Chương 12: Chương 11. Cái quái gì thế này. Đáng sợ quá. (4)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~40 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Đáng sợ quá. (4) Part 1 Đáng sợ quá. (4) Dạo gần đây tôi đang nghiêm túc cân nhắc đến chuyện nghỉ hưu.
Mấy cái tổ chức tà ác luôn là kiểu muốn vào thì dễ, mà muốn ra thì chưa chắc, nhưng nhờ vô số đường lui và đống danh tính giả mà tôi đã cất công nhào nặn, tôi nghĩ mình vẫn có thể sống sót nếu bỏ trốn.
Lý do dạo này tôi lại nảy sinh suy nghĩ đó á.
Là vì Số 1000 đang nhắm nghiền mắt, tinh lọc ma lực của mình ngay trước mặt tôi đây này.
Nghiêm túc luôn, rốt cuộc tôi đã nói cái quái gì để cho nhóc giác ngộ được vậy hả?
Chà, nếu tôi dạy con bé chiêu thức kiếm thuật cụ thể nào đó thì không nói, nhưng vì tôi chỉ đánh giá cao khả năng sinh tồn của Số 1000 nên tôi mới dạy con bé mấy kỹ thuật ám sát "nhất kích tất sát".
Bọn chúng thậm chí còn chả có tên. Tôi chỉ đang dạy con bé vài mánh khóe tổ chức hay xài, rồi chém gió thêm mắm dặm muối vào thôi.
Thế mà, con bé lại giác ngộ từ dăm ba cái thứ đó.
Tôi chỉ bảo con bé cách đâm chém vào chỗ hiểm của kẻ thù thôi, thế quái nào mà cũng giác ngộ ra được cái gì từ đó chứ!
Tất cả những gì cần học chỉ là điểm yếu trên cơ thể con người thôi mà!
Thêm nữa, cái điểm mà con bé giác ngộ lại là "điều cốt lõi của nhất kích tất sát là kết liễu kẻ thù chỉ bằng một đòn".
Này, bản thân cái tên của nó đã là "nhất kích tất sát" rồi còn gì? Thế mà con bé cứ "A..." lên như kiểu mấy thằng main trong truyện võ hiệp ngộ ra chân lý vậy. Tôi e là nếu mình mà đem hết bài tẩy ra dạy, chắc con bé sẽ thăng thiên vượt ranh giới nhân loại luôn quá.
Thôi được rồi. Tạm gác Số 1000 qua một bên.
Với một đứa nhóc mới chớm tuổi mười mấy, đừng nói đến chuyện sợ hãi khi nhìn thấy Đại ác quỷ Surtr, con bé lao vào chém lão rồi bước qua luôn chỉ vì lão dám cản đường nó đến với đồ ăn.
Mối nguy hiểm ở đây là nếu tôi để con bé chết đói vô cớ, nó có thể đục một lỗ to tổ chảng trên bụng tôi, nhưng chỉ cần cho ăn no là thuần hóa được, nên cũng đỡ.
Thế nhưng, Số 17 bị cái quái gì vậy?
Vì bản thân tôi không xài được pháp thuật, nên mọi thứ tôi biết về ma pháp chỉ là lý thuyết suông.
Không, cái thứ tôi gọi là lý thuyết ấy thực chất chỉ là mấy trò tôi đọc được trong đống tiểu thuyết giả tưởng ở kiếp trước rồi giả vờ như mình tự sáng tạo ra, vậy mà giờ con bé này cũng đang giác ngộ từ đó luôn.
Và con bé lôi mấy thứ vốn dĩ chỉ có trong tiểu thuyết ra để xài ở đời thực!
Hóa ra tiểu thuyết không chỉ là tiểu thuyết sao!
Chẳng lẽ mấy ông tác giả truyện fantasy ở kiếp trước của tôi toàn xuyên không đến thế giới viễn tưởng rồi viết lại tự truyện hay sao?!
Còn Số 1 nữa, nhóc đó bị tụt lại một chút rồi lập tức bứt tốc đuổi theo với một tốc độ đáng sợ.
Nó đặc biệt tiếp thu kiếm thuật của tôi nhanh đến mức khó tin.
Thằng nhóc cứ lải nhải phàn nàn kiểu "Số 1000 giác ngộ rồi, sao thầy không dạy em cái gì hết", và khi tôi tiện mồm chém gió vài câu từ dăm bộ tiểu thuyết võ hiệp từng đọc, thì nó cũng đi giác ngộ luôn.
Không, nói nghiêm túc đấy, ngay cả khóa trước cũng chả xuất sắc đến mức này, lũ nhóc này trưởng thành nhanh đến độ tôi không thể tưởng tượng nổi khi lớn lên chúng nó sẽ biến thành cái gì nữa.
-Kuuooooooooo!
Tên khổng lồ lửa vĩ đại gầm thét.
""Ice Buster (Băng Bạo).""
-Kuooooooak!
Tên khổng lồ lửa vĩ đại gầm lên đau đớn.
"Earth's Judgement (Phán quyết của Đất)."
Trong khi đó, ma pháp vừa hoàn thành khiến mặt đất rung chuyển và những cột đá đâm thẳng lên trời.
Tôi đã từng lăn lộn trong cuộc đại chiến càn quét cả thế giới, nhưng thành thật mà nói, chỉ riêng điều này thôi, mỗi khi nhìn vào khung cảnh này tôi lại thấy ớn lạnh.
Ai mà tin được cái cảnh tượng này lại do mấy đứa nhóc còn chưa tới tuổi mười lăm gây ra chứ.
Và tại cái quái gì mà tổ chức chưa thống trị được thế giới khi bọn nhóc này được sinh ra cơ chứ!
Cái thế giới này, rốt cuộc mi mạnh đến mức nào vậy hả!
"Quẩy tung lên đi, Surtr!"
Cái bao cát hàng hiệu mang tên Surtr lao đến với cơ thể rực lửa, nhưng Số 1000 dễ dàng luồn lách qua những cú vồ của lão và vượt mặt lão một cách nhẹ tênh.
"Mẹ kiếp!"
Nhưng trong lúc né đòn phi dao của Số 1000, do không thể né kịp ngay lập tức, Số 1 đã phải đối đầu với Surtr, và có vẻ như Số 1 lại về bét một lần nữa. Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy.
"Sky Slash (Thiên Không Trảm)!"
-Kuaaaaaaagkh!
Một luồng ma lực áp đảo tuôn trào từ thanh kiếm của nhóc.
Nhất kích. Bất chấp việc hàng đống phong ấn chồng chéo đang gông cùm Surtr, lớp phòng ngự của lão đáng lý ra vẫn phải vượt xa sức tưởng tượng của người thường, thế nhưng lão đã bị đuổi thẳng về nơi sản xuất chỉ bằng một nhát chém.
Nhưng đó chưa phải là điều quan trọng nhất.
"Mình mới đọc cái đó trong manga thôi mà..."
Để giấu bài, tôi chỉ bốc phét một chiêu nhặt được trong truyện tranh cho thằng nhóc nghe, thế mà nó xài được thật luôn.
Và tôi mới dạy nó cái này ngày hôm qua thôi đấy!
Ngay cả đám nhóc khóa trước cũng phải mất một năm mới xài được, vậy mà thằng nhóc này xài được ngay lập tức! Kỹ năng đó vốn là chiêu tủ của một bé gái yếu đuối, dễ thương cơ mà!
Kurrgh! Giờ tôi phải làm cái quái gì đây?
Dù tôi có thể cho bọn chúng tốt nghiệp sớm, nhưng tôi bắt buộc phải huấn luyện chúng ít nhất một năm. Nếu không, người ta sẽ đánh giá thành quả này là nhờ tư chất của bọn nhóc chứ chẳng liên quan gì đến công dạy dỗ của người hướng dẫn.
Trong trường hợp đó, đừng nói đến công việc nhàn hạ, đến tiền thưởng tôi cũng xác định say bye luôn.
Mấy ông chú người lùn cũng đang cằn nhằn réo tôi trả khoản nợ quá hạn đây này, nếu bay mất khoản tiền thưởng thì tôi sạt nghiệp thành con nợ mất.
"Bọn trẻ trông có vẻ sung sức nhỉ."
Ngay lúc tôi đang nghiêm túc băn khoăn xem mình có thực sự phải lòi bài tẩy ra cho bọn nhóc xem không, một giọng nói quen thuộc, nhưng lại là chất giọng mà tôi chẳng hề muốn làm quen chút nào, vang lên từ sau lưng.
"Sia, hồi bằng tuổi tụi nó cô cũng như thế này không phải sao?"
"Fufufu. Hồi đó cũng vui phết. Không biết mấy đứa khác dạo này thế nào rồi."
Nói dối không chớp mắt luôn cơ mà. Bình thường tụi nó cắn nhau như chó với mèo, nhưng cứ hễ có chuyện quan trọng là chúng nó lại phối hợp ăn ý đến kỳ lạ.
Chắc chắn chúng vẫn giữ liên lạc với nhau để phòng hờ tình huống "nhỡ đâu".
Và nếu tụi nó mà tụ tập lại, chắc tôi bị chôn sâu ba tấc đất luôn quá.
Mẹ kiếp, đến chính tôi cũng muốn bí mật đào hố chôn một tên hướng dẫn viên như mình nữa là.
Cũng chỉ vì tôi là một người hướng dẫn thôi. Chứ không thì sao tôi lại nhỏ nhen đến mức ép bọn nhóc đánh nhau giành đồ ăn chứ.
"Tóm lại, sao cô lại ở đây."
"Ây dà, thật tình. Một đại mỹ nhân đích thân đến thăm anh đấy, sao anh lạnh lù... Á, đợi chút. Sư phụ làm ơn cất cái thứ đó đi."
Ngay khi cô ả bắt đầu lảm nhảm mấy thứ vô bổ, tôi rút ra một cây gậy gỗ và ả sợ hãi lùi lại một bước.
"Không phải sư phụ, là người hướng dẫn."
"Có khác quái g... Dạ vâng. Người hướng dẫn. Thế nên làm ơn cất nó đi đã!"
Chỉ có một lý do duy nhất khiến ả kinh hãi tột độ khi nhìn thấy cây gậy gỗ này.
Ả từng bị nó phang cho nhừ tử.
Ghi chú một chút, học sinh là phải được lớn lên cùng đòn roi. Có thế chúng mới ngoan.
Và nếu nhắc đến hình phạt, dĩ nhiên gậy gỗ là chân ái!
Sau nhiệm vụ làm người hướng dẫn tạm thời đầu tiên, tôi đã nhận chính xác hai đệ tử trong lần đầu chính thức trở thành người hướng dẫn, nhưng lúc đó tôi vẫn cảm thấy thiếu thiếu cái gì.
Đó chính là hình phạt!
Hình phạt quả thực rất khó để quản lý.
Nếu không trừng phạt đám nhóc cứng đầu thì chúng không thèm nghe lời, mà lỡ tay vã quá mạnh khiến chúng bị thương thì lại gây rắc rối cho quá trình huấn luyện.
Chính vì thế, ngay cả khi còn làm việc trong Hoàng cung, tôi đã miệt mài nghiên cứu Dự án Gậy Bóng Chày, và nhờ kết hợp các mối quan hệ tạo dựng được trong cung điện với những mối quen biết ngoại tộc sẵn có, tôi đã thành công khắc đủ mọi loại ma pháp và kỹ thuật lên một nhánh của Cây Thế Giới.
Thành quả chính là cây gậy gỗ này! Hình dáng chả giống gậy bóng chày tí nào nhưng nó vẫn được gọi là gậy bóng chày!
Nếu phải mổ xẻ cây gậy này, với nền tảng là 24 loại ma pháp, chia thành 10 lời nguyền và 14 phép chúc phúc, bồi thêm 12 bùa chú và câu chú cổ đại lên trên, mang đến kết quả: Dù có bị vụt bầm dập cỡ nào cũng không để lại vết thương, nhưng chỉ gõ nhẹ một cái cũng đủ gây ra cơn đau thấu trời. Tôi đã thành công chế tạo ra một đạo cụ trừng phạt chuẩn sách giáo khoa.
Tính hiệu quả của nó đã tự chứng minh ngay từ lứa đệ tử thứ hai, và kể từ đó, đám học trò của tôi đều ngoan ngoãn hóa thành những đứa trẻ vô cùng, vô cùng vâng lời!
Trong lúc tôi mân mê cây gậy và hồi tưởng lại những kỷ niệm vui vẻ, Sia lại lùi thêm một bước nữa.
"Tôi tưởng cô không còn cảm thấy đau với thứ này nữa rồi chứ?"
"Đâu có. Không hề. Nó vẫn đau lắm. Quen với việc ăn đòn và không cảm thấy đau là hai chuyện hoàn toàn khác nhau đấy, thưa người hướng dẫn."
Chà, lâu lắm rồi tôi mới thấy mặt cô nàng căng cứng thế này.
"Sao cũng được. Tôi hỏi lại lần nữa. Tại sao cô lại ở đây?"
"Aww, dĩ nhiên là vì... Dạ rồi, tôi nói, tôi nói, làm ơn cất nó đi! Vẫn là đợt sàng lọc học viên như mọi khi thôi. Tôi tới đây để kiểm tra và quan sát những rủi ro tiềm ẩn từ tụi nó."
"Cô đâu cần phải đích thân tới."
"Vị hướng dẫn viên của chúng ta thực sự cần phải xem xét lại bản thân đấy. Anh đùa à, anh thực sự không biết cấp trên đánh giá cao đám học viên anh dạy dỗ đến mức nào sao?"
"Nếu bọn họ đánh giá cao thế thì tôi cũng mong họ tăng lương cho tôi cao tương xứng."
"... Xét tới việc từ đầu anh đã lấy của tổ chức bao nhiêu tiền rồi."
Ả lắc đầu nhưng thiếu thì vẫn là thiếu thôi.
Ngay cả khi tôi dốc sạch mớ tiền bỏ túi được trong lúc làm nhiệm vụ, tôi vẫn chả có đủ vốn liếng để tận hưởng một tuổi hưu an nhàn.
Vì tôi không ngừng nghiên cứu mấy thứ cho tương lai, nên tiền tài của tôi lúc nào cũng rò rỉ một khoản khổng lồ ngoài sức tưởng tượng.
"Thế cô định bắt đầu luôn à?"
"Vâng. Chà, tôi cũng đang bận mà."
Sia nhún vai và nói với tôi bằng một nụ cười rạng rỡ.
"Vậy nên, cho tôi mượn đám hậu bối một chút nhé."
#5 Góc nhìn của kẻ khác: Câu chuyện của những gián điệp trong tổ chức tà ác. (1)
"Tiếp theo, Số 17."
"Vâng."
Hơi khác biệt một chút so với thói quen bình thường, nơi mà tôi có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Và người phụ nữ xinh đẹp chịu trách nhiệm phụ trách cái thói quen hàng ngày đó không ai khác chính là người thuộc một trong những bộ phận nòng cốt của tổ chức, Phó giám đốc Cơ quan Tình báo.
"Ta sẽ bắt đầu thẩm vấn."
Chuyện quái gì sẽ xảy ra nếu thân phận con gái nhà Nermia của mình bị lộ?
Mình có thể bị biến thành công cụ cho tổ chức bằng phép tẩy não, trở thành con tin, hoặc thậm chí bị đem ra xử tử công khai để làm gương.
Thế nên. Phải vận dụng mọi thứ mình có, mình bắt buộc phải vượt qua bài kiểm tra này.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa hạ quyết tâm, nụ cười dịu dàng của chị ta lập tức biến thành một ánh nhìn lạnh giá, và một câu hỏi thực sự nằm ngoài sức tưởng tượng đâm thẳng tới.
"Gu của cưng là đàn ông lớn tuổi hay nhỏ tuổi hơn?"
"Dạ?"
Đầu óc tôi trống rỗng mất một nhịp nhưng tôi lập tức xốc lại tinh thần. Rốt cuộc một tổ chức tà ác cần hỏi câu này để làm cái quái gì?
Khoan đã, câu hỏi này được thiết kế để làm đối phương lơi lỏng cảnh giác!
Chắc chắn họ sẽ moi móc thông tin trong lúc tôi lúng túng và bối rối. Nếu vậy, mình nên trả lời một cách tự nhiên nhất.
"Em thích người lớn tuổi hơn ạ."
Lạnh toát.
Tôi đột nhiên cảm nhận được sát khí. Có phải do câu tôi vừa nói không?
Nhưng mà, nhỏ hơn mười bốn tuổi thì đúng nghĩa là con nít rồi. Dù độ tuổi của tôi bị đối xử như trẻ con cũng không có gì lạ, nhưng nhỏ hơn thế nữa á, cái tuổi đó khéo còn phải thắc mắc xem chúng có hiểu khái niệm hẹn hò là cái gì không nữa kìa.
"Vậy sao. Trừ điểm."
"Khoan đã! Dựa vào đâu chứ?!"
Chị ta đang chép cái gì đó xuống với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Bộ đây cũng là mồi nhử sao?!
"Rất tốt. Ta sẽ hỏi thêm vài câu phụ liên quan đến vấn đề trước. Cưng thấy lớn hơn bao nhiêu tuổi thì chấp nhận được?"
Nhưng ngay cả khi chuyển sang câu hỏi tiếp theo, ánh mắt của chị ta vẫn hoàn toàn nghiêm túc.
"Nếu là lớn hơn... Tầm năm tuổi chăng?"
Chừng đó chắc là ổn. Cách xa quá thì dị lắm. Chị ta gật đầu như thể câu trả lời lần này khá vừa ý, và xóa điểm trừ của tôi đi.
Chắc chắn chỉ là do tôi hoang tưởng nên mới nghe thấy câu "ơn giời mình không phải giết nó" bằng một giọng lí nhí thôi đúng không? Đúng không?
"Giờ thì, nói cho ta lý do đi."
"Ưm... Thành thật mà nói, ở tuổi em thì nhỏ hơn sẽ bị coi là quá trẻ con, mà lớn quá thì hơi gượng gạo, hoặc là không hợp nhau cho lắm..."
Dù vẫn đang tự hỏi tại sao mình lại bị tra khảo mấy câu này, tôi vẫn tiếp tục trả lời.
Tôi không thể biết được chị ta đang tính toán gì trong đầu.
Đúng như mong đợi từ tổ chức tà ác tồi tệ nhất Đế quốc, với năng lực của mình thì việc đối phó với bọn họ vẫn là quá khó sao!
"Ra là vậy. Rất tốt. Xuất sắc."
Trong lúc tôi đang cần mẫn giải thích về gu thích đàn ông lớn hơn một chút của mình, người phụ nữ trước mặt gật gù với vẻ vô cùng mãn nguyện.
Thú thật thì, tôi đang nghiêm túc tự hỏi có phải mình suy nghĩ quá đà rồi không và thực sự chị ta chỉ đơn thuần là đang tra hỏi về sở thích của tôi thôi.
"Và, nếu nói đến mấy ông chú trung niên thì em thấy hơi ớn ớn sao á."
"Thế mấy ông chú trung niên thì có vấn đề gì?"
Cái quái gì thế này sao tôi lại cảm thấy sát khí từ chuyện này nữa vậy?! Lần này tôi lại làm sai cái quái gì nữa đây?!
Đáng sợ quá! Quá đáng sợ!
"Dạ? C, cái đó, khoảng cách tuổi tác..."
Gì thế nhỉ? Mình nói sai chỗ nào?
Chuyện này là bình thường mà, phải không?
Mới mười bốn tuổi mà đi thích mấy ông chú trung niên thì chỉ dành cho những đứa trẻ bất thường mắc hội chứng mặc cảm người cha hay gì đó thôi đúng không?
"Sự cuồng nhiệt của tuổi hai mươi chỉ là hư vinh. Nghĩa là, cái thói huênh hoang của bọn đàn ông dám liều mạng chỉ vì một con nhóc trông hơi dễ thương một chút. Bọn chúng là loài sinh vật tin rằng phụ nữ sẽ tự động bu vào nếu chúng phô diễn bản thân trông có vẻ tốt đẹp hơn một chút. So với bọn đó, tuổi trung niên lại khác. Họ đã trải sự đời, kinh qua muôn vàn sóng gió và tự rèn luyện bản thân. Tất nhiên, vẫn có những loại cặn bã không bao giờ tiến lên và vẫn luôn thèm khát phụ nữ, nhưng những người đã được ủ chín.
Đúng vậy, đó là một cách diễn đạt hay. Ủ chín. Cô không thể gọi một chai vang rẻ tiền là 'ủ chín' đơn giản chỉ vì cô để yên nó trong một thời gian dài. Rượu vang hảo hạng, và quá trình để nó trở nên tốt hơn. Đó mới gọi là ủ chín."
Người phụ nữ này, chị ta đang độc thoại và tự trả lời luôn.
Như thể chị ta cực kỳ tâm đắc với phép ẩn dụ về việc ủ chín, cái gật đầu cùng biểu cảm thỏa mãn đó khiến tôi không dám tin người phụ nữ này lại là vị thiên tài được cho là đã ngồi vào chiếc ghế Phó giám đốc Cơ quan Tình báo, một trong những nền móng của tổ chức, khi tuổi đời còn rất trẻ.
"Nếp nhăn trên gương mặt của một người đàn ông trung niên phong độ giống như những đường vân gỗ lưu lại dấu vết trên cơ thể theo tuổi tác, và mái tóc điểm bạc của một người đàn ông trung niên phong độ, là minh chứng cho những năm tháng vượt qua giông bão và đấu tranh."
Trước những lời nói đang dần chuyển hướng sang tâng bốc đàn ông trung niên một cách đơn thuần của chị ta, tôi không thể nhận ra đây chỉ đơn giản là sở thích cá nhân hay thực sự là một cái bẫy nhằm làm tôi lơi lỏng cảnh giác.
Trực giác của tôi đang gào thét đây là vế trước, trong khi lý trí lại bảo rằng đó là vế sau.
"Bây giờ nghe chị nói vậy, em cũng nghĩ đàn ông trung niên có nét quyến rũ riêng thật."
Một câu trả lời đồng tình mà tôi vứt ra khỏi cái đầu đang rối rắm của mình mà không cần suy nghĩ. Nhưng đó lại là một sự lựa chọn tồi tệ.
"Mày muốn chết à?"
"Dạ?"
"Đây là lời tuyên chiến đấy à? Rốt cuộc cưng đang ám chỉ cái gì khi dám nói thẳng vào mặt ta rằng cưng đang cảm nhận được sức hấp dẫn của tuổi trung niên hả?"
"Dạ? Đâu có... Em chỉ đang bảo đàn ông trung niên có sức quyến rũ riêng sau khi nghe Phó giám đốc nói..."
"Đúng, chuyện đó hiển nhiên không cần phải bàn cãi. Thế nhưng, cưng không được phép lại gần để cảm nhận những nét quyến rũ đó."
Rốt cuộc chị ta muốn gì ở mình vậy?!
Và thậm chí cấm không được tiếp cận ngay cả khi tôi có cảm nhận được sức hấp dẫn của đàn ông trung niên đi chăng nữa, toàn bộ quá trình huấn luyện của tôi đều diễn ra trong nội bộ nên người duy nhất xung quanh tôi là... Ơ...? Chắc chắn là?
"Không lẽ nào, chị thích người hướng dẫn hả?"
Vào khoảnh khắc đó, tôi thốt ra cái giả thuyết vừa đánh mạnh vào đầu mình.
"Đúng. Ta thích thì sao?"
Chị ta trả lời ngay lập tức?!
Người phụ nữ này, bả nghiêm túc thật luôn! Vậy có nghĩa là việc chị ta nói sẽ g. iết tôi không phải do tôi hoang tưởng sao?! Nếu thế thì!
"Em xin mang các vị Thần và linh hồn mình ra thề, dù sau này em có để mắt tới đàn ông trung niên đi chăng nữa, thì đối tượng tình cảm của em cũng không bao giờ là người hướng dẫn đâu."
"Vậy thì ký vào đây."
Ngay khi tôi vừa dứt những lời tuôn ra từ miệng theo bản năng để giữ lại mạng sống, chị ta liền đẩy một thứ gì đó sang như thể đã chờ đợi nó từ lâu.
Đó là một tờ giấy, nhưng nó đang phát sáng. Đã vậy lại còn có chung màu với phiến đá mà người hướng dẫn dùng để lừa tên Đại ác quỷ... Đừng nói đây là-
"Một Cuộn giấy Geass ạ?"
"Chẳng phải cưng vừa nói có thể mang các vị Thần ra thề sao?"
Khuôn mặt mỉm cười của chị ta lúc đẩy bản hợp đồng ra trước mặt tôi, trông cứ như thể cái chết đang chờ đợi nếu tôi không làm vậy.
Nghiêm túc mà nói, dù tôi tôn trọng thầy ấy với tư cách là một pháp sư, nhưng nếu làm mục tiêu hẹn hò, thì người hướng dẫn là một lựa chọn bị loại thẳng tay.
"Em ký ở đâu đây ạ?"
Khoảnh khắc tôi nở nụ cười đặt bút ký tên cũng đánh dấu sự kết thúc của buổi thẩm vấn.
Mm. Cái tổ chức này. Ngay cả khi Đế quốc không nhúng tay vào thì có lẽ nó cũng sẽ sớm sụp đổ thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn