Chương 37: Chương 36. Chào mừng đến với Học viện Triệu hồi sư (2)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~40 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 2 Chào mừng đến với Học viện Triệu hồi sư (2)
"Cậu thực sự định tiến hành theo cách này sao?"
"Số lượng giáo sư xin từ chức đang ngày một tăng lên đấy."
"Cậu thực sự nghĩ rằng điều này là khả thi ư?"
Một cuộc họp được tiến hành với sự góp mặt của Viện trưởng, tôi, cùng các giáo sư đại diện cho từng khối lớp.
Nhưng bầu không khí lúc này có vẻ không được tốt cho lắm.
Chủ nhân, cứ thế này thì sập tiệm mất! Chủ nhân hé lộ thêm chút kế hoạch đi chứ? Thả thính ít quá tụi nó không cắn câu đâu!
Thả nhiều quá chúng lại bu vào đông nghẹt mất. Phải thả từ từ thôi.
Vốn dĩ một cần thủ lão luyện sẽ không bao giờ rải quá nhiều mồi câu.
Chỉ cần thả một chút thính nhỏ giọt, lũ cá sẽ tự động đớp lấy và giãy giụa cắn câu mà thôi.
Nếu rải quá nhiều, lũ tạp nham vô dụng từ khắp nơi cũng sẽ kéo đến bu đầy.
"Ai muốn nghỉ việc, cứ để họ nghỉ."
"Cậu nói nghe hay nhỉ!"
"Cho dù Giáo sư Niserwin có là một Triệu hồi sư xuất chúng đi chăng nữa, thì đây cũng là lần đầu tiên cậu đảm nhận vị trí giáo sư mà?"
"Cứ cái đà này, học viện sẽ không còn đủ số lượng giáo sư để giảng dạy cho học viên nữa đâu!"
"Vậy thì giảm bớt số lượng học viên đi là được."
"Cậu nói nghe hay nhỉ!"
Đủ loại âm thanh la ó vang lên. Chà chà, bảo giảm số lượng giáo sư đi một chút thôi mà các vị đã hoảng hốt đến mức này rồi sao?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cái học viện này có quá nhiều giáo sư vô dụng.
Thôi thì những người đã lập khế ước với Tinh linh cấp cao tôi không tính tới, nhưng cái loại Triệu hồi sư chỉ lập khế ước với vài ba con Tinh linh cấp thấp thì làm thế nào mà leo lên được cái ghế giáo sư này vậy?
Tôi đã điều tra thử, kỹ năng chẳng có gì nổi bật. Giảng dạy cũng chẳng ra đâu vào đâu. Đơn giản chỉ là một lũ ngốc sinh ra ngậm thìa vàng mà thôi!
"Đã thế số lượng học viên còn đang thiếu hụt, đến mức có tin đồn học viện sắp phải đóng cửa rồi kia kìa!"
"Ngài đang nói gì vậy? Thiếu hụt học viên ư? Số lượng nhân sự của học viện chúng ta vẫn ngang ngửa với các học viện khác. Vấn đề nằm ở nhận thức cơ."
Phải nói cho rõ ràng chứ.
Số lượng học viên của Yugrasia so với thời kỳ hoàng kim thực chất không có sự chênh lệch đáng kể.
Vì sao ư? Vì đây là cái học viện dễ vào nhất, nên phần lớn những kẻ thi trượt ở các học viện khác đều đổ dồn về đây.
Đặc biệt là với giới quý tộc cấp thấp, thay vì phải bỏ ra một số tiền khổng lồ để lập khế ước với một Tinh linh hộ vệ, thì việc nộp đơn vào Yugrasia để có cơ hội lập khế ước với một cái giá rẻ mạt và tiết kiệm hơn nhiều là một lựa chọn không tồi.
Hơn nữa, dù sao đây vẫn được coi là một trong Tứ đại Danh môn của Đế quốc nên cái mác đó vẫn còn xài tốt. Hiện tại, trên chiến tuyến vẫn còn những Triệu hồi sư từng là học viên của Yugrasia thời kỳ hoàng kim, nên thi thoảng cũng có vài kẻ muốn tạo dựng các mối quan hệ trong quân đội cố tình lọt vào đây.
Nhưng những kẻ đó hoàn toàn không có ý định đến Yugrasia để nghiêm túc học hỏi Triệu hồi thuật.
"Số lượng không quan trọng. Không, ngược lại, chính sự ít ỏi mới chứng minh được giá trị thực sự."
Vốn dĩ giới quý tộc Đế quốc đã đông như kiến rồi.
Đông đến mức quá tải luôn ấy chứ.
Nhưng từ tước vị Bá tước trở lên, số lượng lại vô cùng khan hiếm, và đó là lý do họ được xưng tụng là Thượng cấp Quý tộc.
"Các vị có biết tại sao những gia tộc Công tước, Hầu tước lại được xưng tụng là 'Tuyệt Đối Thập Gia' ở ngay tại trung tâm Đế quốc không? Là bởi vì số lượng của chúng cực kỳ hạn chế. Không phải là không có những gia tộc khác sở hữu quyền lực, sức mạnh và bề dày lịch sử tương đương, nhưng bởi vì những tước vị đó chỉ được ban cho một số lượng người rất nhỏ, nên họ mới được gọi là Tuyệt Đối Thập Gia."
Ngay từ đầu, trong suốt chiều dài lịch sử Đế quốc, số gia tộc vươn lên được tước vị Hầu tước chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ngay cả trong cuộc Đại chiến vừa qua, cũng chỉ có duy nhất một gia tộc giành được tước vị Hầu tước.
Còn Công tước thì trong suốt 1000 năm lịch sử Đế quốc, chỉ xuất hiện đúng một lần duy nhất.
"Cậu định nói điều gì?"
"Nếu Yugrasia thực sự có giá trị đến vậy, thì việc chỉ tiếp nhận một số lượng nhỏ học viên sẽ càng làm tăng thêm giá trị đó. Do đó, chúng ta không cần phải níu kéo những kẻ muốn rời đi. Tôi đã liên hệ xong xuôi với những Triệu hồi sư xuất chúng hơn bọn họ rồi. Về lâu về dài, việc gom lương của những kẻ đã rời đi để trả cho họ còn mang lại lợi ích lớn hơn nhiều."
Trông tôi thế này thôi chứ các mối quan hệ với quân đội và Á nhân cũng sâu rộng lắm đấy.
Tất nhiên, tôi phải loại trừ những kẻ biết đến cái tên Naruan hay Ast ra.
Lỡ mà tin này lọt đến tai Công chúa thì đúng là "chết dưới chân đèn"! Kế hoạch sẽ biến thành "chui đầu vào rọ" mất.
Với tính cách của vị Công chúa đó, nếu ả có đóng cổng thành và bao vây toàn bộ Hoàng đô thì tôi cũng chẳng lấy làm lạ.
Dù có được vũ trang bằng cây gậy sắt đi chăng nữa, thì việc một mình công thành trước thủ đô mạnh nhất lục địa cũng là điều không tưởng.
Trong lúc con đường tẩu thoát mà tôi nhờ tộc Người lùn chế tạo vẫn chưa hoàn thành, thì tuyệt đối không được để lại bất cứ dấu vết nào.
"Liệu điều đó có khả thi không?"
"Khả thi."
Lời khẳng định chắc nịch của tôi khiến tất cả đều im bặt.
Nào, hãy thử nghĩ về "Địa ngục Joseon" của chúng ta xem.
Lên đại học rồi mới thấy những gì học ở cấp một, cấp hai, cấp ba đều vô dụng, nhưng tại sao người ta vẫn phải liều mạng để chen chân vào các trường đại học ở Seoul?
Chính là vì sự khan hiếm!
Đặc biệt là trường Đại học X!
Nghe nói vào được đó thì ai cũng là học sinh giỏi đứng đầu toàn trường phải không? Nên cứ tốt nghiệp từ đó ra là được người ta nể trọng.
Nếu đó là nơi mà ai cũng có thể vào được, thì chẳng ai thèm tranh giành để vào trường Đại học X làm gì. Cứ chọn một trường đại học gần nhà cho tiện.
Nếu đã vậy, Yugrasia chỉ cần tạo ra một bầu không khí giống hệt như quê hương cũ của tôi, nơi mà ai cũng khao khát được vào trường Đại học X là xong!
"Hiện tại, phần lớn học viên của chúng ta đều là những kẻ không thể đỗ vào các học viện khác, hoàn toàn không có tài năng về Triệu hồi thuật nhưng vẫn cố tình chui rúc vào đây dưới cái mác 'Tứ đại Danh môn'. Vậy thử hỏi có bao nhiêu tân sinh viên thực sự muốn học hỏi về Triệu hồi thuật đàng hoàng? Và những học viên thực sự có tài năng, liệu họ có còn giữ được sự nhiệt huyết khi phải học cùng với những kẻ như vậy không?"
Vốn dĩ lũ bạn thân mà rủ rê đi quán net thì ngay cả những đứa mọt sách cũng phải đấu tranh tâm lý dữ dội.
Môi trường xung quanh đóng vai trò rất quan trọng trong việc học. Không phải ngẫu nhiên mà mẹ Mạnh Tử phải chuyển nhà tới 3 lần vì con trai mình.
"Chúng ta không cần phải nhận những học viên như vậy. Việc tiếp nhận những kẻ không có niềm tin, cũng chẳng có tình yêu với học viện sẽ chỉ mang lại tai hại cho những học viên khác đang đặt niềm tin vào chúng ta. Và ngay từ đầu, mọi hình thức giáo dục đều đạt hiệu quả cao nhất khi giảng dạy cho một số lượng nhỏ học viên."
"Nhưng mà, học phí để duy trì hoạt động..."
Đúng vậy. Dù nói là được Đế quốc trợ cấp để duy trì hoạt động, nhưng ma pháp và Triệu hồi thuật vốn là những lĩnh vực rất tốn kém.
Nếu số lượng học viên giảm, học phí đương nhiên sẽ bị thâm hụt. Vậy thì...
"Tăng học phí lên là được."
"Sao cơ?"
Thiếu học phí thì tăng lên là xong chuyện mà? Vốn dĩ các bậc phụ huynh là những người không bao giờ quan tâm đến việc học phí đắt đỏ ra sao, miễn là con em họ được dạy dỗ đàng hoàng.
Đó cũng là lý do vì sao có những người tìm đủ mọi thủ đoạn để nhét con em mình vào những trường tư thục đắt đỏ.
"Vậ, vậy còn những học viên xuất sắc nhưng không đủ khả năng chi trả học phí thì sao!"
"Cấp học bổng cho họ là được."
Và đôi khi sẽ xuất hiện những "con rồng bay lên từ con lạch nhỏ", lúc đó cứ dùng chính số học phí đã thu để đào tạo họ là xong.
Sau này thành tài, chỉ cần họ làm một bài phỏng vấn kiểu "Nhờ có Yugrasia mà tôi mới có được ngày hôm nay", thế là hiệu quả quảng bá lại tăng vọt.
"Cậ, cậu nghĩ điều đó là hợp lý sao?"
"Vâng. Hợp lý chứ. Các vị nghĩ tại sao học phí của Mercaria lại rẻ nhất? Vì đó là nơi bình dân nhập học nhiều nhất ư? Vì đó là cơ sở giáo dục dành cho bình dân đúng như lời quảng cáo của học viện ư? Không phải. Phần lớn những sinh viên tốt nghiệp từ đó ra chẳng có sự khác biệt đáng kể nào so với sinh viên tốt nghiệp từ các học viện khác của Đế quốc. Đó là bởi vì một giáo sư phải giảng dạy cho hàng trăm học viên cùng lúc."
Nói chính xác hơn thì nó gần giống như hình thức học trực tuyến vậy.
Giáo sư cứ việc thao thao bất tuyệt, còn việc tiếp thu được bao nhiêu là việc của học viên.
Tất nhiên, đối với những học viên nổi bật, họ sẽ được chỉ dẫn riêng, nhưng khi có hơn 100 người cùng tham gia một bài giảng, giáo sư không thể nào tạm dừng buổi học chỉ để giải thích cho một học viên hiểu được.
"Và, các vị nghĩ tại sao Marcis lại thu học phí đắt đỏ nhất trong số các học viện? Đúng với biệt danh 'Tháp ma pháp Giáo dục', đó là bởi vì một số lượng rất ít học viên được đích thân vô số ma thuật sư, pháp sư trực tiếp giảng dạy."
Hơn nữa, một giáo sư của Marcis chịu trách nhiệm tối đa chỉ khoảng 5 người. Chẳng khác nào dạy kèm 1 kèm 1 cả.
Học trò gặp bế tắc ư?
Vậy thì phương pháp của Marcis là lập tức tập trung giúp học trò đó phá vỡ bức tường bế tắc ấy.
Chính vì vậy, sau khi tốt nghiệp, tình thầy trò vẫn vô cùng bền chặt, và đó cũng là lý do vì sao cả quân đội Đế quốc lẫn Tháp ma pháp đều sốt sắng cử giáo sư của mình đến đó giảng dạy.
Một khi đã trở thành thầy trò, họ sẽ tự động muốn gia nhập vào tổ chức của người thầy đó.
Nếu vậy, chúng ta cũng có thể áp dụng phương pháp đó, cộng thêm việc đảm bảo tỷ lệ việc làm cao sau khi tốt nghiệp, thì chẳng có lý do gì chúng ta lại không thể trở nên giống như Marcis.
"Nếu chúng ta quản lý học viên một cách chuyên nghiệp hơn cả Marcis, thì sẽ chẳng ai phàn nàn về mức học phí cao cả."
"Nhưng với hệ thống giáo dục hiện tại thì..."
"Chính vì vậy, chúng ta cần phải cải cách."
"Cá, cái này là?!"
"Điều này thực sự khả thi sao?!"
Các giáo sư tròn mắt nhìn vào bản kế hoạch mà tôi đưa ra.
Thậm chí ngay cả vị Viện trưởng luôn ủng hộ tôi cũng phải lộ vẻ kinh ngạc.
Chủ nhân, chủ nhân? Bị điên rồi hả? Có thù oán gì với tụi nhóc à? Cái quái gì thế này? Địa ngục ư?
Ta đã nói là sẽ mang 'Địa ngục thi cử' đến mà.
Địa ngục thi cử là cái gì cơ? Trước đây tôi từng nghe nói đến Bát Đại Địa Ngục, nhưng hóa ra thực chất là Cửu Đại Địa Ngục à? Tại sao thời gian tự do của tụi nhóc chỉ có mỗi lúc ngủ thôi vậy? À không, hình như đến thời gian ngủ cũng chẳng có thì phải?
Bản kế hoạch tôi đưa ra vô cùng đơn giản. Cụ thể là: Tự học sau giờ học Tự học buổi tối Tự học cuối tuần Tự học trong kỳ nghỉ Đại khái là vậy.
"Nào, nếu chúng ta áp dụng hệ thống giáo dục này, các bậc phụ huynh chắc chắn sẽ không phản đối."
"Nhưng, nhưng liệu các học viên có thể chịu đựng được..."
"Chịu được."
Người dân ở Địa ngục Joseon đều chịu đựng được như vậy, thì làm sao lũ nhóc có ma lực, sinh lực tràn trề này lại không chịu nổi cơ chứ?
Đấy là còn chưa áp dụng tiêu chuẩn của học sinh năm cuối cấp 3 đâu nhé. Phiên bản dành cho học sinh cuối cấp đang được chuẩn bị dưới hình thức giáo dục đặc biệt trong vòng một tháng trước kỳ thi Đế quốc. Mức độ này thì đến học sinh cấp hai còn chịu được cơ mà, Tụi nhóc này chắc chắn cũng sẽ chịu đựng tốt thôi.
"Mộ, một ngày học tận 10 tiếng đồng hồ sao!"
Chà chà, có gì mà ngạc nhiên dữ vậy.
Cái chủng tộc học sinh năm cuối cấp 3, những người xứng tầm kỳ phùng địch thủ với chủng tộc chiến binh Saiyan, cơ bản đều cày cuốc học tập ở mức hai con số kia kìa.
10 tiếng thì cũng sương sương với thời gian ở trường thôi mà? Trừ thời gian tự học buổi tối ra thì cũng ở trường ngần ấy thời gian rồi.
"Việc bắt học viên đến trường vào cả cuối tuần chẳng phải sẽ vấp phải sự phản đối sao?"
"Dù có phản đối thì người trả học phí vẫn là các bậc phụ huynh."
"Đâ, đây là hành vi xâm phạm nhân quyền của học viên!"
"Bổn phận của học viên là học tập. Chúng ta đang tạo điều kiện để các em được TỰ-NGUYỆN học tập mà."
"Thế này thì tự nguyện chỗ nào chứ?"
"Chúng ta tạo điều kiện để các em học tập, còn việc học cái gì là do các em tự nguyện quyết định, nên gọi là 'tự học' là chuẩn rồi."
"Lý sự cùn!"
"Sự lý sự cùn đó cũng là điều cần thiết trong hoàn cảnh hiện tại của học viện chúng ta."
"... Điều đó."
Vị giáo sư nãy giờ lớn tiếng phản bác lời tôi bỗng im bặt.
Phải, phải thế chứ. Với tình cảnh hiện tại của chúng ta, việc gì cũng phải làm.
Tất nhiên tôi không phải là không hiểu cảm nhận của vị giáo sư đó.
Biết suy nghĩ cho lập trường của học viên, quả là một vị giáo sư tốt.
Nhưng đó là cảm xúc khi tôi còn là một học viên.
Bây giờ tôi đang đứng ở cương vị một người thầy, nên kẻ nào học giỏi, à nhầm, kẻ nào tạo ra được những Triệu hồi sư mạnh mẽ ở đây thì mới là giáo sư tốt!
Bình thường đã vậy, nay học viện còn đang đứng trên bờ vực phá sản nữa chứ!
Học viện phải sống thì học viên mới sống được.
Nên giờ không phải lúc kén cá chọn canh.
Hơn nữa tôi cũng đã nương tay lắm rồi đấy nhé? Mới có 10 tiếng học thôi.
Tuy là có thêm thời gian bổ sung nữa.
Cộng thêm cuối tuần cũng chỉ có 6 tiếng.
Mang tiếng là 10 tiếng, nhưng tôi cũng có bố trí thời gian nghỉ giải lao hợp lý sau mỗi tiết học đấy chứ?
Cái chốn thiên đường gì thế này? Nếu là hồi tôi còn học cấp 3 thì đây quả thực là thiên đường.
Nhưng có vẻ như vẫn còn những vị giáo sư thiếu lòng tin thì phải.
"Nếu vậy, tôi xin hỏi một cách nghiêm túc."
Chà chà, ma cụ phát hiện nói dối cơ à. Lấy ở đâu ra vậy nhỉ? À, phòng giáo viên mà có thứ này thì cũng tiện thật.
"Cậu thực sự cho rằng... các học viên có thể chịu đựng được điều này sao?"
"Vâng. Ở một đất nước mà tôi biết, có rất nhiều học sinh bắt đầu học từ 7 giờ rưỡi sáng đến tận 10 giờ tối, sau đó vẫn tiếp tục học kèm riêng tư."
"Nó, nói dối!"
"Không, ma cụ không có phản ứng kìa!"
"Là, là thật sao? Đó là sự thật ư!"
Xin lỗi nhé, vì tôi hoàn toàn không có ma lực nên ma cụ không có phản ứng đâu.
Nhờ vậy mà lúc qua cổng thành kiểm tra mới tiện lợi. Có nói gì thì nó cũng chẳng kêu đâu.
Mà câu trả lời của tôi là về một đất nước ở chiều không gian khác cơ.
Thậ, thật sự có một địa ngục như vậy tồn tại sao? Rốt cuộc là học viện của đất nước nào vậy!
Có một nơi vô cùng đáng sợ tên là Địa ngục Joseon.
Cá, cái tên đã nghe đậm mùi địa ngục rồi... Tên quốc gia mà là địa ngục sao... Sợ quá...
Ồ, đến cả cây gậy sắt đó cũng phải run rẩy kìa.
Chậc~ Quả không hổ danh là sự uy nghiêm của Địa ngục Joseon!
"Đó là quốc gia của Ma tộc sao."
"Rốt cuộc là những việc làm tàn độc nhường nào..."
"À, và ở đó, những đỉnh cao của chủng tộc học sinh mang tên 'học sinh năm cuối cấp 3' thậm chí chỉ ngủ 4 tiếng một ngày để dành thời gian học tập."
"Đáng sợ quá, đáng sợ thật. Học sinh năm cuối cấp 3!"
Chà chà, mấy vị giáo sư này.
Có vẻ như đã bị sốc văn hóa rồi, nhưng chẳng bao lâu nữa các vị sẽ phải ca ngợi nền giáo dục đó thôi.
Mục tiêu cuối cùng của tôi là thổi bùng ngọn lửa đam mê giáo dục, và cả cơn sốt học thêm vào giới quý tộc ở đây mà!
Cơn sốt học thêm khiến giới quý tộc đổ xô đến đăng ký môn học rào rào chỉ vì cái mác "Học viện có sự góp mặt của cựu giáo sư Yugrasia"!
Lỡ đâu sau này đến tuổi nghỉ hưu, làm giáo viên ở học viện cũng có thu nhập kha khá thì sao!
"Nào, các vị cần phải thay đổi suy nghĩ. Sự thay đổi này không chỉ tạo áp lực lên học viên. Tất nhiên, đội ngũ giáo sư chúng ta cũng phải sát cánh cùng các em. Chúng ta phải đồng lòng, hướng dẫn để các em không đi chệch hướng. Khi chúng ta tiên phong đoàn kết, tiên phong hy sinh, và tiên phong truyền lửa nhiệt huyết, thì các em học viên mới có niềm tin để đi theo chúng ta, và khi đó học viện của chúng ta mới có thể lấy lại vinh quang thuở xưa."
Tôi liên tục nhấn mạnh từ "chúng ta".
Ý thức cộng đồng tuy mang ý nghĩa "có thối thì cùng thối", nhưng chỉ cần khéo léo điều chỉnh bầu không khí, thì lúc nào cũng có thể nâng cao tinh thần đoàn kết dưới danh nghĩa "chúng ta".
Không phải ngẫu nhiên mà nguyên tắc đa số lại mang sức mạnh lớn lao đến vậy.
Chỉ cần có vài người hưởng ứng theo luồng ý kiến mà tôi mong muốn, thì mục tiêu sẽ được hoàn thành nhanh chóng thôi!
Học viên đã gây ra tội tình gì vậy?
Cô nói gì vậy? Ta chỉ đang truyền bá lại phương pháp học tập mà ta từng trải nghiệm thôi.
Chủ nhân từng nói mình là bình dân mà! Sinh ra ở một đất nước lụn bại cạnh Đế quốc cơ mà! Đừng có nói dối! Làm gì có thế giới nào như vậy tồn tại!
Nhưng cô cũng biết rõ rồi mà! Những lời ta nói không hề có nửa lời dối trá! Giữa hai chúng ta, những kẻ được kết nối bằng linh hồn, thì lời nói dối không có tác dụng đâu!
Không phải! Đây chỉ là do chủ nhân cố tình chặn lại một vài suy nghĩ như mọi khi thôi! Nế, nếu không thì làm sao có cái học viện toàn ác quỷ như thế tồn tại được!
Fufu, miệng thì nói vậy nhưng ta biết thừa cô đang cảm thấy sợ hãi rồi!
Tôi có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của cây gậy sắt được kết nối với linh hồn tôi.
Hahaha, cuối cùng ta cũng khiến tên biến thái này phải run rẩy vì sợ hãi rồi! Và ta sẽ truyền bá những cảm xúc này đến cả các học viên nữa!
"Vậy tôi coi như tất cả mọi người đều đồng ý với lời của Giáo sư Niserwin."
Dù sắc mặt của một vài giáo sư không được tốt cho lắm trước lời của Viện trưởng, nhưng tất cả đều đã đồng tình.
Nào, vậy giờ chỉ còn lại việc quan trọng nhất thôi.
L, là gì? Gọi mấy tên ác quỷ của Địa ngục Joseon đến à?
Không, trước mắt thì...
Trước mắt?
Cải tạo học viện.
Tính giở trò gì nữa đây...
Trò gì nữa. Đương nhiên là không để cho tụi nó bỏ trốn rồi.
Tự học buổi tối sinh ra vốn là để học viên trốn tiết mà?
Nếu tôi là học viên thì không nói làm gì, nhưng tôi đang là giáo viên cơ mà, phải chặn đứng điều đó lại chứ?
— Và thế là Howling 2. 0 nhen nhóm hình thành: >

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn