Chương 234: Hội các ông cụ tâng bốc cháu gái nhà mình
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Thiên Vũ hì hục rót đầy mười mấy cái chai không. Nhìn cái thùng gỗ vẫn còn đầy ắp nước tắm, cậu chàng lẩm bẩm tiếc rẻ:
"Đổ đi thế này thì phí của trời quá."
"Nhưng cái thùng to đùng thế này, mình có muốn giấu cũng chẳng giấu vào đâu được."
Trong lúc Hạ Thiên Vũ còn đang tính toán xem có nên múc thêm vài chai nữa không, đợi đến ngày Tiểu Bạch tỷ tỷ làm kinh động cả kinh thành, cậu có thể lén lút đem bán kiếm chút tiền tiêu vặt.
Đúng lúc này, ngoài nhà thờ tổ có tiếng bước chân người đi vào. Cậu chàng giật nảy mình, vội vàng đem mười mấy chai nước xếp gọn gàng vào trong thùng các-tông đựng nước khoáng rồi giấu nhẹm đi, lúc này mới đẩy cửa bước ra ngoài.
Hóa ra người vào là chú ba Hạ Văn Xuyên.
Hạ Văn Xuyên vừa nhìn thấy dáng vẻ lấm la lấm lét của Hạ Thiên Vũ liền hỏi:
"Thiên Vũ, con làm cái gì ở đây đấy?"
"Không phải bảo con dọn dẹp nhà thờ tổ cho sạch sẽ sao?"
Hạ Thiên Vũ quệt mồ hôi trên trán, cười hi hi:
"Con đang dọn nốt cái thùng tắm ở phòng bên cạnh ạ."
Nói xong, cậu phải cắn răng chịu đựng nỗi đau xót ví tiền mà đổ hết sạch nước trong thùng vào đường ống thoát nước.
Đổ xong, Hạ Thiên Vũ mới cười toe toét:
"Xong rồi, xong rồi ạ, về cơ bản là đã giải quyết sạch sẽ."
Hạ Văn Xuyên cũng không nghĩ ngợi nhiều, đưa chìa khóa nhà thờ tổ cho cậu:
"Chìa khóa đây, dọn dẹp xong xuôi thì nhớ khóa cửa lại cẩn thận."
Hạ Thiên Vũ vội vàng gật đầu:
"Con biết rồi ạ."
Nhìn dòng tiền tiêu vặt cứ thế trôi tuột theo dòng nước, cậu chàng vẫn thấy nhói lòng nhẹ. Nhưng nghĩ lại mình dù sao cũng là "đệ tử ruột" số một của Tiểu Bạch tỷ tỷ, sau này chắc chắn còn đầy cơ hội, nghĩ vậy cậu lại thấy nhẹ lòng ngay.
Sáng sớm hôm sau. Tại căn cứ nhỏ trong sân viện.
Hạ Tiểu Bạch đang nằm ngủ một cách vô cùng thoải mái trên chiếc giường trong nhà gỗ. Ánh nắng sớm mai khẽ rơi rụng, soi rọi đường cong cơ thể tuyệt mỹ của thiếu nữ đang lười biếng nằm đó, mái tóc đen nhánh xõa tung trên gối.
Đôi mắt đẹp mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, hàng lông mi dài như cánh bướm đổ bóng xuống khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, đôi chân thon dài thanh lịch gác chéo lên nhau. Nói thật, cái dáng nằm này (dù thực chất là dáng nằm cá ươn) vẫn cứ gọi là động lòng người đến lạ kỳ.
Thiếu nữ khẽ lấy bàn tay ngọc ngà che đôi môi đỏ mọng, ngáp dài một cái đầy thỏa mãn. Cửa sổ bên giường mở rộng, từ góc này có thể ngắm nhìn trọn vẹn cảnh chim hót hoa nở bên ngoài.
Rõ ràng là đang ở ngay giữa lòng đô thị sầm uất, thế mà sống trong viện tử của Hạ gia lại cứ như được trở về với vùng quê thanh bình. Thậm chí từ phía bờ hồ còn thoang thoảng đưa tới mùi hương sen thanh khiết. Cuộc sống thế này đúng là không còn gì bằng.
Hóa ra, cuộc sống của giới siêu giàu lại tuyệt vời đến thế.
"Tiểu Bạch tỷ ơi, ăn sáng thôi!" Một giọng nói từ ngoài cửa truyền vào.
Hạ Tiểu Bạch uể oải vươn vai một cái rồi ngồi dậy, nghe giọng là biết ngay thằng nhóc Hạ Thiên Vũ. Trên tay cậu chàng còn đang bưng khay thức ăn, cậu em này đúng là vừa chăm chỉ vừa biết điều. Chỉ tiếc, lại là con trai.
Nếu đổi lại là một em gái dễ thương ngày nào cũng tràn đầy năng lượng đến phục vụ mình như thế này thì có phải là tuyệt đỉnh cuộc đời không.
Tại phòng khách chính của Hạ gia...
Hạ Quang Thần đã chuẩn bị sẵn trà nước để đợi mấy người bạn già đến chơi. Đúng lúc này, từ ngoài sân vọng vào tiếng trò chuyện và cười chào hỏi của hai giọng nói quen thuộc.
Nghe giọng là biết ngay mấy lão già nhà họ Lý và họ Đông Phương đã tới.
Hạ Quang Thần bước ra, chắp tay đón tiếp:
"Hai ông bạn già tới rồi đấy à."
"Mời vào, mời vào ngồi uống nước."
Đông Phương Vượng và Lý Kiến Nguyên cũng chắp tay đáp lễ với Hạ Quang Thần.
"Hạ lão ca hiếm khi có nhã hứng mời tụi này đến thưởng trà, tụi này sao dám từ chối."
Đông Phương Vượng vừa vuốt râu vừa nói:
"Tôi nghe danh lão Hạ ông dạo trước vừa tậu được ít trà Đại Hồng Bào đỉnh cấp núi Vũ Di đúng không?"
"Hôm nay ông chắc không keo kiệt đến mức không dám mang ra tiếp đãi chứ?"
Hạ Quang Thần cười khà khà:
"Có chứ... Có có có, sẵn sàng rồi!"
Hạ Văn Quốc thì cứ lăng xăng chạy trước chạy sau lo việc phục vụ. Làm cái chức chủ gia đình này đúng là khổ đủ đường, bình thường mấy việc vặt này toàn do thằng nhóc Hạ Thiên Vũ thầu hết. Thế mà dạo này thằng nhóc đó cứ lấy cớ phải chăm sóc Hạ Tiểu Bạch và giúp nó làm quen với môi trường mới để lặn mất tăm, chẳng thấy mặt mũi đâu.
Ba ông cụ đang ngồi hàn huyên rôm rả thì ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói ông già oang oang:
"Ái chà, tôi nghe người ta đồn Hạ gia cũng muốn bon chen tham gia cuộc thi tuyển chọn Thiên Kim Danh Khuê, tôi còn tưởng tai mình có vấn đề nữa cơ đấy."
Hạ Quang Thần chẳng thèm ngẩng đầu lên cũng biết ngay là lão già Nhậm Thiên Khải nhà họ Nhậm đã tới. Ông cụ chỉ cười bằng mặt không bằng lòng, bước ra đón:
"Lão già họ Nhậm tới rồi đấy à, mau ngồi đi."
"Hôm nay mời các ông đến thưởng trà, quả thực là tôi muốn thông báo việc Hạ gia chúng tôi sẽ tham gia cuộc tuyển chọn Thiên Kim lần này."
Nhậm Thiên Khải ung dung ngồi vào chỗ, đón lấy ly trà từ tay Hạ Văn Quốc, khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Thế rồi, lão già đó liền nhổ thẳng ngụm trà ngược trở lại cúp, vẻ mặt đầy sự chê bai:
"Trà nước kiểu gì mà dở tệ thế này."
Hạ Quang Thần nhìn thấy cảnh đó thì biết ngay đối phương đang cố tình kiếm chuyện.
"Cái lão họ Nhậm kia! Đây là trà Đại Hồng Bào thượng hạng núi Vũ Di có giá hơn hai mươi vạn nửa cân của tôi đấy nhé!"
"Ông dám chê dở, rõ ràng là đến đây tìm vết chân chim đúng không!"
Đông Phương Vượng và Lý Kiến Nguyên đều thừa biết Hạ Quang Thần và Nhậm Thiên Khải là cặp bài trùng oan gia ngõ hẹp từ xưa đến nay, nên cả hai chỉ im lặng ngồi nhâm nhi trà, bày ra vẻ mặt hóng hớt xem kịch hay.
Nhậm Thiên Khải cười khà khà:
"Trà đúng là trà ngon, nhưng người pha trà thì tay nghề kém quá. Kéo theo cả bình trà quý bị hủy hoại hoàn toàn trong tay cậu ta rồi."
Hạ Văn Quốc:... Thôi chú cứ đọc thẳng chứng minh nhân dân của con luôn đi cho rồi.
Ông ta chỉ đành ngậm ngùi nhận lỗi:
"Nhậm lão nói phải, cháu đúng là không rành khoản pha trà này lắm."
Khóe môi Nhậm Thiên Khải khẽ nhếch lên:
"Đã không biết pha thì đừng có làm phí của trời như vậy. Cứ để cháu gái tôi thể hiện xem nào."
Đúng lúc này, một thiếu nữ trẻ tuổi vô cùng xinh đẹp bước vào phòng. Cô gái này sở hữu gương mặt thanh tú, đáng yêu, trên mặt dặm một lớp phấn hồng nhạt nhẽo, làn da trắng như tuyết. Mái tóc đen dài óng ả xõa trên bờ vai thon thả trông vô cùng cuốn hút, đôi chân dài miên man thẳng tắp, đúng chuẩn một vóc dáng thướt tha, duyên dáng.
Nhậm Thiên Khải quay sang bảo cô gái:
"Cổ Huyên, cháu pha vài chén trà mời các ông thưởng thức xem sao."
Nhậm Cổ Huyên ngoan ngoãn khẽ gật đầu, đi đến bàn trà và tao nhã ngồi xuống. Bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo nhấc ấm trà lên, động tác mượt mà tự nhiên như nước chảy mây trôi, nhìn một cái là biết ngay đã qua trường lớp đào tạo nghệ thuật trà đạo chuyên nghiệp.
Rất nhanh sau đó, một ấm Đại Hồng Bào đã được pha xong, cô lần lượt rót ra năm chén mời những người có mặt. Hương trà lập tức lan tỏa khắp không gian, thơm nức mũi.
Hạ Văn Quốc cũng được chia một chén, nhìn cô gái xinh đẹp đứng trước mặt mà trong lòng không khỏi ao ước. Nếu Hạ gia bọn họ cũng có một cô cháu gái như thế này đứng ra đón khách thì tốt biết mấy. Chẳng cần đến lượt một chủ gia đình đường đường chính chính như ông ta phải tự tay pha trà, lại còn bị người ta chê lên chê xuống.
Hạ Văn Quốc bất lực nhấp một ngụm, hương thơm thanh nhã, vị ngọt hậu thanh mát đọng lại nơi đầu lưỡi, đúng là ngon hơn hẳn chén trà do chính tay ông ta pha.
Ông ta không kìm được liền buột miệng khen một câu: "Ngon quá!"
Thế nhưng, chính cái câu "nggon quá" này lại rước về một ánh mắt lườm nguýt đầy bất mãn từ phía Hạ Quang Thần! Hạ Quang Thần khẽ hắng giọng một cái, Hạ Văn Quốc lập tức biết mình lại lỡ lời liền im bặt.
Hạ Quang Thần cũng nhấp một ngụm, vị trà đọng lại đúng là thuộc hàng cực phẩm, ngon hơn hẳn cái thứ nước lã do Hạ Văn Quốc pha.
Nhưng ông cụ cũng chỉ thản nhiên buông một câu: "Cũng tàm tạm."
Trong khi đó, Đông Phương Vượng và Lý Kiến Nguyên thì đã khen lấy khen để:
"Tuyệt quá, tuyệt quá, cô bé xinh đẹp này là cháu gái của ông đấy à lão Nhậm?"
"Nhìn có vài phần nét giống con bé Cổ Linh hay đi theo ông nhỉ."
Cô gái khẽ mở lời, giọng nói trong trẻo:
"Cháu tên là Nhậm Cổ Huyên, là em gái của chị Cổ Linh ạ."
"Từ nhỏ cháu đã sống bên nhà ngoại ở vùng Giang Nam, lần này vì cuộc tuyển chọn Thiên Kim nên ông nội mới gọi cháu về Yến Kinh để thử sức một chút."
Thiếu nữ khẽ buông một tiếng thở dài thướt tha, ngón tay nhẹ nhàng vén vài lọn tóc bên tai.
"Nhưng cháu cũng chỉ tham gia cho vui thôi ạ, chứ so với chị gái và chị Sơ Tuyết thì cháu còn kém một khoảng xa lắm."
Đông Phương Vượng nghe vậy hơi ngạc nhiên:
"Là Nhậm Sơ Tuyết, cô bé được đám trẻ tuổi tụng xưng là một trong ba đại mỹ nhân của thế hệ trẻ đấy sao?"
"Con bé Thanh Thanh nhà tôi cũng từng nhắc đến cô bé đó suốt, lần nào cũng khen ngợi hết lời."
Nhậm Thiên Khải nghe vậy thì vô cùng đắc ý, cười lớn:
"Con bé Đông Phương Thanh Thanh nhà ông cũng đâu có kém, tôi gặp mấy lần rồi, đúng là một cô bé tinh xảo, xinh xắn."
Lý Kiến Nguyên thấy hai lão già này tâng bốc nhau thì khẽ nhíu đôi lông mày đã bạc trắng, ho khan một tiếng báo hiệu sự tồn tại.
Đông Phương Vượng lập tức hiểu ý, cười xòa bổ sung:
"À đúng rồi, còn phải kể đến cô cháu gái Lý Tịnh Vi nhà lão Lý nữa chứ."
"Đó cũng là một cô bé xinh đẹp hiếm có khó tìm đấy."
Lý Kiến Nguyên bấy giờ mới cười khà khà đắc ý:
"Chuyện đó là tất nhiên rồi, trong bốn đứa cháu gái của tôi, con bé Tịnh Vi là thông minh lanh lợi nhất, ngoại hình lại càng múp míp, mọng nước nhất."
Ba lão già họ Lý, họ Nhậm và họ Đông Phương cứ thế thay phiên nhau tung hứng, tâng bốc cháu gái nhà mình lên tận mây xanh.
Hạ Quang Thần ngồi bên cạnh thì thầm cảm thấy may mắn vì mình có một cô cháu gái đẹp tựa tiên giáng trần tên là Hạ Tiểu Bạch. Nếu không, ngồi nghe ba lão này khoe mẽ chắc ông cụ đã bị tăng xuyết áp mà lăn đùng ra đột quỵ tại chỗ rồi.
Giờ đây, cứ mỗi lần nghĩ đến cái tiếng gọi "ông nội" ngọt ngào như mía lùi của Hạ Tiểu Bạch là tâm trạng ông cụ lại phơi phới, vui vẻ vô cùng. Thế nên, dù cho ba cái lão già kia có ra sức tâng bốc cháu gái nhà mình đến cỡ nào, ông cụ vẫn ngồi vững như bàn thạch. Ông chẳng tin cháu gái của mấy lão này có thể vượt qua được độ xinh đẹp của Tiểu Bạch nhà mình.
Đây hoàn toàn không phải là do Hạ Quang Thần tự luyến về huyết thống Hạ gia. Mà bởi vì nhan sắc của Hạ Tiểu Bạch đúng nghĩa là một cực phẩm nhân gian, đẹp đến mức người gặp người kinh hãi, thần tiên cũng phải ngoái nhìn.
Lúc này, Nhậm Thiên Khải cũng bắt đầu đánh hơi thấy điểm bất thường. Lão liếc nhìn Hạ Quang Thần, thấy ông cụ vẫn thản nhiên ngồi nhấp trà một cách vô thưởng vô phạt.
Kịch bản đúng ra đâu có phải thế này nhỉ!
Đáng lẽ ra cái lão già họ Hạ này phải nổi trận lôi đình, tức nổ đom đóm mắt mới đúng chứ, lão thậm chí còn chu đáo chuẩn bị sẵn cả thuốc trợ tim ở trong túi áo rồi cơ mà. Sao bây giờ trông lão ta cứ như không có chuyện gì xảy ra thế kia?
Nhận ra ánh mắt đầy nghi hoặc của Nhậm Thiên Khải, khóe môi Hạ Quang Thần bỗng nhiên khẽ nhếch lên, bày ra một bộ mặt chẳng khác gì "Chiến thần long vương" chuẩn bị vả mặt thiên hạ:
"Hô hô, xem ra lão già họ Nhậm ông có vẻ tự tin vào việc cháu gái mình tham gia cuộc thi Thiên Kim lần này nhỉ."
"Hay là hai đứa mình làm một ván cược đi, cứ để lão Đông Phương với lão Lý đây làm chứng, đến lúc đó đứa nào lật lọng đứa đó làm con rùa rụt đầu!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn