Chương 80: Chương 79. Câu chuyện của những người khác (4)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~37 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 3 Câu chuyện của những người khác (4) #6 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của quân Phản Đế quốc.
Vốn dĩ, việc một quốc gia được thành lập hay đi đến bờ vực diệt vong luôn đi kèm với sự đổ máu khủng khiếp.
Nhưng trong số đó, lịch sử của Đế quốc Karuan còn nhuốm máu hơn cả.
Đó là một trong những thời kỳ đen tối nhất đại lục.
Giữa nạn đói hoành hành đến mức người ta còn chẳng có cỏ dại mà ăn, sự bạo ngược của tầng lớp quý tộc lại càng ngày càng trở nên tồi tệ.
Nếu là một tiến trình lịch sử thông thường, hoàn cảnh ấy dẫu có châm ngòi cho một cuộc nổi dậy thì cũng chẳng có gì lạ.
Thế nhưng, nạn đói dai dẳng như một cơn ác mộng bao trùm khắp đại lục đã khiến người dân không còn sót lại chút sức lực nào để nổi dậy chống trả.
Chính vào lúc đó, một vị anh hùng đã xuất hiện.
Một chàng thanh niên xuất hiện, tự xưng là hậu duệ của loài Rồng.
Chàng thanh niên ấy đã dùng sức mạnh thần bí của mình để chăm lo cho người dân, và những nơi chàng đi qua đều ngập tràn mọi phép màu.
Rồi chàng dẫn dắt những người đi theo mình, chính thức tuyên chiến với vương quốc.
Cho đến tận đây, đó vẫn là một diễn biến quen thuộc có thể bắt gặp trong lịch sử của bất kỳ vương quốc bình thường nào.
Nhưng điểm khác biệt hoàn toàn so với câu chuyện của những quốc gia khác là, việc giành chiến thắng trong cuộc chiến và bước lên ngai vàng lại không phải là hồi kết của câu chuyện.
Tương truyền rằng, sau khi lên ngôi, trong bài diễn văn đầu tiên của mình, chàng đã dõng dạc tuyên bố:
"Hãy nhìn những người dân đang quằn quại trong đau khổ trên đại lục này xem! Vẫn còn đó biết bao quốc gia thối nát đang ngày đêm hút máu người dân vô tội!"
Và thế là, ngay khi đất nước vừa được kiến lập, ngài lập tức tuyên chiến với các quốc gia láng giềng. Chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, ngài đã tiêu diệt thêm sáu vương quốc nữa và tạo nên một Đế quốc.
Mọi người truyền tai nhau rằng, kết quả tựa như kỳ tích ấy có thể xảy ra là nhờ vào sự thiếu hụt binh lực và quân nhu do nạn đói gây ra ở các nước khác.
Nhờ thành quả đó, Đế quốc Karuan đã bắt đầu với vị thế của một Đế quốc ngay từ thuở sơ khai, và giờ đây đã trở thành quốc gia bá quyền hùng mạnh nhất đại lục, nghiễm nhiên trở thành trung tâm của cả thế giới.
Tuy nhiên, cũng chính vì thế mà Đế quốc Karuan có vô số kẻ thù.
"Nếu để trôi qua thêm chút thời gian nào nữa, chúng ta sẽ không còn cơ hội đâu."
"Đúng vậy. Hiện tại chính là thời cơ tốt nhất, khi chúng đang tự mãn tin rằng mình là cường quốc bất khả chiến bại. Phải nhắm vào những lúc chúng mất cảnh giác như thế này."
"Đây chính là cơ hội nghìn năm có một!"
Và trong số vô vàn những kẻ thù đó, chỉ có duy nhất một tổ chức có thể duy trì hoạt động ngầm ngay bên trong Đế quốc.
Từng có một tổ chức tội ác tên là Howling duy trì mối quan hệ hợp tác với họ, nhưng sau khi tổ chức ấy bị xóa sổ dưới bàn tay của đương kim Hoàng thái tử, họ đã trở thành tổ chức duy nhất còn ẩn náu trong lòng Đế quốc.
Đó chính là căn cứ bí mật của quân Phản Đế quốc - do hậu duệ của những vương quốc bị Đế quốc tiêu diệt lập nên!
Tại căn cứ bí mật ấy, hàng chục con người đang quyết liệt gây sức ép lên duy nhất một người bằng những ý kiến của riêng mình.
"Howling đã bị tiêu diệt. Hơn nữa lại diễn ra trong một khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi. Chỉ vỏn vẹn trong ba ngày, à không, thực chất là chưa đầy một đến hai ngày, chúng đã hoàn toàn bị xóa sổ."
"Ngay cả trong cuộc Đại chiến, quân đội Đế quốc cũng kết thúc chiến tranh mà hầu như không phải chịu bất kỳ tổn thất nào."
"Đúng thế. So với những quốc gia chiến thắng khác vẫn phải hứng chịu thiệt hại nặng nề về quân sự, thì Đế quốc lại không hề hấn gì, ngoại trừ việc tướng quân Ertea tử trận trong cuộc tấn công bất ngờ của Vương quốc Merdea ở giai đoạn đầu."
"Chính vì thế chúng mới có thể dồn toàn lực vào việc đánh đuổi Howling đang ẩn náu ở hậu phương. Và điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta cũng sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo."
Dù bình thường họ là những người luôn đưa ra các lập luận trái chiều, nhưng riêng chủ đề ngày hôm nay, tất cả đều đồng lòng nhất trí với một kết luận duy nhất.
"Quả nhiên, các ngươi đang cho rằng việc tiếp tục chờ đợi là quá bất lợi sao."
Tiếng lầm bầm của ông lão ngồi ở vị trí cao nhất khiến tất cả mọi người lập tức căng thẳng nhìn ông.
"Đế quốc thực sự rất mạnh. Phải, đó là một quốc gia mạnh đến mức quá đáng."
Không một ai đưa ra lời phản bác nào trước nhận định của ông lão.
Bởi đúng như lời ông nói, Đế quốc hiện tại là quốc gia cường thịnh nhất mà không một thế lực nào dám đụng đến.
"Thế nên các ngươi mới cho rằng đây là cơ hội cuối cùng sao... Phải, một cơ hội tốt đấy. Nhưng các ngươi đã nhầm lẫn một chuyện."
"L-Là chuyện gì vậy?"
Ông lão nhìn những thuộc hạ đã đồng hành cùng mình suốt một chặng đường dài, rồi nở một nụ cười hiền hậu.
"Chúng ta đã quá cũ kỹ rồi."
"Ngài nói vậy là có ý gì?"
"Đúng như nghĩa đen của nó. Chúng ta đã tồn tại quá lâu. Một ngàn năm. Trong suốt khoảng thời gian đằng đẵng ấy, chúng ta sống chỉ để trả thù Đế quốc."
"Đúng vậy, chính vì thế nên...!"
"Không, thành thật mà nói thì chuyện này thực sự kỳ lạ. Trong số những vương quốc sụp đổ khi Đế quốc được thành lập, quốc gia có bề dày lịch sử lâu đời nhất cũng chỉ duy trì được 500 năm. Vậy mà vương quốc đó đã diệt vong được hơn 1000 năm rồi. Dành ra khoảng thời gian gấp đôi chiều dài lịch sử tồn tại của đất nước chỉ để mài dao chờ ngày trả thù..."
Ông lão nở một nụ cười cay đắng, nhìn chằm chằm vào đám thuộc hạ đang ngây người nhìn mình.
Trả thù cho một vương quốc đã bị diệt vong.
Nghe hay đấy, một mục tiêu thật cao cả.
Nuôi dưỡng giấc mộng phục hưng tổ quốc đã mất và dốc hết sức mình vì điều đó.
Rõ ràng đó là một việc làm tốt đẹp.
Thế nhưng, khi khoảng thời gian đó kéo dài đến tận một ngàn năm thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác.
Chỉ vì một đoạn lịch sử từ ngàn năm trước mà biết bao thế hệ hậu duệ đã phải đánh đổi sinh mạng suốt ngàn năm ròng rã.
Liệu có ai dám khẳng định đó là một việc làm đúng đắn hay không?
Liệu có thể đùn đẩy gánh nặng đó cho thế hệ mai sau được không?
"Chúng ta đã mài thanh gươm này quá lâu rồi. Nó rất sắc bén, nhưng lưỡi gươm đã bị mài mòn đến mức chẳng thể nhìn thấy được nữa."
"Nói vậy là... ngài định từ bỏ luôn cả cơ hội lần này sao?"
"Ch-Chuyện đó tuyệt đối không được!"
Một nền giáo dục chẳng khác nào tẩy não.
Ngay từ khi sinh ra, họ đã được nhồi nhét những lý do phải tiêu diệt Đế quốc và được huấn luyện cách thức để chiến đấu chống lại Đế quốc.
Khởi điểm từ một đạo quân nổi dậy, Howling sau đó đã chuyển mình thành một tổ chức tội phạm và dấn thân vào những con đường khác. Thế nhưng tổ chức này lại không làm vậy, họ vẫn luôn một mực duy trì mục tiêu trở thành kẻ thù không đội trời chung của Đế quốc.
Những thế hệ đi trước đã lấy luôn cái tên "Quân Phản Đế quốc" một cách trung thực nhất để răn đe con cháu không bao giờ được quên đi sự thật rằng họ là kẻ thù của Đế quốc.
Đoạn lịch sử kế thừa từ những bậc tổ tiên ấy, nay ông lão đang dự định chặt đứt nó.
"Có vẻ như các ngươi đang hiểu lầm ý ta rồi. Ta không hề bảo là chúng ta sẽ không chiến đấu với Đế quốc."
Nhìn thấy vẻ mặt bối rối của đám thuộc hạ một lần nữa, thủ lĩnh của quân Phản Đế quốc đã nở một nụ cười mãnh liệt và dõng dạc tuyên bố:
"Ta nói các ngươi đã nhầm, là vì các ngươi luôn hành động với suy nghĩ về những thất bại. Đường lui ư? Căn cứ dự phòng cho những trường hợp rủi ro ư? Chúng ta không cần những thứ đó nữa. Để kết thúc cuộc chiến tranh dai dẳng này. Chúng ta sẽ dốc toàn bộ tổng lực vào Lễ hội Đế quốc lần này."
"Toàn bộ tổng lực sao?"
"Đúng vậy. Đế quốc đang rất hùng mạnh, và trong tương lai chúng sẽ còn hùng mạnh hơn nữa. Chính vì thế chúng ta không còn thời gian nữa. Chúng ta phải đặt cược tất cả vào cơ hội duy nhất lần này mà xông lên. Trận chiến nhàm chán kéo dài suốt một ngàn năm nay, dù cho phải thiêu rụi tất cả và hóa thành tro tàn, chúng ta cũng phải kết thúc nó ngay trong lần này, không phải sao?"
Nụ cười mang theo chút điên loạn của vị thủ lĩnh khiến không một ai có thể cất lời đáp lại.
Nhưng họ có thể hiểu được.
Rằng Lễ hội Đế quốc lần này sẽ là dấu chấm hết, và chắc chắn một trong hai phe - Đế quốc hoặc bọn họ - sẽ hoàn toàn biến mất.
Và xác suất kẻ phải biến mất là bọn họ lại cực kỳ cao.
"Ra là vậy... Đúng là thế. Chúng ta đã tồn tại quá lâu rồi."
"Một ngàn năm sao, thật đáng ghê tởm. Cũng đã đến lúc phải kết thúc thôi."
Đế quốc của ngày mai sẽ còn cường thịnh hơn cả Đế quốc của ngày hôm qua.
Dù người ta vẫn thường nói rằng bất kỳ quốc gia nào rồi cũng sẽ đến lúc diệt vong, nhưng đối với Đế quốc hiện tại thì thời điểm đó vẫn chưa tới.
Không, cái thời điểm ấy sẽ còn rất lâu nữa mới xuất hiện.
Quân Phản Đế quốc đã quá mệt mỏi để có thể mòn mỏi chờ đợi khoảnh khắc đó.
Mệt mỏi đến mức, chỉ cần một chút thời gian nữa thôi, họ cũng sẽ tự mình kiệt quệ và tan biến.
"Hahaha, xem ra các ngươi cũng đã hiểu được dụng ý của ta."
Nếu đã vậy, thì trước khi phải chịu đựng một thất bại thảm hại như thế, hãy cứ biến mất một cách thật huy hoàng đi.
Hãy cho bọn người Đế quốc - những kẻ đang sống mà quên đi sự tồn tại của những bậc tổ tiên mà chúng từng tiêu diệt - một phen tỉnh ngộ rằng chúng ta vẫn đang hiện diện!
Ông lão đã tuyên bố như vậy, và không một ai ở đây là không hiểu được hàm ý trong câu nói đó.
"Tại Lễ hội Đế quốc - khởi nguồn của Đế quốc - chúng ta sẽ đặt dấu chấm hết cho Đế quốc!"
Cứ như thế, quân Phản Đế quốc đã chuẩn bị để bắt đầu một trận quyết chiến đặt cược mọi thứ của mình.
#7 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng tại một quán rượu nọ.
Giả sử như.
Liệu có cụm từ nào thú vị hơn cụm từ này không.
Giả sử như tôi là...?
Giả sử như A và B đánh nhau thì sao?
Con người ta thường tưởng tượng ra vô vàn chữ "giả sử như", rồi tự đưa ra lý lẽ của riêng mình và bắt đầu tranh luận nảy lửa.
Và cũng có những kẻ sẵn sàng đặt cược tiền bạc vào những chữ "giả sử như" đó.
"Lần này chắc chắn phải là Marcis rồi! Tiểu thư nhà Nermia đã gia nhập cơ mà! Là gia tộc Nermia danh giá đấy nhé!"
"Đúng vậy, nghe đồn vị tiểu thư nhà Nermia lần này còn là một Triệu hồi sư có khả năng điều khiển Đại ác ma, một đẳng cấp mà ngay cả Học viện Triệu hồi sư cũng không có ai sánh kịp!"
"Chà~ Với đòn tấn công ma pháp của nhà Nermia kết hợp cùng Đại ác ma đảm nhận vị trí tuyến đầu, thì ai có thể đánh bại được họ chứ!"
Bên trong một quán rượu tuy rộng lớn nhưng lại trông khá cũ kỹ, những kẻ đang say sưa nhậu nhẹt và bàn tán sôi nổi đều là những tay cờ bạc.
Đối với những tay cờ bạc này, thời điểm trước thềm Lễ hội Đế quốc mới chính là sự kiện chính thức, chứ không phải bản thân Lễ hội Đế quốc.
Bởi lẽ đó là lúc diễn ra những màn cá cược đánh cược bằng chính con mắt nhìn người và sự may mắn của bản thân.
"Hả? Nghe nói Arcis sở hữu ứng cử viên sáng giá nhất cho danh hiệu Kiếm sĩ mạnh nhất Đế quốc cơ mà?"
"Đúng vậy, gác lại những màn thể hiện xuất sắc tại Lễ hội Đế quốc năm ngoái, thì cậu ta vẫn là nhân tài triển vọng nhất để trở thành Sword Master tiếp theo."
"Có tin đồn cho rằng cậu ta đã thực sự đạt đến cảnh giới Sword Master rồi, nhưng phía Quân đội Đế quốc lại đang phong tỏa thông tin đấy."
Những tay cờ bạc này sẵn sàng đặt cược tiền vào mọi thứ.
Từ việc đoán xem trên tay đối phương có bao nhiêu đồng xu, cho đến việc dự đoán xem ai đó ngoài kia sẽ uống được bao nhiêu ly rượu trước khi gục ngã.
Và dĩ nhiên, bao gồm cả việc đặt cược xem học viện nào sẽ giành chức vô địch trong Lễ hội Đế quốc!
"Thế còn Yugrasia thì sao? Nghe bảo lần này Yugrasia cũng có thêm vài Triệu hồi sư cấp Thần đấy."
"Tỷ lệ cược... điên rồ thật, 12 lần. Đặt một đồng tiền vàng cũng được thu về tận mười hai đồng."
"Nhưng cái gì cũng có lý do của nó cả."
Thế nhưng, ngay cả những tay cờ bạc lão làng này cũng chẳng một ai đặt kỳ vọng vào Yugrasia.
"Dù có Giáo quan Niserwin đến nhậm chức đi chăng nữa, thì cũng mới chỉ vỏn vẹn nửa năm thôi. Khoảng thời gian đó thì làm nên trò trống gì chứ."
Ngoại trừ một vài thiên tài xuất chúng, những nhân vật tỏa sáng nhất tại Lễ hội Đế quốc thường đều là học sinh năm ba hoặc năm tư.
Khoảng cách về năng lực giữa học sinh năm nhất và năm tư có thể không quá lớn, nhưng về mặt kinh nghiệm thực chiến thì lại khác biệt một trời một vực.
Và chính sự chênh lệch về kinh nghiệm đó lại tạo ra sự khác biệt vô cùng to lớn trong một cuộc chiến thực thụ như Lễ hội Đế quốc.
Thực chiến là nơi mà chỉ một sai sót nhỏ nhặt cũng có thể khiến người ta phải gánh chịu thất bại trước một đối thủ yếu kém hơn mình.
Mức độ trải nghiệm thực chiến lại bất ngờ tạo ra một biến số vô cùng quan trọng.
"Nếu là năm sau thì không nói, nhưng chỉ với nửa năm ngắn ngủi mà đòi tạo ra biến số thì hơi khó, đẳng cấp của Lễ hội Đế quốc đâu có thấp đến thế."
"Dù cho Niserwin - một trong những Triệu hồi sư huyền thoại - có thực sự trở thành giáo quan đi chăng nữa thì sự thật đó vẫn không hề thay đổi."
"Chỉ cần nhìn vào tỷ lệ cược 12 lần là đủ hiểu rồi còn gì."
"Thế tỷ lệ cược của Arcis và Marcis là bao nhiêu vậy?"
"Arcis là 1. 2, còn Marcis là 1. 3? Bèo bọt quá."
"Mercaria thì tận 49 lần... Nói thật chứ, không phải nên tổ chức một trận đấu dành riêng cho Mercaria luôn sao?"
"Cậu không biết à? Hồi Lễ hội Đế quốc mới được tổ chức người ta cũng từng làm thế rồi, nhưng vì nó chán ngắt quá nên Hoàng đế đã hạ lệnh dẹp bỏ, từ đó về sau không còn xuất hiện nữa đấy."
Trong số những người đang vừa nâng ly vừa bàn tán rôm rả kia, tuyệt nhiên không một ai dự đoán Yugrasia sẽ giành chức vô địch.
Chỉ lác đác vài kẻ ôm mộng đổi đời nên mới đánh liều vứt đi một số tiền nhỏ lẻ.
Ngay chính lúc đó.
Rầm!
"Có khách đến nè!"
"C-Cái quái gì vậy?"
Chuyện khách hàng đạp cửa xông vào cũng chẳng có gì lạ lẫm ở đây.
Rốt cuộc thì những kẻ tìm đến cái nơi vừa là quán rượu vừa là sới bạc này đều là loại người chẳng có lấy một nhân cách tử tế.
Thế nhưng, nếu đối tượng lại là một bé gái nhỏ nhắn chỉ chừng mười tuổi thì câu chuyện lại hoàn toàn khác.
"Này, cô bé. Đây không phải là chỗ dành cho trẻ con đâu."
"Chết tiệt, lại thằng ngốc nào để lộ địa chỉ cho con gái mình rồi hả? Dù có thế nào đi chăng nữa thì cũng đừng có mang theo con gái vào đây chứ!"
"Phải đấy, đối với những kẻ cặn bã dưới đáy xã hội như bọn này thì những đứa trẻ ngây thơ mới là thứ đáng sợ nhất."
"Này này, đuổi con bé ra ngoài mau, đuổi đi!"
Bất chấp việc bị vô số ánh mắt soi mói đổ dồn về phía mình, đặc biệt là những gương mặt bặm trợn đầy sẹo, bé gái vẫn hiên ngang bước những bước chân ngắn ngủn tiến về phía trước.
"Cô bé à, nhóc vẫn chưa đủ tuổi để đến những nơi như thế này đâu."
"Đúng thế đúng thế. Trẻ con không được phép bước vào đây đâu."
"Là một cô bé dễ thương đấy chứ? Có muốn uống một ly với ông anh này không nào?"
"Khoan đã, cái thằng vừa nói câu cuối cùng là thằng nào? Báo Quân đội Đế quốc bắt nó đi."
Thấy những gã đàn ông bắt đầu lần lượt tiến về phía mình, bé gái rốt cuộc cũng nhăn mặt khó chịu.
Và rồi, đối với vật tế thần đầu tiên dám vươn tay về phía mình.
"Tuyệt kỹ Arcadia, Cú đấm Hủy diệt Lolicon☆"
"Kueeeek!"
Một cú đấm móc từ dưới lên cực kỳ gọn gàng đánh trúng cằm, đối thủ lập tức trợn ngược hai mắt và đổ gục xuống sàn ngay sau đòn tấn công dứt khoát ấy.
"C-Cái gì thế?"
"Bị một con nhóc đánh gục chỉ với một đòn duy nhất á?"
"Khoan đã! Tên đó là Lính đánh thuê cao cấp Pelet cơ mà! Nghe bảo gã ta đủ sức đối đầu với cả Hiệp sĩ đấy!"
Vừa nhìn đám người đang xôn xao bàn tán nhưng không một ai dám lại gần mình, bé gái bỗng cảm thấy có chút nuối tiếc.
'Hức... Những lúc thế này thì tụi nó phải hét lên "Sao mày dám đánh đồng đội của bọn tao!" rồi xông lên thì em đây mới có cớ đập thêm được chứ!'
Nhưng hôm nay cô bé còn có nhiệm vụ khác phải làm.
Chủ nhân đã hứa rằng chỉ cần hoàn thành tốt việc này, ngài ấy sẽ tạo ra một cuộc sống học đường thú vị hơn nữa vào năm sau.
Cố gắng xốc lại tinh thần, cô bé kéo chiếc ghế đặt ngay trước mặt ông chủ quán rượu - người đang lau ly - rồi ngồi phịch xuống với một động tác nhẹ nhàng.
"Dù cho quán rượu của chúng tôi có lộn xộn đến mấy thì tôi cũng không thể bán rượu cho một đứa trẻ được đâu nhé?"
"Hừ, em đây không có hứng thú với rượu! Với lại từ bao giờ mà chỗ này lại quan tâm đến mấy cái quy tắc đó thế hả? Đùa nhau chắc?"
Nói đoạn, cô bé nhỏ nhắn lôi ra một chiếc túi phát ra tiếng kêu leng keng, rồi ném thẳng về phía ông chủ quán rượu kèm theo một nụ cười mỉm.
"Yugrasia, 5. 000 Vàng. Nếu nhát gan thì cứ việc biến đi cho khuất mắt."
Tỷ lệ cược 12 lần.
Trong một vụ cá cược mà mọi tay cờ bạc chuyên nghiệp đều đinh ninh rằng sẽ nắm chắc phần thua.
Chỉ có duy nhất vị chủ nhân của cô bé màu bạc này, là người dám khẳng định chắc nịch về một chiến thắng tất yếu.
— Là 1 đứa đã đọc qua mobuseka, toii quá quen với vụ này: >

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn