Chương 13: Chương 12. Cái quái gì thế này. Đáng sợ quá. (5)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~38 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Đáng sợ quá. (5) Part 1 Đáng sợ quá. (5) #7 Góc nhìn của kẻ khác: Câu chuyện của những gián điệp trong tổ chức tà ác. (2) Ực.
Tôi vô thức nuốt khan cái thứ nước bọt vừa trào lên cổ họng.
Hiện tại tôi đúng thật là một gián điệp. Tôi tuyệt đối không được phép bại lộ thân phận ở đây, nhưng đối thủ của tôi lại chính là người phụ nữ đã nện tôi tơi tả bằng cái vật thể kỳ dị lần trước.
"Lâu rồi không gặp nhỉ, nhóc Số 1."
Chị ta đang mỉm cười rạng rỡ, nhưng trái tim tôi thì đang teo lại vì sợ hãi. Lần trước chị ta cũng cười y chang thế này lúc vung gậy phang tôi...
"Dạ, dạ chào tiền bối, chị không cần phải lịch sự với em đâu..."
"À, không sao đâu. Vì đây là công việc chính thức mà. Thầy bảo nếu chị nói chuyện với em quá suồng sã như bình thường thì không được tính là làm việc."
Thế nghĩa là bả chuẩn bị đấm tôi trong một 'buổi làm việc chính thức' luôn hả!
Nếu bả mà vã tôi bằng cái gậy đó thật, đừng nói đến thân phận của mình, tôi dám chắc là tôi sẽ phun sạch sành sanh mọi bí mật của gia đình Công tước ra mất.
Cảm thấy sung sướng dù bị đánh đập đau đớn! Đó chính là món vũ khí ác quỷ đã khiến tôi phải nhục nhã với chính bản thân mình.
"Thế nhé, vì hỏi cung con trai thường nhanh gọn hơn nên chị sẽ kết thúc sớm thôi."
"Dạ, dạ vâng!"
Mãi sau này ngẫm lại, tôi mới tự hỏi tại sao con trai lại được hỏi cung nhanh hơn, nhưng lúc đó thì tôi làm quái gì có tâm trí mà bận tâm đến chuyện đó.
"Cưng là gián điệp phải không?"
"Dạ không ạ!"
"Được rồi. Xong việc."
... Cái quái gì vậy?
Cái tổ chức này, làm thế quái nào mà nó vẫn còn tồn tại được thế?
#7 Góc nhìn của kẻ khác: Câu chuyện về thành viên nòng cốt tương lai của tổ chức tà ác.
"Số 1000?"
"Vâng."
"Ta sẽ bắt đầu thẩm vấn ngay bây giờ. Gu của em là đàn ông lớn tuổi hơn hay nhỏ tuổi hơn?"
Gu á? Là cái gì?
"Là người mà em thích ấy."
Ưm... Người mà mình thích. Vậy thì tất nhiên rồi.
"Thịt ạ?"
"Ý ta là gu chọn người."
"Người nấu ăn ngon ạ?"
"Hừm... Đây là lần đầu tiên..."
Chị gái xinh đẹp đang nhíu mày.
Mình nói sai gì rồi sao?
"Người nấu ăn ngon à... Vậy còn người hướng dẫn thì sao?"
Người hướng dẫn ư?
Thầy nấu ăn rất ngon.
Món bít tết cáo sa mạc thầy làm cho bọn tôi hồi đi huấn luyện ngon tuyệt cú mèo.
Thầy đỉnh lắm. Trên đời này chả có món gì thầy không nấu được cả.
Từ động vật, cá mắm, cho tới côn trùng, vỏ cây.
Ngay khoảnh khắc thầy tuyên bố rằng trên thế giới này không có thứ gì là không ăn được, tôi đã ngộ ra rằng sự hiểu biết của mình về thế giới vẫn còn quá nông cạn.
"Người hướng dẫn nấu ăn cực kỳ giỏi ạ!"
"... Vụ này đau đầu phết..."
Sau khi trao đổi vài câu, chị gái xinh đẹp nhăn nhó mặt mày và bước ra ngoài.
Ưm... mình làm sai gì rồi sao?
#8 Góc nhìn của kẻ khác: Bảng đánh giá của tổ chức nọ Số 1: Nhìn chung bình thường.
Số 17: Niềm tin tuyệt đối vào tổ chức. Một tài sản đáng tin cậy.
Số 1000: Hoàn toàn không thể nắm bắt được suy nghĩ của con bé. Khuyến cáo cần hết sức đề phòng.
Cuộc đánh giá học viên đã kết thúc.
Việc Số 1000 bị dán mác 'cần đề phòng' đúng là hơi bất ngờ, nhưng vì con bé thuộc dạng nói không lọt lỗ tai nên chuyện đó cũng dễ hiểu thôi.
Dù sao thì, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cái con bé Sia đó, xét tới gốc gác lịch sử của nó, tôi đã thầm lo nó sẽ đánh trượt đám nhóc này.
May thay là chúng nó đậu hết. Nếu lòi ra đứa gián điệp nào trong đám đệ tử của tôi thì CV của tôi chắc bị gạch một đường đỏ chót mất, chuyện đó phải tránh bằng mọi giá.
Vì vậy.
Phải nhồi sọ cho chúng nó chút tư tưởng mới được.
Chà, tôi không định tẩy não chúng thành xã hội chủ nghĩa hay dăm ba cái học thuyết kỳ quái nào đó đâu.
Nếu màu sắc của bạn quá sặc sỡ, bạn sẽ trở nên nổi bật. Đó là quy luật của tự nhiên. Quy luật sinh tồn dạy rằng những loài động vật yếu ớt phải biết cách ngụy trang.
Nếu đám đệ tử của tôi có hệ tư tưởng dị hợm, và chúng bô bô rằng tôi là thầy của chúng thì sao?
Lúc đó tôi cũng sẽ bị coi là một phần tử mang tư tưởng phản động nguy hiểm.
Thế nên, đệ tử của tôi phải được nhuộm một màu xám tro thật đáng yêu.
Để chúng không quá chói lóa trong mắt những kẻ bất tài, và để những kẻ có thực lực phải tranh giành nhau lấy chúng.
Thường thì càng được nhiều bên săn đón, giá trị của chúng càng tăng vọt, và với tư cách là thầy của chúng, sẽ có một khoản 'hoa hồng' nho nhỏ chui tọt vào túi áo sau của tôi để đổi lấy vài lời nói đỡ.
Nhưng khác với quá trình huấn luyện thể chất vốn đã được tự động hóa phân nửa cho đến thời điểm hiện tại, việc gieo rắc tư tưởng vào đầu người khác khó nhằn hơn nhiều.
Hệ tư tưởng là tổng hòa của mọi thứ mà họ đã tiếp xúc trên thế giới này.
Thế nên, việc thay đổi nó mang lại một cú sốc ngang ngửa với việc bảo rằng toàn bộ cuộc đời họ chỉ là một lời nói dối.
Vậy thì, làm thế quái nào để tôi mang đến cho lũ nhóc này cú sốc đó đây?
"Lần này là thực chiến."
Dĩ nhiên là bằng cách nện chúng nhừ tử rồi.
Tôi chẳng nhớ nổi ai đã nói câu này, nhưng chắc chắn là có người từng nói. Rằng không có gì dễ dàng hơn việc thuyết phục một kẻ đang trong tình trạng buông lơi phòng bị về mặt tinh thần.
Chẳng phải tự nhiên mà người ta lại dốc toàn lực vào việc tra tấn và bẻ gãy ý chí của tù binh đâu.
Và lại có một người khác nói thế này.
Một tinh thần minh mẫn trong một cơ thể cường tráng! Do đó, nếu cơ thể là bất khả chiến bại, thì tinh thần cũng vậy!
Người lên thớt đầu tiên là Số 1 của chúng ta.
Hừm. Thằng nhóc này sẽ là một tấm gương mẫu mực đây.
Cái vỏ bọc lương thiện giả tạo của nó đôi lúc chướng mắt đến lạ lùng. Tất nhiên là cũng có lần nó trói gô Số 17 lại, nhưng so với những đứa khác, nó lại cố chấp với đạo lý một cách kỳ quặc.
Vì Số 17 đã trót kí hợp đồng với Đại ác quỷ nên con bé kiểu gì cũng đi vào lịch sử với tư cách là một đại ác nhân rồi, còn Số 1000 thì lại quá dễ dụ bằng đồ ăn ngon.
Tất cả những chuyện này đều là vì muốn tốt cho Số 1 thôi.
Chẳng có ác nhân nào xanh cỏ nhanh hơn một kẻ lúc nào cũng khư khư giữ lấy mấy cái đạo lý sáo rỗng.
"Rõ, thưa thầy."
Nó thủ thế với thanh kiếm, hai mắt mở to.
Nào, đến lúc lựa chọn rồi.
Tấn công vật lý.
Ném cát.
Đấm liên hoàn.
Chạy.
Rất tốt, lựa chọn của ngày hôm nay là!
"Huwaah?"
Sự lựa chọn số 2: Tuyệt chiêu Ném Cát! Hiệu quả siêu việt! Độ chính xác của Số 1 đã tụt dốc không phanh!
"Cái quái gì, huuuak?!"
Và lập tức bồi thêm một combo đánh liên hoàn theo lựa chọn số 3. Vì vũ khí đang dùng là gậy gỗ, nên mặc định có thêm nội tại tăng sát thương đau đớn và giảm trừ độ bền!
Món vũ khí ma thuật kì diệu đánh bao nhiêu cũng không tụt HP!
"Cái trò đánh lén bẩn thỉu... uugh..."
Thằng nhóc cố lết xác né đòn dù miệng chỉ ú ớ phát ra được mấy tiếng rên rỉ thay vì câu chữ đàng hoàng, nhưng này, trông tôi thế này thôi chứ tôi đã dành phần lớn cuộc đời để kiếm cơm bằng thanh kiếm đấy.
Đang đối đầu với một kẻ từng là thầy dạy chém người bằng kiếm ngay từ kiếp trước, chính là quý ngài Naruan với ít nhất 50 năm kinh nghiệm sương máu đây.
"Bẩn thỉu á. Ta đã nói đây là thực chiến rồi cơ mà?"
Miệng thì nói nhưng tay tôi không hề ngừng quật.
Thường thì theo lẽ tự nhiên của con người, lúc phản diện lải nhải về quá khứ hay ba hoa về chiêu thức, nhân vật chính sẽ tranh thủ thời gian đó để hồi sức, nạp ma lực, và ngay khi phản diện vừa dứt lời là "Cảm ơn vì đã kể lể! Đây là lời cảm tạ của ta!" rồi tung ngay đòn kết liễu.
"Nhóc chưa nghe câu này bao giờ sao? Theo cẩm nang lính đánh thuê, nếu quân ta đông gấp mười lần địch, hãy bao vây và ép chúng đầu hàng. Nếu đông gấp năm, hãy tấn công; gấp hai, dùng mưu kế chia rẽ chúng; nếu ngang ngửa, hãy đối đầu trực diện; và nếu ít hơn, hãy tránh giao tranh và dụ địch. Và nếu tình thế bất lợi, phải lập tức rút lui. Nếu một đội quân yếu kém không biết né tránh mà cố tình chống cự, chúng sẽ trở thành tù binh của địch và trở thành cục tạ cho đồng minh."
"Cá, em nghe rồi... thầy định vừa đánh vừa thuyết giáo luôn đấy à! Kuhuk!"
Đúng vậy. Dù sao người ăn đòn có phải ta đâu.
"Thế nhóc vẫn chưa ngộ ra à? Chìa khóa ở đây là lợi thế quân số. Còn nếu ít hơn, thì chạy đi cho rảnh nợ. Đó là công bằng sao?"
"Th, kurk... chiến trường là vậy mà!"
"Đúng. Đó là chiến trường. Và chẳng có cái quái gì là công bằng trong chiến tranh cả. Ở cái nơi mà mày sống hoặc tao chết, công bằng là thứ rác rưởi nhất trần đời.
Cốt lõi là việc nhóc lừa gạt kẻ thù được bao nhiêu, dồn chúng vào bước đường cùng thế nào, giành chiến thắng dù phải dùng đến những thủ đoạn hèn hạ nhất. Kẻ thốt ra những lời ta vừa trích dẫn, đã thắng các cuộc chiến bằng toàn những trò bịp bợm và hèn hạ đến khó tin đấy."
"Ng, ngài ấy là một vị tướng quân đáng kính của Đế quốc! Không ai có thể phủ nhận điều đó."
Ồ, nhóc con vừa né đòn vừa bật lại cơ đấy.
Nhưng đáng kính cái mông ấy.
Tất cả những gì hắn làm là đi vòng quanh vỗ đầu đám kẻ thù, nhưng ngặt nỗi Đế quốc lại có quá nhiều lũ ngu dốt thậm chí còn chả làm được điều đó, thế nên hắn mới được tung hô thành đại tướng quân.
"Người đã sớm kết thúc cuộc Đại chiến lần trước! Ngài ấy công bằng hơn bất kỳ ai. Không đời nào ngài ấy lại có ý đó! Kuhk!"
Mm. Thằng nhóc này bị yếu sườn. Cứ nhắm ngay đó mà phang thôi. Vì khả năng phòng thủ hai bên mạn sườn của nó kém nên tôi sẽ tiếp tục khai thác điểm yếu đó.
Nhưng cái thằng ranh này, bị chiến dịch nhồi sọ của con ả công chúa Đế quốc tẩy não sạch sẽ rồi.
Công bằng cái quái gì cơ chứ?
Tất cả chỉ là vở kịch của con ả công chúa, nẫng công lao từ đâu đó rồi cố tình báo cáo dưới tên tôi.
Tôi cần công trạng để thiên hạ bớt xì xầm khi ả kết hôn với tôi?
Và thế là tôi cắm mặt cày cuốc chia chác công lao cho đám thuộc hạ, rồi tự nhiên có một ngày ả bắt đầu loa loa lên rằng tôi là hiện thân của sự công bằng hay cái quái gì đó tương tự.
Chó cắn áo rách, tôi chỉ chém gió vài câu bốc bừa từ Binh pháp Tôn Tử và Ngô Tử, thế quái nào ả lại lôi thẳng vào trong sách huấn luyện sĩ quan của Đế quốc.
May mà tôi chạy sút quần sớm.
Chuồn trước kế hoạch tận hai tháng, chứ cứ lề mề đi đúng quy trình là bị tóm gáy chắc luôn.
Ơn giời là cái tổ chức này cũng có phần thấu hiểu cho tôi.
Nói trắng ra thì, thay vì gọi là thấu hiểu, thì chính cái cuộc Đại chiến đó đã biến mọi thứ thành một mớ hỗn độn nát bét cả rồi.
"Kuhuk!"
Bụp, bụp, chát!
"Kahuk!"
Nó đang dùng hết sức bình sinh để đỡ đòn, nhưng vì tôi cứ nhắm vào mạn sườn nên nó lại phải dồn lực bảo vệ chỗ đó.
Thế thì phang vào vai, quật một gậy vào đùi, ôi chao đôi chân bé nhỏ đang run rẩy kìa? Bồi thêm một cú nữa để động viên tinh thần cố gắng của nhóc nào.
"Công bằng à? Ngay cả những vị anh hùng lúc nào cũng ra rả kêu gào cho một nhóm thiểu số bị lũ quý tộc độc ác đàn áp, nhưng hễ có một con Ma vương ngoi lên là bọn họ lại kéo theo hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn anh hùng đi hội đồng có mỗi một con Ma vương. Thế mà bọn họ vẫn cứ mở miệng ra là công bằng. Nhưng đó gọi là hợp thức hóa. Bọn họ là đại diện cho cái thiện tuyệt đối, còn kẻ thù là cái ác tuyệt đối. Do đó, ngay cả khi bọn họ chả thèm quan tâm đến thủ đoạn hay phương thức, bọn họ vẫn được coi là công bằng."
Tôi quật mạnh vào thằng nhóc đang ngấp nghé bờ vực ngất xỉu để gọi nó tỉnh lại. Nó vẫn tỉnh là vẫn còn sung sức lắm.
"Ngoài ra, bắt cóc con tin là hèn hạ sao? Khi một người vi phạm quân luật Đế quốc, việc đầu tiên chúng làm là gom sạch bạn bè, người thân của tên tội phạm đó. Mặc dù miệng thì bảo là để ngăn bọn họ tiếp tay cho kẻ đó, nhưng thực chất đó chính là bắt cóc con tin. Nếu tên tội phạm đó trốn thoát, điều đầu tiên chúng làm là dí ma cụ khuếch đại âm thanh vào miệng người nhà và bắt họ gọi hàng."
Nhắc mới nhớ, chiêu này cũng từng được đem ra xài trong cuộc Đại chiến đấy. Và thường là do tôi cầm trịch.
Khi tôi bắt cả một ngôi làng của phe địch làm tù binh rồi cho phát sóng trực tiếp tiếng khóc lóc ỉ ôi của họ, sĩ khí của quân địch tụt như phá mã.
Mm. Chà, cũng nhờ thế mà chúng tôi tóm được mớ tù binh sống, và chao ôi, cứ như mới ngày hôm qua thôi khi tôi đang ôm bụng cười hô hố với ả công chúa Đế quốc trong lúc nghe bọn chúng gào thét "Ngươi có biết rơi lệ không, đồ mang danh đại tướng quân Đế quốc, cái lũ chúng bay có còn là con người không, ác quỷ cũng không tàn nhẫn đến mức này!" và vân vân mây mây.
Cái thời ấy đúng là vui ra phết.
"Sao, sao tự nhiên thầy lại lôi chuyện đó ra thuyết giáo! Em chỉ đang trách thầy chơi dơ ném cát vào mặt em thôi mà!"
"Cái trò ném cát cũng vậy thôi. Ta đã nói đây là thực chiến, không phải đấu tập. Nếu nhóc muốn một trận chiến công bằng theo ý nhóc thì nên vác xác đến Hội hiệp sĩ, chứ không phải chui rúc vào tổ chức này. Mà nhóc tưởng mấy tên hiệp sĩ đó thì khác chắc?"
Những hiệp sĩ đáng kính, những hiệp sĩ công bằng!
Được thôi. Khi những câu chuyện về anh hùng bắt đầu nhạt nhòa, thì những truyền thuyết về hiệp sĩ kiểu đó cũng bắt đầu nổi lên như cồn.
Nhưng, thực tế lại tàn khốc hơn nhiều.
"Ngay cả mấy Hội hiệp sĩ bây giờ cũng toàn đi cửa sau hết rồi. Nếu cha của nhóc là đội trưởng, thì dù nhóc có phế vật đến đâu, sớm muộn gì nhóc cũng sẽ chễm chệ trong Hội hiệp sĩ. Ngược lại, dù nhóc có tài năng xuất chúng, nếu chỉ là dân đen thì kiếm một chân làm cận vệ cùi bắp cũng khó như lên trời."
Chà, nghe thì như vậy đấy. Nhưng loại trừ mấy gia tộc hiệp sĩ danh giá ra, hầu hết các gia tộc võ thuật có tiếng đều khoái dạy con cái cách vung kiếm hơn là dạy cách làm người. Không phải tự nhiên người ta gọi bọn họ là lũ não cơ bắp.
Khoảng cách giữa những người dân đen chật vật kiếm ăn từng bữa và những kẻ sinh ra đã coi thanh kiếm là lẽ sống là quá sức áp đảo.
Nhưng bản thân cái sự thật đó đã là không công bằng rồi.
Ngay từ vạch xuất phát đã chênh lệch, thì việc những thứ khác trong cuộc đời còn bất công hơn cũng là lẽ thường tình.
Và để nhận ra được cái lẽ thường đó.
"D, dừng tay!"
Cần phải ăn đòn. Không sao, không sao đâu. Ăn đòn bằng cái gậy này cơ thể nhóc sẽ khỏe ra thôi. Mặc dù chân nhóc đang run rẩy bần bật và đau như chết đi sống lại, nhưng ngủ một giấc dậy là lại tràn trề sinh lực ngay ấy mà.
Hơn nữa, nếu đau đến mức không chịu nổi thì nhóc đã ngất xỉu từ đời nào rồi. Vậy nên, tôi cứ tiếp tục vung gậy.
Và lý do lớn nhất là.
"Về cơ bản, ta không thể xài ma pháp. Ta đã dành phần lớn cuộc đời để vung kiếm, nhưng chỉ vì cái lý do vớ vẩn đó mà ta lại bị lép vế trước những kẻ xài kiếm khí bình thường."
Dù là sức mạnh bẩm sinh hay kỹ thuật vượt trội, miễn ma lực của ngươi mạnh hơn là ngươi ăn. Đơn giản vậy thôi.
Giữa các kiếm sư với nhau, kẻ nào sở hữu kiếm khí lớn hơn, sắc bén hơn, hay thậm chí là phóng ra được thứ mà họ gọi là cực quang mạnh mẽ hơn, kẻ đó giành phần thắng.
Tất nhiên, kinh nghiệm và kỹ năng cũng có vai trò quan trọng. Nhưng nếu ngươi sở hữu một lưỡi kiếm aura siêu to khổng lồ thì ngươi hoàn toàn có thể băm vằm mọi thể loại kinh nghiệm với chả kỹ năng. Đó là nếu xét trong một trận đấu sòng phẳng.
"Và thế là, để có thể nhét hành vào mồm cái lũ nhóc xài được kiếm khí như các ngươi, thì việc ta phong ấn không cho các ngươi xài nó là chuyện quá đỗi hiển nhiên."
"Ch, chuyện đó!"
Ồ, mồm vẫn còn cãi được kìa. Ta sẽ phong nhóc là Bao cát đệ Nhị.
Tiện thể nói luôn, Bao cát đệ Nhất là một trong những tiền bối khóa trước của tụi bay. Vì mang dòng máu á nhân nổi tiếng mình đồng da sắt nên thằng chả ăn đòn thay cơm luôn.
"Ngay cả những gia tộc võ thuật luôn mồm tự hào về luyện kiếm cũng ưu tiên kiếm khí lên hàng đầu. Phải biết xài kiếm khí, và tiến xa hơn là kiếm aura thì mới mong được nể trọng, thế nên chỉ có kiếm thuật không thì chưa đủ tuổi."
Tất nhiên, mấy lời này cũng toàn là bốc phét.
Bọn họ đâu phải gia tộc danh giá chỉ để làm cảnh. Những phái kiếm danh tiếng đều có giá trị thực sự của nó. Nhưng vì tôi chả rảnh để ngồi giải thích dông dài nên cứ gộp chung bọn họ thành lũ lừa đảo cho lẹ.
"Tóm lại, công bằng là cái quái gì. Là điều tốt đẹp? Là chính nghĩa? Nếu vậy thì thế quái nào nhóc lại chui rúc vào cái tổ chức mà Đế quốc gọi là tà ác này cơ chứ?"
Thành thật mà nói, tổ chức này không chỉ mang danh tà ác, mà nó thực sự tà ác. Nhưng cái tổ chức này lại sở hữu một bề dày lịch sử khá hoành tráng. Nó được thành lập bởi những hoàng tộc bị Đế quốc cướp mất vương quốc, và về bản chất, họ cũng mang một nửa thân phận là những chiến binh đấu tranh giành độc lập!
Cũng chính vì lý do đó, kế hoạch xây dựng thế giới lý tưởng của tôi, vốn có nét tương đồng với chiến lược hòa bình hai mặt, lại hoàn toàn có thể áp dụng được trong tổ chức này.
Ái chà, thằng nhóc này dám lăn ra ngủ giữa lúc người ta đang nói chuyện hệ trọng. Có vẻ hơi nguy hiểm vì tôi chỉ thấy toàn tròng trắng, nhưng bồi thêm vài gậy là nó lại bật dậy ngay tắp lự.
Vì có vẻ nó sắp tới giới hạn rồi, nên hãy đi vào vấn đề chính thôi.
"Trên thế giới này làm quái gì có cái gọi là cái ác tuyệt đối. Chỉ có những con người đang sống chết với lý tưởng của riêng mình mà thôi."
— toii không hiểu sao nó có 2 cái #7 nhưng các chương sau không có hiện tượng nhảy có số nên chắc cái này do bản gốc òi

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn