Chương 197: Nhiệm vụ mới từ hệ thống
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch thoáng chút lưỡng lự. Hiện tại bản thân cậu rõ ràng là đang mang thân phận con gái, nếu cứ thế này mà nghênh ngang đi về quê, bảo đảm mười mươi sẽ bị lộ sạch sành sanh thân phận cho mà xem.
Ngay vào cái lúc cậu còn đang đắn đo suy nghĩ, tiến thoái lưỡng nan thì trong đầu bỗng vang lên tiếng thông báo của hệ thống đã lâu ngày không xuất hiện.
Ting!
[Kích hoạt nhiệm vụ hệ thống]: "Sự thật về giới tính" [Yêu cầu nhiệm vụ]: "Trong vòng một tuần, ký chủ phải chủ động khai báo sự thật việc mình đã biến thành con gái cho bố mẹ biết, đồng thời giúp họ chấp nhận thực tế sinh con đẻ cái (hoặc làm con gái) này."
[Nhiệm vụ thành công]: "Phần thưởng: Bố mẹ ký chủ sẽ có một cơ thể khỏe mạnh, bách bệnh tiêu tan, gia đình hạnh phúc an khang."
[Nhiệm vụ thất bại]: "Hình phạt: Nhiễm sắc thể nữ XX sẽ bị cưỡng chế biến đổi ngược lại thành nhiễm sắc thể nam XY. Tuy nhiên, hình thể bên ngoài vẫn giữ nguyên là con gái (Nói cách khác: Có ngực nhưng không có 'chim')."
Để hỗ trợ ký chủ hoàn thành nhiệm vụ một cách thuận lợi nhất, trong suốt quãng thời gian về quê, ký chủ có thể tự do lên đồ theo phong cách unisex (trung tính). Đồng thời, hệ thống đã tự động tạo sẵn một bản "Báo cáo điều chỉnh/chuyển đổi giới tính", dữ liệu đã được đồng bộ trực tuyến trên hệ thống mạng của các bệnh viện lớn trên toàn quốc, có thể tùy ý tra cứu.
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Xem ra cái chuyến đi về quê lần này là không đi không được rồi.
Cậu đành phải ngậm ngùi vâng dạ một tiếng vào điện thoại: — "Vâng ạ, con biết rồi bố."
Hạ Văn Hải: — "Hôm nào về thì nhớ gọi điện trước cho bố một tiếng, để bố còn biết đường chạy xe ra bến xe đón con nha."
Hạ Tiểu Bạch lại tiếp tục dông dài, hỏi thăm vài ba câu vụn vặt với bố rồi mới chủ động cúp máy.
Sở Thu Hy ngồi tựa ở bên cạnh, đôi mắt đẹp khẽ chớp chớp đầy tò mò: — "Có chuyện gì thế Tiểu Bạch? Bố mẹ ở nhà vẫn ổn cả chứ? Sao nhìn nét mặt của anh có vẻ nghiêm trọng, nặng nề thế kia?"
Hạ Tiểu Bạch đưa đầu ngón tay lên vuốt ve mấy lọn tóc mây của cô nàng, khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ bảo không có chuyện gì: — "Bố bảo anh thu xếp thời gian về quê một chuyến, nói là có chuyện quan trọng cần bàn bạc."
— "Anh đang suy nghĩ xem có nên dắt em cùng về quê luôn không đây."
Sở Thu Hy nghe vậy cũng thoáng chút đắn đo, dù sao thì hiện tại mối quan hệ giữa hai người bọn họ đều là con gái với nhau: — "Vậy ý của cậu thế nào?"
Hạ Tiểu Bạch lúc này cũng chỉ biết bất lực thở dài. Sở Thu Hy căn bản không hề hay biết cái bí mật động trời rằng trước đây cậu vốn dĩ là một đứa con trai thẳng. Và cô nàng lại càng không biết, trong mắt của các bậc phụ huynh ở quê, cậu hiện tại vẫn đang mang danh nghĩa là con trai của họ. Cái mớ bòng bong này tính ra đúng là quá mức phức tạp rồi...
— "Hay là thế này đi, để anh tự mình đi về quê trước. Nếu tình hình ở nhà tiến triển ổn định, anh sẽ lập tức đánh tiếng bảo em bay qua đó sau, em thấy thế nào?"
Sở Thu Hy ôm chặt lấy chiếc gối ôm vào lòng, dù trong lòng có chút không nỡ nhưng cũng chỉ đành gật đầu đồng ý. Ai bảo cái tình yêu của hai đứa bọn họ lại đi theo con đường bách hợp (Lesbian) làm chi.
Cô nàng đưa bàn tay ngọc lên mơn trớn gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Hạ Tiểu Bạch, mỉm cười dịu dàng: — "Ngoan, nếu như hai đứa mình đã chấp nhận dấn thân vào con đường này thì cho dù phía trước có gặp phải bao nhiêu khó khăn, thử thách đi chăng nữa, em cũng sẽ nguyện ý cùng anh nắm tay đi đến cùng. Em hiểu mà."
— "Anh cứ về quê làm công tác tư tưởng, an ủi bố mẹ cho ổn thỏa trước đi, rồi em sẽ theo sau."
Hạ Tiểu Bạch cảm động rưng rưng: — "Quả nhiên là Thu Hy bà xã nhà anh, lúc nào cũng hiểu mục đích và biết điều hết sức."
Sở Thu Hy cười híp mắt, nũng nịu trêu ghẹo: — "Anh gọi em là Thu Hy bà xã, vậy thì em cũng sẽ gọi anh là Tiểu Bạch bà xã nha."
— "Thu Hy bà xã~" — "Tiểu Bạch bà xã~" Hạ Tiểu Bạch khẽ nghịch ngợm, luồn tay vào những lọn tóc dài của Sở Thu Hy. Mái tóc của cô nàng phải nói là mượt mà vô cùng, hoàn toàn không hề có một chút cảm giác khô xơ hay chẻ ngọn nào cả.
— "Cái đó... Thu Hy bà xã ơi, hai đứa mình tiếp tục..."
Gương mặt tuyệt mỹ của Sở Thu Hy thoáng hiện lên những vệt hồng e ấp, quyến rũ: — "Đương nhiên là không thành vấn đề rồi."
— "Cái đồ mỹ nhân nhỏ nhà anh, suốt ngày chỉ giỏi nghiện cái trò này thôi."
Khi Sở Thu Hy chậm rãi xỏ chân vào đôi tất đùi bằng lụa mỏng... Hai ống chân thon dài, miên man của cô khẽ đung đưa xuống mép giường. Lớp vải lụa mỏng tang ôm sát lấy mu bàn chân trắng muốt nõn nà, lấp ló bên dưới làn da là vài đường gân máu nhỏ xíu, nhạt màu ẩn hiện. Sau đó cô tiếp tục xỏ chân vào đôi giày cao gót thanh mảnh, tổng thể cả người toát lên một vẻ sexy, quyến rũ đến nghẹt thở.
Sở Thu Hy cứ thế chủ động vòng hai cánh tay thon dài qua ôm chặt lấy cổ của Hạ Tiểu Bạch. Chiếc mũi tinh tế của cô khẽ chạm vào chóp mũi của đối phương. Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt trong veo như băng tinh dán chặt vào ánh mắt ngập tràn sự uỷ mị, tình tứ của cô nàng.
Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức gần như có thể nghe thấy cả tiếng nhịp đập con tim của đối phương đang hòa cùng một nhịp, khiến cho hai gương mặt tuyệt mỹ của hai vị mỹ nhân đều đồng loạt ửng lên những vệt mây hồng rạng rỡ.
— "Tiểu Bạch, cuộc đời này điều may mắn nhất của em chính là được gặp gỡ và quen biết anh." — Sở Thu Hy dịu dàng, ôn nhu nói một câu nghiêng nước nghiêng thành.
Hạ Tiểu Bạch nhìn chăm chằm vào ánh mắt đong đầy tình ý, quyến rũ như tơ của Sở Thu Hy. Cô nàng mới thật là xinh đẹp và cuốn hút biết bao, hơi thở ấm áp, ngọt ngào thoang thoảng từ bờ môi đỏ mọng của cô khẽ phả vào mặt cậu.
Cậu khẽ mỉm cười, để lộ hàm răng trắng muốt như ngọc: — "Có thể gặp được Thu Hy, cũng chính là niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của anh."
Một đêm mặn nồng không lời nào tả xiết.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Những tia nắng mai ấm áp xuyên qua lớp rèm cửa bằng vải voan đang khẽ đung đưa theo gió, chậm rãi đổ dồn lên thân hình của hai vị mỹ nhân tóc dài đang nằm ngủ trên giường. Ánh nắng bao phủ lên làn da vốn dĩ đã trắng muốt như tuyết của hai người một lớp hào quang óng ánh, khiến cho làn da trông càng thêm phần mịn màng, bóng bẩy. Toàn bộ khung cảnh hiện ra vô cùng duy mỹ, ấm áp và lãng mạn vô ngần.
Sở Thu Hy vốn dĩ không có cái thói quen ngủ nướng, dưới sự lay động nhè nhẹ của làn gió mát, cô nàng cũng đến giờ mà từ từ tỉnh giấc. Cô ngồi bật dậy, đưa bàn tay ngọc lên dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, mái tóc dài có chút rối bời lòa xòa trước mặt, khẽ ngáp một cái đầy lười biếng.
Liếc nhìn đồng hồ hiển thị trên màn hình thì thấy đã hơn 9 giờ sáng rồi.
— "Chết dở, mải ngủ quên khuấy mất việc phải dậy sớm chuẩn bị bữa sáng rồi!"
Nhìn xuống dưới sàn cạnh tủ đầu giường, vẫn còn rơi rớt lại một chiếc giày cao gót nằm chỏng chơ ở đó. Tối hôm qua cô và Hạ Tiểu Bạch quả thực là đã chơi đùa với nhau quá mức cuồng nhiệt, hai đứa hì hục chiến đấu liên tục từ 12 giờ đêm cho đến tận 4 giờ sáng mới chịu đi ngủ.
Cô vội vàng vớ lấy một bộ váy sạch sẽ rồi nhanh chóng chạy tọt vào trong phòng tắm. Nửa tiếng sau, cô bước ra ngoài với một diện mạo tươi tắn, sạch sẽ.
Nhìn lại vị mỹ nhân vẫn đang nằm ngủ say như một nàng công chúa ngủ trong rừng ở trên giường, Sở Thu Hy khẽ nở một nụ cười ngọt ngào. Cô cúi thấp đầu xuống, áp bờ môi đỏ mọng lên bờ môi anh đào căng mọng của cậu, trao cho cậu một nụ hôn chào buổi sáng (Good morning kiss) thật ngọt ngào. Cô cũng chẳng buồn dùng máy sấy tóc nữa, chỉ lấy khăn bông lau qua mái tóc dài một cách đơn giản rồi bước ra ngoài.
Lúc này tại phòng khách...
Trên bàn ăn đã được bày biện sẵn một mâm bữa sáng vô cùng "phong phú". Diệp Tử Hiên đang cúi gầm mặt xuống, ngoan ngoãn ngồi im một góc, biểu cảm trên mặt trông vô cùng đau khổ, như đang phải nhai sáp nến mà nuốt từng miếng "bữa sáng" trên bàn vào bụng.
Trong khi đó, Diệp Lâm thì lại đang hai tay khoanh trước ngực, khuôn mặt xinh xắn tràn ngập vẻ kiêu hãnh và đắc ý, liếc mắt nhìn Sở Thu Hy vừa mới bước từ trong phòng ra: — "Hừ, mặt trời đã xuống đến tận mông rồi mới chịu bò ra khỏi giường cơ à."
— "Làm một người vợ đạt chuẩn thì buổi sáng bắt buộc phải dậy sớm vào bếp nấu nướng, để đến khi chồng mình thức dậy bước ra là đã có ngay một bữa sáng nóng hổi, thơm ngon để thưởng thức rồi."
— "Mấy cái loại con gái đã kết hôn rồi mà sáng ngày ra còn ngủ nướng nhem nhem thế kia, tuyệt đối không bao giờ có cửa trở thành một người vợ hiền dâu thảo được đâu nhé."
Sở Thu Hy không hề tỏ ra tức giận chút nào, trên môi vẫn giữ nguyên một nụ cười thản nhiên, nhẹ nhàng đáp trả: — "Người ta thường có câu 'tiểu biệt thắng tân hôn' mà em."
— "Chị với Tiểu Bạch nhà em cũng đã ròng rã suốt một tháng trời không được gặp nhau rồi, trong lòng cả hai đứa đều đong đầy nỗi nhớ nhung và tình cảm mãnh liệt dành cho đối phương không tài nào kiềm chế nổi."
— "Thế nên là đêm ngày hôm qua, chị với Tiểu Bạch đã kịch liệt 'chiến đấu' với nhau đến tận 4 giờ sáng mới chịu thôi đấy."
— "Bây giờ cả người chị vẫn còn đang ê ẩm, mỏi nhừ hết cả tay chân ra đây này."
Diệp Lâm dù sao thì cũng đâu phải là cái loại con gái ngây thơ cái gì cũng không biết đâu, mấy cái bộ anime thể loại Otome bản Uncensored (R18) cô nàng cũng đã từng cày qua không biết bao nhiêu bộ rồi. Thế nên cô nàng làm sao mà không hiểu cái hàm ý đen tối ẩn giấu trong câu nói của Sở Thu Hy cho được.
Gương mặt xinh đẹp của cô nàng trong nháy mắt đã đỏ bừng lên như một quả táo chín, bờ môi anh đào lắp ba lắp bắp, thẹn thùng mắng: — "Cô... cô sao có thể trơ trẽn nói ra mấy cái lời như thế cơ chứ!"
— "Tự dưng đem mấy cái chuyện đó ra kể... để làm cái gì hả!"
— "Nếu mà cô dám hành hạ làm tổn hại đến thân thể của Tiểu Bạch... tôi quyết không tha cho cô đâu đấy!"
Sở Thu Hy đưa bàn tay ngọc lên chống cằm, nhìn cái bộ dạng đỏ mặt xấu hổ, ngượng ngùng ra mặt kia của Diệp Lâm là biết ngay rồi. Con bé này chắc chắn là chưa từng nếm mùi vị yêu đương nếm trải trái cấm bao giờ, vẫn còn là một cô nàng thiếu nữ vô cùng thuần khiết và non nớt.
Cô dời tầm mắt đổ dồn lên mâm bữa sáng do chính tay cô em chồng hờ này tự tay đạo diễn. Chỉ cần nhìn qua cái vẻ bề ngoài thôi... Sở Thu Hy nhất thời không biết dùng từ ngữ gì để miêu tả cho đúng nữa, cái thứ này mà cũng gọi là đồ ăn được á? Quả trứng ốp la thì bị vỡ nát bét, thảm hại hơn là còn bị cháy đen thui một mảng, ở trên bề mặt dường như vẫn còn sót lại vài mảnh vỏ trứng li ti nữa chứ...
Còn cái bát cháo thịt băm kia, sao ngửi mùi cứ thấy có một mùi hôi tanh nồng nặc của thịt lợn thế kia nhỉ? Thịt mua chắc chắn là hàng không được tươi ngon rồi, mà lúc nấu lại còn không thèm cho thêm chút gừng, hành hay rượu nấu ăn để khử mùi tanh mà đã trực tiếp ném thẳng vào nồi luôn rồi.
Cuối cùng, cô dời tầm mắt đổ dồn lên ly sữa đậu nành nhìn qua có vẻ là có triển vọng, ngon mắt nhất trên bàn.
Bàn tay ngọc của cô vươn ra định cầm lấy một ly đặt ở bên cạnh, ghé mũi ngửi thử thấy mùi vị cũng khá thơm ngon, định bụng sẽ hớp thử một ngụm xem sao.
— "Cái ly đó cô không được phép uống!" — Diệp Lâm đỏ bừng mặt, hốt hoảng hét toáng lên một tiếng, thần sắc trên mặt trông vô cùng căng thẳng và kỳ quái.
Diệp Tử Hiên: "???!?" (Ủa là sao ta?) Sở Thu Hy đôi mắt đẹp khẽ lộ ra vài phần hoài nghi, nhìn chằm chằm vào cái điệu bộ kỳ quái, ngượng ngùng khó hiểu của Diệp Lâm, liền lên tiếng hỏi gặng: — "Sao thế em? Tại sao cái ly sữa đậu nành này chị lại không được uống?"
Diệp Lâm lắp ba lắp bắp, lúng túng lý sự cùn: — "Tôi đã bảo không được uống... là không được uống mờ! Cái ly này là do chính tay tôi đặc biệt cất công làm riêng cho một mình Tiểu Bạch ca ca thôi."
— "Cô muốn uống thì đi mà uống cái ly bên kia kìa!"
— Nói đoạn, cô nàng thẳng tay dúi một ly sữa đậu nành khác vào tay Sở Thu Hy.
Sở Thu Hy mặc dù trong lòng thấy vô cùng kỳ lạ và khó hiểu, chỉ là một ly nước giải khát thôi mà, có cần thiết phải làm quá lên, căng thẳng đến mức độ như vậy không... Nhưng cô cũng đành phải nhận lấy cái ly khác do cô nàng đưa tới. Nhấp thử một ngụm là cô biết ngay đây là loại sữa đậu nành pha từ bột túi đóng sẵn rồi, mùi vị chỉ có thể nhận xét là vô cùng bình thường đại trà.
Còn về phần mấy món ăn kinh dị khác trên bàn thì Sở Thu Hy thực sự là không có can đảm để đụng đũa nếm thử một chút nào cả, chỉ cần nhìn qua là đủ biết nó dở tệ đến mức độ nào rồi. Nhìn cái bản mặt nhăn nhó, đau khổ như ngậm hột bồ hòn kia của Diệp Tử Hiên ngồi bên cạnh là đủ hiểu cái mâm cơm này chính xác là một kiệt tác của trường phái "ẩm thực bóng tối" (dark food) rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn