Chương 206: Mãi mãi không bao giờ, dù có chết cũng phải ở bên Tiểu Bạch
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~35 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
— "Mẹ ơi? Không phải là mẹ vẫn muốn bắt con đi xem mắt đấy chứ?"
Khương Tĩnh Vân vừa đặt chiếc điện thoại di động xuống bàn vừa nói: — "Nhưng mà mẹ đã lỡ nhận lời hứa hẹn với người ta mất rồi mờ. Nhìn trong ảnh thì cô bé đó quả thực là một đại mỹ nhân nha."
— "Đã thế lại còn tốt nghiệp trường đại học danh tiếng, hiện đang làm việc tại tập đoàn Tencent (企鹅) nữa cơ."
— "Đúng chuẩn mẫu phụ nữ tự lực cánh sinh, phượng hoàng bay lên từ tổ gà (Phượng hoàng nữ) luôn rồi."
— "Nếu như rước được cô bé đó về làm con dâu nhà mình thì tốt biết mấy."
Nói đến đây, bà khẽ liếc mắt nhìn sang cô con gái Hạ Tiểu Bạch đang sở hữu mái tóc dài thướt tha tung bay nhẹ trước gió ở bên cạnh, làn da trắng muốt không tì vết, bờ môi anh đào khẽ mím lại càng làm tôn lên các đường nét ngũ quan hoàn mỹ đến mức không một góc chết.
Khương Tĩnh Vân khẽ thở dài một tiếng đầy tiếc nuối: — "Bây giờ nghĩ lại thì đúng là đáng tiếc thật đấy, con trai cưng tự dưng lại biến thành con gái mất tiêu."
— "Xem ra sau này mẹ phải chuyển hướng, tìm kiếm và giới thiệu cho con một anh chàng nào đó thật là đẹp trai và đáng yêu mới đúng bài."
Hạ Tiểu Bạch: "..." (ー_ー)!!
Hạ Tiểu Bạch vẫn cố vớt vát lên tiếng hỏi lại: — "Mẹ ơi, con thấy cái vụ xem mắt này hay là cứ dẹp đi cho rồi ạ."
— "Thời buổi bây giờ cái tỷ lệ ly hôn cứ tăng cao ngất ngưởng, phần lớn cũng là do cái trò xem mắt gượng ép này mà ra đấy chứ."
Hạ Văn Hải ở bên cạnh khẽ đẩy đẩy gọng kính, gật đầu đồng tình: — "Đúng đấy, con gái rượu của bố bây giờ sở hữu nhan sắc quốc sắc thiên hương thế này."
— "Sau này cái đám con trai muốn tới xếp hàng cầu hôn chắc phải rồng rắn lên mây dài hàng cây số mất."
— "Hoàn toàn không cần phải lo lắng đến cái chuyện bị ế hay không gả đi được đâu mờ."
Khương Tĩnh Vân cũng tủm tỉm cười gật đầu: — "Mẹ cũng nghĩ như vậy đấy."
— "Có điều thời buổi này cái lũ tra nam (trai tồi) với hải vương (trai lăng nhăng) nhiều như nấm sau mưa ấy, con gái đi ra ngoài vẫn cứ là phải cẩn thận củi lửa thì hơn."
Nói rồi, bà lại khẽ thở dài một tiếng đầy vẻ khó xử: — "Thế nhưng mà đối với cái cô bé đi xem mắt lần này thì biết tính sao bây giờ, người ta thậm chí còn cất công xin nghỉ phép để từ thành phố Thâm Quyến bắt xe về tận Kim Lăng này cơ mà."
— "Đây lại còn là mối do chính miệng mẹ mở lời nhờ vả một người chị em thân thiết mai mối giới thiệu cho nữa chứ."
— "Giờ người ta về đến nơi rồi mà mình lại một mực từ chối, ngay cả mặt cũng không thèm gặp một lần thì e là sẽ tạo cho đối phương một cái ấn tượng vô cùng xấu về gia đình mình, người ta lại bảo nhà mình không có uy tín."
Hạ Tiểu Bạch triệt để cạn lời: — "Chẳng lẽ mẹ định bắt con ăn mặc như tối hôm qua để đi gặp mặt và xem mắt với một đứa con gái khác thật đấy à?"
Khương Tĩnh Vân liền dùng giọng điệu ngọt ngào để dỗ dành Hạ Tiểu Bạch: — "Thì con cứ coi như ăn diện giống tối hôm qua rồi đến chỗ hẹn gặp mặt người ta một lát thôi mờ, đến lúc đó nếu không ưng thì con cứ bảo là đôi bên không có cảm giác, thế là xong chuyện rồi còn gì."
Nhìn cái bộ dạng nài nỉ của mẹ mình, Hạ Tiểu Bạch cũng chỉ biết bất lực thỏa hiệp chứ biết làm sao bây giờ, người ta dù sao cũng đã cất công lặn lội từ nơi xa xôi chạy về đây để xem mắt rồi. Nếu giờ cậu một mực hủy kèo không đến thì quả thực là vô cùng bất lịch sự, danh tiếng và chữ tín của mẹ cậu ở bên ngoài chắc chắn cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
— "Được rồi, được rồi ạ."
Dù sao thì một lát nữa cậu cũng đã có hẹn rủ Sở Thu Hy đi vào khu trung tâm thành phố Kim Lăng chơi một chuyến rồi. Tiện đường thì cứ ghé qua cái buổi xem mắt kia một lát cho xong nghĩa vụ vậy.
Khương Tĩnh Vân cưng chiều rướn người lên hôn một cái chụt vào má Hạ Tiểu Bạch: — "Đúng là em bé ngoan biết nghe lời của mẹ mờ, thôi mau ăn nhanh bữa sáng đi con, nhà người ta hiện tại cũng đang ở ngay trong khu vực nội thành rồi đấy."
— "Lát nữa ăn xong để mẹ bảo bố lấy xe hộ tống con ra ngoài nhé."
Hạ Tiểu Bạch vội vàng xua xua bàn tay ngọc trắng muốt của mình: — "Dạ thôi không cần đâu ạ, con tự mình bắt xe buýt đi là được rồi, lát nữa con còn có hẹn đi chơi với một người bạn nữa."
Đôi mắt của Hạ Văn Hải lập tức bắn ra những tia kinh quang sắc lẹm hướng về phía Hạ Tiểu Bạch, biểu cảm trên khuôn mặt ông cụ bỗng chốc trở nên vô cùng cảnh giác và đề phòng: — "Bạn con là trai hay là gái hả?!"
Hạ Tiểu Bạch hé mở bờ môi anh đào nhỏ nhắn cắn một miếng bánh quẩy giòn rụm, thản nhiên đáp: — "Là con gái ạ, cậu ấy là bạn học cùng lớp đại học với con mờ."
Lúc này Hạ Văn Hải mới nhẹ nhõm thở phào một cái nhẹ nhõm. Ông cụ vất vả lắm mới có được một đứa con gái rượu xinh đẹp tuyệt trần thế này, tuyệt đối không thể để cho bất kỳ cái thằng ranh con thối tha nào bên ngoài dễ dàng tới gặm mất bầu sữa ngọt này được. (▼ヘ▼#) Khương Tĩnh Vân liếc mắt lườm nguýt Hạ Văn Hải một cái đầy bất bình: — "Tiểu Bạch con nhìn xem, bố con vừa mới ngày một ngày hai đã lập tức biến thành một lão cuồng bảo vệ con gái quá mức rồi đấy."
— "Cái việc con gái đi ra ngoài hẹn hò đi chơi với con trai thì có làm sao đâu cơ chứ, không chịu đi ra ngoài tiếp xúc va chạm thì làm sao mà gặp gỡ được chân mệnh thiên tử của đời mình được hả ông già kia."
Hạ Văn Hải bị vợ nói trúng tim đen thì khuôn mặt già nua bỗng chốc đỏ bừng lên vì ngượng.
— "Bây giờ Tiểu Bạch nhà mình đã là con gái rồi, lại còn sở hữu diện mạo xinh đẹp mỹ nhược thiên tiên thế này, làm sao có thể cứ giữ cái thói quen tùy tiện, bạ đâu hay đó rủ rê con trai đi chơi giống hệt như cái hồi trước được nữa chứ."
Nhìn thấy cảnh bố và mẹ mình vẫn cứ giữ vững cái thói quen đấu khẩu, chí choé trêu chọc nhau hằng ngày giống hệt như mọi khi, Hạ Tiểu Bạch cũng không nhịn được mà bật cười khúc khích.
— "Bố mẹ ơi, con ăn xong rồi ạ, lát nữa mẹ cứ gửi thẳng cái địa chỉ kèm theo số điện thoại liên lạc của đối phương qua tài khoản WeChat cho con là được nhé."
Khương Tĩnh Vân giơ tay ra làm một động tác OK đầy chuẩn chỉnh: — "Mẹ đã gửi toàn bộ thông tin định vị qua WeChat cho con rồi đó nha."
Hạ Tiểu Bạch đi lên lầu thay một bộ trang phục mang phong cách unisex (trung tính) năng động, rồi nhanh chóng đi xuống khu vực cửa ra vào để xỏ giày.
Hạ Văn Hải nhìn thấy dáng vẻ Hạ Tiểu Bạch chuẩn bị bước chân ra khỏi cửa thì định bụng cất bước đi theo sau để hộ tống, thế nhưng chưa kịp đi thì đã bị Khương Tĩnh Vân một tay kéo giật ngược trở lại: — "Thời buổi thế giới hòa bình, xã hội văn minh thế này ông còn sợ cái nỗi gì nữa mà cứ phải xoắn lên thế hả."
Hạ Văn Hải dùng ánh mắt vô cùng lưu luyến và không nỡ nhìn theo cái bóng lưng dần khuất xa của đứa con gái yêu: — "Con đi đứng nhớ phải cẩn thận đấy nhé! Đi chơi nhớ chú ý thời gian về nhà sớm một chút đấy!"
— "Tuyệt đối không được để cho mấy cái thằng con trai bên ngoài dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt đâu nghe chưa!"
— "Thời buổi bây giờ cái lũ tra nam ở bên ngoài nhiều như quân Nguyên luôn ấy!!!!"
Bàn tay ngọc ngà của Hạ Tiểu Bạch khẽ giơ lên vẫy vẫy chào tạm biệt ông.
Rất nhanh sau đó, cậu đã bắt xe thành công và di chuyển thẳng tiến vào khu vực trung tâm thành phố.
Ngồi ở trên xe, Hạ Tiểu Bạch thầm tính toán và cân nhắc xem bản thân nên lựa chọn phương án đi giải quyết cho xong cái buổi xem mắt trước rồi mới đi tìm Thu Hy, hay là nên đi đón Thu Hy trước rồi mới cùng nhau dắt tay đi xem mắt đây.
Sau một hồi suy nghĩ đắn đo, cậu quyết định chọn phương án sau và nhắn tin thành thật khai báo toàn bộ mọi chuyện cho Sở Thu Hy biết.
Lúc này, Sở Thu Hy đang ở trong phòng một khách sạn hạng sang để tập trung xử lý một số tài liệu và công việc của công ty.
Ngay vào cái khoảnh khắc nghe thấy cái thông tin động trời rằng Hạ Tiểu Bạch chuẩn bị đi xem mắt, mà cái đối tượng kết đôi lại còn là một đứa con gái nữa, cô nàng liền lập tức lâm vào trạng thái ngơ ngác, mờ mịt hoàn toàn.
— "Cái gì cơ? Cậu hiện tại rõ ràng đang là thân con gái, thế mà lại muốn đi gặp mặt xem mắt với một đứa con gái khác á?!"
Hạ Tiểu Bạch chỉ biết bất đắc dĩ bịa ra một lời nói dối để chữa cháy: — "Cái mối này là do một người họ hàng bên nhà tớ đứng ra sắp xếp và giới thiệu mờ, bọn họ hiện tại vẫn chưa biết chuyện tớ đã biến thành con gái đâu."
— "Bố mẹ tớ vì nể mặt mũi của người họ hàng đó nên mới cắn răng nhận lời đồng ý đại đi cho xong chuyện."
— "Dù sao thì đối phương cũng đã cất công lặn lội đường xá xa xôi từ nơi khác trở về đây rồi, nếu giờ tớ một mực không đến gặp mặt thì quả thực trông sẽ vô cùng bất lịch sự, ảnh hưởng đến thể diện của gia đình nữa."
Sở Thu Hy liền bày ra cái bộ dạng giận dỗi, nũng nịu vô cùng đáng yêu lên tiếng: — "Không cần biết, lần này cậu nhất định phải dắt tớ đi theo cùng, để tớ ở phía sau đóng vai mật thám âm thầm quan sát xem thế nào."
— "Cậu mà dám to gan lớn mật, lén lút giấu giếm tớ để đi xem mắt với người phụ nữ khác xem, tớ nói cho cậu biết cái hậu quả xảy ra tiếp theo sau đó sẽ vô cùng nghiêm trọng đấy nhé."
Hạ Tiểu Bạch tủm tỉm cười trêu chọc: — "Thì hiện tại tớ chẳng phải đang chủ động thành thật khai báo, xin ý kiến chỉ đạo từ bà xã Sở Thu Hy đại nhân đây rồi còn gì."
Sở Thu Hy nghe thấy hai từ "bà xã" thì trong lòng liền ngọt ngào, vui sướng ra mặt, cười híp cả mắt đáp: — "Biết thế là tốt rồi, mau lái xe đến khách sạn đón bổn tiểu thư đi xem nào."
— "Bổn tiểu thư lần này cũng muốn tận mắt chứng kiến xem cái người phụ nữ đến xem mắt với cậu liệu có sở hữu nhan sắc xinh đẹp và quyến rũ bằng tớ không đây."
Hạ Tiểu Bạch: "Tớ hiện tại đã có mặt ở ngay dưới sảnh của khách sạn rồi nè."
Chỉ một lát sau.
Một bóng hình thiếu nữ duyên dáng diện trên mình một bộ váy liền thân mang phong cách thanh lịch, thuần khiết màu trắng tinh khôi đang chậm rãi, từng bước uyển chuyển tiến lại gần. Trước ngực cô nàng, một cặp tuyết lê mềm mại, đầy đặn đang kiêu hãnh nhô cao hệt như hai ngọn núi đôi trùng điệp, mái tóc dài tung bay nhẹ theo từng bước chân khẽ phả ra một mùi hương cơ thể thiếu nữ dịu nhẹ, làm say đắm lòng người.
Gương mặt tinh tế, tuyệt mỹ của cô lúc này đã được tô điểm bởi một lớp trang điểm vô cùng xinh đẹp và xịn xò, đôi chân thon dài chuyển động theo từng bước liên hoa uyển chuyển, cô nàng hớn hở dang rộng hai cánh tay rồi lao thẳng về phía Hạ Tiểu Bạch mà ôm chầm lấy.
Hạ Tiểu Bạch cũng vô cùng điêu luyện, một tay vòng qua ôm chặt lấy vòng eo của cô rồi nhấc bổng người cô lên cao.
Sở Thu Hy vui sướng khẽ áp gò má mịn màng, non nớt của mình vào cọ cọ liên tục lên bên má trắng muốt, mát rượi của Hạ Tiểu Bạch đầy vẻ âu yếm.
Bờ môi anh đào căng mọng, nhuận ướt của Hạ Tiểu Bạch khẽ rướn lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trên chóp mũi của Sở Thu Hy: — "Đi thôi nào, lát nữa hai đứa mình định đi đâu chơi đây hả vợ?"
Sở Thu Hy vừa mới định há miệng trả lời thì bỗng nhiên đôi lông mày liễu của cô lại dựng ngược lên, ánh mắt bỗng chốc trở nên vô cùng nghiêm nghị và sắc bén, chăm chú nhìn chằm chằm vào người Hạ Tiểu Bạch.
— "Tiểu Bạch, khai thật đi, tại sao trên người cậu vào cái thời điểm này lại có vương lại mùi hương của một người phụ nữ khác hả?!"
Vừa nói, những ngón tay thon thả của cô vừa di chuyển lên khu vực cổ áo của Hạ Tiểu Bạch, khéo léo nhặt ra một sợi tóc dài còn sót lại, đưa lên mũi ngửi ngửi một cái... Đúng là cái mùi hương thơm ngát của hoa hải đường rồi!
Hạ Tiểu Bạch ban đầu nghe câu hỏi thì trong lòng cũng thoáng chút hoang mang, nghi hoặc, tự hỏi bản thân làm sao có thể dính mùi hương của đứa con gái nào khác được cơ chứ. Thế nhưng ngay vào cái khoảnh khắc nghe thấy đối phương khẳng định đó là mùi hoa hải đường, cậu liền không nhịn được mà đưa bàn tay ngọc lên khẽ che lấy bờ môi đỏ mọng, phát ra một tiếng cười "phụt" vô cùng sảng khoái.
Sở Thu Hy nhìn thấy cái thái độ cười cợt, vô tội đó của Hạ Tiểu Bạch thì lồng ngực bỗng chốc dâng trào một nỗi uất ức đầy nghẹn ngào, cô nàng liền đưa ngón tay búp măng ra chỉ thẳng vào mặt cậu: — "Cậu... cậu lại còn dám đứng đấy mà cười trêu ngươi tớ nữa hả! Chắc chắn là cái chuyến đi về quê lần này cậu đã lén lút gặp gỡ lại cô nàng thanh mai trúc mã nào đó rồi có đúng không?!"
Bàn tay ngọc trắng muốt của Hạ Tiểu Bạch khẽ vươn lên, cưng chiều xoa xoa vào cái chỏm đầu nhỏ của Sở Thu Hy để dỗ dành: — "Thôi được rồi mờ, đừng có bày ra cái bộ dạng ủy khuất đáng thương như thế kia nữa xem nào."
— "Cái mùi hương này chính là loại nước hoa mà mẹ tớ hằng ngày vẫn hay yêu thích sử dụng đấy chứ đâu."
— "Loài hoa mà mẹ tớ dành trọn niềm yêu thích nhất suốt cuộc đời này chính là hoa hải đường, ở trong sân vườn nhà tớ hiện tại vẫn còn đang trồng bảy tám khóm hoa hải đường đang nở rộ kia kìa."
— "Á! Hóa ra... hóa ra đây lại là mùi hương của mẹ chồng tương lai ạ.........."
— Khuôn mặt tuyệt mỹ của Sở Thu Hy thoáng chốc đỏ rực lên vì ngượng ngùng và gượng gạo.
Thế nhưng ở trong thâm tâm, cô nàng cũng đã âm thầm ghi nhớ thật kỹ cái chi tiết quan trọng này: Mẹ của Hạ Tiểu Bạch vô cùng yêu thích loài hoa hải đường.
— "Tiểu Bạch này, thế cậu dự định khi nào thì mới chính thức dắt tớ về nhà để ra mắt diện kiến bố mẹ của cậu thế hả?"
— Đôi mắt trong vắt như làn nước mùa thu của Sở Thu Hy ngập tràn sự mong chờ và kỳ vọng nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch trầm ngâm do dự suy nghĩ một hồi lâu, rồi mới hạ quyết tâm lên tiếng đáp: — "Ngay trong buổi tối ngày hôm nay luôn đi!"
— "Thế nhưng có một điều tớ muốn thống nhất trước, đó là tớ vẫn chưa muốn vội vàng công khai cái mối quan hệ yêu đương hẹn hò này của hai đứa mình cho bố mẹ biết ngay đâu. Lần này tớ dắt cậu về nhà là để cậu có cơ hội tiếp xúc và làm quen, thân thiết trước với hai người bọn họ một chút."
— "Cậu thấy phương án này của tớ có được không hả Thu Hy?"
Sở Thu Hy giữ im lặng trầm tư một lát, rồi bỗng nhiên ngước khuôn mặt xinh đẹp lên nở một nụ cười rạng rỡ: — "Thì còn có thể tính sao được nữa đây, cái con đường tình yêu của hai đứa mình tính ra quả thực là có chút gập ghềnh và gian nan hơn so với người bình thường rất nhiều mờ."
— "Thế nhưng tớ trước sau như một vẫn luôn đặt trọn niềm tin tưởng vào Tiểu Bạch, cậu chắc chắn sẽ không bao giờ nhẫn tâm phản bội tớ đâu đúng không."
— "Bằng không thì................"
Cô nàng khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, khóe miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên một độ cong đầy mê người, bờ môi đỏ mọng khẽ mím lại hệt như một đóa hoa cười đang độ nở rộ rực rỡ nhất.
Diện mạo của cô lúc này vẫn cứ giữ vẹn nguyên cái vẻ thanh lịch, quý phái và xinh đẹp tuyệt trần y hệt như cái ngày đầu tiên hai người vừa mới gặp gỡ.
Thế nhưng, ẩn giấu ngay bên dưới cái nụ cười thiên sứ rạng rỡ đó, Hạ Tiểu Bạch bỗng chốc cảm nhận được một luồng hàn khí thấu xương lạnh buốt đang từ từ áp sát lại gần.
Cái luồng hàn khí ấy khiến cho cậu không tự chủ được mà rùng mình một cái rõ mạnh, toàn bộ làn da trên hai cánh tay trắng muốt bỗng chốc nổi lên một tầng da gà dày đặc.
Nên nhớ là nhiệt độ ngoài trời của ngày hôm nay đang chạm ngưỡng xấp xỉ gần 37 độ C cơ đấy.
— "Không bao giờ có chuyện đó đâu mờ, tớ làm sao có thể nhẫn tâm phản bội Thu Hy được cơ chứ."
— Hạ Tiểu Bạch vội vàng rướn người lên đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên cái trán thanh tú của Sở Thu Hy, những ngón tay ngọc khẽ nhẹ nhàng vén vài sợi tóc mây lòa xòa trước trán của cô, dịu dàng cười nói: — "Cả cuộc đời này tớ chỉ yêu duy nhất một mình bà xã Sở Thu Hy mà thôi."
Sở Thu Hy nghe vậy thì mới hài lòng, gật đầu một cái thật mạnh để khẳng định: — "Tớ cũng sẽ tuyệt đối không bao giờ phản bội bà xã Tiểu Bạch đâu, mãi mãi không bao giờ có chuyện đó xảy ra, cho dù sau này có phải chết đi chăng nữa thì tớ cũng phải quấn quýt bên cạnh để ở bên Tiểu Bạch."
Rất nhanh sau đó, Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy đã cùng nhau dắt tay bước chân vào bên trong quán cà phê — nơi mà Khương Tĩnh Vân đã cất công đặt lịch hẹn trước để làm địa điểm cho buổi xem mắt ngày hôm nay.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn