Chương 34: Chương 33. Ngoại truyện - Ký ức của một vị Hoàng nữ (3)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~30 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 2 Ngoại truyện - Ký ức của một vị Hoàng nữ (3) #4 Thâm tâm của họ: Câu chuyện của một ác nhân
"Có vấn đề gì sao?"
"Không có."
Tại sao? Tại sao lại không có vấn đề chứ?
Dù sao thì chuyện lần này ngay cả ta cũng thấy có chút nguy hiểm, thế mà ả lại thản nhiên phán rằng không có vấn đề gì.
Chứ lị, vì lợi ích cá nhân mà dám lừa gạt các quan chức Hoàng gia, mượn danh Hoàng tộc để tạo ra một cánh đồng thảo mộc á?
Lấy cớ đó để vắt kiệt ngân sách từ Bộ Tài chính, chọn địa điểm, xây dựng một nông trang tuyệt vời để trồng thảo mộc, rồi còn điều động cả nhân lực đến chăm sóc... mà mục đích thực sự chỉ là để ta có trà ngon uống!
Vậy mà bảo là không có vấn đề gì ư!
Nếu đây mà là một thế giới dân chủ thì có bị luận tội phế truất cũng chẳng có gì lạ!
"Mà này, mãi không thấy Leah quay lại. Ngươi đi dỗ chị ấy một chút đi."
"Thưa Điện hạ, con người ta vốn dĩ càng dỗ sẽ càng khóc. Hiệp sĩ Leah tính tình đơn thuần, ngài cứ đợi một chút, cô ấy tự khắc sẽ nguôi giận rồi quay lại thôi."
Miệng thì nói vậy, chứ thú thực nếu cứ ở cạnh Hiệp sĩ Leah đang nức nở mà để bị người khác hiểu lầm thì to chuyện.
Cứ tưởng cô nàng chỉ là thiên kim của một gia tộc Tử tước hay Nam tước nào đó, hoặc được giữ chức vụ Nam tước, Tử tước gì đó vì là cận vệ riêng của Hoàng nữ.
Nào ngờ đâu! Lại là thiên kim của Hầu tước Ares - gia tộc nổi tiếng là một trong Tuyệt đối Thập gia của Đế quốc.
Đã vậy còn là mầm non triển vọng nhất của gia tộc đó nữa chứ!
Ngay cả người anh trai là Hầu tước tương lai cũng phải nể trọng cô nàng, đích thị là một nhân vật nắm trong tay quyền lực to lớn trong gia tộc!
Lỡ có tin đồn ta làm một người như vậy khóc thì sao?
Không chừng sẽ bị Hầu tước Ares thủ tiêu mà thần không biết quỷ không hay.
À không, trước đó chắc ta đã bị đám nữ hiệp sĩ ái mộ Hiệp sĩ Leah băm vằm ra thành trăm mảnh mất rồi.
Thế nên, chuyện trêu chọc Hiệp sĩ Leah chỉ nên giới hạn trong căn phòng của Hoàng nữ thôi. Tất nhiên là ta sẽ không dừng lại đâu.
Thú vui duy nhất của ta ở chốn Hoàng gia này, sao có thể từ bỏ được chứ!
Sau một hồi im lặng, dường như không thích khoảng tĩnh lặng ngắn ngủi đó, Hoàng nữ cất giọng khô khốc.
"Chán quá."
Cũng phải thôi.
"Điện hạ phần lớn thời gian đều rảnh rỗi nên đương nhiên là vậy rồi ạ."
Những thành viên Hoàng tộc khác đều có gia sư chuyên nghiệp kèm cặp, còn được trải nghiệm đủ thứ công việc, riêng Hoàng nữ của chúng ta thì chẳng làm gì cả.
"Biết rồi thì làm trò gì đó cho vui đi."
"Thế ngài muốn vui theo kiểu nào đây ạ?"
Trước câu hỏi của ta, Hoàng nữ ngẫm nghĩ một lát rồi mỉm cười đáp:
"Chiến lược, chiến thuật, ngươi có tự tin không?"
Dạ vâng, hồi xưa trình độ chơi đánh trận giả của thần cũng khá là…
#5 Thâm tâm của họ: Câu chuyện của một Hiệp sĩ hộ vệ
"Hức... dù sao thì mình cũng là cận vệ của Điện hạ mà."
"Đúng vậy, Hiệp sĩ Leah là một hiệp sĩ xuất chúng mà!"
"Ngài có thể làm được!"
"Bọn em luôn tin tưởng Hiệp sĩ Leah! Ở cái chốn Hoàng gia này, không tin ngài thì còn biết tin ai chứ!"
Vừa dụi đôi mắt đỏ hoe, tôi vừa bước ra khỏi phòng của các hầu gái ở gần đó để tiến đến phòng của Điện hạ.
Dạo này Điện hạ quá đáng thật.
Kể từ khi anh Ast đến, những trò trêu chọc của ngài ấy càng ngày càng quá đáng hơn.
Cứ như thể ngài ấy không muốn thua kém anh Ast nên mới ra sức bắt nạt tôi, lạy trời hai người họ làm ơn đừng lôi tôi ra làm trò tiêu khiển nữa.
"Thêm vào đó..."
Những chuyện khác thì không rõ, nhưng tôi vẫn còn khả năng phát triển!
Các cô hầu gái đã nói thế.
Họ bảo kích cỡ vòng một tuy có yếu tố di truyền, nhưng vẫn có cách cải thiện về sau.
Trong số 208 bí kíp của hầu gái Hoàng gia mà họ truyền lại, có một bí kíp giúp tăng kích cỡ vòng một.
"Mỗi ngày mát-xa ba lần, rồi uống sữa dâu tây xay."
Nhìn vào những dòng chữ mình đã cặm cụi ghi chép, tôi thầm hạ quyết tâm.
Đúng vậy, vẫn chưa kết thúc đâu. Mình mới 19 tuổi thôi! Tuổi dậy thì có lẽ vẫn chưa chấm dứt!
"... Chắc là vậy nhỉ?"
Nhưng rồi chưa gì hai mắt tôi đã lại ứa lệ.
Cha tôi là một trường hợp đặc biệt, là một vị Tể tướng làm việc trong Hoàng gia, nhưng đặc trưng của gia tộc tôi phần lớn là gia tộc võ tướng nên phụ nữ trong nhà đều có vòng một khiêm tốn.
Đứa em gái út có vẻ có chút triển vọng đấy, nhưng dù vậy cũng chỉ nhỉnh hơn tôi một tẹo...
"Tiêu rồi..."
Ngọn lửa hy vọng lại dần lụi tàn.
Cỡ người xấp xỉ đứa em gái 12 tuổi thì đúng là hết cứu rồi. Chắc tôi không có hy vọng đâu.
Thể nào khi bước vào phòng, Điện hạ hoặc anh Ast lại lôi kích cỡ ngang ngửa con bé 12 tuổi của tôi ra mà trêu cho xem.
Ư. Không muốn quay lại đâu. Hay là bỏ nhà ra đi nhỉ...
"Hức hức... Không, phải đi chứ."
Dù sao thì cũng phải bảo vệ Điện hạ.
Điện hạ là một người đáng thương. So với ngài ấy thì vấn đề bộ... bộ ngực của tôi cũng chẳng đáng là bao...
Ừ. So với vận mệnh của Điện hạ, thì vận mệnh cái vòng một của tôi chẳng có cửa để mang ra so sánh.
"Điện hạ, thần xin lỗi vì đã đến muộn... Ơ?"
"Không, tuyệt đối không thể nào. Tuyệt đối! Dù có bị dồn ép đến mức nào thì cũng đâu thể cứ cãi cùn như thế được?"
"Điện hạ mới là người nên ngoan ngoãn thừa nhận việc bộ chỉ huy đã bị tiêu diệt đi thì hơn."
Ấy vậy mà, trong căn phòng tôi vừa lấy hết can đảm bước vào, Điện hạ và anh Ast đang tranh luận nảy lửa.
Nhìn đống cờ đủ loại được đặt trên bàn, có vẻ họ đang chơi đánh trận giả.
Chắc là bất đồng ý kiến ở điểm nào đó nên mới cãi nhau đây.
Và... có linh cảm chẳng lành. Thật sự luôn!
"Leah!"
"Hiệp sĩ Leah!"
Hai con người đang mải mê đấu võ mồm liền quay sang trừng mắt nhìn kẻ vừa bước vào là tôi và hét lên.
Biết ngay mà, điềm chẳng lành. Chắc lại tính hỏi ý kiến tôi chứ gì?
"Chị nghĩ chuyện này có khả thi không? Cái tên này, dù có ghét thua đến mấy thì cũng đang cố cãi chày cãi cối cho một chuyện vô lý trở nên có lý đấy."
"Chuyện có thể làm được thì tôi nói là làm được thôi, Hiệp sĩ Leah. Sự hiếu thắng của Điện hạ thì tôi rõ rồi, nhưng ngài cũng phải học cách chấp nhận đi."
Nhìn Điện hạ và anh Ast hầm hầm lao tới, tôi định quay đầu bỏ chạy nhưng cánh cửa đã trót đóng lại rồi, tôi chỉ đành tựa lưng vào cửa, lùi bước đường cùng.
"Leah!"
"Hiệp sĩ Leah!"
Hí! Sợ quá! Điện hạ cũng đáng sợ, mà anh Ast cũng đáng sợ!
Theo lẽ thường thì tôi phải nghe xong câu chuyện rồi đứng về phía một người, nhưng làm thế thì bên kia kiểu gì cũng sẽ nổi trận lôi đình với tôi cho bằng chết.
Điện hạ đáng sợ theo kiểu của Điện hạ, còn anh Ast lại khó nhằn theo kiểu của anh Ast.
Oa oa. Không muốn đâu...
Tôi vừa mới ổn định lại tinh thần quay về đây mà! Sắp khóc ra tiếng mán nữa rồi đây này!
Nhưng anh Ast từng nói, trời có sập thì cũng có lỗ để chui lên.
Và ngay bây giờ chính là lúc phải tìm ra cái lỗ đó giữa bầu trời đang sập này!
"Ch, chứng minh là được chứ gì ạ?"
"Chứng minh?"
"Vâng! Cứ thực hành thử đi, nếu không được thì anh Ast thua, còn được thì anh Ast thắng, chẳng phải vậy sao ạ?"
Câu trả lời chính xác đến mức thẩm phán đại tài cũng phải rơi lệ ấy đã khiến Điện hạ và anh Ast chịu lùi ra xa tôi một chút.
Tôi ôm lấy lồng ngực đang giật thót của mình và khẽ thở phào...
'Hức, nhỏ quá...'
Đang xoa dịu nỗi sợ hãi thì một vết thương lòng khác lại rách miệng, hại tôi phải cất công dỗ dành nó thêm lần nữa.
Thế nhưng, tôi nào biết đâu. Rằng một câu nói vừa rồi của tôi lại trở thành bước đệm đầu tiên làm thay đổi cả lịch sử.
#6 Thâm tâm của họ: Câu chuyện của một lính Đế quốc (Phần Bầu trời)
"Lạnh quá."
"Đúng vậy thưa ngài."
"Cơ mà thế này thì hơi quá đáng thì phải..."
Nấp trong những đám mây ở độ cao trên 4. 000 mét, chúng tôi run rẩy cặm cụi duy trì ma pháp.
Lạnh buốt cả xương.
Dù đi bay thì cũng cố ăn mặc cho ấm áp đôi chút, nhưng bị gọi ra giao việc gấp gáp thế này thì chuẩn bị thiếu thốn là lẽ đương nhiên. Đã thế lại còn phải dùng ma pháp băng.
Khốn kiếp, đã lạnh chết đi được rồi mà còn bắt đi tạo băng nữa!
"Nghe nói tên là Ast nhỉ? Mẹ kiếp, cái gã quanh năm núp trong phòng ấm áp mà dám bày vẽ bắt người khác chịu khổ. Cứ nhớ mặt đấy, có ngày ông sẽ báo thù."
"Thôi bớt càu nhàu đi. Hắn ta là cận vệ riêng của 'Hoàng nữ Điện hạ' đó biết không? Nhìn Hiệp sĩ Leah kìa. Ngày nào cũng bị hành hạ đó thôi."
"Không, theo nguồn tin tình báo đáng tin cậy thì nghe đâu hắn còn hợp sức với Điện hạ để hạch sách cả Hiệp sĩ Leah đấy? Trình độ bắt nạt cũng ra gì và này nọ lắm."
"Hả? Tin chuẩn không đấy? Thằng tỉnh táo nào lại dám đi đè đầu cưỡi cổ Công chúa Kiếm thuật của gia tộc Ares? Không điên thì làm sao mà dám?"
"Bởi vậy. Một tên dân thường mà dám bắt bẻ cả Kiếm Sư. Tầm đó thì thuộc hàng quái vật rồi."
"Này, tụt xuống một chút rồi kìa. Lỡ rơi xuống thì toi mạng đấy!"
Tuy chúng tôi đang câu giờ bằng dăm ba câu chuyện phiếm như lúc làm việc thường ngày, nhưng thực chất công việc lần này đòi hỏi sự tập trung không hề nhỏ.
Trước hết, để không bị binh lính dưới trướng Hoàng nữ Điện hạ phát hiện, chúng tôi phải kìm hãm phản ứng ma lực ở mức tối đa. Thêm nữa, không phải sử dụng ma pháp băng thông thường mà phải hút kiệt hơi nước trong không khí để tạo ra băng thuần túy.
Công đoạn này mất khá nhiều thời gian. Do là băng tinh khiết nên nó không tự lơ lửng trên không như ma pháp được, buộc chúng tôi phải dùng ma lực để nâng đỡ nguyên khối băng đó, tiêu tốn lượng ma lực khổng lồ.
Đến mức các Ma Đạo Sư lão luyện phải chia thành các tổ ba người để phối hợp thực hiện.
"Rồi tiếp theo là gì nữa nhỉ?"
"Để xem nào, trước tiên là niệm ma pháp bảo vệ và tường chắn ma pháp, sau đó tung hết ma pháp gia tốc, ma pháp trọng lực... nói chung là xài được cái nào thì đắp vào hết sức có thể."
"Nếu là ma pháp thông thường thì hơi căng đấy, nhưng cái này chỉ là một tảng băng vật lý thôi nên chả sao cả. Áp dụng ma pháp hỗ trợ lên rồi vẽ thêm ma pháp trận chắc thú vị lắm đây?"
"Cơ mà có ai dám chắc trò này thành công không thế?"
"Không có. Chiến thuật Ma Đạo đã được áp dụng cả nghìn năm nay rồi. Các cậu cũng biết kỹ thuật phòng thủ chống pháo kích ma pháp đã phát triển đến nhường nào rồi mà? Trừ phi kẻ địch là lũ ngốc, còn không thì xác suất thành công cực thấp, họa chăng chỉ dùng để đánh lén trong những tình huống rất hạn chế thôi."
Tôi đáp lời tên cấp dưới đang hì hục truyền ma pháp.
Mà nghĩ lại cũng đúng. Chuyện này, chả phải là một vấn đề khá nghiêm trọng hay sao?
Ban đầu cứ ngỡ là chuyện hoang đường, nhưng bắt tay vào làm rồi mới thấy khâu chuẩn bị diễn ra êm xuôi trót lọt.
Và nếu giả sử trò này thành công thật, thì cách thức trọng dụng Ma Đạo Sư sẽ thay đổi hoàn toàn...
"Nào, giờ thì thả xuống thôi."
"Rõ."
Trong trạng thái đã được cường hóa bởi đủ mọi loại ma pháp, khối băng hoàn chỉnh bắt đầu rơi xuống.
Cách thức rất đơn giản. Chỉ cần giải trừ ma pháp phù du đang duy trì, nó sẽ tự động rơi thẳng tuột.
Cộng hưởng thêm ma pháp trọng lực và ma pháp gia tốc, tốc độ đáp đất của nó chỉ tính bằng chớp mắt.
"Thế ngài bảo, lỡ mà thành công thì chuyện gì sẽ xảy ra ạ?"
Nhìn khối băng đang rơi tự do với vận tốc kinh hoàng, tên cấp dưới lên tiếng hỏi tôi.
Thành công á? Thì còn sao nữa.
"Thì loạn thế chứ sao."
#7 Thâm tâm của họ: Câu chuyện của một lính Đế quốc (Phần Mặt đất)
"Sao người bị chọn làm bia đỡ đạn lại là tôi chứ..."
"Chuyện đó thì, Hoàng nữ Điện hạ đâu thể đích thân ra mặt được..."
Ai mà tin được mỹ nhân đang mếu máo bên cạnh tôi đây lại chính là Công chúa Kiếm thuật lừng danh của Đế quốc, và trên thực tế còn là nhân vật sáng giá nhất sẽ trở thành nữ Kiếm Sư kế thừa chức danh Kiếm Thánh hiện tại chứ.
Nếu đám nữ hiệp sĩ mang ảo mộng hâm mộ cô ấy mà biết được sự thật này, chắc chúng sẽ xé xác cái gã tên Ast kia ra mất.
Đương nhiên là do có Hoàng nữ Điện hạ chống lưng nên chúng sẽ thất bại toàn tập thôi.
"Dù thế nào thì cũng chẳng có xác suất thành công đâu. Thật là hoang đường. Ngay cả khi đã biết trước là sẽ bị pháo kích, thì những cuộc oanh tạc ma pháp cũng không thể thành công được."
Đóa hoa của chiến tranh là gì?
Chính là ma pháp.
Uy lực của đại ma pháp từ Quân đoàn Ma pháp đủ sức xoay chuyển cục diện của một cuộc chiến tưởng chừng đã định sẵn kết quả, điều này thì bất cứ quân nhân nào cũng nắm rõ.
Và những phương thức để ngăn chặn thứ thiệt hại khủng khiếp đó đã luôn được nghiên cứu không ngừng nghỉ kể cả trong thời bình.
Và nhờ vậy, những cuộc oanh tạc từ các Ma Đạo Sư có tính cơ động cao - vốn được liệt vào danh sách mối nguy hại số 1 - giờ đây chỉ họa may ăn may trong các đợt đánh lén, mà không, hệ thống chiến thuật phòng ngự đã hoàn thiện đến mức ngay cả đánh lén cũng chẳng xi nhê gì nữa rồi.
"Nào, ngài nhìn xem, Hiệp sĩ Leah. Dù có che giấu ma lực tinh vi đến đâu, nhưng vì ma pháp được kích hoạt bằng ma lực, nên một khi ma pháp đã được phóng ra thì chắc chắn phản ứng ma lực sẽ bị phát hiện."
"Ra là vậy."
Thấy Hiệp sĩ Leah gật gù ra chiều tò mò, tôi chỉ cho cô ấy xem thiết bị cảm biến ma lực đang nhấp nháy đèn đỏ.
Cho dù có sự hỗ trợ của các Ma Đạo Sư chuyên trách gây nhiễu cảm biến ma lực để tiến hành tập kích, thì phạm vi hoạt động cũng rất hạn chế.
Nói cách khác, khi phóng ma pháp ở khoảng cách mắt thường không nhìn thấy, dù không dò được phản ứng ma lực của Ma Đạo Sư, nhưng ma lực từ ma pháp bắn ra vẫn sẽ bị phát hiện. Khoảnh khắc bị phát hiện, chỉ cần giăng khiên ma pháp lên là dễ dàng cản phá được.
"Nào, xem đây. Có vẻ như chúng đang nấp trong mây để phóng ma pháp, nhưng chỉ cần từ tốn dựng tường chắn ma lực lên là cản được một cách nhẹ nhàng."
Lũ cấp dưới của tôi đã chăng sẵn vô số lớp tường chắn ma lực từ độ cao tối đa có thể với tới rồi.
Nào, chống mắt lên mà xem.
Dùng tường chắn ma lực như thế kia để chặn đứng cuộc oanh tạc ma…
Xoảng!
Ủa, sao không cản được vậy trời?
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn