Chương 218: Tiệc rượu của Diệp Lâm
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~20 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Yến Kinh, nhà họ Hạ.
Hai anh em Lý Tư Nguyên và Lý Tư Tư đã trở về Yến Kinh được một thời gian.
Ngoại trừ chuyện Hạ Tiểu Bạch là con gái, những việc cần báo cáo đều đã báo cáo hết.
Bác cả Hạ Văn Quốc cũng vô cùng tin tưởng hai anh em họ, không truy hỏi thêm quá nhiều.
"Đúng rồi, đã hơn mười ngày trôi qua rồi."
"Ta muốn hai đứa lại đến thành phố Tân Hải một chuyến, đưa Hạ Tiểu Bạch về nhà họ Hạ."
Lý Tư Nguyên và Lý Tư Tư nhìn nhau.
Lý Tư Nguyên có chút tiếc nuối nói:
"Xin lỗi bác cả."
"Bên cha cháu có việc cần cháu xử lý, nên gần đây không có thời gian."
Hạ Văn Quốc bất đắc dĩ:
"Vậy được rồi, hai đứa cứ đi làm việc của mình, bác sẽ tìm người khác."
Đúng lúc này, có một quần chúng ăn dưa hoàn toàn không biết chuyện đi ngang qua.
Hạ Văn Quốc vẫy tay:
"Thiên Vũ, lại đây một chút!"
Hạ Thiên Vũ tuy không hiểu chuyện gì, nhưng bác cả hiện giờ là người tạm thời quản lý gia tộc.
Cậu ta lập tức chạy tới:
"Bác cả, bác tìm cháu có việc gì sao?"
Hạ Văn Quốc vỗ vai cậu:
"Bác gọi cháu tất nhiên là có việc tốt giao cho cháu rồi."
Hai mắt Hạ Thiên Vũ lập tức sáng lên.
Trong thế hệ thứ tư của nhà họ Hạ, cậu là người nhỏ tuổi nhất.
Bình thường luôn là đối tượng bị bắt nạt.
Đúng chuẩn địa vị đáy chuỗi thức ăn trong gia đình.
Không ngờ hôm nay bác cả lại giao cho mình một việc tốt.
Thế nào cũng phải là dự án trăm tỷ chứ?
Nghĩ lại thì hình như không thể nào.
Kinh nghiệm của cậu quá ít.
Nhưng một dự án mười tỷ chắc vẫn có thể đi?
Nghĩ đến đây, miếng dưa trong tay cũng chẳng còn thơm nữa.
Cậu cắn nốt một miếng cuối cùng rồi tiện tay ném vỏ vào thùng rác.
"Bác cả, có việc gì cứ dặn dò!"
"Cháu Hạ Thiên Vũ nguyện vì nhà họ Hạ mà lên núi đao xuống biển lửa!"
Đúng lúc ấy, hai người khác trong thế hệ thứ tư của nhà họ Hạ cũng đi ngang qua.
Hạ Thiên Hạo và Hạ Thiên Minh nhìn thấy bác cả gọi Hạ Thiên Vũ lại thì không khỏi tò mò.
"Chào bác cả."
"Bác đang nói chuyện gì với thằng Thiên Vũ vậy?"
Hạ Thiên Vũ đắc ý nói:
"Bác cả chuẩn bị giao cho em một việc ngon lành."
"Các anh ghen tị cũng vô ích thôi."
Hạ Thiên Hạo ngẩn người:
"Chú em còn chưa tốt nghiệp đại học thì làm được việc gì lớn chứ?"
Hạ Thiên Vũ:
"Anh hai không tin thì hỏi bác cả đi."
Hạ Văn Quốc cười nói:
"Vừa hay lúc nãy thằng nhóc này đang đứng ăn dưa gần đây."
"Ta định giao cho nó một việc khá quan trọng do đích thân ông cụ căn dặn."
Hạ Thiên Hạo và Hạ Thiên Minh lập tức lộ vẻ hâm mộ.
Trong thế hệ thứ tư, Hạ Thiên Vũ vốn là người đội sổ.
Không ngờ lại được giao nhiệm vụ do đích thân lão gia tử chỉ định.
Hạ Thiên Vũ cũng ngẩng đầu đầy kiêu ngạo.
"Bác cả nói đi."
"Ông nội giao việc gì cho cháu?"
"Cháu đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Hạ Văn Quốc cười ha hả:
"Là thế này."
"Lần trước ông nội cháu chẳng phải đã nói muốn đón con trai của chú hai cháu là Hạ Tiểu Bạch trở về nhận tổ quy tông sao?"
"Hiện giờ mọi thủ tục đều đã xong."
"Chỉ còn việc cuối cùng."
"Đó là đến thành phố Tân Hải đón nó về nhà họ Hạ."
"Thiên Vũ à, chuyện này giao cho cháu."
Hạ Thiên Vũ:...
Hạ Thiên Hạo:
"Ha ha ha ha!"
Hạ Thiên Minh:
"..."
Hạ Thiên Hạo cười lớn:
"Đúng là việc tốt thật đấy."
"Tiểu Tứ, nhiệm vụ này giao cho em."
"Anh với anh ba đi hẹn hò gái đẹp đây."
Trước khi đi, Hạ Thiên Minh còn vỗ vai cậu một cái.
"Cố lên!"
"Nhớ đón người về thật bí mật, đừng làm ầm ĩ quá."
"Kẻo đám người trong giới biết nhà họ Hạ chúng ta lại tăng thêm một thành viên thế hệ thứ năm."
"Giấu được ngày nào hay ngày đó."
┑( ̄Д ̄)┍ Hạ Thiên Vũ chỉ muốn khóc.
Đây mà gọi là việc tốt gì chứ!
Đi đón một thằng con trai...
Cậu đâu phải gay.
Giờ cậu chỉ muốn đi tán gái thôi.
Cậu dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Hạ Văn Quốc.
Hạ Văn Quốc cười híp mắt:
"Vừa rồi cháu còn nói sẽ vì nhà họ Hạ mà lên núi đao xuống biển lửa cơ mà."
"Cố gắng lên, chàng trai trẻ."
Lý Tư Nguyên nghĩ một chút rồi lấy ra một tấm ảnh Hạ Tiểu Bạch lúc tóc ngắn đưa cho Hạ Thiên Vũ.
"Đây là ảnh của Hạ Tiểu Bạch."
Hạ Thiên Vũ nhìn còn chẳng buồn nhìn lấy một cái, nhét luôn vào túi quần.
"Anh chỉ cần đưa địa chỉ cho tôi là được."
"Tôi chẳng hứng thú gì với Hạ Tiểu Bạch cả."
Lý Tư Nguyên nói:
"Thật ra đây là một chuyện tốt hiếm có đấy."
"Nếu không phải cha tôi giao việc, tôi tuyệt đối sẽ không nhường cho cậu."
Nhìn Lý Tư Nguyên và Lý Tư Tư lúc nào cũng dính lấy nhau, trong mắt Hạ Thiên Vũ chỉ toàn là sự ghen tị.
Cậu cười khẩy:
"Tôi mới không tin cái kiểu khoe khoang trá hình của anh."
Thành phố Tân Hải.
Hạ Tiểu Bạch lưu luyến không rời tiễn Sở Thu Hi đi.
Đôi mắt xinh đẹp bình lặng nhưng lại ẩn chứa nỗi không nỡ sâu sắc.
Trong nhà.
Diệp Lâm vừa làm bánh kem vừa khe khẽ ngân nga một khúc nhạc, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
"Tiểu Bạch ca ca, anh về rồi!"
Nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch mặc chiếc váy xanh thanh nhã bước vào.
Diệp Lâm lập tức bỏ việc trong tay xuống, chạy tới ôm lấy cánh tay trắng ngần của cậu rồi làm nũng:
"Tiểu Bạch ca ca đừng buồn nữa."
"Thu Hi tỷ đi rồi thì chẳng phải vẫn còn em sao?"
Hạ Tiểu Bạch đưa tay xoa đầu cô.
"Được rồi, đừng quậy nữa."
"Anh với Thu Hi đã gặp phụ huynh rồi."
"Ba mẹ anh cũng đồng ý cho bọn anh ở bên nhau."
Diệp Lâm phồng má.
Nhưng lại không tỏ ra quá buồn.
Bởi vì tối nay cô đã chuẩn bị hành động rồi.
"Được thôi, em đi làm bánh tiếp đây."
Hạ Tiểu Bạch thấy cô bé này dễ dỗ như vậy thì hơi ngạc nhiên.
Không phải nên mè nheo thêm một lúc sao?
Có gì đó rất đáng nghi!
Chẳng mấy chốc đã đến buổi tối.
Hạ Tiểu Bạch ngủ một giấc suốt cả trưa.
Sau khi thức dậy liền tắm nước lạnh cho tỉnh táo.
Mái tóc dài tới eo còn phủ một lớp hơi nước mờ ảo.
Thỉnh thoảng vài giọt nước lại nhỏ xuống nền nhà.
Cậu bước đôi chân dài trắng như ngọc ra phòng khách.
Vì vừa mới tắm xong nên trên làn da mềm mại trắng mịn vẫn còn đọng vài giọt nước.
Dưới ánh hoàng hôn chiếu rọi.
Những giọt nước ấy lấp lánh phát sáng.
Khiến làn da của cậu trông như bạch ngọc trong suốt, mềm mại đến mức khiến người ta muốn nâng niu.
Hạ Tiểu Bạch che miệng ngáp một cái.
Vừa lúc nhìn thấy Diệp Lâm đi ngang qua.
"Diệp Lâm, cơm tối xong chưa?"
"Anh hơi đói rồi."
Diệp Lâm nhìn Hạ Tiểu Bạch vừa tắm xong, ăn mặc cực kỳ mát mẻ.
Lập tức cảm thấy cổ họng khô khốc.
Khẽ nuốt nước bọt một tiếng.
Trên người Hạ Tiểu Bạch chỉ mặc một chiếc áo thun trắng mỏng và một chiếc quần đùi mặc nhà siêu ngắn.
Đường cong nổi bật nơi ngực.
Đôi chân dài tròn trịa trắng nõn.
Cùng một phần bờ vai trắng ngần lộ ra ngoài.
Tất cả đều khiến người ta không thể rời mắt.
Khoảng thời gian ở cùng Tiểu Bạch ca ca này.
Diệp Lâm thậm chí còn cảm thấy bản thân sắp biến thành bách hợp mất rồi.
May mà Tiểu Bạch ca ca không phải con gái.
Nếu không cô thật sự sẽ nghi ngờ xu hướng tình cảm của mình có vấn đề.
"Tiểu Bạch ca ca đẹp quá đi."
Cô không nhịn được mà khen.
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười:
"Diệp Lâm cũng rất đẹp mà."
Bước vào phòng khách.
Cậu mới phát hiện nơi này đã được Diệp Lâm trang trí lại.
Trông vô cùng lãng mạn.
Trên bàn ăn ngoài chiếc bánh sinh nhật ra còn có hai phần bò bít tết và mì Ý.
Bên cạnh còn đặt hai chai rượu vang.
Hạ Tiểu Bạch nhận ra đó là chai Lafite quý giá mà chú Diệp cất giữ.
Cậu nghi hoặc nhìn Diệp Lâm.
"Hôm nay đâu phải sinh nhật em?"
Cậu nhớ rõ Diệp Lâm sinh vào tháng ba.
Diệp Lâm cười tươi:
"Nhưng hôm nay là sinh nhật Tử Hiên mà."
"Cho nên chúng ta phải ăn mừng thật vui."
Hạ Tiểu Bạch:???
"Vậy nhân vật chính đâu rồi?"
Diệp Lâm cười đáp:
"Thằng bé đang đi chơi với bạn bên ngoài."
(Bị cô đá một cước đuổi ra khỏi nhà.) Diệp Tử Hiên: o(╥﹏╥)o Hạ Tiểu Bạch:...
Diệp Lâm kéo cậu ngồi xuống.
"Mặc kệ nó đi."
"Chúng ta ăn của chúng ta."
Hạ Tiểu Bạch ăn thử một miếng bánh kem do Diệp Lâm tự làm.
Lập tức cảm thấy ngọt đến ê răng.
Nhưng vẫn còn ổn.
Ít nhất cô chưa bỏ nhầm đường thành muối hay bột ngọt.
Còn bít tết với mì Ý nhìn là biết đồ đặt ngoài.
Hương vị quả thật rất ngon.
Diệp Lâm lấy dụng cụ mở nút chai, cẩn thận mở một chai rượu vang.
"Tiểu Bạch ca ca, uống rượu nào."
"Rượu này ngon lắm đấy."
"Ba em còn chẳng nỡ uống đâu."
Hạ Tiểu Bạch nhìn Diệp Lâm ngồi đối diện.
Cô nâng ly chân cao lên.
Đôi môi anh đào chạm nhẹ vào thành ly rồi uống cạn một hơi.
Gương mặt xinh đẹp lập tức ửng đỏ.
Trông vô cùng quyến rũ.
Đôi mắt long lanh mang theo men say dịu nhẹ nhìn cậu đầy tình ý.
Hạ Tiểu Bạch nghĩ ngợi một chút.
Dù sao cũng đang ở nhà.
Diệp Lâm lại chẳng có "hung khí gây án".
Say thì cứ say thôi.
Chẳng lẽ cô còn có thể làm gì mình được chắc?
Nghĩ vậy.
Cậu cũng học theo Diệp Lâm, uống cạn ly rượu trong một hơi.
Gương mặt thanh lệ thoát tục lập tức đỏ hồng như đóa hồng vừa nở.
Tửu lượng của cậu tuy thấp.
Nhưng không có nghĩa là cậu không thích uống rượu.
Loại rượu này đúng là cực kỳ ngon.
Hương nho thoang thoảng xen lẫn vị chocolate.
Khi uống vào có vị ngọt hậu, hơi đắng nhưng rất dễ chịu.
"Ngon quá!"
"Rượu này ngon thật đấy!"
"Diệp Lâm, rót thêm cho anh một ly nữa đi."
Thấy Hạ Tiểu Bạch uống cạn ly rượu chỉ trong một hơi.
Khóe môi nhỏ nhắn của Diệp Lâm khẽ cong lên thành một nụ cười.
Ánh mắt cô không ngừng lướt qua người mỹ nhân đối diện.
Sau đó khẽ liếm môi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn