Chương 193: Tử Hiên, cậu không có ý gì với Tiểu Bạch à?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Trên gương mặt thanh tú thoát tục của Hạ Tiểu Bạch khẽ lăn dài mấy giọt mồ hôi trong vắt, cậu có chút hoảng loạn, nói năng lắp ba lắp bắp: — "Thì... thì đúng là có một đứa em gái như thế thật."
— "Nhưng mà mối quan hệ giữa tớ với con bé cũng chỉ là kiểu thân thiết bình thường thôi nha."
— "Tuyệt đối không phải là cái loại quan hệ mờ ám đó đâu!"
Sở Thu Hy đôi mắt đẹp trong trẻo như nước mùa thu, nhìn chằm chằm vào biểu cảm hoảng hốt của Hạ Tiểu Bạch. Cô nàng khẽ nhíu đôi lông mày liễu: — "Tiểu Bạch à, em đã thèm nói anh với em nó có quan hệ mờ ám gian díu gì đâu, sao anh lại phải cuống cuồng lên như thế hả?"
— "Không phải là trong lòng có quỷ, 'chưa đánh đã khai, tật giật mình' đấy chứ?"
— "Cái gì mà rủ em đi khách sạn, rồi còn ngắm với chả nghía 'Nước mắt xanh' nữa chứ! Toàn là văn vở lừa tộc, cái chính là anh không muốn cho em giáp mặt với em nó thì có đúng không?"
Bàn tay ngọc của Hạ Tiểu Bạch vội vàng quẹt đi giọt mồ hôi đang chuẩn bị chảy xuống cằm, cười hì hì nịnh nọt: — "Anh... anh có hoảng loạn tí nào đâu cơ chứ?! Làm gì có chuyện đó."
— "Chẳng qua là tại nắng gắt quá thôi, nóng chảy mỡ ra này."
— "Thu Hy không muốn ngắm cảnh đêm thì thôi vậy, tụi mình đi về nhà trước nhé."
— Nói đoạn, cậu vội vàng kéo chiếc vali hành lý của Sở Thu Hy đi phăm phăm về phía trước.
Sở Thu Hy cũng sóng bước đi ngay bên cạnh cậu, ghé sát cái đầu nhỏ, nở một nụ cười cực kỳ "hòa nhã": — "Tiểu Bạch, tốt nhất là đừng để em phát hiện ra trong quãng thời gian qua anh dám đi trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài nhé, bằng không thì buổi tối đi ngủ anh biết tay em."
— "Đến lúc đó anh có khóc lóc van xin cũng vô dụng thôi nha."
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc mây cũng bay múa theo từng cử động của cậu: — "Tuyệt đối không có chuyện đó đâu mà! Nếu có, tối nay anh xin chịu mọi sự trừng phạt tùy ý Thu Hy xử lý, quyết không nửa lời oán thán."
Đúng lúc này, bên lề đường có người đẩy xe bán nước giải khát đi ngang qua, lớn tiếng rao hàng. Hạ Tiểu Bạch lập tức nắm bắt thời cơ nịnh bợ: — "Thu Hy em có khát nước không, anh mua cho em một ly nước lê chưng đường phèn nha."
Nói rồi, cậu lật đật chạy biến qua bên kia đường. Chẳng mấy chốc, trên tay cậu đã cầm một ly nước lê ép đá mát rượi, tỏa làn khói lạnh bốc lên nghi ngút, cung kính dâng đến trước mặt Sở Thu Hy với bộ dạng vô cùng lấy lòng: — "Thu Hy của anh uống đi nè."
— "Anh vẫn nhớ em là người cuồng mấy loại nước trái cây ép tươi nhất mà."
Sở Thu Hy nhận lấy ly nước từ tay Hạ Tiểu Bạch, nhìn ly nước lê đường phèn trong tay, rồi lại dời tầm mắt đổ dồn lên vị mỹ nhân diện váy xanh đang đứng dưới cái nắng chang chang. Bàn tay ngọc của cậu đang không ngừng lau đi những giọt mồ hôi vì căng thẳng mà tuôn ra trên trán. Nhưng trớ trêu thay, lại có nhiều giọt mồ hôi cứng đầu hơn đang theo phần cổ trắng ngần chảy xuống, hội tụ ngay tại bờ xương quai xanh tinh tế rồi lặn mất tăm vào bờ ngực nở nang, uốn lượn quyến rũ.
Chiếc cổ trắng ngần của Sở Thu Hy bất giác khẽ nuốt nước bọt một cái ực.
Hạ Tiểu Bạch thấy Sở Thu Hy cứ đứng đực mặt ra ngẩn ngơ, liền kỳ quái hỏi: — "Sao em không uống đi? Anh nhớ món em mê nhất chính là nước lê đường phèn mà."
Sở Thu Hy rút một tờ khăn giấy ra, dịu dàng rướn người lên lau mồ hôi trên trán cho Hạ Tiểu Bạch: — "Cái đồ mỹ nhân nhà anh, anh sợ em đến thế cơ à?"
— "Với lại, đứa nào bảo với anh là em thích uống nước lê đường phèn nhất thế hả?"
Hạ Tiểu Bạch có chút hoang mang: — "Ơ, rõ ràng là em thích uống mà, chính miệng em nói còn gì."
Gương mặt tuyệt mỹ của Sở Thu Hy thoáng hiện lên những vệt hồng e ấp, cô nàng liếc nhìn Hạ Tiểu Bạch đầy ẩn ý: — "Đấy là chuyện ngày xưa rồi. Kể từ sau khi tụi mình chính thức bên nhau..."
— "Món mà em thích 'uống' nhất là cái gì, chẳng lẽ trong lòng anh lại không tự biết sao?"
— Đầu ngón tay thon thả của cô khẽ mơn trớn, nựng nhẹ lên đôi gò má mềm mại, mịn màng của Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch đầu óc vẫn có chút mông lung, ngơ ngác không hiểu gì: — "Là cái gì cơ?"
Sở Thu Hy thấy cái đầu gỗ này vẫn chưa kịp nảy số, liền bất lực lắc đầu cười trừ: — "Thôi không có gì đâu, đi về nhà thôi nào."
Hạ Tiểu Bạch lững thững bước đi theo sau, đi được vài bước thì bỗng nhiên như ngộ ra điều gì đó, "hậu tri hậu giác" khiến cho gương mặt thanh tú thoát tục lập tức đỏ bừng lên như gấc chín.
— "Anh... anh biết rồi! Chẳng lẽ Thu Hy đang muốn 'uống' chút..."
Sở Thu Hy cười hắc hắc: — "Chứ sao nữa, chẳng lẽ anh còn có quyền chọn menu ẩn nào ngon hơn nữa à?"
— "Cứ về nhà rồi tính tiếp nhé."
— "Nhưng mà, em cũng thích loại 'nước giải khát' mà Tiểu Bạch chủ động dâng tận miệng cho em hơn đấy."
Trên suốt dọc đường đi, hai cô nàng cứ thế trêu đùa, chọc ghẹo nhau, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng cười giòn giã như chuông bạc, vô tình biến thành một phong cảnh đẹp đẽ, hút mắt nhất trên đường phố. Khiến cho tất cả người qua đường xung quanh đều phải khựng bước chân, ngoái đầu nhìn theo đắm đuối.
Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy xuống xe taxi, cùng nhau khệ nệ khênh vali hành lý xuống.
Bước vào trong khuôn viên khu chung cư, trong lòng Hạ Tiểu Bạch vẫn cứ lo lắng thấp thỏm không yên, chỉ cầu trời khấn phật cho cái con bé Diệp Lâm kia ở nhà đừng có bày trò sinh sự gì. Đến lúc đó hai bà cô cùng lôi nhau ra ăn vạ ghen tuông hờn dỗi thì đúng là...
Nghĩ đến cái viễn cảnh hãi hùng đó, Hạ Tiểu Bạch lại thấy đau đầu, bàn tay ngọc khẽ day day cái trán trắng bóc.
Bước ra khỏi thang máy. Hạ Tiểu Bạch lôi chùm chìa khóa ra, tiếng cạch vang lên, cánh cửa phòng được mở ra.
— "Không gian cảnh quan khu này xem ra cũng mướt mắt đấy chứ, đúng là một địa điểm lý tưởng để 'kim ốc tàng kiều' mà."
— Sở Thu Hy vừa bước vào vừa cảm thán một câu đầy ẩn ý.
Hạ Tiểu Bạch: "..."
— "Thu Hy à~~ Đừng trêu anh nữa mà."
Sở Thu Hy cười hì hì: — "Đùa tí thôi làm gì mà anh phải căng như dây đàn thế."
Hai cô nàng cởi giày ra, để lộ ra những bàn chân ngọc trắng muốt như ngó sen. Lúc này Hạ Tiểu Bạch mới chú ý thấy Sở Thu Hy có làm nail, những ngón chân tròn trịa, đáng yêu được sơn một màu đỏ tươi bóng bẩy, nhìn qua trông vô cùng sexy và bắt mắt.
Sở Thu Hy bị cái ánh mắt chằm chằm của Hạ Tiểu Bạch dán chặt vào chân mình thì cũng thoáng đỏ mặt, ngượng ngùng rụt chân lại: — "Này, không được nhìn!" ‧⁺◟(ᵒ̴̶̥́ ·̫ ᵒ̴̶̣̥̀) Mặc dù vừa mới xuống máy bay cô đã vào phòng vệ sinh rửa chân một lần rồi, nhưng đi bộ một quãng đường dài dưới thời tiết oi bức thế này, khó tránh khỏi cảm giác có chút không được sạch sẽ hoàn hảo.
Hạ Tiểu Bạch định dùng tay nâng bàn chân ngọc của cô lên: — "Anh có bận tâm mấy cái đó đâu."
Nhưng Sở Thu Hy vẫn giữ thái độ vô cùng kiên quyết, thẳng thừng từ chối: — "Đã bảo không được là không được mờ." — Cô nàng đỏ bừng mặt, đưa tay đẩy cái tên Hạ Tiểu Bạch đang định lao bổ vào người mình ra xa.
Hạ Tiểu Bạch có chút hụt hẫng, thở dài một tiếng đầy thất vọng.
Sở Thu Hy xỏ chân vào đôi dép lê mát mẻ, nhìn cái bộ dạng ỉu xìu như bánh bao nhúng nước của Hạ Tiểu Bạch thì không kìm được lòng. Cô nàng rướn người hôn chụt một phát lên bờ môi anh đào của cậu để an ủi: — "Ngoan nào, để dành đến tối lên giường rồi tụi mình chơi tiếp, chịu không?..."
Hạ Tiểu Bạch lúc này mới thỏa mãn, thuận thế ép mạnh cô nàng ngã sầm vào chiếc tủ để giày cạnh cửa theo kiểu "bế kiểu vách tường" (wall-slam/kabedon), đè ra hôn lấy hôn để một trận ra trò. Phải mất đến vài phút sau, hai người mới quyến luyến, ngập tràn tình ý mà tách nhau ra.
Diệp Tử Hiên đang nằm ườn trên sô pha cày game bỗng nghe thấy tiếng động tĩnh ngoài hành lang, là giọng nói của hai cô gái. Trong đó có một giọng nói là của Bạch ca, còn giọng nữ kia thì không cần dùng não nghĩ cũng biết ngay là cô nàng bạn gái chính thất rồi.
Quả nhiên, ngay sau đó có hai bóng dáng thanh mảnh vừa nói vừa cười bước vào trong phòng khách.
Ánh mắt của Diệp Tử Hiên lập tức dán chặt lên người vị đại mỹ nhân đi bên cạnh Hạ Tiểu Bạch. Hai mắt hắn ta lập tức sáng rực lên như đèn pha ô tô, trong lòng trào dâng một cảm giác vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tị điên cuồng.
Đây chính là cô bạn gái chuẩn Bạch Phú Mỹ trong truyền thuyết của Bạch ca đây sao! Nhan sắc này so với mấy cô nàng đại minh tinh trên tivi đúng là chỉ có hơn chứ không có kém!
Chiếc váy ngắn thắt eo màu đỏ nhạt đã tôn lên một cách hoàn hảo vóc dáng lồi lõm, mảnh mai chuẩn đồng hồ cát của cô nàng, vòng eo con kiến thon gọn, đôi chân dài miên man vừa thon vừa trắng phát sáng. Gương mặt xinh đẹp với các đường nét ngũ quan tinh tế, chỉ cần dặm một lớp trang điểm nhẹ nhàng thôi cũng đủ để xếp vào hàng quốc sắc thiên hương. Bờ môi vốn dĩ đã hồng nhuận nay được tô thêm một chút son bóng, càng trông căng mọng như quả anh đào chín mọng muốn cắn một miếng.
Thần sầu hơn nữa là trên người cô nàng còn thoang thoảng tỏa ra một mùi nước hoa Chanel dịu nhẹ, vô cùng sang chảnh và mê người.
— "Bạch ca, chị này chính là cô bạn gái Bạch Phú Mỹ của anh đấy ạ?!" — Diệp Tử Hiên không kìm chế được lòng mình, liền lật đật chạy lên trước, hâm mộ hỏi.
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái bộ dạng thèm thuồng, ngưỡng mộ ra mặt kia của Diệp Tử Hiên thì cái đuôi cáo trong lòng lập tức vểnh ngược lên trời. Cậu ưỡn thẳng khuôn ngực kiêu hãnh của mình lên, làm cho bờ ngực nở nang càng thêm phần nổi bật trước ống kính. Gương mặt xinh đẹp tràn ngập vẻ đắc ý: — "Chứ còn ai vào đây nữa, còn không mau mở mồm ra chào chị dâu đi!"
Diệp Tử Hiên nhìn cái điệu bộ tinh tướng, vênh váo của Hạ Tiểu Bạch, ngoài việc trong lòng ghen tị đến nổ mắt ra thì hắn cũng thầm đánh giá trong đầu: Mặc dù cô bạn gái này đúng là siêu cấp xinh đẹp thật đấy, nhưng nếu đặt cạnh so sánh với chính bản thân Bạch ca lúc giả gái... thì hình như vẫn còn kém một chút xíu nốt nhạc nhỉ.
Nhưng ngoài mặt thì hắn vẫn phải ngoan ngoãn lên tiếng: — "Em chào chị dâu ạ!"
Sở Thu Hy cũng vui vẻ mỉm cười gật đầu chào hỏi lại với Diệp Tử Hiên: — "Chào em nha, em chắc là cậu em trai hàng xóm mà Tiểu Bạch hay nhắc tới đúng không?"
— "Trông em đẹp trai sáng sủa thế này, vóc dáng lại còn cao ráo, cơ bắp săn chắc nữa chứ, bảo đảm ở trường phải khéo mồm dỗ dành được khối em gái đổ đứ đừ rồi nhỉ?"
Hạ Tiểu Bạch nghe xong cái câu này thì trong lòng bỗng giật thót một cái, sao nghe cái giọng điệu này cứ như kiểu "gai trong bọc" thế nhỉ? Thu Hy nhà mình không phải là đang hiểu lầm, tưởng mình có giao tình mờ ám gì với cái thằng nhóc đẹp trai Diệp Tử Hiên này đấy chứ?
Diệp Tử Hiên cũng thoáng đỏ mặt, ngượng ngùng gãi đầu: — "Đâu có đâu chị, em đã có mảnh tình vắt vai nào đâu cơ chứ."
Hạ Tiểu Bạch vội vàng lên tiếng cắt ngang cuộc hội thoại: — "Được rồi được rồi, Thu Hy nếu cảm thấy mệt rồi thì vào phòng nằm nghỉ ngơi một lát đi."
Sở Thu Hy đúng là có mệt thật, nhưng một khi chưa làm rõ được cái tình hình "địch ta" ở cái căn nhà này thì cô nàng còn lâu mới dám lơ là cảnh giác. Cô nàng khẽ chớp đôi mắt trong veo như nước mùa thu nhìn chằm chằm vào Diệp Tử Hiên, rồi đột ngột ném ra một câu hỏi mang tính sát thương cực cao: — "Em tên là Diệp Tử Hiên đúng không?"
Diệp Tử Hiên bỗng dưng bị một đại mỹ nhân cấp bậc nữ thần như vậy dán chặt ánh mắt vào người thì lập tức có chút luống cuống, căng thẳng. Nhất là khi gương mặt kiều diễm, xinh đẹp tuyệt trần của đối phương đang ghé lại quá sát người hắn.
— "Dạ... dạ vâng, đúng rồi chị."
Sở Thu Hy: — "Tử Hiên này, em với Tiểu Bạch sống chung với nhau dưới một mái nhà như thế này, chẳng lẽ... em thực sự không có chút ý đồ hay nảy sinh tình cảm gì với cậu ấy sao?"
— "Dù sao thì nhìn đi nhìn lại, cái nhan sắc của Tiểu Bạch nhà mình đúng là đẹp như tiên giáng trần vậy á."
— "Trên đời này làm gì có gã đàn ông nào có thể cưỡng lại được trước vóc dáng và dung nhan cực phẩm của cậu ấy cơ chứ?"
Hạ Tiểu Bạch đứng bên cạnh nghe xong thì hoàn toàn hóa đá, mặt nghệt ra như ngỗng ị. Ủa cái quái gì vậy? Thu Hy tự dưng hỏi cái câu này để làm cái vẹo gì?! Cậu sực nhớ ra là mình đâu có kể cho Sở Thu Hy biết việc trong mắt Diệp Tử Hiên, cậu vốn là một gã con trai có sở thích mặc đồ nữ trang (giả gái) đâu cơ chứ!
Thế nhưng, câu trả lời tiếp theo của Diệp Tử Hiên suýt chút nữa khiến Hạ Tiểu Bạch không kìm chế được cục súc mà lao vào tẩn cho thằng nhóc này một trận thừa sống thiếu chết.
— "Thì... thì thực ra là cũng có một chút ạ..." — Diệp Tử Hiên mặt đỏ bừng như đít khỉ, ngón tay khẽ gãi gãi gò má, lí nhí cúi đầu, nhỏ giọng khai báo thật thà.
— "Mỗi lần nhìn thấy anh ấy... em đều không kìm lòng được mà nảy sinh mấy cái suy nghĩ bậy bạ, ảo tưởng liên miên ấy ạ..." — Nói xong cái câu này, bàn tay hắn ta còn theo bản năng vô điều kiện mà đưa xuống dưới... che ngay lấy chỗ hiểm hóc của mình.
Hạ Tiểu Bạch: ☄(◣д◢)☄ (Mẹ kiếp, thằng ranh con này mày chán sống rồi đúng không!!!) Sở Thu Hy: 눈_눈 (Quả nhiên là có mùi gian tình, tớ ghim nha Tiểu Bạch!)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn