Chương 74: Chương 73. Cứ làm, rồi sẽ được thôi. (8)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~36 phút đọc · Tạo 01/08/2026
(8) Part 3 (8) #10 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một Hội trưởng Hội học sinh.
Các giáo sư đã trở nên mạnh mẽ hơn.
"Tiêu diệt bọn nó!"
Rõ ràng trước đây, phần lớn những người thốt ra câu đó là đám học sinh cơ mà.
Thế mà giờ đây, ngay cả các giáo sư cũng bắt đầu gào thét những lời như vậy.
Thêm vào đó.
"Giáo, Giáo sư?"
"Thành thật xin lỗi, nhưng em hãy chết đi!"
Một học sinh vừa kéo vị giáo sư đang gục ngã sang một bên liền hét lên thảm thiết rồi gục xuống.
Vốn dĩ, các giáo sư dù có thất bại thì cũng thi đấu một cách rất đường hoàng và sạch sẽ.
Nhưng kể từ ngày hôm đó....
Cách thức chiến đấu của họ cũng trở nên khó nhằn... à không. Phải nói là họ đã trở nên vô cùng bẩn thỉu và mưu mô thì đúng hơn.
Nhưng họ cũng chẳng còn cách nào khác.
Những học sinh đã từng nếm trải cảm giác đó hoàn toàn không thể buông lời trách móc các giáo sư được.
Bởi vì sự thực là....
"Không sao đâu! Nếu thua thì em sẽ hồi phục lại cho! Thế nên cứ chiến đấu hết mình đi nhát!"
Kẻ đang vui vẻ vẫy tay đứng phía sau quan sát trận chiến của chúng tôi chính là con ác quỷ màu bạc đó.
Và con ác quỷ đó đang giơ cao nắm đấm đáng sợ của mình để đe dọa các giáo sư.
Phương pháp trị liệu của ác quỷ quả nhiên đúng chuẩn ác quỷ: nện đối phương nhừ tử.
Nó mang lại tốc độ hồi phục đáng kinh ngạc, nhưng đi kèm với đó cũng là một nỗi đau đớn đến kinh hoàng.
Một nỗi đau khiến người ta thà chết đi còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn!
"Dẫu có thế đi chăng nữa, chúng em cũng không thể bỏ cuộc được!"
Một học sinh khác hét lớn rồi lao tới, nhưng các giáo sư lại nhẹ nhàng né tránh, gạt đòn tấn công sang một bên và duy trì lối đánh bảo toàn thể lực ở mức tối đa.
"Thầy làm thế không thấy quá hèn hạ sao?"
"Tính mạng của chúng tôi cũng đang bị đe dọa đấy."
Bằng kỹ năng "đánh rỉa và rút lui" điêu luyện, họ bào mòn thể lực của học sinh trong khi cố gắng tránh né thương tích cho bản thân một cách tuyệt đối.
Chiến thuật né tránh giao tranh trực diện này hoàn toàn trái ngược với lối chiến đấu cương trực từ trước đến nay của các giáo sư trường Yugrasia.
Nhờ vậy mà dù bình thường giờ này chúng tôi đã bắt đầu tiến xuống tầng 2, nhưng hiện tại cả đám vẫn chưa thể thoát khỏi tầng 8.
"Tình hình ở các tầng khác thế nào rồi?"
"Nghe nói cũng giống hệt chúng ta thôi, Hội trưởng."
"Hay là chúng ta cứ phớt lờ họ rồi dùng sức mạnh càn quét qua thì sao?"
"Liệu có hiệu quả không? Đối phương đã bày sẵn thế trận bối thủy... à không, là thế trận ác quỷ rồi đấy."
"Chúng ta hồi kỳ nghỉ hè cũng y hệt như vậy mà."
"Không, theo một khía cạnh nào đó thì họ còn thê thảm hơn. Chúng ta gục ngã một lần là xong, nhưng bên kia hễ gục ngã là lại bị ăn đòn."
"Tại sao ác quỷ lại sử dụng kỹ năng hồi phục cơ chứ."
"Đương nhiên là để trị liệu xong rồi nện cho trận nữa chứ sao."
"Quả nhiên là ác quỷ của các loài ác quỷ, à không, là tông đồ của tà thần mới đúng!"
Trái ngược với đám học sinh đang càu nhàu, vẻ mặt của các giáo sư đều vô cùng nghiêm túc.
Cứ như thể tình thế của học sinh và giáo sư trước ngày khai giảng đã bị đảo ngược hoàn toàn vậy.
Vẻ mặt của các giáo sư không chỉ dừng lại ở mức nghiêm túc, mà còn tràn ngập sự trang nghiêm.
"Ánh mắt cứ như thể đã hạ quyết tâm quyết tử vậy."
"Mình cảm thấy có chút đồng cảm với họ, chắc là do ảo giác thôi nhỉ?"
"Không đâu, bởi vì trước kia chúng ta cũng từng có ánh mắt y hệt như vậy mà."
"Giáo quan Niserwin đúng là không phải con người. Làm sao thầy ấy có thể làm thế với chính những người đồng nghiệp của mình cơ chứ...."
Rốt cuộc chức vô địch Lễ hội Đế quốc có ý nghĩa gì chứ.
Học sinh tham gia Lễ hội Đế quốc thì không nói làm gì, đằng này thầy ấy còn đẩy cả những giáo sư không hề tham gia vào địa ngục.
"Nhưng dù sao thì mục tiêu của chúng ta vẫn là chiến đấu với các giáo sư mà."
Dạo gần đây, chúng tôi luôn có cảm giác mình sắp đột phá được học viện, à không, trên thực tế thì chỉ cần vượt qua Giáo sư Muam là coi như đã đột phá thành công rồi.
Nhưng càng như vậy, cảm giác bất an lại càng dâng trào mạnh mẽ hơn.
Bởi vì từ giờ cho đến Lễ hội Đế quốc, Giáo quan Niserwin chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng tôi!
Thầy ấy có thể dùng thủ đoạn nào đó để phá vỡ tinh thần đồng đội của chúng tôi, hoặc đẩy chúng tôi vào nỗi kinh hoàng.
Hoặc có khi thầy ấy đã chuẩn bị sẵn một thử thách vô lý đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Thật may mắn làm sao, thầy ấy lại chọn cách đẩy các giáo sư xuống địa ngục để tạo áp lực cho chúng tôi.
Tuy có chút tội nghiệp cho các giáo sư, nhưng nghĩ đến chuyện trước kia họ cứ làm ngơ trước tình cảnh thê thảm của chúng tôi thì việc này quả thực hả dạ vô cùng!
"Chúng ta nên cảm thấy may mắn vì người bị đẩy vào đường cùng là các giáo sư chứ không phải chúng ta."
"Đúng vậy, nếu như con ác quỷ đó bám theo chúng ta theo cách tương tự thì...."
"Chắc tớ đã tự tử thật luôn rồi."
"Liệu có tự tử nổi không mới là vấn đề?"
"Không biết nữa. Nhưng điều quan trọng nhất lúc này là chúng ta đang được đối đầu với những vị giáo sư thực sự nghiêm túc, à không, là những người đang vượt qua giới hạn của chính bản thân họ."
Vị trí hiện tại là khu vực giữa tầng 8.
Tốc độ công lược chậm chạp gần bằng hồi đầu học kỳ, nhưng bù lại, những thứ chúng tôi học hỏi được cũng tăng lên đáng kể.
"Bình thường thì chúng ta sẽ bắt đầu tham chiến từ tầng 2.... nhưng bây giờ chúng ta sẽ xông lên ngay lập tức."
"Liệu có ổn không?"
"Dù sao thì nếu không xuyên thủng được tầng này, chúng ta cũng chẳng thể đi xuống tầng 2. Hơn nữa, nếu chúng ta công lược thành công cả chướng ngại vật này, ai biết Giáo quan Niserwin sẽ còn giở trò gì tiếp theo chứ."
"Cũng phải."
Đối phương là một sự tồn tại sẵn sàng đẩy cả học sinh lẫn giáo sư vào địa ngục.
Một con quái vật đã biến học viện Yugrasia thành một chốn địa ngục trần gian.
Nếu là một con quái vật có thể đánh bại được thì không nói làm gì, nhưng Giáo quan Niserwin là kẻ đã xỏ mũi được cả phụ huynh của chúng tôi, thậm chí là cả Hầu tước Letia - cha của tiểu thư Aris.
Thế nên, không đối đầu trực diện với thầy ấy chính là giải pháp tốt nhất cho cả thể xác lẫn tinh thần.
"Trong lúc sự chú ý của ác quỷ đang hướng về phía các giáo sư, chúng ta chỉ cần dốc toàn lực để nâng cao thực lực của bản thân là đủ."
Mục tiêu duy nhất của chúng tôi là Lễ hội Đế quốc.
Chỉ cần giành được chức vô địch ở đó, chúng tôi sẽ có thể đặt dấu chấm hết cho chuỗi ngày địa ngục này.
"Hãy dốc hết sức mình để kết thúc mọi thứ! Và để đạt được điều đó, chúng ta sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào!"
Dứt lời, các thành viên Hội học sinh bắt đầu dốc toàn lực chiến đấu với các giáo sư, và chẳng mấy chốc, khắp không gian Yugrasia lại vang lên....
"Kkyaaaaaaak!"
"Nerkiaaaaaaaa!"
Tiếng la hét thảm thiết của các giáo sư.
"Hihihit! Tốt lắm Hội trưởng! Cứ chiến đấu hăng hái hơn nữa điii! Á, bên kia lại có thêm một người bị thương kìa!"
Cùng tiếng cười lanh lảnh đầy phấn khích của ác quỷ vang dội khắp mọi nơi.
#11 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một giáo sư.
"Muam này, dạo gần đây đám học sinh có vẻ không xuống đây nữa nhỉ?"
Tôi nghiêng đầu nhìn Muam, cậu ta liền thở dài thườn thượt rồi đáp.
"Có vẻ như cô đang rất vui nhỉ."
Vui á?
"Đương nhiên là vui rồi!"
Quá vui là đằng khác! Vui chết đi được!
Quả thực, hồi đầu học kỳ, tôi từng nghiêm túc cân nhắc đến việc từ chức giáo sư dẫu biết rằng có thể sẽ bị Công chúa giết chết.
Thật sự là, chỉ vì lỡ gọi Giáo quan Niserwin ra trong giờ tự học buổi tối một lần mà tôi đã phải sống trong cảnh không chỉ bị học sinh tẩy chay, mà còn bị bạo hành tập thể.
Quan trọng nhất là đó lại là những cuộc bạo hành hoàn toàn hợp pháp!
Cái học viện này thực sự điên rồ đến mức coi việc tấn công lẫn nhau trong giờ tự học buổi tối là một giai thoại đẹp đẽ.
Thú thật thì tôi cũng từng hăng hái tham gia, nhưng dù có thế nào đi chăng nữa, tấn công hội đồng một người thì đúng là quá đáng mà!
Nhưng có vẻ như dạo gần đây các giáo sư khác đã thức tỉnh hay sao ấy, đám học sinh mãi chẳng thể tiến xuống tầng 1 nơi tôi và Muam đang đứng gác.
... Cứ thế này thêm vài tuần nữa là đến Lễ hội Đế quốc rồi!
Chỉ cần Lễ hội Đế quốc – sự kiện chỉ còn cách khoảng một tháng nữa – chính thức diễn ra, thì cái chế độ tự học buổi tối khiến học viện này trở nên điên rồ cũng sẽ biến mất.
Bởi vì trình độ của học sinh Yugrasia lúc này đã vượt xa ranh giới của một học sinh bình thường rồi!
"Nếu bọn trẻ giành chức vô địch Lễ hội Đế quốc theo đà này, thì học sinh sẽ được sung sướng vì thoát khỏi giờ tự học buổi tối, còn tôi cũng vui vẻ vì thu thập được thông tin để báo cáo cho Công chúa. Thêm nữa, tôi lại còn được nhận một khoản tiền thưởng hậu hĩnh! Đúng là một công đôi việc!"
"Cô đã nắm chắc phần vô địch trong tay rồi cơ đấy."
"Đương nhiên. Nếu học sinh ở đây mà không giành được chức vô địch, thì thế giới này chắc đã bị loài người chinh phục từ lâu rồi."
"Chuyện đó thì quả thực không thể phủ nhận được."
Muam – người luôn phản bác lại những lời tôi nói – lần này cũng phải gật đầu đồng ý.
"Nhưng đối đầu với những học sinh như vậy, tôi thực sự tò mò không biết các giáo sư khác đang cầm cự thế nào. Cô có muốn lên đó xem thử một chút không?"
Xem thử? Xeeeem thử ư~?
"Đương nhiên là tôi từ chối rồi!"
Sau khi kỳ nghỉ hè kết thúc, Giáo quan Niserwin đã tháo gỡ mọi giới hạn cho đến Kế hoạch B, nên việc chúng tôi di chuyển sang các tầng khác không còn là vấn đề nữa.
Nhưng vấn đề là, có lên đó cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp chờ đón.
Trái lại, chắc chắn chỉ toàn chuyện xui xẻo mà thôi.
"Cậu không thấy dạo này ánh mắt của các giáo sư khác đã biến đổi y hệt như ánh mắt của đám học sinh hồi trước khi có lời hứa về Lễ hội Đế quốc sao? Đó chính là bằng chứng cho thấy có lên đó cũng chẳng có lợi lộc gì đâu."
"Nhưng cô không thấy tò mò sao?"
"Muam này. Tộc Elf chúng tôi có một câu tục ngữ như thế này: Sự tò mò sẽ biến Elf thành nô lệ!"
Đó là lời răn dạy của những vị tổ tiên vĩ đại.
Có biết bao trường hợp những Elf quanh năm suốt tháng chỉ sống trong rừng đã bị những tay buôn nô lệ hay bọn lừa đảo dụ dỗ rồi biến thành nô lệ cho con người, những câu chuyện như vậy đã được lưu truyền rộng rãi từ thời cổ đại.
Có trời mới biết bao nhiêu Elf đã sập bẫy cái trò lừa đảo ngu ngốc kiểu như bị dụ đeo thử "sợi dây chuyền có hình dáng kỳ lạ" mà thực chất lại là chiếc vòng cổ nô lệ phục tùng!
Sự tò mò sẽ đẩy Elf vào chỗ chết.
Do đó, một Elf mỏng manh yếu đuối như tôi phải đặt sự an nguy của bản thân lên hàng đầu thay vì chạy theo thói tò mò.
"Giáo sư Halian bây giờ quả thực khác xa một trời một vực so với lần đầu tiên chúng ta gặp nhau."
"Đương nhiên rồi, bởi vì tôi đã... trưởng thành tại cái nơi này mà."
"Quá trình thì có vẻ không được tốt đẹp cho lắm, nhưng xét về mặt kết quả thì đây đúng là một sự trưởng thành đáng mừng."
Đang định cãi lại cái lời thoại khiến người ta nghẹn ứ ở cổ họng của Muam, thì đột nhiên...
Lộp cộp.
"A..."
Vừa nghe thấy tiếng giày da nặng trịch lọt vào đôi tai bẩm sinh nhạy bén của mình, tôi đành phải ngậm chặt miệng lại.
"... Rốt cuộc từ nãy đến giờ đã xảy ra chuyện gì ở các tầng trên vậy, Giáo sư Halian?"
"Tôi không biết... Không, ít nhất thì tôi cũng lờ mờ đoán ra được một điều."
Cùng với tiếng bước chân ngày một nhiều thêm, từ phía cầu thang dẫn xuống từ tầng 2 ở đằng xa, các học sinh Yugrasia dưới sự dẫn dắt của Hội học sinh bắt đầu nối đuôi nhau đi xuống.
Tuy nhiên, dáng vẻ của chúng lúc này khác xa một trời một vực so với lần cuối cùng chúng dẫm đạp lên tôi.
Trước đây, chúng có thể dễ dàng hạ gục các giáo sư rồi ung dung bước xuống dẫm bẹp tôi trong trạng thái hoàn toàn lành lặn. Còn bây giờ, bộ dạng của chúng trông chẳng khác nào những tàn quân bại tướng.
Bộ đồng phục được may từ chất liệu hảo hạng và yểm vô số ma pháp bảo hộ nay rách bươm ở khắp nơi. Thậm chí có những nữ sinh mà trên khuôn mặt vẫn còn vương những vệt máu tươi chảy dài.
"Rốt cuộc mình đang làm việc ở một cái học viện đào tạo cái quái gì thế này...."
Dáng vẻ đó hoàn toàn không giống với một học sinh học viện, mà giống hệt như những chiến binh thực thụ.
Bộ đồng phục vốn là minh chứng cho thân phận học sinh nay mang lại cảm giác hệt như quân phục của một đội đặc nhiệm tinh nhuệ. Từng nhịp bước chân của chúng vang lên tựa như tiếng hành quân của một đội quân bách chiến bách thắng.
"Giáo sư Halian. Có lẽ chúng ta thực sự phải chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu thôi."
Một luồng uy áp hoàn toàn khác biệt so với trạng thái cuồng nộ mỗi khi chúng lao xuống dẫm đạp tôi trước đây.
Có lẽ cậu ta cũng cảm nhận được điều đó, bởi vì ngay cả Muam cũng phải cất tiếng với một giọng điệu hơi run rẩy.
Lộp cộp. Lộp cộp. Phịch.
Và khi khoảng cách chỉ còn cách độ hơn 10 mét, Hội trưởng Nerkia đi ở vị trí tiên phong bỗng dừng bước và giơ tay lên.
"Tấn công."
Đó thực sự là một mệnh lệnh giống hệt như một vị tướng quân trên chiến trường.
Và cùng với lời phát lệnh đó, vô số Ma thú triệu hồi thiên về tốc độ đồng loạt lao tới, mang lại một cảm giác áp đảo hệt như một đội kỵ binh đang xông pha trận mạc.
"Bọn trẻ kỳ lạ quá, thực sự quá kỳ lạ rồi!"
"Hỡi vị Vua vĩ đại, xin hãy cản bước kẻ thù của tôi!"
Cùng lúc với tiếng hét thất thanh, tôi ngay lập tức triệu hồi Boreas thiết lập vài lớp kết giới cuồng phong, và Muam cũng tự mình tạo ra một bức tường nước khổng lồ để chặn đứng đám học sinh.
"Đội tấn công tầm xa, chuẩn bị."
Trong khi chúng tôi đang cố gắng duy trì kết giới và tiêu diệt từng Ma thú triệu hồi lao đến, thì Nerkia lại thong thả ra hiệu cho đám học sinh phía sau.
Ngay sau đó, từ đằng xa, các Ma thú triệu hồi bắt đầu tụ tập lại và thi triển những quả cầu năng lượng cũng như các ma pháp mang đủ loại thuộc tính.
"Khoan đã Nerkia? Các em không phải là quân đội đâu nhé? Các em là học sinh cơ mà?"
Tôi gào lên phản đối đám học sinh đang tỏa ra một bầu không khí sặc mùi chuyên nghiệp, nhưng chúng hoàn toàn phớt lờ tôi và bắt đầu nã hàng loạt quả cầu năng lượng về phía này.
"Làm ơn nghe lời Elf nói một chút điiiii!"
Những ma pháp nổ vang rền, liên tục bắn phá kết giới cuồng phong.
Dù không nghĩ rằng những ma pháp này đủ sức xuyên thủng kết giới của vị thần gió Boreas, nhưng...
"Tầm nhìn bị che khuất mất rồi!"
Khi muôn vàn tia sáng chói lóa bắt đầu che khuất tầm nhìn, cảm giác bất an trong tôi cũng tăng lên từng nhịp.
Nếu cứ thế này... chắc chắn là....
"Xin chào Giáo sư."
"Biết ngay là sẽ thế này mặccc!"
Đúng như dự đoán, từ trong ánh sáng chói lóa, Aris xé toạc kết giới cuồng phong và xuất hiện ngay trước mặt tôi.
"Aris à, nương tay một chút đi em!"
"Dù sao thì một lát nữa cô cũng sẽ được hồi sinh mà."
"Em đang nói cái gì thế hả!"
Tôi hét lên kinh hãi trước những nhát chém tàn nhẫn hơn hẳn so với trước kia, nhưng Aris vẫn tiếp tục tấn công dồn dập, và cuối cùng tôi hoàn toàn gục ngã.
"Gục rồi saooo?"
Và rồi, điều kinh hoàng đó đã bắt đầu.
"Kkueeeeeeeek?!"
Một nỗi đau đớn không thể diễn tả bằng lời xộc thẳng vào tâm trí trong tích tắc.
"Giáo sư Halian đã hồi sinh rồi!"
"Là Giai đoạn 1! Hãy đánh gục cô ấy nhân lúc cô ấy chưa tỉnh táo!"
Còn chưa kịp lấy lại tinh thần, hàng loạt ma pháp đã bắt đầu bay vèo vèo về phía tôi.
Hãy tỉnh táo lại đi, hỡi khế ước giả!
Và tôi lại ngất xỉu.
"Kyaaaaaaat!"
Sau đó lại tỉnh dậy với một nỗi đau đớn kinh khủng hơn gấp bội!
"K-Không mmuốnnnn!"
"Giai đoạn 2, Phủ nhận thực tại!"
"Tiếp tục tấn công!"
Sau vài lần luân hồi giữa ngất xỉu và đau đớn tột cùng, cuối cùng tôi cũng nhận ra được chuyện gì đang xảy ra với mình.
Mỗi khi tôi ngất xỉu, Ma thú triệu hồi của Giáo quan Niserwin lại đập tôi tỉnh dậy, rồi đám học sinh lại tiếp tục lao vào tấn công tôi.
Rồi tôi lại gục ngã, lại bị tấn công, lại gục ngã....
"Như vậy chẳng phải có nghĩa là tôi tuyệt đối không được phép gục ngã hay saoooooo!"
"Là Giai đoạn cuối, Giai đoạn cuối rồi!"
"Tất cả cẩn thận!"
Mấy cái đứa này, thực sự là.
"Cứ nhịn mãi nhịn mãi rồi được đằng chân lân đằng đầu! Tụi bây thấy bà dễ bắt nạt lắm hả!"
"Giáo sư Halian đã tiến vào trạng thái cuồng nộ rồi!"
"Tiểu thư Aris, xin hãy phụ trách Giáo sư Muam!"
Đối mặt với đám học sinh đang nhìn tôi với ánh mắt như thể nhìn một Ma vương, tôi bắt đầu bùng nổ toàn bộ ma lực của mình.
"Boreas, GIẾT SẠCH CHÚNG ĐI!"
Và ngày hôm đó, cũng giống hệt như các giáo sư khác.
Tôi đã thực sự trở thành một phần của địa ngục mang tên Yugrasia.
— Boreas: thường thì toii sẽ chú thích về những thần thoại mà toii biết, vị thần này cũng đến từ Hi Lạp nhưng toii lại hong biết gì về vị thần này.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn