Chương 72: Chương 71. Cứ làm, rồi sẽ được thôi (6)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~38 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 3 Cứ làm, rồi sẽ được thôi (6)
"Đã lâu rồi mới được vận động gân cốt, cảm giác thật là sảng khoái."
"Đúng thế đó! Quả nhiên là chủ nhân! Ngài có cùng sở thích với em mà!"
Tuy cái gậy sắt này chỉ toàn lựa những lời tôi muốn phủ nhận nhất để nói, nhưng hôm nay tâm trạng tôi đang rất tốt nên cứ mặc kệ cô nàng vậy.
Suốt thời gian qua ở Tổ chức Tà ác, tôi đã phải dùng chính tấm thân này để huấn luyện đám đệ tử một cách vô cùng khắc nghiệt, nhưng kể từ khi trở thành giáo sư, tôi chỉ toàn phải lo chuyện dạy học và xử lý giấy tờ hành chính nên xương cốt đã cứng đơ hết cả rồi.
Bản thân tôi thì không hẳn là một... thiếu niên bệnh tật, cũng chẳng phải là một... trung niên ốm yếu gì cho cam.
Nhưng để duy trì cái hình tượng "trung niên bệnh tật" của mình, tôi đã không thể tập luyện kiếm thuật hay rèn luyện thể lực một cách đàng hoàng như hồi còn ở tổ chức nữa.
Cũng may nhờ có Giáo sư Halian tạo cơ hội nên đã lâu lắm rồi tôi mới được thỏa sức vận động cơ thể như thế này.
Dẫu vậy, có vẻ như tôi vẫn không thể chống lại được quy luật của thời gian. So với một năm trước, phong độ của tôi có vẻ đã giảm sút đi khá nhiều rồi.
"Không đâu chủ nhân, ngài vẫn chưa hề xuống phong độ chút nào cả! Cái nhịp điệu nện đám đệ tử ngày xưa của ngài vẫn còn sống động lắm!"
Có lẽ vì dạo gần đây Aris đã trở thành Sword Master nên đất diễn của cô bé ít đi, thành ra cái gậy sắt này hôm nay trông có vẻ vô cùng phấn khởi.
"Đúng vậy, đúng vậy! Đã bao lâu rồi em mới lại được tận hưởng cái cảm giác sướng tay tê tái này chứ!"
"Nhưng bắt đầu từ ngày mai kỳ nghỉ hè sẽ kết thúc, và thời khắc tỏa sáng của ngươi cũng chấm dứt luôn!"
"Ứ ừ! Chủ nhân thật quá đáng! Quá đáng quá đi mà!"
Dù có quá đáng thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Lễ hội Đế quốc đã cận kề rồi, thế nên tôi cần phải quản lý... à không, là điều chỉnh lại trạng thái tinh thần của đám học sinh một chút.
Ngày trước khi huấn luyện đệ tử trong tổ chức, mỗi khi chuẩn bị bước vào những sự kiện quan trọng như các trận chiến tranh giành thứ hạng, tôi luôn cho họ tạm nghỉ đấu tập.
Bởi vì tổ chức của chúng tôi đi theo hướng tinh nhuệ, nên chỉ cần một thành viên bị chấn thương thôi cũng sẽ là một tổn thất vô cùng lớn đối với tôi!
Hiểu được nỗi lòng đó của tôi, đám đệ tử khi xưa cũng rất biết cách kiềm chế lẫn nhau mỗi khi có sự kiện quan trọng sắp diễn ra.
"Chẳng phải tụi nó chỉ vì biết rằng nếu có bị thương thì sẽ bị ngài dùng em nện cho thừa sống thiếu chết để hồi phục nên mới biết điều như thế sao?"
"Cũng có một phần là vì lý do đó. Nhưng khi ấy là do hoàn cảnh bắt buộc thôi."
"Bắt buộc cái nỗi gì chứ! Các bài huấn luyện của chủ nhân toàn là những thứ quái dị đến mức tổ chức phải phái trị liệu sư đến túc trực mỗi ngày, bộ ngài tưởng em không biết chắc!"
"Tặc lưỡi, cái đồ tinh ranh này."
"Hừm, chủ nhân và em là mối quan hệ không thể tách rời mà! Những gì chủ nhân biết thì em cũng biết gần hết đấy nhé!"
Nhìn cô nàng ưỡn cái lồng ngực phẳng lì ra vẻ đắc ý, trông có vẻ cũng có chút đáng yêu... nếu chỉ nhìn ở vẻ bề ngoài.
"Em là một vị nữ thần đáng yêu cả bên trong lẫn bên ngoài đấy nhé!"
"Rồi rồi, ai thèm tranh với ngươi."
Cả tôi và cô nàng đều thế, dù chỉ là một ngày nổi loạn xả stress nhưng bao nhiêu căng thẳng tích tụ bấy lâu nay dường như đã hoàn toàn tan biến sạch thế.
"Chủ nhân, chủ nhân! Trước khi Lễ hội Đế quốc kết thúc, chúng ta lại chơi đùa như thế này thêm một lần nữa có được không? Chỉ một lần nữa thôi mà?"
"Hừm... Cái này chắc tôi phải suy nghĩ kỹ lại đã."
Việc này không chỉ giúp tôi giải tỏa căng thẳng mà còn khiến cô nàng thỏa mãn, không còn lải nhải bên tai suốt một thời gian dài nữa. Dẫu không thể làm thường xuyên nhưng thỉnh thoảng đổi gió thế này cũng không phải là không thể.
"Nhưng mà cái con bé Aris giờ đã là Sword Master rồi, nguy hiểm lắm đấy."
Trong số đám đệ tử cũ của tôi, liệu có bao nhiêu kẻ muốn găm một nhát kiếm vào bụng tôi nhỉ?
Dù không biết con số chính xác nhưng tôi cá là dư sức vượt quá bàn tay năm ngón.
Dựa trên kinh nghiệm xương máu đó, trong số đám học sinh này, chắc chắn sẽ có đứa muốn găm một nhát kiếm vào bụng kẻ đã phát minh ra cái trò tự học buổi tối phiền phức này.
Và kẻ nguy hiểm nhất trong số đó đương nhiên chính là Sword Master Aris rồi.
"Nhưng mà chủ nhân? Ngài đã từng hạ gục cả Kiếm Thánh lẫn cô nàng đệ tử có máu chấp niệm điên cuồng kia rồi cơ mà? Đã có chiến tích hai lần đập tơi tả Sword Master rồi thì ngài còn sợ cái gì chứ?"
Đành rằng chiến tích là như thế thật.
"Nhưng dẫu sao cô bé vẫn là một Sword Master."
Cảnh giới được gọi là điểm khởi đầu và cũng là điểm kết thúc của kiếm thuật chính là Sword Master.
Nói cách khác, đối với các kiếm sĩ thông thường, đó có vẻ là điểm tận cùng của kiếm thuật, nhưng một khi đã thực sự bước chân vào cảnh giới Sword Master, họ mới chợt ngộ ra một điều.
Rằng họ chỉ vừa mới bắt đầu hiểu được thế nào là kiếm mà thôi.
Dù cho người thốt ra câu triết lý đầy nghiêm túc này lại chính là bao cát hoàng gia – Công chúa Kiếm thuật, khiến cho độ uy tín của nó có phần sụt giảm nghiêm trọng, nhưng dẫu sao cô ta cũng từng là Sword Master trẻ tuổi nhất của Đế quốc.
À không, vì việc Aris đột phá thành Sword Master vẫn chưa được công bố rộng rãi nên hiện tại Leah vẫn là Sword Master trẻ tuổi nhất trên danh nghĩa.
Tóm lại, đó là những lời vàng ngọc của một vị Công chúa Kiếm thuật thực thụ.
Có nghĩa là Aris hiện tại đang không ngừng tích lũy và nâng cao thực lực của mình ở một cảnh giới hoàn toàn khác biệt!
Hôm nay cô bé bị đánh bại là do bị đánh úp bất ngờ khi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chứ từ lần sau, chắc chắn ngay cả khi tôi chỉ đi ngang qua, cô bé cũng sẽ lập tức chém ra Kiếm Aura cho xem.
"Thế nên, cơ hội duy nhất của chúng ta là luôn nhắm vào gáy của Aris khi cô bé sơ hở mà thôi!"
"Nhưng ngài vẫn không hề có ý định từ bỏ đúng không chủ nhân! Quả nhiên đúng là chủ nhân của em! Hóa thân của ham muốn!"
Chậc... Đã lỡ nếm trải cái cảm giác sướng tê tái này rồi thì làm sao mà từ bỏ cho đành chứ.
"Người ta vẫn bảo những trò bắt đầu muộn màng luôn là những trò vui vẻ nhất mà! Chủ nhân quả là may mắn khi có một chuyên gia nện người như em làm đồng đội đấy!"
"Ngươi thực sự khiến tôi nhận ra mình đã sống một cuộc đời vô cùng sai lầm đấy!"
Có một linh hồn của kẻ thích nện người làm đồng đội tri kỷ thì có gì đáng tự hào chứ!
Còn không hữu dụng bằng linh hồn của một vị Pharaoh cổ đại có tài gian lận bài bạc nữa kìa!
"Pharaoh chẳng phải là vua sao? Là vua thì phải vô cùng hữu dụng chứ!"
"Không, đó chỉ là một tên ngốc đánh cược cả mạng sống vào một trò chơi bài, rồi đến cuối cùng lại tự thua chính bản thân mình mà thôi."
Hơn nữa, ở cái thế giới giả tưởng này, biết chơi bài giỏi thì cũng chẳng để làm gì.
Mà không, nếu là một bậc thầy gian lận thì chắc cũng có thể kiếm được chút tiền từ cờ bạc nhỉ?
Nhưng khác với cái nơi dùng bài để phân định thắng thua kia, ở thế giới này người ta dùng nắm đấm để nói chuyện. Thế nên nếu một kẻ không có thế lực chống lưng mà dám đến sòng bạc lột sạch tiền của người ta thì chắc chắn sẽ bị băng nhóm bảo kê ở đó đập cho nhừ tử.
Bởi vì sòng bạc luôn là nguồn thu nhập béo bở của các tổ chức tà ác mà!
"Thế hóa ra em là kẻ vô tích sự lắm sao? Từ giờ trở đi, kể cả chủ nhân có bị mấy cô chị đáng sợ ngoài kia truy sát thì em cũng thèm giúp nữa nhé?"
"Tôi xin lỗi."
"Nhận lỗi nhanh đấy, em thích rồi đấy!"
Tuy trông có vẻ hơi hèn mọn một chút nhưng biết sao được.
Nếu lỡ đụng độ mấy cô nàng đáng sợ đang truy lùng tôi mà không có cô nàng này bên cạnh thì sao chứ?
Nên nhớ mỗi cô nàng ngoài kia đều có ít nhất một Sword Master túc trực bên cạnh làm hộ vệ đấy.
Mà khoan, rốt cuộc kiếp trước tôi đã sống cái kiểu gì mà lại lâm vào nông nỗi này thế hả?
"Chủ nhân? Chẳng phải ngài từng bảo ở các quốc gia thông thường, chỉ những nước có thực lực quân sự mạnh mẽ mới sở hữu Sword Master thôi sao?"
"Đúng vậy."
"Thế thì cứ coi như ngài đang bị các thế lực quân sự cấp quốc gia truy sát đi cho sang?"
"Chúng ta đang bị cả một Đế quốc mạnh nhất thế giới truy lùng đấy. Mấy cái quốc gia thông thường tuổi gì so được."
"Và ngài, kẻ đang thong dong sống ngay giữa lòng cái Đế quốc mạnh nhất thế giới đó, quả thực cũng là một sự tồn tại vô cùng nực cười đấy!"
Ừm, nghĩ lại thì đúng là nực cười thật.
"Đã biết thế thì từ giờ hãy biết ngoan ngoãn nghe lời vị nữ thần vĩ đại này đi nhé!"
"Biết rồi, biết rồi."
Nếu là ngày thường thì tôi đã thấy phiền phức rồi, nhưng hôm nay tâm trạng tôi đang cực kỳ tốt nên việc trò chuyện cùng cô nàng thế này cũng không thấy mệt mỏi chút nào.
Quả nhiên vận động thể lực là phương pháp giải tỏa stress tốt nhất mà.
Cơ thể khỏe mạnh, tinh thần sảng khoái!
Hỡi mọi người, chúng ta hãy cùng nhau chăm chỉ tập thể dục... À mà khoan, với cái tình trạng bụi mịn ô nhiễm hiện nay thì tập thể dục ngoài trời có vẻ hơi phản tác dụng nhỉ?
— (cái bên trên hong phải toii viết đâu nha. Trong file raw hết trơn á~) #8 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một giáo sư
"Giáo sư Niserwin là nguồn cơn của mọi tội lỗỗỗỗiiiii!"
Tuy cảm thấy sau lưng mình đang vô cùng nóng rát nhưng tôi lại không dám quay đầu lại nhìn.
Bởi vì tôi thừa biết lý do tại sao sau lưng mình lại nóng rát như vậy!
"Nào, c-chúng... ừm..."
"Giáo sư, chúng em rất mong cô có thể nói năng một cách rõ ràng và gãy gọn hơn."
"V-Vâng! Cô biết rồi! Nội dung bài học hôm nay là...!"
Chỉ cần tôi nói lắp bắp một chút là ngay lập tức sẽ có một học sinh chen ngang vào để chỉnh đốn.
Đối với một giáo sư thì việc này quả thực có chút quá đáng, nhưng người tạo ra tình cảnh trớ trêu này lại chính là cái miệng hại thân của tôi, nên tôi chẳng thể mở lời oán trách ai được.
Dĩ nhiên, nguyên nhân sâu xa và trực tiếp nhất vẫn hoàn toàn thuộc về Giáo sư Niserwin!
Thế nên tôi chỉ biết không ngừng nguyền rủa Giáo sư Niserwin trong lòng mà thôi!
"Giáo sư, bài giảng lại bị dừng rồi."
"Cô xin lỗỗỗỗĩĩĩĩĩ!"
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè... nói nghe thì có vẻ như chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi, nhưng thực ra chính là ngày hôm qua.
Giáo sư Niserwin đột ngột xuất hiện, quét sạch toàn bộ học sinh rồi trưng ra một bộ mặt vô cùng sảng khoái.
Được rồi, chuyện đó thì cũng không có gì đáng nói đi.
Nhưng tại sao lúc đó...
"Tại sao... tại sao Giáo sư Niserwin lại đột nhiên xuất hiện ở đây?"
"Đó là theo yêu cầu của Giáo sư Halian đấy. Cô ấy bảo tôi cũng nên tham gia trải nghiệm thử một lần xem sao..."
Trước câu hỏi cuối cùng của một học sinh đang hấp hối, Giáo sư Niserwin đã thản nhiên trả lời một câu vô cùng thừa thãi như vậy.
Và người học sinh đó đã khắc cốt ghi tâm câu nói đó vào lòng trước khi trút hơi thở cuối cùng...
Ngay sau khi được hồi sinh, cậu ta liền lập tức đem thông tin này đi rêu rao khắp nơi. Kết quả là tôi bị gắn mác là kẻ chủ mưu đã triệu hồi con ác quỷ Niserwin đến để tàn sát học sinh.
Thay vì dám đi oán hận Giáo sư Niserwin (người mà không ai dám đụng vào), bọn họ lại quay sang trút giận lên cái tấm bia đỡ đạn dễ bắt nạt là tôi đây.
Nhờ đó mà giờ đây tôi đang phải gánh chịu những ánh nhìn sắc lẹm đầy oán hận từ phía học sinh!
Tình cảnh này thực sự quá đỗi đau khổ đối với tôi rồi!
"Giáo sư, chữ viết của cô cẩu thả quá, tụi em không đọc được gì cả."
"Cô xin lỗỗỗỗĩĩĩĩ! Cô sẽ viết thật nắn nót!"
Bàn tay run rẩy bần bật khiến nét chữ của tôi có phần hơi vẹo vọ, thế mà chúng cũng không thèm buông tha cho tôi.
"Trong trường hợp của những triệu hồi thú cấp cao như thế này thì ma lực..."
"Phần đó lúc nãy cô vừa nói rồi."
"Cô xin lỗỗỗỗĩĩĩĩ!"
Tất cả đều là tại Giáo sư Niserwin! Ánh mắt của đám học sinh lạnh lùng đến mức tôi không tài nào tiến hành bài giảng một cách bình thường được.
Mà bài giảng không tiến hành được thì ánh mắt của chúng lại càng thêm phần lạnh lẽo hơn.
Thế là tôi lại càng thêm cuống cuồng và hoảng loạn, dẫn đến bài giảng lại càng tệ đi, rồi ánh mắt của chúng lại càng lạnh lùng hơn nữa...
Làm sao tôi có thể cắt đứt cái vòng lặp phản tác dụng vô cùng đáng sợ này đây!
Sau khi kết thúc vài tiết học đầy bão táp, tôi chỉ biết vội vã chạy trốn về văn phòng giáo viên để thở phào nhẹ nhõm.
"Tôi thực sự không muốn làm cái việc này chút nào cả..."
Và rồi, thời khắc tự học buổi tối lại một lần nữa gõ cửa.
"Hahaha, chẳng phải trước đây cô từng rất hào hứng với việc này sao?"
"Muam à, đến cả cậu cũng trêu chọc tôi nữa thì tôi khóc thật đấy nhé! Lúc đó tụi nhỏ đâu có đáng sợ đến mức này đâu chứ!"
"Lúc tụi nhỏ hiền lành thì cô đè đầu cưỡi cổ người ta, đến khi người ta đáng sợ thì cô lại muốn bỏ chạy sao. Làm giáo sư thì không được phép hành xử vô trách nhiệm như vậy đâu."
"Muam làm sao hiểu được chứ! Cậu có biết hôm nay tôi đã phải trải qua những gì không!"
"Thế nên đáng lẽ cô nên biết cẩn trọng lời nói của mình hơn."
"Tôi thề là tôi không hề biết Giáo sư Niserwin lại thực sự ra trận đâu mà!"
Nếu biết trước kết cục sẽ ra nông nỗi này thì tôi đã không bao giờ phát ngôn bừa bãi như thế rồi!
Nhưng giờ thì đã quá muộn.
Thực tế trước mắt tôi chính là áp lực đè nặng cùng những ánh mắt lạnh lùng đến xương tủy của đám học sinh.
"Hôm nay tôi sẽ không bị tụi nhỏ đánh chết đâu đúng không?"
Đáp lại câu hỏi đầy khẩn thiết của tôi chỉ là một sự im lặng kéo dài đến đáng sợ từ phía Muam.
"... Tôi đang đợi một câu trả lời an ủi từ cậu đấy, sao cậu cứ im lặng mãi thế hả? Tôi cũng đã làm gì đắc tội với cậu đâu hả Muam?"
"Không phải vậy đâu. Chỉ là tôi thấy lời nói của Giáo sư Halian có tính khả thi quá cao nên..."
"Đừng nói những lời đáng sợ đó nữa! Tại sao cậu lại trưng ra cái bộ mặt vô cùng nghiêm túc đó để suy nghĩ về chuyện này chứ hả!"
Cái bộ dạng nghiêm túc thường ngày của Muam vốn đã đáng sợ rồi, giờ cậu ta lại trưng ra vẻ mặt đăm chiêu nghiêm trọng đó khiến tôi càng thêm phần kinh hãi hơn.
Và nỗi sợ hãi đó cuối cùng cũng đã biến thành hiện thực.
"Cô ta ở đằng kia!"
"Giáo sư Halian đang ở đằng kia kìa!"
"Tiêu diệt cô ta đi!"
"Hiiii!"
Đám học sinh lao xuống tầng một với một tốc độ kinh hoàng, ngay khi vừa nhìn thấy tôi liền lập tức hô hào lao vào tấn công.
Mà khoan đã, cái câu "Tiêu diệt cô ta đi" kia là thế nào hả! Dẫu sao tôi cũng là giáo sư của tụi nó cơ mà!
Dù cho mối quan hệ giữa giáo viên và học sinh ở học viện này có kỳ quặc thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn là người thầy cao như núi của tụi nó kia mà!
Người ta vẫn bảo không được phép dẫm lên cả bóng của người thầy, thế mà đám nhóc này lại đang muốn dẫm đạp lên chính tấm thân gầy gò của tôi để bước qua luôn kìa!
"Muam ơi cứu... Muam? Cậu đang làm cái trò gì thế hả?"
Trong cơn nguy khốn, tôi đau đớn ngoảnh đầu lại cầu cứu, để rồi đập vào mắt tôi chính là...
"Tinh linh vương hệ Nước mà tôi khế ước vốn có thuộc tính không mấy hòa hợp với Boreas của Giáo sư Halian cho lắm."
"Tôi thực sự rất muốn biết cái thuộc tính không hòa hợp đó thì có liên quan quái gì đến việc cậu tự dựng lên một bức tường nước chặn ngay sau lưng tôi thế hả?!"
"Từ xưa đến nay, chẳng phải trong binh pháp luôn có một chiến thuật kinh điển như thế này sao?"
Linh cảm xấu của tôi dường như đang dần được xác nhận một cách vô cùng rõ ràng.
"Có phải cái chiến thuật mà cậu đang nghĩ tới chính là cái chiến thuật mà tôi đang nghĩ tới không hả Muam?"
"Vâng, chính là thế trận Bối Thủy không đường lui mà cô đang nghĩ tới đấy."
"M-M-Muammmmmm!"
Tôi điên cuồng đập rầm rầm vào bức tường nước, nhưng Muam vẫn không hề biến đổi sắc mặt, thản nhiên đứng nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng của một vị thẩm phán đang tuyên án tử hình.
"Người xưa có câu, người buộc chuông phải là người cởi chuông."
"Nhưng cơn thịnh nộ này là do Giáo sư Niserwin gây ra chứ đâu phải do tôi tạo ra đâu hả!"
"Dẫu vậy, điểm khởi đầu cho chuỗi sự kiện này chắc chắn là xuất phát từ những lời nói của Giáo sư Halian rồi."
"Tôi biết lỗi rồi! Tôi thực sự, thực sự biết lỗi rồi mà!"
"Người cần nghe lời xin lỗi đó của cô không phải là tôi, mà chính là đám học sinh đang lao tới kia kìa."
Đám học sinh vừa chạy hết bậc cầu thang tầng hai hiện tại trông không khác gì những chiến binh đang rơi vào trạng thái cuồng nộ, điên cuồng lao thẳng về phía tôi.
"Các em ơi cô xin lỗi! Cô thực sự biết lỗi rồi mà!"
Tôi vừa phải chật vật chống đỡ hàng loạt triệu hồi thú lao vào, vừa phải vất vả ngăn chặn những đường kiếm sắc lẹm chém tới.
Và mặc cho tôi có liên tục ráo hoảnh mở miệng xin lỗi suốt cả buổi tối, thì phải đến tận đêm muộn, đám học sinh mới chịu chấp nhận tha thứ cho những lỗi lầm mà tôi đã gây ra.
—
"Còn không hữu dụng bằng linh hồn của một vị Pharaoh cổ đại có tài gian lận bài bạc nữa kìa!" Yughioh vẽ luật moment: >
"Vâng, chính là thế trận Bối Thủy không đường lui mà cô đang nghĩ tới đấy." Trong sử Trung Quốc thì từng có 1 trận chiến giữa một đội quân bị thua thiệt quân số nặng, vị chủ tướng này đã cho dàn trận ngay trước 1 con sông. Trước mặt là quân giặc, sau lưng thì không đường thoát đã làm tăng sĩ khí cho quân lính vì đầu hàng cũng chết, chạy cũng chết còn chiến thì may ra có cơ hội sống và kết quả là họ đã thắng trước 1 quân lực áp đảo.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn