa thu lăn trên cánh hoa.
— Tiểu Bạch ca, em yêu anh!
— Yêu chết mất thôi!
— Đẹp trai quá đi mất! (⊙o⊙) Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ xoa đầu cô.
Mái tóc mềm mại lướt qua cổ mang đến cảm giác tê ngứa.
— Được rồi, xuống đi.
— Em là gấu koala à?
Bây giờ cậu cũng không biết nên giữ khoảng cách với Diệp Lâm thế nào mới thích hợp.
Nhưng cậu mơ hồ cảm thấy...
Khoảng cách hiện tại đã quá gần.
Mỹ nhân trong lòng.
Hương thơm thiếu nữ thanh khiết.
Không được...
Nghĩ đến Sở Thu Hi, cậu chỉ biết thở dài.
— Được rồi Diệp Lâm.
— Mau xuống làm bữa sáng đi.
— Lát nữa anh còn phải ra ngoài.
Diệp Lâm ngẩng đầu lên, nghiêng đầu nhìn cậu bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
— Anh ăn mặc đẹp trai thế này đi đâu?
— Có phải đi gặp con gái không?
Cô nhìn Hạ Tiểu Bạch bằng vẻ mặt tủi thân.
Như thể chỉ cần câu trả lời khiến cô không hài lòng, lập tức sẽ òa khóc ngay tại chỗ.
Đáng yêu mà cũng đau đầu vô cùng.
Hạ Tiểu Bạch bất lực véo nhẹ chiếc mũi xinh xắn của cô.
— Anh đi gặp con gái thì sao?
— Đừng quên anh là người đàn ông có bạn gái rồi đấy.
(Vẻ mặt đầy kiêu ngạo) Diệp Lâm chu môi: — Anh chẳng phải bảo bạn gái đang ở nước ngoài sao?
— Chắc chắn anh đi gặp cô gái khác đúng không?
— Anh đúng là đồ đào hoa!
— Trong nhà đã có cô em gái hàng xóm xinh đẹp tạm thay thế bạn gái rồi mà còn muốn ra ngoài hẹn hò người khác?
— Anh định bắt cá nhiều tay hả?
Nghe những lời ấy, Hạ Tiểu Bạch chỉ biết toát mồ hôi.
— Em thấy anh giống loại đàn ông như vậy sao?
— Hôm nay chỉ là họp lớp cấp ba thôi.
— Không mặc đồ nam thì anh xuất hiện kiểu gì đây?
Đôi mắt long lanh của Diệp Lâm chăm chú nhìn cậu.
— Thật không?
— Không phải kiểu họp lớp rồi gặp lại người từng thích, sau đó tình cũ cháy lại à?
— Bây giờ nhiều buổi họp lớp đều như thế lắm.
— Chơi một lúc là nối lại tình xưa với bạn học cũ.
— Rồi cùng nhau đến khách sạn ngắm mặt trời mọc.
Cô chớp chớp mắt rồi đề nghị: — Hay thế này đi.
— Em làm bạn gái anh nhé?
— Dù sao em cũng khá xinh mà.
— Chắc chắn sẽ giúp anh nở mày nở mặt.
Thiếu nữ nhìn cậu bằng đôi mắt long lanh như mặt nước mùa thu, tràn ngập tình ý.
Hai tay nhỏ nắm lấy gấu váy khẽ đung đưa.
Gương mặt xinh đẹp thoáng hiện vẻ e thẹn của một cô gái đang yêu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn